Trần Vãn lái chiếc Volkswagen không mấy nổi bật, chậm rãi tiến vào đường cao tốc sân bay.
Ngày đầu tiên cơn bão số 8 đổ bộ vào Hải thị, áp suất nhiệt đới đạt 117 pascal.
Cây cọ và phong lan Hongkong hai bên đường sân bay bị cơn bão thổi tả tơi. Cậu bật cần gạt nước kính chắn gió hoạt động vài lần mới miễn cưỡng giữ được tầm nhìn rõ ràng.
Thời tiết vô cùng xấu, nhà ga T2 liên tục phát đi các bản tin dự báo thời tiết.
"Cơn bão số 7 trong năm nay mang tên Tiên Lộc, đã đổ bộ vào ven biển thành phố chúng ta lúc 11:36 sáng nay, di chuyển từ hướng Đông Nam sang hướng Tây."
"Do ảnh hưởng của các đám mây đối lưu, sức gió tối đa gần vành ngoài tâm bão đạt cấp 8, dự kiến trong 6 giờ tới sẽ có mưa lớn kèm theo sấm sét mạnh. Cảnh báo mưa bão màu cam đã dược gửi cho các đơn vị, mong các đơn vị liên quan và nhân viên làm tốt công tác phòng chống..."
Cảnh báo được phát sóng mỗi lần bằng các tiếng phổ thông, tiếng Anh và tiếng Quảng Đông.
Trần Vãn nhìn đồng hồ, vòng một vòng lớn rẽ vào B3, tìm một chỗ khuất để đậu xe. Cậu dựa lưng vào ghế, một tay đặt trên vô lăng, tay kia đặt trên mép cửa sổ xe, tư thế tương đối thả lỏng, nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn về phía trước.
Gió bão mưa to, thời tiết rất không thích hợp để bay, thỉnh thoảng có hành khách vội vã lên chuyến bay hoặc vừa hạ cánh, nhưng bên trong không có người mà Trần Vãn đang đợi.
Cậu đốt một điếu thuốc để giữ tinh thần, đêm qua cậu gần như không ngủ chút nào, sáng nay lại phải vội vã đến sân bay trước khi bão đổ bộ vì sợ tắc đường.
Ngọn lửa màu đỏ cam lóe lên hơi ấm mờ nhạt trong bóng tối.
Đài phát thanh tiếng Quảng Đông đang phát những bài hát nổi tiếng ngày hôm qua, những bài hát tiếng Quảng Đông giữa tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài có tác dụng ru ngủ.
Trần Vãn chuyển kênh.
"TNB đưa tin... Minh Long gần đây đã hoàn thành... sáp nhập và mua lại..."
"Hiệp hội thương mại... Bầu cử thay đổi nhiệm kỳ... Hội đồng Lập pháp phủ quyết một phiếu..."
Điện thoại rung lên, Trác Trí Hiên hỏi Trần Vãn chuẩn bị tiệc đón tiếp thế nào rồi.
Thái tử gia về nước, ngay cả Trác Trí Hiên cũng không dám lơ là.
Trần Vãn gửi vài bức ảnh qua, nói: "Nhà hàng biệt thự ven núi khu vịnh."
Trác Trí Hiên xem qua một lúc thấy khá hài lòng, Trần Vãn làm việc luôn luôn đáng tin cậy, khiến người ta yên tâm.
Nói xong chuyện chính, Trác Trí Hiên tám chuyện: "Nghe nói anh ta về cùng Từ tiểu thư."
"Không phải," Trần Vãn dập tắt điếu thuốc, kéo cần số, đạp ga và sửa lại lời bạn thân, "Anh ấy về một mình."
"..." Trác Trí Hiên lập tức tỉnh táo, đẩy người đẹp đang nằm trong lòng ra, ngồi dậy hỏi, "Cậu chạy đi theo dõi người ta?"
Trần Vãn chăm chú nhìn bóng dáng cao lớn bước ra từ cửa B3, mãi đến khi đối phương bước vào một chiếc Maybach màu đen, mới phân tâm trả lời: "Không phải theo dõi, là đón máy bay."
Đơn phương đi đón.
"..." Trác Trí Hiên im lặng một lúc, lại giống như đã quen rồi, cuối cùng chỉ thốt ra một câu nhẹ nhàng, "Không sợ chết hả, Trần Vãn."
Trần Vãn đi theo sau chiếc Maybach không xa không gần, im lặng một lúc mới nói: "Tôi không yên tâm."
Hải thị gần đây không yên ổn, cuộc bầu cử thay đổi nhiệm kỳ của Hội đồng quản trị Hiệp hội thương mại sắp diễn ra, các thế lực ở Châu Đảo, Hạ Long Giới, Tây Cống Môn đang rục rịch.
Hình như từ tháng trước, đã bắt đầu thường xuyên xảy ra các vụ cướp máy bay và tai nạn hàng không trên quần đảo. Người đó gần đây ở nước ngoài đã thực hiện một loạt các mua lại và sáp nhập, thủ đoạn hung hãn cứng rắn gây nên sóng to gió lớn...
Vụ tấn công mấy năm trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Trần Vãn từ mấy ngày trước đã bắt đầu thấp thỏm lo âu. Đây là ngày đầu tiên cơn bão số 8 đổ bộ, điều kiện bay vô cùng tồi tệ, cậu đoán đối phương chắc là đi máy bay riêng Dassault Falcon 900 về.
Dòng máy bay Falcon mạnh mẽ, chịu được bão với áp suất lên tới 500 pascal, nhưng hạ cánh rất khó khăn, không biết có bị buộc phải hạ cánh khẩn cấp hay không.
Trác Trí Hiên nghẹn lời, tức giận cười: "Đến lượt cậu lo lắng à? Cậu lo lắng cho bản thân mình trước đi."
