Ngày cuối cùng Triệu Kính và Lý Minh Thành ở đảo Buderus, việc đào đất trong rừng đã kết thúc. Họ không giống như siêu anh hùng, tìm lại được tất cả những người mất tích, nhưng đã cố gắng hết sức có thể.
Buổi trưa, Vi Gia Dịch nhận được tin nhắn Lý Minh Thành gửi đến lúc đang ở dưới chân núi.
Cậu ta nói rằng sáng nay họ đã gửi vật tư mới đến khu tái định cư, Triệu Kính đã tặng chiếc máy xúc mà anh tự mình lái mấy ngày qua cho đội cứu hộ của tổ chức người dân địa phương, và Nick mời họ đến nhà ăn tối để tiễn biệt vào buổi tối.
Vi Gia Dịch trả lời “dạ", đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liếc nhìn cổ phiếu, phát hiện dù không tiếp tục đăng tin tức quan hệ công chúng về việc CEO tham gia cứu hộ sóng thần, thì cổ phiếu công ty của Triệu Kính cũng đã tăng trở lại mức giá trước khi xảy ra scandal.
Trong thông báo của ứng dụng tin tức, chiến tranh vẫn tiếp diễn, bầu cử cũng đang diễn ra sôi nổi, thế giới khó có thể ngừng bước vì những nỗi đau ở một khu vực nào đó, điều Vi Gia Dịch có thể làm cho nơi này, chỉ còn lại sự chân thành và ghi chép lại một cách trọn vẹn.
Cậu cất điện thoại, thầm cảm thấy buồn bã, cậu hy vọng không phải vì Triệu Kính và Lý Minh Thành sắp rời đi, nhưng trong lòng biết rõ, điều này không thể chắc chắn.
Tiếp tục chụp ảnh một buổi chiều, Vi Gia Dịch lái xe đến nhà Nick.
Vừa xuống xe, bước vào sân trước, Vi Gia Dịch đã thấy Triệu Kính và Rini đang ở trên ghế dài trong sân.
Rini ngồi trên đùi phải của Triệu Kính, Triệu Kính cầm tay cậu bé dạy cậu bé cách bấm điều khiển, trên mặt đất còn có một đống đá vụn nhỏ không biết lấy từ đâu ra để điều khiển xe, Vi Gia Dịch nhìn thấy bàn tay nhỏ lấm lem của Rini, liền biết là Triệu Kính bảo cậu bé đi nhặt.
Hôm nay Triệu Kính vẫn ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, mặc một bộ đồ màu sáng, giống như chuẩn bị chụp ảnh quảng cáo cho nhãn hiệu xa xỉ nào đó.
Nhưng sau nửa tháng ở trên đảo, thói quen quá sạch sẽ của Triệu Kính đã thay đổi không ít. Anh nắm bàn tay nhỏ bẩn thỉu của Rini, điều khiển xe thành thạo, thao thao bất tuyệt giảng giải kỹ năng điều khiển xe nâng, làm mờ đi khoảng cách về ngoại hình giữa anh và người bình thường.
Nhìn thấy Vi Gia Dịch, Triệu Kính bế Rini sang một bên, trả điều khiển từ xa cho cậu bé, tự mình đứng dậy, khẽ gật đầu với Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch đến gần anh, anh nói với Vi Gia Dịch; "Chiều nay bác sĩ kiểm tra cho tôi, nói cố định thêm một tuần nữa, chắc là có thể tháo nẹp rồi. Rất nhanh sẽ không cần dùng nạng nữa."
Thấy anh hình như cần được khen ngợi, Vi Gia Dịch nói; "Vậy thì lần sau gặp lại, chắc chắn Triệu tổng đã có thể đi lại bình thường rồi."
"Sao có thể nhanh như vậy, ít nhất cũng phải một tháng mới có thể đi lại bình thường, anh coi tôi là siêu nhân sao?" Triệu Kính sửa lại, dừng một chút, lại nói; "Vi Gia Dịch, sau này gọi tôi bằng tên, không cần thêm chữ 'tổng' nữa."
