Tổng số chương 46

Chương 2

Sóng thần phương Nam

1,584 lượt đọc · 3,802 từ

Khoảnh khắc trước còn là thiên đường, khoảnh khắc sau đã thành đống đổ nát.

Vi Gia Dịch đang nằm nghiêng ngủ say, bị rung lắc dữ dội của giường kéo ra khỏi giấc mơ, mơ mơ màng màng nhìn sang, "ầm" một tiếng, chiếc tủ đầu giường bên cạnh đúng lúc đổ xuống.

Cậu giật mình tỉnh giấc, vịn giường ngồi dậy, lật người muốn xuống giường, lại dẫm phải một lớp nước đen lạnh ngắt nổi lên trên sàn gỗ, chứng kiến khoảnh khắc cơn sóng đen tối ập đến hòn đảo.

Nước nhanh chóng dâng đến bắp chân cậu, bên trong dường như có những mảnh vụn cứng, hơi đau chân, nhưng không dâng lên nữa.

Cảnh tượng này quá kỳ lạ và kỳ quái, cậu gần như cho rằng mình đang nằm mơ, hai chân đều chạm đất, không tìm thấy dép lê, loạng choạng dẫm nước đi về phía cửa sổ.

Cửa sổ ở bức tường đối diện giường, cách giường khoảng bảy tám mét.

Cậu nhìn chằm chằm vào cửa sổ, lội về phía trước vài bước, đột nhiên như bị kéo từ nước ấm vào băng tuyết, lạnh đến mức hoàn toàn tỉnh táo, bởi vì cậu nhìn thấy một vùng biển ngoài cửa sổ.

Bầu trời hiện lên một màu xanh trắng lạnh lẽo.

Tất cả những cây cọ, khu vườn, những ngôi nhà ở phía xa đều biến mất, chỉ còn lại mặt nước đen đang rung chuyển, lấp lánh những gợn sóng màu xám, kéo dài đến tận sườn núi phía xa, nóc xe và những mảnh gỗ trôi nổi trong đó, giống như nơi này vốn là một phần của biển cả.

Tay chân Vi Gia Dịch cứng đờ, trong lòng hiện lên hai chữ "lũ lụt" và "sóng thần", ý nghĩ phải chạy trốn để sinh tồn lóe lên, nhưng nên chạy đi đâu, chạy như thế nào, cậu nhất thời không nghĩ ra cách nào.

Trước đây có diễn tập thoát hiểm trong tình huống nguy cấp do sóng thần không? Có giáo viên nào dạy không, sao không nhớ gì cả. Vi Gia Dịch đứng ngây ra đó, vài phút trôi qua, nước dường như dần dần rút xuống.

Nước đọng trên sàn nhà biến mất, để lại một lớp bùn đất có mùi hôi, sườn núi phía xa ngoài cửa sổ dường như cũng lộ ra nhiều hơn một chút, Vi Gia Dịch nhìn thấy trên đỉnh núi có những ánh đèn xe lờ mờ, không biết có phải là những người đã chạy trốn trước không.

Trước tiên phải tìm điện thoại.

Vi Gia Dịch cuối cùng cũng nghĩ ra việc cần làm, đưa tay xoa dịu những nốt sần nổi lên trên cánh tay, đi về phía giường, cúi người dùng sức nhấc chiếc tủ đầu giường bị đổ lên.

Điện thoại bị đè dưới tủ, lấy ra ướt sũng, dính đầy bụi bẩn. Màn hình bị vỡ, nhưng vẫn sáng, hiển thị thời gian là ba giờ sáng, nhưng tín hiệu chỉ còn một vạch, cậu mở khóa, thử gọi điện nhắn tin, đều không thể gửi đi được.

Vi Gia Dịch tìm thấy dép lê, mang vào đi về phía cửa phòng. Sau khi mở cửa, cậu phát hiện đèn hành lang đều tắt hết, tối đen như mực, liền bật đèn pin điện thoại, chiếu sáng xung quanh, chỉ thấy sàn nhà ngổn ngang và những đồ trang trí trên tường rơi rụng lả tả.

"Còn ai không?" Vi Gia Dịch lên tiếng, tạo ra tiếng vang nhỏ trong hành lang trống rỗng.

