Tổng số chương 199

Chương 16

PHÙ LOAN

426 lượt đọc · 2,466 từ

Hai chữ "song tu" vừa ra khỏi miệng, Nhạc Vô Yến ngẩn ra, cười say lờ đờ, ngón tay điểm lên ngực Từ Hữu Minh: "Thì ra Tiên tôn ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện này sao?"

Từ Hữu Minh nói: "Ta là vì muốn tốt cho ngươi."

Thần sắc của y quá nghiêm túc, nếu đổi lại là người khác, chắc đã tin là thật. Nhạc Vô Yến lại khịt mũi coi thường, cái gì mà vì muốn tốt cho hắn, rõ ràng là sắc dục huân tâm.

Hắn cũng coi như đã hiểu, tên cẩu tặc Từ Hữu Minh này, đối với khuôn mặt này của hắn đại khái có mấy phần coi trọng, trước kia hoan lạc tiêu dao với hắn cũng không phải giả, nhưng sự yêu thích nông cạn trên da thịt thì tính là gì, lúc giết hắn cũng không thấy hắn mềm lòng.

"Ta say rồi," Nhạc Vô Yến lè nhè nói, "Song tu không được."

Hắn ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo dưới đất, mặt áp vào thành giường, mắt lim dim xua tay, miệng lẩm bẩm: "Song tu gì mà song tu, ta muốn ngủ."

Từ Hữu Minh trầm mắt nhìn hắn, dường như nhìn rất lâu, Nhạc Vô Yến vẫn luôn nhắm mắt, giống như đã ngủ rồi.

Hắn nghe thấy tiếng thở dài như có như không của người kia, hơi thở của Từ Hữu Minh đến gần, đưa tay ôm hắn lên giường.

Nhạc Vô Yến không nhúc nhích, mặc cho Từ Hữu Minh đắp chăn cho hắn, một lát sau, tiếng bước chân dần dần xa, rồi lại là tiếng cửa phòng đóng mở.

Nhạc Vô Yến mở mắt ra, trong mắt không còn vẻ say rượu, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Ngoài phòng truyền đến tiếng thổi huyên, hắn nằm trên giường không nhúc nhích, yên lặng lắng nghe.

Tiếng nhạc du dương khiến lòng người vô cùng khó chịu, từng chút từng chút thấm vào cảm xúc của Nhạc Vô Yến, hắn thở dài, thầm trách mình sao cũng đa sầu đa cảm rồi.

Nhạc Vô Yến dù sao cũng uống nhiều rượu, sau đó liền dần dần ngủ thiếp đi trong tiếng thổi huyên, lúc tỉnh lại trời đã sáng rõ.

Cam Nhị mang nước và điểm tâm sáng vào, lúc rửa mặt Nhạc Vô Yến nghe thấy tiếng nói chuyện mơ hồ ngoài cửa sổ, thuận miệng hỏi một câu: "Ai ở ngoài đó?"

Cam Nhị nói: "Là vị công tử Tần, ký danh đệ tử mà Tiên tôn vừa thu nhận, đến rồi."

Giọng điệu của tiểu yêu không khỏi có chút hâm mộ, cùng là yêu tu, Tần Tử Ngọc vừa là dưỡng tử của thành chủ Tần Thành, bây giờ lại được Tiên tôn thu nhận làm đồ đệ, vận may này, người thường thật sự không thể sánh bằng.

Nhạc Vô Yến lập tức ra ngoài, quả nhiên thấy Tần Tử Ngọc ngoài cửa đang cung kính khom người bái kiến Từ Hữu Minh, vui vẻ gọi một tiếng: "Tiểu Mẫu Đơn."

Tần Tử Ngọc ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, cũng hành lễ với hắn: "Gặp qua Tiên tôn phu nhân."

Nhạc Vô Yến cười tươi như hoa, huých khuỷu tay vào Từ Hữu Minh bên cạnh: "Ký danh đệ tử cũng là đệ tử, tặng quà."

Từ Hữu Minh liếc nhìn hắn một cái, đưa lễ vật gặp mặt cho Tần Tử Ngọc, là một kiện linh khí trung phẩm thượng đẳng, đối với tu vi như Tần Tử Ngọc đã là bảo vật khó có được, Tần Tử Ngọc vui mừng khôn xiết, hai tay nhận lấy đồ vật, lại cảm tạ hai người họ.