Anh thản nhiên nói, không định giải thích lý do. Vi Gia Dịch chắc là nghĩ nhiều, trong lòng bỗng nhiên rung động, cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không nói rõ được, liền trả lời; “dạ." Nhịn xuống không thêm hai chữ "Triệu tổng".
Vốn định nói "chúng ta vào trong thôi", không ngờ Triệu Kính lại nói ngay; "Vậy cậu gọi thử xem."
Vi Gia Dịch há miệng, rất muốn nói với Triệu Kính rằng, nếu chỉ là đổi cách gọi từ "Triệu tổng" thành "Triệu Kính", không phải đổi thành cậu chủ, chồng yêu gì đó, thì bình thường nhắc một câu, lần sau gặp phải tình huống gọi tên thì gọi là được, không cần phải thực hành ngay tại chỗ.
Nhưng Triệu Kính rõ ràng không hiểu, chắc là đối với anh, việc cho phép người khác gọi tên mình, tương đương với ban ân, phải nhận thánh chỉ ngay tại chỗ, Vi Gia Dịch cũng không tiện phá hỏng không khí, liền cứng nhắc gọi; "Triệu Kính."
"Gọi nhỏ như vậy, tên tôi khó đọc lắm sao?"
Triệu Kính hơi nhíu mày, "Cậu cũng không phải là chưa từng gọi. Ngày thứ hai sau khi sóng thần ập đến, lúc cậu dẫn Nick đến đón tôi và Rini, cậu đã gọi rồi."
Vi Gia Dịch hoàn toàn không có ấn tượng gì, nghi ngờ anh nói bừa, nhưng lại biết anh sẽ không nói bừa, đành phải nói; "Thật sao? Vậy có lẽ là lúc đó tôi sốt ruột quá nên mới gọi vậy, tôi không nhớ rõ nữa."
"Chuyện này mà cũng không nhớ?"
Vẻ mặt khó chịu của Triệu Kính lại xuất hiện, "Mới hai tuần trước chứ có phải hai năm trước đâu."
Vi Gia Dịch không biết cậu chọc giận anh ở đâu, trước tiên xin lỗi anh; "Xin lỗi, trí nhớ tôi không tốt lắm. Anh xem tôi làm mất nhiều tai nghe như vậy."
Sau đó cậu lên giọng, gọi lại một lần nữa; "Triệu Kính. Như vậy được chưa?"
Không biết như vậy có đủ to không.
Triệu Kính bỗng nhiên không còn hung dữ nữa, nhỏ giọng nói; "Thôi bỏ đi." Lại nói; "Chỉ là tai nghe thôi, bảo Ngô Thụy chuẩn bị thêm vài cái cho cậu là được."
Vi Gia Dịch thật sự không hiểu nổi mạch não của Triệu Kính, chỉ cảm thấy mấy ngày nay anh rất bất thường. Ban ngày cậu hơi mệt, không muốn suy nghĩ nữa, liền cười với Triệu Kính; "Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi."
Dì và dượng của Rini cũng đến, người nhà của Nick làm một bàn đồ ăn lớn, còn chuẩn bị một ít bia.
Triệu Kính đang trong quá trình hồi phục, không thể uống rượu, trở thành người duy nhất không uống rượu trên bàn ngoài Rini và dì của Rini.
Ăn một bữa cơm, Vi Gia Dịch phát hiện tửu lượng của Lý Minh Thành hình như không tốt lắm, cậu ta uống nhiều nhất hai lon, mặt đã đỏ bừng, vừa nhắc đến chuyện sóng thần, mắt đã rưng rưng, ôm vai Nick, lẩm bẩm không biết nói gì, nói một lúc, lại gục xuống bàn.
Vi Gia Dịch và Nick an ủi cậu ta, ngay cả Rini cũng đi tới, nhẹ nhàng xoa lưng cậu ta.
"Chỉ tìm thấy một nửa." Lý Minh Thành nghẹn ngào.
Vi Gia Dịch liền vỗ vai Lý Minh Thành, nhỏ giọng an ủi cậu ta, cậu ta có thể tìm thấy một nửa, thậm chí còn cứu được hai mẹ con, những sự giúp đỡ này đều là kết quả ngoài mong đợi, khuyên Lý Minh Thành nên khẳng định bản thân, không nên để những người còn lại chưa tìm thấy trở thành gánh nặng trong lòng.