Không có ai trả lời, cậu lập tức cảm thấy sởn gai ốc, tắt đèn pin, mở cửa đi về phía giường, ngồi xuống mép giường, đầu óc rối bời nghĩ cách.

Phòng của Vi Gia Dịch nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chính khách sạn, phòng hướng ra vườn, cửa sổ không lớn, và không có ban công.

Cậu ở phòng duy nhất trên tầng thượng, cũng là phòng duy nhất không nhìn ra biển. Đây là điều Lý Minh Thành đã nói với cậu khi trò chuyện.

Lý Minh Thành nói, lần này khách đến đông, Lý Minh Miện bao trọn cả khách sạn, gần như kín chỗ.

Phần lớn khách đều ở biệt thự, chỉ có công ty tổ chức đám cưới và nhóm quay phim được ba trí ở tòa nhà chính. Tầng cao nhất của tòa nhà chính có hồ bơi và câu lạc bộ hành chính, không có nhiều phòng, đều là phòng nhìn ra vườn. Các phòng nhìn ra biển ở tầng dưới đều đã được người khác chọn hết, Lý Minh Miện liền sắp xếp phòng nhìn ra vườn trên tầng cao nhất này cho Vi Gia Dịch đến muộn hơn.

Lý Minh Thành mắng Lý Minh Miện hám lợi, nhưng sau khi suy nghĩ lại, Vi Gia Dịch lại muốn Cám ơn sự ghẻ lạnh của Lý Minh Miện đối với mình.

Nếu không phải tòa nhà chính kiên cố, cộng thêm việc cậu ở tầng mười hai cao nhất, thì bây giờ cậu chắc chắn đã lành ít dữ nhiều.

Thủy triều không lâu sau đã rút, lần này Vi Gia Dịch mang theo ít hành lý, nên không mang vali, chỉ đeo một chiếc balo leo núi. Balo được cố định trên giá hành lý, may mắn thoát nạn.

Cậu thu dọn hành lý, mang giày thể thao, nhét hết nước uống, thức ăn và khăn tắm trong phòng vào balo, đeo lên lưng, đi dọc theo hành lang, đi đến cuối, đẩy cửa cầu thang thoát hiểm ra.

Nguồn điện của khách sạn bị cắt hoàn toàn, đèn khẩn cấp trong cầu thang sáng lên, Vi Gia Dịch cẩn thận đi xuống, khi đến sảnh lớn, mùi tanh nồng của bùn đất và mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi, trời cũng sáng hơn, mặt trời dường như sắp mọc.

Vi Gia Dịch bị mùi này hun đến mức dạ dày cuộn lên, cậu vịn vào mạng sườn nhìn quanh, ánh sáng màu cam bên ngoài chiếu vào, sảnh tiếp khách vốn sang trọng rộng rãi đã biến thành đầm lầy màu nâu đen, trên mặt đất la liệt những chiếc tủ, đồ trang trí bị vỡ vụn và những khúc gỗ không biết từ đâu trôi đến.

Ghế sofa màu trắng đổ trên mặt đất, quầy lễ tân không thấy bóng dáng.

Cậu hỏi: "Có ai không?"

Không có tiếng đáp lại, lại đi về phía trước vài bước, cậu đột nhiên dẫm phải thứ gì đó mềm mềm, cúi đầu xuống nhìn, phát hiện mình dẫm phải một cánh tay.

Vi Gia Dịch sợ đến mức chân mềm nhũn, nhảy ra xa, cúi người nắm lấy cánh tay đó, kéo người đang ngâm trong bùn ra ngoài. Người đó là một người đàn ông trung niên, có ngoại hình người da nâu, hai mí mắt nhắm chặt, mặc đồng phục nhân viên phục vụ khách sạn.

Bộ đồng phục vốn là vải lanh màu be, đã bị ngâm đến mức giống như một đống bùn nhão, trên ngực cài một tấm bảng tên, ghi "Bộ phận buồng phòng Mario".

Vi Gia Dịch cúi người với góc độ lớn, chiếc balo nặng trĩu trượt về phía trước, đè lên gáy cậu. Vì sức nặng đột ngột và cảnh tượng trước mắt, đầu cậu đau dữ dội, cậu cố chịu đựng, đưa tay sờ lên động mạch chủ ở cổ của người phục vụ tên Mario này.

