Tổng số chương 46

Chương 6

Sóng thần phương Nam

731 lượt đọc · 3,405 từ

Vi Gia Dịch mệt mỏi cả ngày, vốn định nằm xuống ngủ một giấc thật ngon, để dành sức lực làm tình nguyện viên vào ngày mai. Không ngờ còn chưa kịp tắt đèn nằm xuống, Triệu Kính đã đi ra, chào hỏi cậu một tiếng, không hiểu sao lại ngồi xuống rồi không đi nữa.

Triệu Kính ngồi trên ghế sofa đơn, không nói gì, hơi ngẩng đầu lên, thỉnh thoảng liếc nhìn Vi Gia Dịch, không biết có ý gì. Anh tạo cho người ta cảm giác áp bức rất mạnh, sự im lặng kỳ lạ cũng khiến người ta đứng ngồi không yên, Vi Gia Dịch bất đắc dĩ, chủ động hỏi anh; "Tối như vậy rồi, sao vẫn chưa ngủ, không buồn ngủ sao?"

"Buổi chiều đã ngủ một giấc rồi." Triệu Kính lập tức trả lời.

Tiếp theo lại là sự im lặng kéo dài nửa phút, Vi Gia Dịch vắt óc nghĩ chủ đề; "Anh uống thuốc giảm đau chưa, có hiệu quả không?"

"Uống rồi, có chút hiệu quả,"

Triệu Kính nói, "Cám ơn."

Vi Gia Dịch không ngờ có một ngày mình lại được nghe hai chữ này từ miệng Triệu Kính, liền cẩn thận nhìn anh một cái.

Sắc mặt Triệu Kính không khác gì bình thường, khuôn mặt anh tuấn, khóe miệng hơi trễ xuống, tay đặt trên nạng, vẻ mặt không muốn quan tâm đến ai.

Vì bó bột, chân không tiện mặc quần dài, anh mặc áo choàng tắm của homestay, thắt chặt lại. Áo choàng tắm vốn dĩ dài đến mắt cá chân, nhưng hơi ngắn so với Triệu Kính, chỉ có thể che đến đầu gối.

Các vết thương trên người anh đều đã được sát trùng, dán không ít băng gạc, những vết thương dài không dán băng gạc trông hơi đáng sợ.

Mặc dù thái độ vẫn kiêu ngạo như trước, nhưng Vi Gia Dịch có thể nhận ra, anh đã chịu không ít khổ sở trong cơn sóng thần. Tuy nhiên, ngoài những vết thương này, Triệu Kính toàn thân sạch sẽ, Vi Gia Dịch liền hỏi; "Anh tắm rồi à?"

"Tự tắm đó."

Triệu Kính liếc nhìn Vi Gia Dịch, như thể đang thể hiện sự đắc ý.

Đến đây, Vi Gia Dịch thật sự không còn gì để nói. Triệu Kính vẫn ngồi yên đó, không có ý định quay về ngủ, Vi Gia Dịch thấy tay trái anh cử động không rõ ràng lắm, nhưng cứ liên tục chạm vào chỗ bó bột, trong lòng đột nhiên nảy sinh một tia nghi ngờ, hỏi anh; "Có phải anh bị sang chấn tâm lý, nên không muốn ngủ không?"

Triệu Kính hơi sững người, vẻ mặt trở nên kỳ lạ. Hình như không muốn thừa nhận mình sẽ có phản ứng tinh thần yếu đuối như vậy, nhưng thực tế đã bị Vi Gia Dịch nói trúng, anh thật sự có chút sang chấn tâm lý.

Vi Gia Dịch mệt muốn chết, không muốn quan tâm đến anh, nhưng trong phòng khách không còn ai khác sẵn lòng nịnh nọt anh, Triệu Kính trông có vẻ sẽ không đi ngay, cậu chỉ có thể kiên nhẫn an ủi; "Sau thảm họa lớn, có phản ứng sang chấn tâm lý là rất bình thường. Nếu anh thấy không thoải mái, có thể nói ra hoặc tự mình ghi lại, sẽ dễ chịu hơn một chút."