Nhạc Vô Yến nói: "Sau này đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy..."

Từ Hữu Minh nói: "Ngươi cũng là kiếm tu, thử kiếm cho ta xem."

Nhạc Vô Yến bị cắt ngang lời nói bĩu môi, lười so đo với y.

Tần Tử Ngọc đi đến khoảng đất trống phía dưới, tay cầm kiếm có vẻ hơi căng thẳng, hít sâu một hơi, dưới ánh mắt một lạnh một nóng của Từ Hữu Minh và Nhạc Vô Yến, rút kiếm ra.

Một bộ kiếm pháp gọn gàng dứt khoát thi triển xong, Nhạc Vô Yến sờ sờ cằm, tuy hắn không phải kiếm tu, nhưng cũng nhìn ra tiểu tử này còn chưa thể phóng thích ra kiếm ý, nhưng kiếm khí ngưng tụ lại rất có khí thế, đối với kiếm tu Luyện Khí kỳ mà nói, đã thuộc loại hiếm có.

Chiêu cuối cùng kiếm khí phóng ra, chém đứt một mảnh cỏ dại, Tần Tử Ngọc thu kiếm vào vỏ, vừa thấp thỏm vừa mong chờ nhìn về phía Từ Hữu Minh.

Trên mặt Từ Hữu Minh không nhìn ra là hài lòng hay không hài lòng, khẽ gật đầu: "Thân hình ngươi gầy yếu, lực tay không đủ, lúc mới nhập môn không cần miễn cưỡng dùng trọng kiếm, sẽ phản tác dụng, lát nữa tự mình đến Linh Bảo Các, chọn một thanh kiếm nhẹ nhàng vừa tay."

Tần Tử Ngọc lĩnh mệnh đáp ứng.

Nhạc Vô Yến lại huých khuỷu tay vào người bên cạnh: "Tiên tôn, đệ tử mới nhập môn, huynh không nên nói vài câu khích lệ sao?"

Từ Hữu Minh không để ý đến hắn, dặn dò Cam Nhị dẫn người đi an bài, xoay người về phòng.

Đi được vài bước, lại quay đầu lại, gọi Nhạc Vô Yến đang định đi nói chuyện với Tần Tử Ngọc.

"Ngươi cũng về đây."

Nhạc Vô Yến do dự một chút, nháy mắt với Tần Tử Ngọc, không tình nguyện đi theo.

"Tiên tôn gọi ta về làm gì?" Vừa vào cửa Nhạc Vô Yến đã hỏi.

Từ Hữu Minh: "Đã không tích cốc, thì phải ăn cơm đúng giờ, ăn cơm trước đi."

Nhạc Vô Yến đến bên bàn ngồi xuống, ăn thì ăn thôi.

Từ Hữu Minh cũng ngồi xuống, Nhạc Vô Yến thuận miệng hỏi y: "Lần giảng đạo tiếp theo của Tiên tôn là khi nào?"

Từ Hữu Minh rót trà cho hắn, thản nhiên nói: "Ngươi có hứng thú sao?"

Đương nhiên là hắn không có hứng thú rồi, Nhạc Vô Yến thầm nghĩ, nhưng ngoài miệng lại nói: "Đúng vậy, khi nào?"

"Trước đó bận rộn chuyện kết đạo lữ và tuyển chọn đệ tử nên trì hoãn, ngày giảng đạo hẳn là sẽ được sắp xếp trước cuối tháng này." Từ Hữu Minh nói.

Vậy là chỉ còn chưa đến nửa tháng nữa, Nhạc Vô Yến đã nắm được, không nói chuyện này nữa, còn gắp cho Từ Hữu Minh một miếng bánh ngọt, đặt vào bát đĩa trước mặt y.

"Huynh cũng nếm thử đi."

Thấy hắn cười rạng rỡ, Từ Hữu Minh hơi do dự, dùng đũa tre gắp miếng bánh ngọt, đưa lên miệng, chậm rãi ăn.

Nhạc Vô Yến nhìn động tác của y, hắn tặc lưỡi, tên cẩu tặc này ngay cả ăn cơm cũng tao nhã hơn người khác, đúng là một bộ dáng quý công tử tao nhã, nhưng giết người lại không chớp mắt, giống như ác quỷ đoạt mạng.