Lý Minh Thành khóc một lúc, nằm úp sấp nói muốn ngủ.
Vi Gia Dịch liền cùng Nick khiêng Lý Minh Thành vào trong xe, nhờ dì và dượng của Rini đưa cậu ta về homestay trước.
Người bớt đi một chút, Rini xem hoạt hình trong phòng, Vi Gia Dịch đứng trên bậc thang, nhìn xe rời đi, Triệu Kính đột nhiên đi tới, nói với Vi Gia Dịch; "Mấy hôm nay mẹ tôi cũng đặt lịch hẹn với bác sĩ trị liệu tâm lý cho tôi."
Vi Gia Dịch ngẩng đầu lên nhìn anh, Triệu Kính nói tiếp; "Chắc là thấy tôi cũng cần được an ủi."
Anh cúi đầu nhìn Vi Gia Dịch, trông rất muốn Vi Gia Dịch đoán trúng tâm sự của mình.
Vi Gia Dịch không muốn đoán, nhưng Triệu Kính thật sự là người rất đơn giản, không cần đoán cũng biết anh đang nghĩ gì, có chút bất lực, liền kiên nhẫn hỏi anh; "Vậy bác sĩ trị liệu nói gì, có an ủi anh không?"
"Không nói gì hữu ích cả, còn bảo tôi mỗi tuần gặp ông ta một lần," Triệu Kính tóm tắt đơn giản, "Tôi bận rộn như vậy, lấy đâu ra thời gian?"
Bây giờ anh chỉ cần chống một chân cũng có thể đứng rất vững, tay đặt trên nạng, đẩy nạng qua lại với biên độ rất nhỏ, trông như không chịu ngồi yên. Có lẽ vì phải đeo nẹp ở chân, nên ngày nào Triệu Kính cũng chỉ có thể mặc quần đùi chơi golf, hoặc ngồi trong máy xúc, hoặc chống nạng nhảy tới nhảy lui, khiến Vi Gia Dịch cảm thấy anh thường xuyên có chút trẻ con, cũng mất đi khoảng cách vốn nên duy trì.
Vi Gia Dịch hỏi anh; "Bình thường anh có giống như Minh Thành, cảm thấy tội lỗi không?"
Triệu Kính liếc nhìn Vi Gia Dịch, nói "tôi thì không sao"; "Vì đội kỹ sư của tôi sẽ ở lại đây tiếp tục đào đất thay tôi."
Không hiểu sao, cứ khi nào Triệu Kính tỏ vẻ như sứ giả chính nghĩa, Vi Gia Dịch lại muốn cười, liền khen anh; "Vậy thì tâm lý anh rất khỏe mạnh."
"Đương nhiên."
Triệu Kính hài lòng, nhún vai.
Lúc này, điện thoại Triệu Kính đổ chuông, là ba anh gọi đến, anh không hề tránh Vi Gia Dịch mà nghe máy. Vi Gia Dịch muốn tránh mặt, định đi vào trong, vừa mới bước được một bước, đã bị Triệu Kính đưa tay ra chặn lại.
Cánh tay Triệu Kính dài, tay không chạm vào cậu, chỉ dùng cánh tay chặn đường cậu.
Vi Gia Dịch ngẩng đầu lên nhìn, Triệu Kính không hề hạ giọng, nhìn Vi Gia Dịch, nói với âm lượng rất rõ ràng; "Cậu đừng đi, tôi nghe máy xong ngay."
"Không phải nói với ba, con nói với Vi Gia Dịch," Triệu Kính lại nói vào điện thoại, "Cứ khi nào tôi nghe điện thoại là cậu lại muốn đi."
Vi Gia Dịch nghe mà tê cả người. Nhưng ba của Triệu Kính hình như cũng không hỏi anh gì, Triệu Kính nghe vài câu, nói với vẻ hơi tức giận; "Không cần đặt đồng hồ báo thức tôi cũng dậy được."
Ba anh lại nói một tràng, anh lại nói; "Chân con khỏe lắm, đi máy bay năm tiếng thì nhằm nhò gì." Sau đó cảnh giác hỏi; "Ai lại lén lút nói con vận động nhiều?"