Triệu Kính hờ hững "ừm" một tiếng, không đồng ý với quan điểm của Vi Gia Dịch, nhưng cũng không mắng Vi Gia Dịch xen vào việc của người khác.

Như đang suy nghĩ, anh hỏi; "Đứa nhỏ mà tôi đem về, cậu có tin tức gì về nó không?"

Vi Gia Dịch ngạc nhiên vì Triệu Kính vẫn còn nhớ đến Rini; "Chiều nay Nick lại lên đưa người bị thương, tôi có hỏi thăm, cậu ấy nói nhà của Rini bị sập, vẫn chưa tìm thấy mẹ, nhưng ông bà ngoại và dì của Rini ở trên cao, không bị ảnh hưởng, nên cậu ấy đã đưa Rini cho họ."

Triệu Kính gật đầu, nói với Vi Gia Dịch; "Ngày mai khi trực thăng của tôi đến, cậu đi cùng tôi."

Thái độ ban ơn của anh không thuộc loại khiến người ta khó chịu. Ít nhất là trước khi sóng thần xảy ra, Vi Gia Dịch chưa bao giờ dám mong mỏi, Triệu đại thiếu gia có lúc nào khách sáo với mình như vậy.

Tuy nhiên, Vi Gia Dịch không định rời đi sớm như vậy, cười với Triệu Kính; "Cám ơn anh, ngày mai hẵng nói."

"Anh còn muốn ở lại đây làm tình nguyện viên sao?"

Triệu Kính nhướn mày, hỏi rất chính xác.

Vi Gia Dịch mới nhận ra anh thật ra cũng thông minh.

Tuy nhiên, Vi Gia Dịch không có hứng thú trò chuyện sâu như vậy với Triệu Kính, trả lời một cách mơ hồ; "Xem tình hình đã, hôm nay tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon. Ban ngày mệt quá rồi."

Hy vọng Triệu Kính có thể hiểu được ám chỉ của mình.

Trái với mong đợi, Triệu Kính có lẽ không ngờ lại có người không muốn nói chuyện với mình, hoàn toàn không nhận ra lời đuổi khéo của Vi Gia Dịch, thậm chí còn chỉ vào chiếc máy ảnh trong tay Vi Gia Dịch, đổi chủ đề, hỏi; "Cậu cầm máy ảnh, vẫn định chụp ảnh sao?"

Ngay cả một người có EQ cao như Vi Gia Dịch, cũng không khỏi có lúc bị lời nói của Triệu Kính làm cho nghẹn họng. Câu hỏi cực kỳ xúc phạm, nhưng ánh mắt Triệu Kính lại rất thản nhiên.

May mà Vi Gia Dịch ít nhiều cũng đã hiểu được cách suy nghĩ của Triệu Kính, biết không cần thiết phải so đo với vị đại thiếu gia này, liền nói với anh; "Không có, tôi xem ảnh trong máy ảnh, sáng mai trả lại cho Lý Minh Miện."

Quả nhiên, Triệu Kính chỉ hỏi bâng quơ, hoàn toàn không quan tâm đến câu trả lời của Vi Gia Dịch, vừa nghe thấy tên Lý Minh Miện, anh lại lập tức nói; "Vi Gia Dịch, sao cậu cũng có thể chơi với Lý Minh Miện vậy?"

Vi Gia Dịch vừa mệt vừa buồn ngủ, vốn đang trò chuyện bình thường, Triệu Kính lại tự nhiên chất vấn, cậu thật sự hơi khó chịu.

Không ngờ vẻ mặt cậu mới sa sầm được một nửa, Triệu Kính lại nói tiếp; "Tuy cậu ta họ Lý, nhưng không có địa vị gì trong nhà họ Lý đâu. Dù cậu có mắng thẳng mặt nó, nó cũng không làm gì được cậu, sau này không cần phải khách sáo với nó như vậy."