Làn da dính đầy bùn đất vừa ướt vừa lạnh, sờ vào giống như vỏ táo khô. Đầu ngón tay của Vi Gia Dịch không cảm nhận được bất kỳ nhịp đập nào từ tim, sống lưng cậu lạnh toát, khó có thể chấp nhận được, lại dừng lại một lúc lâu, rồi buông tay ra.

Vi Gia Dịch muốn để Mario nằm ở nơi trang trọng hơn một chút, liền kéo thi thể đi một đoạn ngắn, đặt lên lưng ghế sofa, khiến bản thân dính đầy bùn đất.

Thở hổn hển, Vi Gia Dịch cảm thấy đầu óc mình đã không còn tỉnh táo lắm, vừa muốn nôn mửa, vừa muốn vịn vào thứ gì đó hoặc ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Nhưng cậu có thể là người sống sót duy nhất còn lành lặn ở đây, phải đi xem còn ai sống sót không. Vì vậy, cậu lội qua lớp bùn, đi về phía khu biệt thự ven biển.

Mặt trời đã lên đến đường chân trời, ánh sáng của khối cầu màu cam vẫn chưa quá gay gắt, chưa hòa quyện hoàn toàn với bầu trời.

Chỉ sau một đêm, khu biệt thự xinh đẹp trên hòn đảo lãng mạn hình trái tim này gần như bị san phẳng, bãi biển cát trắng mịn đã trở thành bãi tha ma của đá, vỏ sò và cây bụi.

Vi Gia Dịch đi về phía trước, vòng qua những thân cây to lớn không biết từ đâu đến, thỉnh thoảng lại cất tiếng hỏi lớn, nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào, không biết là tối qua mọi người đã di tản lên núi, hay là đã không thể phát ra tiếng.

Phần lớn các tòa nhà đều đã trở thành đống đổ nát, chỉ có một tòa nhà lớn nhất, còn sót lại vài cây cột và hai bức tường, mái của căn phòng không bị sóng cuốn đi, đang chênh vênh trên đó.

Vi Gia Dịch đi về phía những cây cột, đột nhiên nghe thấy một giọng nói yếu ớt. Giọng nói rất nhỏ, giống như của một người đàn ông, dường như có chút quen tai, Vi Gia Dịch lập tức hỏi: "Có ai không?"

"... Có."

Giọng nói đó ở cách đó không xa, Vi Gia Dịch lần theo tiếng nói đi tới, nhìn thấy phía sau bức tường biệt thự, dưới một gốc cây chưa bị cuốn trôi, có một người đang nằm nghiêng.

Người này nằm trên một tấm ván gỗ lớn, bị bùn đất bám đầy người, khắp người đầy vết thương, nhưng chiếc áo choàng ngủ vẫn mặc trên người, dây cũng được thắt gọn gàng.

Chân trái của anh có vẻ kỳ lạ khi chạm đất, Vi Gia Dịch lại tiến gần hơn một chút, vừa đưa tay ra có thể đỡ anhu dậy, thì cậu đột nhiên đưa tay lau mặt, lau đi một ít vết bẩn trên mặt, Vi Gia Dịch nhận ra, đây là Triệu Kính.

Vi Gia Dịch sững người, trong lòng đột nhiên hiện lên một câu: Hiếm khi không bị Triệu đại thiếu gia này nhìn bằng lỗ mũi, suýt chút nữa không nhận ra.

Lúc này, Triệu Kính ho khan, anh ho dữ dội, giống như sắp nôn ra vậy, Vi Gia Dịch sợ anh nôn lên người mình, vội vàng lùi lại một bước. Tuy nhiên, cuối cùng Triệu Kính cũng không nôn ra, chỉ ho một lúc lâu, rồi khó khăn nói với Vi Gia Dịch: "Nước! Có nước không!"

Nghe thì gần như sắp ho đến đứt hơi, nhưng khi xin nước thì giọng lại rất mạnh mẽ.

Vi Gia Dịch im lặng tháo một bên quai balo, lấy chai nước vừa mang ra từ phòng.