Cúp điện thoại, Triệu Kính nói với Vi Gia Dịch; "Ngày mai chín giờ tôi xuất phát, cậu đừng có lại lén lút xuống núi sớm."
"Tôi sẽ tiễn mọi người."
Vi Gia Dịch bất lực, chỉ xuống núi sớm một lần vào hôm kia, hơn nữa còn là vì muốn chụp ảnh sáng sớm, Triệu Kính đã cằn nhằn chuyện này vô số lần. Đã nhắc đến, cậu liền hỏi Triệu Kính; "Sáng mai có cần gọi anh dậy không?"
Thời gian Triệu Kính thức dậy luôn không cố định, bình thường đều khá sớm, nhưng không biết lúc nào sẽ dậy muộn một lần, bình thường dậy muộn đều là Vi Gia Dịch đi gõ cửa, gọi anh dậy.
Dù sao Triệu Kính cũng sắp đi rồi, Vi Gia Dịch không sợ anh nổi giận. Hơn nữa, nếu thật sự nổi giận, biết đâu còn có thể dời chuyến tham quan bảo tàng, để Vi Gia Dịch có thêm chút thời gian riêng để nghỉ ngơi trong công việc.
Nhưng Triệu Kính chắc chắn đã hiểu lầm điều gì đó, nhìn Vi Gia Dịch với vẻ mặt khó hiểu vài giây, nói; "Được, cậu tỉnh dậy thì đến gọi tôi."
Dì của Rini đưa Lý Minh Thành về xong, quay lại đón Triệu Kính và Vi Gia Dịch, lái xe đi, lại một lần nữa Cám ơn Triệu Kính đã chăm sóc và quan tâm Rini.
Cửa sổ xe được mở hé, đang phát chương trình radio bằng tiếng địa phương, chắc là tin tức, dì của Rini đang nghe, Vi Gia Dịch liền cúi đầu, tranh thủ thời gian chưa quá muộn, trả lời vài tin nhắn công việc.
Trả lời được một nửa, Triệu Kính đột nhiên hơi vươn đầu lại gần, gọi cậu; "Vi Gia Dịch."
Vi Gia Dịch ngừng gõ chữ, ngẩng đầu lên, thấy Triệu Kính đang nhìn cậu chằm chằm.
Để duy trì tiêu chuẩn chống quấy rối tình dục, Triệu Kính vẫn ngồi bên phải, tay nắm chặt tay vịn, dù có cố gắng đến gần Vi Gia Dịch, thì giữa họ vẫn cách một khoảng bằng một cái chân.
Rất kỳ lạ, Triệu Kính không nói tiếp, Vi Gia Dịch liền hỏi anh; "Sao vậy?"
"Cậu có từng..."
Triệu Kính hỏi cậu, "... yêu đương chưa?"
Vi Gia Dịch giật mình, vừa vì câu hỏi của Triệu Kính, vừa vì vẻ mặt của anh. Lúc hỏi câu này, Triệu Kính trông có vẻ hơi hoang mang và dè dặt, đây là điều mà Vi Gia Dịch chưa từng thấy ở Triệu Kính dù chỉ một giây.
Vi Gia Dịch cũng hoang mang, dừng một chút, hỏi ngược lại Triệu Kính; "Sao vậy?"
Vì không muốn trả lời, nên cậu giả ngốc.
"Cậu nói trước đi, có hay không?"
Vẻ mặt Triệu Kính khôi phục lại một chút, lại trở nên hùng hồn, nhưng có chút giống như đang giả vờ mạnh mẽ.
Vi Gia Dịch thấy tay phải anh nắm chặt, tim cũng đập nhanh hơn, nói; "Không có."
Triệu Kính "ừm" một tiếng, không nói gì nữa.
Vi Gia Dịch muốn biết tại sao anh lại hỏi câu này, nhưng trong lòng mơ hồ đoán được nguyên nhân, liền mím chặt miệng, quyết không làm người mở lời trước.