Mưa đã nhỏ hơn, Vi Gia Dịch không nói gì, trong phòng càng thêm yên tĩnh.

Triệu Kính cho rằng, phải nói là, Vi Gia Dịch có thể ăn nên làm ra trong giới xã giao, quả thật có bản lĩnh của riêng mình. Cậu giống như một bác sĩ tâm lý, một khi bắt đầu trò chuyện, bất kể động cơ là gì, quá trình đều ôn hòa như gió xuân, khiến người ta cảm thấy cậu rất biết thấu hiểu.

Giống như bây giờ, Triệu Kính trò chuyện với cậu một lúc, tâm trạng trở nên rất bình tĩnh, ngay cả bóng ma do sóng thần mang đến cũng mờ nhạt đi.

Nhưng vốn đang trò chuyện vui vẻ, vừa nhắc đến Lý Minh Miện, Vi Gia Dịch đột nhiên không còn hứng thú nữa.

Triệu Kính cảm thấy có lẽ là do cậu bị Lý Minh Miện ức hiếp, quyết định nói thêm vài câu an ủi cậu; "Phần lớn mọi người đều không biết, quyền hạn của Lý Minh Miện trong tập đoàn còn không bằng cái máy quẹt thẻ ở tầng trệt."

"Được rồi," vẻ mặt Vi Gia Dịch cuối cùng cũng giãn ra một chút, lên tiếng, nhưng nói rất đơn giản, "Tôi biết rồi."

Triệu Kính cảm thấy cậu vẫn chưa vui vẻ trở lại, liền đưa ra một giải pháp; "Vậy đi, tôi giúp cậu gọi Lý Minh Miện dậy, nó ngủ sofa, cậu ngủ phòng nó."

Vi Gia Dịch hơi mở to mắt, nhìn anh với vẻ hơi ngạc nhiên, xua tay; "Không cần đâu."

Triệu Kính tưởng rằng cậu ngại; "Đừng sợ đắc tội với nó. Hôm nay cậu đã giúp tôi, địa vị của cậu đã cao hơn Lý Minh Miện rồi."

Không biết vì sao, Vi Gia Dịch vốn dĩ không có biểu cảm gì, nghe xong lời anh nói, đột nhiên cười.

Nụ cười của Vi Gia Dịch không những không còn đáng ghét, mà còn có tác dụng lôi cuốn cảm xúc của người khác - nếu phải hình dung, thì Triệu Kính cảm thấy cậu rất có năng lực, quả thật là một người đáng để kết giao.

Triệu Kính thừa nhận rằng trước đây mình có chút quá câu nệ về đạo đức và đề phòng. Nhưng đó là do giáo dục mà anh tiếp nhận, anh không thể thay đổi, vì sự an toàn, cũng không nên thay đổi.

Vi Gia Dịch ngừng cười, thái độ thoải mái hơn lúc nãy rất nhiều; "Được rồi, Cám ơn anh, Triệu tổng."

Triệu Kính lấy điện thoại ra, định gọi cho Lý Minh Miện, bảo cậu ta cút ra khỏi phòng, nhưng Vi Gia Dịch ngăn lại; "Ý tôi là Cám ơn anh đã có lòng tốt, nhưng thật sự không cần đâu."

"Tôi ngủ trên ghế sofa cũng được, dù sao cũng không hẹp, tôi cũng không muốn ngủ trên giường cậu ta đã ngủ," Vi Gia Dịch nói nghiêm túc, "Hơn nữa vợ cậu ta cũng ở đó, gọi cả hai người dậy thì không hay lắm."

Triệu Kính xác nhận cậu thật sự không muốn, mới cất điện thoại đi, nói; "Tôi nghe nói Lý Minh Miện nhờ cậu chụp ảnh mà không trả tiền, tôi sẽ bảo thư ký đi đòi giúp cậu."