Cậu vốn định đưa thẳng cho Triệu Kính, nhưng Triệu Kính trông có vẻ yếu ớt, rõ ràng là không thể mở nắp chai được, cộng thêm việc Triệu Kính không chết, cũng không đến mức nguy kịch, Vi Gia Dịch cân nhắc đến sự nghiệp tương lai của mình, vẫn hạ thấp tư thế, mở nắp chai giúp anh, còn ngồi xuống bên cạnh, ân cần hỏi: "Tôi cầm giúp anh uống nha?"

Triệu Kính lạnh lùng liếc cậu một cái, giơ tay lấy chai nước, kết quả không cầm chắc, suýt chút nữa làm rơi chai nước, may mà Vi Gia Dịch đã đỡ lấy.

"Bây giờ có lẽ anh vẫn chưa hồi phục sức lực," Vi Gia Dịch cười nhạo trong lòng, ngoài mặt vẫn thản nhiên duy trì hòa khí, "Để tôi cầm cho."

"Tôi không ngồi thẳng dậy được thì cầm kiểu gì?" Triệu Kính ngoài miệng không chịu thua kém chút nào, cơ thể đã mượn lực ngồi dậy, nhưng có lẽ vì chân thật sự bị què, nên loạng choạng ngã về phía Vi Gia Dịch.

Thân trên nặng nề cứ thế nghiêng người đè lên vai Vi Gia Dịch, Vi Gia Dịch không nói gì, Triệu Kính cũng không nói gì, uống hai ngụm nước từ tay Vi Gia Dịch, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Sao chỉ có một mình cậu? Người cứu hộ đâu? Lý Minh Miện đâu?"

"Tôi không biết," Vi Gia Dịch cố gắng kiên nhẫn trả lời từng câu một, "Tôi tỉnh dậy thì đã như như vậy rồi, xuống lầu không tìm thấy ai cả."

"Đều chạy hết rồi?" Triệu Kính nhíu mày nói.

"... Không phải."

Vi Gia Dịch nghĩ đến thi thể đã chết mà cậu gặp ở sảnh lớn, cảm giác kinh hoàng và trống rỗng lúc đó lại quay trở lại trong đầu cậu, im lặng một lúc, không nói tiếp.

Dừng một chút, cậu nói với Triệu Kính: "Tôi thấy trên núi có đèn xe, chắc sẽ có người đến cứu viện sớm thôi."

"Tốt nhất là vậy." Triệu Kính nói với vẻ mặt vô cảm.

Hai người không nói gì nữa, vì Triệu Kính dồn toàn bộ trọng lượng lên người Vi Gia Dịch, nên họ dựa sát vào nhau ngồi trên tấm ván gỗ trơn trượt. Mặt trời lên cao hơn, đầm phá vốn rực rỡ đã trở thành vũng bùn màu nâu, xung quanh là mùi hôi thối và đống đổ nát không thể bỏ qua.

Vi Gia Dịch ngồi không lâu, vai đã bị đè đến đau nhức, liếc nhìn khuôn mặt của Triệu Kính bên cạnh.

Trên mặt Triệu Kính có vài vết thương, bụi bẩn ngược lại khiến ngũ quan trông càng thêm nổi bật, sống mũi cao thẳng như được tạc bằng thạch cao.

Lông mi dày và dài, dính đầy bùn đất, đôi mắt hơi giống mẹ anh là bà Lý, nhưng dài hơn một chút. Đôi môi không dày cũng không mỏng, khóe miệng hơi trễ xuống, đẹp trai nhưng rất khó gần, như thể mang theo sự ngang bướng và vô tâm của một đứa trẻ được nuông chiều từ bé đến lớn.

Tất nhiên, Triệu Kính có tính cách như vậy, Vi Gia Dịch không phải là không hiểu.

Xuất thân từ đỉnh cao của kim tự tháp, sự nghiệp thành công đến mức khó tin, cuộc sống thuận buồm xuôi gió đã cho Triệu Kính vốn liếng không cần phải hòa nhập với xã hội. Vi Gia Dịch nghe không ít người nói, công ty công nghệ hiện tại không ai sánh bằng trong ngành này, ban đầu chỉ là do Triệu Kính tiện tay đầu tư vào một bất động sản thương mại, nhưng người môi giới bất động sản không kịp thời tìm được người thuê nhà phù hợp cho anh, bị ép giá khiến anh không vui, quyết định tự mình sử dụng bất động sản này mới thành lập công ty.