Triệu Kính một lúc sau, thấy cậu không nói gì, như đang tự nói với chính mình, lại như đang ám chỉ, nói với Vi Gia Dịch; "Nghe nói những người chưa từng yêu đương thường chậm chạp, có lúc thích người khác, cũng không tự mình nhận ra ngay."
Anh vừa dứt lời, Vi Gia Dịch hoàn toàn hiểu ra, muốn tự lừa dối mình cũng không được. Sự kinh ngạc khiến ba lon bia như bốc hơi khỏi người cậu, tay chân cậu tỉnh táo đến mức hơi tê dại, cảm thấy mình chưa bao giờ lúng túng như vậy, chắc là do kinh hãi, cộng thêm việc không thể tin nổi.
Triệu Kính vẫn nhìn cậu, cậu chỉ có thể giữ bình tĩnh.
Những biểu hiện kỳ lạ của Triệu Kính mấy ngày nay đã có lời giải đáp, Vi Gia Dịch cũng không ngủ được đêm nay.
Chủ đề này không thể nào tiếp tục được nữa. May mà dù thế nào, Vi Gia Dịch cũng khá có kinh nghiệm trong việc cho qua chuyện với Triệu Kính, cậu hoàn toàn không phản hồi lại lời Triệu Kính nói, đợi một phút, ngáp một cái, nhắm mắt dựa đầu vào cửa sổ, giả vờ buồn ngủ.
Tựa vào cửa sổ chưa được bao lâu, Triệu Kính khẽ chạm vào tay cậu, Vi Gia Dịch nhắm chặt mắt không nhúc nhích, Triệu Kính lại lay cậu, một thứ mềm mềm được đặt lên chân cậu. Vi Gia Dịch hé mắt ra một chút, nhìn xuống, là chiếc gối ôm mà Triệu Kính vừa dựa vào, dường như còn mang theo chút hơi ấm, rõ ràng rất nhẹ nhưng lại giống như một hòn đá, đè nặng lên trái tim Vi Gia Dịch.
"Vi Gia Dịch, cậu kê đầu ngủ đi,"
Triệu Kính hình như không muốn làm ồn cậu, nhưng lại phải nhắc nhở cậu, hạ giọng nói, "Khóa cửa xe lại." Nghe cứ như đang dịu dàng vậy.
Vi Gia Dịch không nhúc nhích, anh nhẹ nhàng lay tay Vi Gia Dịch, khiến người ta không thể phớt lờ, Vi Gia Dịch mới giả vờ buồn ngủ mở mắt ra, quay đầu lại nhìn anh, mơ hồ hỏi; "Sao vậy?"
Triệu Kính rõ ràng không phát hiện ra Vi Gia Dịch đang giả vờ, lặp lại một lần nữa, nghiêm túc nói; "Chiếc xe này cũ lắm rồi, không khóa cửa tôi sợ cậu ngủ say bị ngã ra ngoài."
Vi Gia Dịch đưa tay khóa cửa, cầm chiếc gối ôm, kê vào giữa đầu và cửa sổ, im lặng tiếp tục giả vờ ngủ.
Một lúc sau, xe đến homestay. Cậu giả vờ như vừa mới tỉnh, lê chân đi lên lầu, về đến phòng, cũng không dám bật đèn, ngồi trên giường một lúc, nghĩ đến giọng nói và vẻ mặt của Triệu Kính.
Vi Gia Dịch không muốn tự mình đa tình, nhưng Triệu Kính chắc chắn là có ý đó với cậu.
Thật ra Vi Gia Dịch không phải là không thể yêu đương, cậu sống một mình, muốn yêu ai cũng không thành vấn đề. Nhưng Triệu Kính quá không phù hợp. Tất nhiên Triệu Kính không phải người xấu, Vi Gia Dịch cũng không ghét anh, nhưng gia thế và địa vị của anh, không phải là thứ Vi Gia Dịch sẽ lựa chọn và thử thách. Cho dù Vi Gia Dịch thật sự rất thích Triệu Kính, cũng không đến mức mất trí mà yêu đương kiểu tự sát như vậy, huống chi cậu gần như không có cảm tình với Triệu Kính. Sau này chia tay, Triệu Kính sẽ không bị ảnh hưởng gì, còn cuộc sống và sự nghiệp của Vi Gia Dịch đều bị hủy hoại.