"Không cần đâu." Vi Gia Dịch lại cười rõ ràng.

Triệu Kính nghi ngờ cậu đang cười nhạo mình, nhưng lại không tin cậu dám làm vậy, liền nhíu mày hỏi; "Buồn cười lắm sao?"

"Không phải buồn cười,"

Vi Gia Dịch lắc đầu, "Hiếm khi có người đối xử tốt với tôi như vậy, tôi vui quá nên cười thôi."

Triệu Kính yên tâm.

Đúng lúc bầu không khí trở lại hòa hợp, điện thoại của Vi Gia Dịch đột nhiên rung lên.

Triệu Kính rất bất mãn; "Muộn như vậy rồi còn làm phiền người khác, ai vậy?"

Vi Gia Dịch nhìn lướt qua màn hình, giải thích; "Một người bạn." Cậu không nghe máy ngay, nhưng cũng không cúp máy, nhìn chằm chằm vào điện thoại, như đang do dự, Triệu Kính không hiểu lắm.

Đợi một lúc, Triệu Kính không nhịn được nữa, ra hiệu cho Vi Gia Dịch; "Cuộc gọi không nghe sao không cúp máy đi?" Anh còn muốn bảo Vi Gia Dịch nói thêm cho anh một số lưu ý sau khi bị sang chấn tâm lý, nếu không lát nữa quay về lại không ngủ được.

Ai ngờ Vi Gia Dịch bị anh thúc giục, ngược lại lại nghe máy.

Vi Gia Dịch trước tiên nghe đối phương nói mấy câu, rồi mới trả lời; "Tôi không sao, cậu thấy tin tức rồi à? ... Em gái cậu nói gì với cậu?" Giọng nói rất nhỏ, không biết có phải là thói quen khi gọi điện thoại của cậu không.

Tiếp đó, im lặng nghe vài giây, Vi Gia Dịch lại đột nhiên nói; "Không trách cậu, cậu không cần phải xin lỗi tôi."

Triệu Kính thấy cậu quay mặt đi, quay sang hướng khác, hơi cúi đầu xuống, lưng hơi khom, cơ thể hoàn toàn bị che khuất trong chiếc áo phông rộng thùng thình. Triệu Kính từng học được rằng, đây có thể là tư thế thể hiện đối tượng quan sát đang có tâm lý phòng vệ.

Đèn sàn ánh sáng ấm áp chiếu từ phía sau Vi Gia Dịch ra phía trước, một nửa tai cậu trở nên mờ mờ ảo ảo, màu cam trong suốt. Khuôn mặt ẩn trong bóng tối, từ lông mi đến chóp mũi, và đôi môi nhạt màu không dày cũng không mỏng đang nói chuyện, mang theo vẻ u buồn khó tả.

Người ở đầu dây bên kia hình như lại nói một tràng dài.

Nghe một lúc lâu, Vi Gia Dịch mới trả lời; "Tôi biết, cậu đang quay phim nên không đến được ... Bây giờ là người bận rộn rồi mà." Cậu nói đùa một câu, giọng điệu mang theo ý cười, nhưng trên mặt không có chút ý cười nào.

Đối phương hình như vẫn đang nói gì đó, Vi Gia Dịch cuối cùng cũng ngắt lời người đó;

"Thôi, có chuyện gì thì lần sau nói tiếp đi, mệt cả ngày rồi, tôi đi ngủ đây."

Nói xong liền cúp máy, cậu cầm điện thoại, nhìn chằm chằm hai giây, rồi lại nhìn Triệu Kính.

Cậu hỏi Triệu Kính; "Anh có muốn thử đi ngủ không?"

Triệu Kính cảm thấy, so với lúc nói chuyện điện thoại vừa rồi, thì khi nói chuyện với mình, thái độ và tâm trạng của Vi Gia Dịch tốt hơn một chút.