Vân vân và vân vân, một người may mắn như vậy, có nhiều người theo đuổi cũng là điều bình thường.

Tuy nhiên, Vi Gia Dịch không phải là loại người thích bị chèn ép, cậu chỉ muốn kiếm sống qua ngày, không thích nịnh nọt lấy lòng người khác. Cậu biết Triệu Kính coi thường mình, bình thường gặp mặt, đều tránh xa, thật sự không tránh được mới chịu đựng sắc mặt mà Triệu Kính dành cho mình, lịch sự chào hỏi.

Chỉ là không ngờ sóng thần ập đến, người đầu tiên Vi Gia Dịch gặp phải lại là Triệu Kính, hơn nữa còn là người sống.

Vi Gia Dịch thu hồi ánh mắt, cảm thấy đau đầu, không muốn tiếp tục ngây ngốc ở đây với Triệu Kính nữa, càng không muốn tiếp tục sự im lặng ngượng ngùng khi nửa người trên của hai người đang dựa vào nhau, thử thăm dò hỏi: "Anh còn ổn không, trên người có chỗ nào đau không? Tôi thấy trên người anh toàn là vết thương."

"Chân trái bị gãy xương, còn lại không sao."

Triệu Kính dường như không muốn nói chuyện với cậu lắm, nói ngắn gọn.

"Vậy nếu không thì anh cứ ở đây trước, tôi đi tìm xe lăn,"

Vi Gia Dịch muốn nghe chính là hai chữ "không sao", lập tức đề nghị, muốn rời đi trước, "Tôi muốn dùng xe lăn đẩy anh đến chỗ cao hơn, lỡ như có đợt sóng thần tiếp theo, nơi này quá thấp, rất nguy hiểm."

"Cậu không phải là nhân viên, đi đâu tìm xe lăn?"

Triệu Kính sắc mặt rất khó coi, hỏi không chút khách khí, "Chẳng lẽ là muốn kiếm cớ bỏ tôi lại một mình ở đây?"

Người này thật phiền phức, lại còn thông minh một cách khó hiểu, Vi Gia Dịch rất cạn lời.

Tuy nhiên, dù sao thì thân phận của Triệu Kính cũng đặc biệt, cậu không thể đắc tội nổi, hít sâu một hơi nhẫn nhục chịu đựng: "Sao có thể chứ, tôi chỉ là thấy chân anh không đi được, có xe lăn thì thoải mái hơn thôi. Nhưng mà anh vẫn chu đáo hơn, tôi không quen thuộc nơi này, chắc chắn là không tìm được xe lăn đâu."

Triệu Kính dù ngồi cũng cao hơn cậu, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống cậu, dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Vi Gia Dịch, cũng có vẻ như chỉ đơn giản là khó tính.

Nhìn Vi Gia Dịch vài giây, anh khịt mũi lạnh lùng: "Cậu biết là tốt rồi."

Tha cho Vi Gia Dịch.

"Nhưng mà nơi này quả thật rất nguy hiểm," sau đó anh đột nhiên đổi giọng,

"Vậy đi, bây giờ cậu đỡ tôi dậy, chúng ta đến chỗ gần đường cái chờ cứu viện."

Trên mặt Triệu Kính vẫn còn dính không ít bùn đất, nhưng không hề ảnh hưởng đến khí chất kiêu ngạo của anh, ra lệnh cho Vi Gia Dịch cũng rất tự nhiên. Anh dường như không muốn tự mình dùng ngón tay chạm vào Vi Gia Dịch, nên rụt tay lại một chút, rụt vào trong ống tay áo rộng của áo choàng ngủ, ấn mạnh lên vai Vi Gia Dịch: "Nhanh lên." Lại hỏi: "Cậu có dép không?"

Vi Gia Dịch không còn cách nào khác, lấy dép lê trong balo đưa cho anh, gánh phần lớn trọng lượng của Triệu Kính trên vai đứng dậy, vô cùng hối hận vì đề nghị muốn đi trước của mình. Nếu không nói ra, có lẽ họ còn có thể ngồi trên tấm ván gỗ thêm một lúc nữa.