May mà ngày mai Triệu Kính sẽ đi rồi.
Vi Gia Dịch mở cửa sổ phòng, để gió trên đỉnh núi thổi vào, tỉnh táo và lý trí hơn một chút, hy vọng ngày mai mình cũng có thể thể hiện như không có chuyện gì xảy ra.
Trước khi ngủ, cậu lo rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng thật ra Vi Gia Dịch đã ngủ khá lâu. Sáu giờ sáng tỉnh dậy, cậu mở máy tính chỉnh sửa ảnh, chỉnh sửa đến tận tám giờ rưỡi, mới thay quần áo xuống lầu.
Lý Minh Thành đang đứng trong phòng ăn, vẻ mặt rất lo lắng, nói với Vi Gia Dịch; "Thôi xong, anh họ em vẫn chưa dậy."
Vi Gia Dịch thầm nghĩ Triệu Kính không đến mức trẻ con như vậy chứ, chẳng lẽ đang đợi cậu đến gọi dậy, liền đi đến trước cửa gõ cửa, cố ý đổi lại cách gọi trước đây; "Triệu tổng, anh dậy chưa?"
Nửa phút sau, Triệu Kính mở cửa, vẻ mặt tức giận; "Vi Gia Dịch, đã nói là gọi tôi dậy rồi, sao cậu không đặt đồng hồ báo thức?"
Tuy rằng đầu tóc anh vẫn còn rối bời, nhưng có thể nhận ra anh đã tỉnh dậy từ lâu.
Vi Gia Dịch xin lỗi, ba người nhanh chóng ăn sáng, đi thang máy lên lầu.
Cái thang máy này cũng là được lắp mới bên ngoài homestay mấy ngày nay, chỉ vì Triệu Kính đi lại bất tiện, để anh thuận tiện lên sân thượng ngồi trực thăng. Thậm chí gần đây cũng không phải là không có sân đỗ trực thăng mới, chỉ là Triệu Kính nói mình muốn đi từ đây, nên mới lắp một cái cho anh.
Trực thăng đã đậu sẵn ở đó, Triệu Kính đột nhiên lại hỏi Vi Gia Dịch một lần nữa; "Thật sự không đi sao?"
Vi Gia Dịch nói "ừm", anh liền "ồ" lên một tiếng, rồi nói với Vi Gia Dịch; "Gặp nhau ở bảo tàng."
Vi Gia Dịch nói tạm biệt, chúc thượng lộ bình an, Triệu Kính và Lý Minh Thành lên trực thăng, Vi Gia Dịch xuống lầu, cậu trước tiên nghe thấy tiếng ồn ào của trực thăng, một lúc sau không còn nữa, cậu cũng không đến bên cửa sổ nhìn theo, mà quay về phòng khách trống trải.
Phải tìm nhà mới, Vi Gia Dịch nghĩ, trước tiên thu dọn hành lý.
Cậu lại đi về phía cầu thang, đầu bếp Hoa của Triệu Kính vừa hay đi ra, hỏi cậu; "Anh Vi, trưa nay anh có về không, nếu không về, bữa tối anh muốn ăn gì?"
Vi Gia Dịch sững người, không nói gì, đầu bếp lại nói; "Triệu tổng bảo tôi ở lại đây đến khi anh về."
Vi Gia Dịch cũng không biết mình đã trả lời gì, chắc là trưa không về, nấu gì cũng được, cậu như người mất hồn đi về phòng, ngồi một lúc, cầm máy ảnh định xuống núi, liếc nhìn điện thoại, phát hiện Triệu Kính lại đổi ảnh đại diện.
Lúc đầu Vi Gia Dịch không nhận ra là gì, bấm vào xem ảnh lớn, phát hiện ảnh đại diện chủ yếu là một chiếc máy ảnh, ánh sáng không được tốt lắm, một bàn tay to đang cầm nó, giống như đang cầm đồ chơi. Rõ ràng là được cắt ra từ một bức ảnh rất lớn, Vi Gia Dịch biết là bức ảnh nào, vì lúc chụp cậu đang đứng bên cạnh Triệu Kính.