Anh còn chưa kịp nói mình không buồn ngủ, Vi Gia Dịch lại nói; "Nếu thiếu ngủ, phản ứng sang chấn tâm lý có thể sẽ nghiêm trọng hơn đó."

Triệu Kính đương nhiên không muốn mình ngủ ít, dẫn đến sang chấn tâm lý, bị cậu nhắc nhở như vậy, lập tức có chút buồn ngủ, liền gật đầu, chống nạng quay về phòng.

Vi Gia Dịch ngủ không ngon giấc lắm, mơ thấy chuyện trước đây.

Căn nhà trọ chật hẹp ở thành phố S, căn phòng đơn đối diện, chiếc giường ngủ một lúc là lại sập, hai người vất vả mưu sinh. Thiết bị không mua nổi, điều hòa thường xuyên hỏng, sáng sớm lạnh đến mức không duỗi thẳng ngón tay được, trân trọng uống bát canh nóng đối phương để trên bếp ga.

Lúc tỉnh dậy, trời chưa sáng hẳn, nhưng mưa đã tạnh. Bầu trời ngoài cửa sổ sát đất không hề trở nên vẩn đục vì sóng thần, những đám mây giống như những mảnh vải trắng, trải trên nền trời xanh trong vắt.

Vi Gia Dịch đến bồn rửa mặt bên cạnh cửa chính đánh răng rửa mặt, định mượn một chiếc xe chạy xuống núi, xem thử những tảng đá chắn đường đã được dọn dẹp chưa. Vừa mới thu dọn hành lý xong, một tiếng ồn đều đều từ xa đến gần, vọng lại từ phía trên homestay.

Vi Gia Dịch ban đầu giật mình, sau đó nhớ ra, có thể là trực thăng đến đón Triệu Kính đã đến.

Trên lầu vang lên tiếng bước chân dồn dập, Lý Minh Miện chạy xuống, xông đến cửa phòng Triệu Kính gõ cửa; "Anh! Dì dượng đến đón anh rồi! Anh dậy chưa?"

Trong phòng không có phản ứng gì, tay cậu ta đặt trên tay nắm cửa, không dám ấn xuống mở cửa, lại bắt đầu gõ cửa liên hồi.

Không gọi Triệu Kính dậy được, quay đầu lại thấy cậu, Lý Minh Miện lập tức hỏi; "Gia Dịch, anh có thể giúp tôi mở cửa không?"

Vi Gia Dịch từ chối; "Xin lỗi, tôi cũng không biết mở khóa."

"Cửa không khóa!"

Vi Gia Dịch giả vờ ngạc nhiên; "Tay cậu bị làm sao à?"

Lý Minh Miện há miệng, không nói nên lời. Lúc này, lại có người đi xuống từ trên lầu, là Ba mẹ của Triệu Kính, phía sau còn có một đám người.

Vi Gia Dịch từng chụp ảnh hiện trường một bữa tiệc tối cho bà Lý, tính cách bà có thể nói là hoàn toàn khác với Triệu Kính, hòa nhã và dễ gần. Nhưng bây giờ, bà không còn vẻ điềm tĩnh như lúc đó, ánh mắt vừa lo lắng vừa sốt ruột, cùng chồng đi đến bên cạnh Lý Minh Miện, hỏi; "Chuyện gì vậy?"

"Anh họ không ra mở cửa," Lý Minh Miện do dự nói, "Có thể đang ngủ."

Ba Triệu Kính không nói hai lời liền mở cửa, Vi Gia Dịch không nhịn được bước lên bậc thang, đứng ở nơi có thể nhìn vào trong phòng ngủ để xem kịch hay.

Vượt qua đỉnh đầu mọi người, cậu vừa nhìn đã thấy Triệu Kính đang nằm trên giường, trên mặt đeo một chiếc bịt mắt màu đen không biết lấy từ đâu ra, không nhúc nhích, ngủ say như chết. Rõ ràng ngủ ngon như vậy, không biết tối qua còn lề mề ở phòng khách làm gì.