"Lát nữa ta sẽ cùng Tiểu Mẫu Đơn đến Linh Bảo Các, xem còn có thứ tốt gì không." Nhạc Vô Yến nói.

Từ Hữu Minh nghe vậy hơi nhíu mày, Nhạc Vô Yến nhìn y: "Tiên tôn sẽ không keo kiệt như vậy, không cho ta đi chứ?"

Từ Hữu Minh cuối cùng không nói gì, chỉ nói: "Đi sớm về sớm."

Ăn sáng xong, Từ Hữu Minh rời đi trước, y đã hộ pháp cho Nhạc Vô Yến sáu ngày, hôm nay mới có thời gian đi báo cáo kết quả tuyển chọn đệ tử cho tông chủ.

Nhạc Vô Yến vươn vai ra khỏi cửa, từ xa nhìn thấy bên bờ suối trên sườn núi có thêm một tiểu viện, đi qua xem, quả nhiên là Tần Tử Ngọc đang sắp xếp chỗ ở của mình.

Tần Tử Ngọc nhìn thấy Nhạc Vô Yến liền đi tới hành lễ với hắn, bị Nhạc Vô Yến xua tay ngăn lại: "Ngươi chọn chỗ này cũng khá đấy."

Tần Tử Ngọc vốn là hoa mẫu đơn, chỗ ở chọn cũng là nơi hoa thơm cỏ lạ, tiểu viện này được xây dựng ở nơi gần nước, cách Từ Hữu Minh và Nhạc Vô Yến không quá gần, cũng không quá xa.

Tần Tử Ngọc lại cảm tạ Nhạc Vô Yến, cậu đã nghe Dư Vị Thu nói, Tiên tôn đồng ý thu nhận cậu, đều là nhờ vị Tiên tôn phu nhân này.

Nhạc Vô Yến không kiên nhẫn nghe những lời này: "Cảm tạ với không cảm tạ gì đó đừng có nói mãi nữa, sau này ngươi đi theo Tiên tôn sớm ngày thành tài, mới coi như không phụ lòng ta."

Tần Tử Ngọc đáp: "Đa tạ Tiên tôn phu nhân."

Nhạc Vô Yến : “...”

Thôi vậy.

Trước đó lúc khảo nghiệm trong rừng, không có thời gian nói nhiều, lúc này nhân lúc Tần Tử Ngọc thu dọn chỗ ở, Nhạc Vô Yến thuận miệng hỏi cậu: "Tần Thành ở đâu, ngươi một yêu tu làm sao trở thành dưỡng tử của thành chủ?"

Tần Tử Ngọc đã bái nhập môn hạ Từ Hữu Minh, Nhạc Vô Yến hỏi gì cậu tự nhiên đáp nấy, không dám giấu diếm chút nào: "Tần Thành nằm ở Nam Hoang, là thành trì lớn nhất Nam Hoang, tự thành một phái, thành chủ cũng là yêu tu, ta và người tình cờ quen biết, từng cùng nhau trải qua sinh tử trong một bí cảnh, may mắn thoát ra ngoài sau đó thành chủ và phu nhân liền thu nhận ta làm dưỡng tử, nói ra thật xấu hổ, thành chủ vẫn luôn hy vọng ta có thể học tập truyền thừa của người, là ta tự mình hướng tới kiếm đạo, ngưỡng mộ danh hiệu đệ nhất kiếm tu thiên hạ của Tiên tôn, nhất quyết muốn đến Thái Ất Tiên Tông."

Nhạc Vô Yến hỏi: "Trước khi đến Tần Thành thì sao? Ngươi là hoa mẫu đơn ở đâu hóa hình?"

Tần Tử Ngọc lộ vẻ lúng túng: "Bản thân ta cũng không rõ, vì trí nhớ bị tổn thương, rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ, thậm chí ngay cả lai lịch của mình cũng quên mất."

Nhạc Vô Yến hơi thất vọng, thật ra hắn muốn hỏi thêm một chút chuyện xảy ra trên Tiêu Dao tiên sơn sau khi mình bị giết, lại sợ khiến người ta nghi ngờ nên không dám tùy tiện hỏi người khác, vất vả lắm mới gặp được một người quen, lại là cái gì cũng không biết, cũng không biết Tiêu Dao tiên sơn bây giờ đã trở thành cái dạng gì rồi.