Cậu đỡ Triệu Kính đang đi bằng một chân, từ khu biệt thự hoang tàn, đến gần con đường gần như không nhìn thấy mặt đường. Vi Gia Dịch thường xuyên tập thể dục, cũng tập luyện sức mạnh, nhưng kéo lê một người to lớn như Triệu Kính trong một quãng đường dài như vậy, vẫn là vượt quá sức chịu đựng. Vi Gia Dịch mệt đến toát mồ hôi, vừa nghiến răng đi về phía trước, vừa nghĩ, với vóc dáng này của Triệu Kính, nếu đưa đi gây mê, e rằng sẽ phải trả thêm phí quá cân.

Cuối cùng, khi đi ngang qua một chiếc ghế dài không biết từ đâu cuốn đến đang nằm bên đường, Triệu Kính tự mình kêu dừng lại:

"Trước tiên cậu đặt tôi xuống ghế này đã."

"Chân phải của tôi đau." Giọng anh yếu hơn lúc nãy.

Vi Gia Dịch liếc nhìn, phát hiện môi Triệu Kính đã trắng bệch vì nhịn đau, lập tức đỡ anh ngồi xuống ghế, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên chân phải của Triệu Kính cũng có vài vết thương rất sâu, có thể là do lúc nãy đi lại quá mạnh, vết thương bị rách ra, đang chảy máu.

Triệu Kính ngồi phịch xuống ghế dài, nghỉ ngơi vài giây, Vi Gia Dịch đột nhiên nhớ ra trong balo leo núi của mình có túi cứu thương, liền nói với Triệu Kính, sau đó đặt balo lên đùi, kéo khóa ra.

"Có túi cứu thương sao không nói sớm?" Triệu Kính trở nên hơi tức giận.

Vi Gia Dịch quả thật hoàn toàn quên mất, nghi ngờ trong lòng mình có lẽ căn bản không muốn cứu chữa tử tế cho Triệu Kính, cũng có chút chột dạ, giả vờ không hiểu vẻ mặt của anh, thái độ rất có lỗi;

"Xin lỗi."

Cậu phải lục tìm túi cứu thương, trước tiên lấy chiếc khăn tắm nhét ở trên cùng ra, đặt lên ghế, liếc mắt thấy Triệu Kính lấy chiếc khăn đi, liền ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện Triệu Kính đang cầm chiếc khăn, dùng sức lau mặt và tay mình, vẻ mặt không chịu nổi thứ bẩn thỉu dính trên người, rất thích sạch sẽ.

Nhưng phần lớn bùn đất trên người Triệu Kính đã khô lại, rất khó lau sạch, anh liền cầm chai nước khoáng, muốn đổ lên khăn.

Vi Gia Dịch nhanh tay chặn lại: "Đừng đổ."

Triệu Kính nhìn cậu với vẻ khó chịu.

"Chúng ta chỉ có hai chai nước," Vi Gia Dịch bất lực nói, "Còn phải rửa vết thương cho anh nữa."

Triệu Kính càng khó chịu hơn, Vi Gia Dịch chỉ có thể giả vờ như không thấy, đưa chai nước lại cho anh; "Khát thì cứ uống trước vài ngụm." Sau đó lấy hộp cứu thương ra; "Tôi giúp anh khử trùng vết thương nha."

Triệu Kính không phản đối, phát ra tiếng "ừm" từ mũi, Vi Gia Dịch bóc que sát trùng i-ốt, khử trùng cho anh, dán gạc lên, còn bóc cho anh một miếng bánh quy, để anh lót dạ, cuối cùng lại một lần nữa đề nghị, để Triệu Kính ở lại đây, còn mình đi tìm thêm nước và vật tư.

"Lấy thêm vài chai nước là có thể rửa mặt cho anh rồi." Vi Gia Dịch nhanh nhạy nắm bắt được trọng điểm mà Triệu Kính quan tâm.

Triệu Kính vừa nghe thấy, quả nhiên sa sầm mặt mày, suy nghĩ một lúc, mới nói; "Được rồi, mau chóng quay lại."

Vi Gia Dịch cuối cùng cũng được cho phép, để lại balo cho Triệu Kính, rời khỏi vị đại gia này.

— Hết Chương 2 —