Bà Lý gọi tên Triệu Kính, lay anh vài cái, anh mới tỉnh dậy, tháo bịt mắt ra, ngồi dậy, gọi "mẹ".

Nhìn thấy trong phòng ngoài cửa chen chúc một đám người, sắc mặt Triệu Kính lập tức khó coi, tức giận nói với Lý Minh Miện; "Tất cả ra ngoài, đóng cửa lại."

Một màn kịch hay cứ thế kết thúc.

Vi Gia Dịch đeo balo, đi tìm Lý Minh Thành mượn xe.

Mẹ Lý Minh Thành hơi khó chịu, cậu ta phải ở bên cạnh chăm sóc, không thể đi cùng Vi Gia Dịch, liền xin quản gia của khách sạn nghỉ dưỡng chìa khóa một chiếc xe việt dã đưa cho Vi Gia Dịch.

Vi Gia Dịch một mình lái xe xuống núi, đường đã thông xe trở lại.

Càng đi xuống, càng có thể nhìn thấy đống đổ nát kinh hoàng ở khu vực bị thiên tai. Sóng thần đã biến biển cả thành một con quái vật vô định hình, xâm nhập vào khu vực sinh sống của con người, tàn bạo cướp đi nhà cửa, cướp đi những chiếc xe chở thú nhồi bông, cột điện, cửa hàng tạp hóa, và cả những gia đình hạnh phúc.

Trong xe không có nhạc, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ, Vi Gia Dịch hơi muốn hủy bỏ một số công việc, ở lại đây thêm một thời gian nữa.

Rẽ ngoặt theo đường núi, cậu lại nhớ đến Triệu Kính.

Việc ở chung với Triệu Kính khiến người ta bất lực vô cùng, nhưng sau lần này, chắc sẽ không bị Triệu Kính nhìn bằng nửa con mắt nữa, cũng không thể coi là kết quả quá tệ - hơn nữa trong thời gian ngắn cũng không cần gặp lại.

Nghĩ đến đây, Vi Gia Dịch thở phào nhẹ nhõm. Sự mệt mỏi do hầu hạ vị đại gia này một ngày cần phải mất một năm mới chữa khỏi được.

Cậu đến trạm y tế, trước tiên gọi điện cho mọi người trong nhóm, báo trước rằng mình có thể sẽ về muộn một thời gian, sau đó bắt đầu giúp đỡ.

Từ bên kia đảo, liên tục có vật tư cứu trợ được vận chuyển đến, nhân viên hỗ trợ cũng tăng lên.

Đến giờ ăn trưa, Vi Gia Dịch nhận một phần bánh mì sandwich, ngồi trên ghế dài ngoài phòng ăn, lấy điện thoại ra xem.

Trên màn hình bị vỡ, có rất nhiều tin tức được gửi đến.

Cậu lướt xem, bỗng nhiên nhìn thấy một tin tức đăng ba tiếng trước.

"Tin nóng hổi; Vụ bê bối lái xe khi say rượu của giám đốc điều hành công ty Phổ Trường - Đường Đình bị thắng phui, giá cổ phiếu của công ty giảm mạnh."

Phổ Trường là công ty của Triệu Kính. Vị Triệu đại thiếu gia hình như đột nhiên gặp vận đen, Vi Gia Dịch thầm nghĩ.

Đng lúc này, một tin tức mới được gửi đến, chiếm lấy màn hình phía trên điện thoại.

Từ khóa rất bắt mắt, có những chữ như "sóng thần" và "cứu hộ".

Vi Gia Dịch nhìn kỹ, nội dung tin tức là "CEO công ty Phổ Trường - Triệu Kính gặp sóng thần ở đảo Buderus, tích cực tham gia hoạt động tình nguyện tại địa phương, quyên góp số lượng lớn vật tư, triển khai cứu trợ từ thiện".

— Hết Chương 6 —