Đang nói chuyện, lại có người đến, là Dư Vị Thu, Tần Tử Ngọc ngày đầu tiên đến Túc Tiêu phong, tiểu tử này đã vội vàng đến xem.

"Chúc mừng Thanh tiểu sư thúc thuận lợi Trúc Cơ." Dư Vị Thu cũng là người biết nhìn sắc mặt, còn mang theo lễ vật chúc mừng đến cho Nhạc Vô Yến.

Nhạc Vô Yến không khách khí nhận lấy đồ vật, Tần Tử Ngọc nghe vậy cũng chúc mừng Nhạc Vô Yến: "Mấy ngày không gặp, Tiên tôn phu nhân bây giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ rồi, thật sự khiến người ta bội phục."

Nhạc Vô Yến không để tâm cười cười, đây có tính là gì, hắn còn chê tiến độ quá chậm.

Nghe thấy Nhạc Vô Yến nói muốn cùng Tần Tử Ngọc đến Linh Bảo Các, Dư Vị Thu lập tức nói muốn đi cùng.

Nhạc Vô Yến cũng không ngại, gật đầu đồng ý.

Sau đó Dư Vị Thu lấy ra một kiện linh khí phi hành, ba người họ bước lên, bay về phía ngọn núi có Linh Bảo Các.

Trên đường Nhạc Vô Yến thuận miệng hỏi Dư Vị Thu: "Ta nghe người ta nói trước kia ngươi thường xuyên lén lút ra khỏi tông môn, một mình ra ngoài chơi dưới chân núi, sao không ai phát hiện ra vậy?"

Dư Vị Thu "hắc" một tiếng, cười giải thích: "Cha ta bận rộn với việc tông môn, căn bản không quản ta, hơn nữa đường đi ra khỏi Tử Tiêu sơn không chỉ có một con đường, còn có rất nhiều con đường nhỏ có thể lén lút xuống núi mà không bị người ta phát hiện..."

Dư Vị Thu vốn là người nói nhiều, thế là thao thao bất tuyệt kể về đủ loại kinh nghiệm lén lút ra ngoài chơi của mình, nói đến mức nước miếng văng tung tóe, mi phi sắc vũ, vô cùng chi tiết.

Nhạc Vô Yến thản nhiên lắng nghe, vẫn luôn không cắt ngang hắn ta.

Trước khi đáp xuống, Nhạc Vô Yến lại hỏi Dư Vị Thu: "Sư điệt có thể cho ta mượn chút điểm cống hiến của tông môn không, thật ra thì ta muốn tặng Tiên tôn một món quà, nhưng ta mới vào tông môn, trong túi không có gì, cũng không đổi được thứ gì tốt, đợi sau này ta tích góp đủ điểm cống hiến sẽ lập tức trả lại cho ngươi."

"Chuyện này có là gì," Dư Vị Thu hào phóng nói, "Thanh tiểu sư thúc muốn bao nhiêu cứ lấy đi, trả hay không trả thì sau này tính sau."

Vị thiếu gia giàu có này quả nhiên hào phóng.

Nhạc Vô Yến mỉm cười, lại dặn dò hai người trước mặt: "Cảm tạ, vậy hai người đừng nói với Tiên tôn nhé, ta muốn cho huynh ấy một bất ngờ."

Sau khi đáp xuống, Dư Vị Thu đi theo Tần Tử Ngọc đến Khai Dương lâu chọn kiếm, Nhạc Vô Yến một mình đến Thiên Cơ lâu, nơi này cất giữ toàn là các loại linh khí.

Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, hắn bây giờ đã Trúc Cơ thành công, có chút năng lực tự bảo vệ mình, trong túi Càn Khôn có không ít bảo bối, còn có Phượng Hoàng cốt, ngọc bài thân phận đệ tử nội môn có thể để hắn tự do ra vào trận pháp hộ sơn của Thái Ất Tiên Tông, Dư Vị Thu còn cung cấp rất nhiều con đường ít người biết đến để lựa chọn rời khỏi tông môn, thứ hắn cần chính là, một ít linh khí có thể nhanh chóng chạy trốn và che giấu tung tích.

Nhạc Vô Yến thầm an tâm, sải bước đi vào trong lầu.

— Hết Chương 15 —