Trần Vãn tốt tính cười cười, không nói gì.
Bạn học cũ mười mấy năm, Trác Trí Hiên biết rõ về cậu, Trần Vãn luôn luôn nói năng hành động đúng mực, tiến thoái có chừng mực, nhưng nếu cậu đột nhiên vượt quá giới hạn, vậy thì chắc chắn là chuyện lớn.
Trác Trí Hiên tỏ ra khó hiểu: "Sao cậu biết anh ta xuống máy bay ở đâu?"
Sân bay Áo Tự là điểm trung chuyển của nhiều chuyến bay quốc tế, mới thiết lập thêm nhiều lối đi bí mật, một số chính khách hoặc nhân vật quan trọng sẽ không xuống ở cửa cố định.
Trần Vãn im lặng một lúc, nói lấp lửng: "Tôi có cách của mình."
"..."
Đều là người trưởng thành đứng trên đầu sóng ngọn gió, Trác Trí Hiên không khuyên nhiều, chỉ khách quan nói cho cậu biết: "Cậu mà vượt quá giới hạn nữa, ngay cả tôi cũng chưa chắc cứu được cậu."
Giọng Trần Vãn ôn hòa bình tĩnh: "Sẽ không, tôi không định làm gì cả."
Đây là lời nói thật lòng.
Bạn giường đang quấn lấy, Trác Trí Hiên dặn dò vài câu về những việc quan trọng trong bữa tiệc sắp tới rồi cúp máy.
Trần Vãn vẫn luôn đi theo sau chiếc Maybach màu đen, mãi đến khi nhìn thấy nó đi qua đường hầm dưới biển an toàn, mới đánh lái sang trái, vượt lên trước, phóng như bay.
Trời càng lúc càng âm u, radio đang phát bài hát "Ngu Công dời núi".
Trần Vãn tắt âm thanh, chỉ còn lại tiếng ồn của làn mưa trắng xoá đập vào cửa kính, hàng cây cọ và phong lan Hongkong hai bên đại lộ khu vịnh đổ nghiêng ngả.
Vài ngày sau, nhà hàng biệt thự ven núi khu vịnh.
Núi Tiểu Đàm ba mặt giáp biển, vào ngày trời bão, ban đêm không có ánh trăng, đèn hải đăng sáng lên, sóng trắng gầm rú dữ dội vỗ vào chân núi.
Bên ngoài gió mưa âm u, trong nhà mọi người ăn uống linh đình.
Bữa tiệc tối nhìn thì hào nhoáng, thực chất lại giống như biển đêm ngoài cửa sổ, sóng gió quỷ quyệt ẩn giấu nguy hiểm.
Triệu Thanh Các đến không sớm cũng không muộn, đi theo phía sau là Thẩm Tông Niên và Đàm Hựu Minh, ngay cả Trác Trí Hiên cũng phải đứng lùi ra sau một chút, phía trước một người là con trai út của ông vua cổ phiếu, một người là cháu trai của cựu Bộ trưởng Tư pháp, cậu ta chỉ là một cậu ấm ăn chơi trác táng của một nhà sở hữu cty dầu khí, địa vị không hơn người ta.
Trần Vãn đã đến từ lâu. Cậu đứng ở một góc không mấy nổi bật, cùng quản lý lặng lẽ kiểm tra món ăn và rượu hôm nay, lại nhỏ giọng dặn dò hạ nhiệt độ xuống một chút, hoa lan dưới đèn chùm pha lê cũng phải dời đi, rượu không cần ủ kỹ, 7 phần là được rồi... Giống như một vị tổng đạo diễn thận trọng sắp xếp, xác nhận chi tiết.
Khách mời không nhiều lắm, đều là những người trẻ tuổi, là những người cùng thế hệ có máu mặt trong các gia tộc lớn ở Hải thị. Tuy nhiên Trần Vãn biết rất rõ, thực ra đây đều không phải là vòng tròn cốt lõi của Triệu Thanh Các.
Triệu Thanh Các những năm này càng ngày càng kín tiếng và bí ẩn, thần long thấy đầu không thấy đuôi, vòng tròn của anh ấy bảo mật, nghiêm ngặt, là kim tự tháp trong giới thượng lưu, từ nhỏ đến lớn chỉ có vài người đó, Trần Vãn là con riêng của vợ lẽ thứ tư của một thương gia hạng hai, hoàn toàn là ngọn cỏ dưới chân ngước nhìn lên lầu cao, không thể với tới.
Chỉ là Trác Trí Hiên trong đó là bạn học cũ mười mấy năm của cậu, hơn nữa trong vòng tròn của các cậu ấm luôn có một người phụ trách sắp xếp ăn uống vui chơi, chạy việc vặt.
Trần Vãn đối nhân xử thế khéo léo, làm việc đáng tin cậy, tính cách cũng không kiêu ngạo không xu nịnh, mới được đám công tử ca kia để mắt tới.
Phải thừa nhận rằng, rất nhiều trường hợp đều cần người như Trần Vãn, giỏi giao tiếp ứng xử đúng mực, có cậu ở đó mọi người đều cảm thấy rất thoải mái, mọi người đều cảm thấy cậu rất tốt, cũng coi cậu là một nửa bạn bè.
Trần Vãn trông thì thong dong, thực ra rất bận rộn, mãi đến khi thực sự ngồi vào bàn mới có cơ hội nghiêm túc nhìn người ngồi ở vị trí chủ trì.
Người đó dung mạo ngày càng rực rỡ, mặt mày sắc bén, tuấn tú kinh người, mà khí chất lại càng ngày càng ung dung thư thái.
Thực ra nói một cách công bằng, Triệu Thanh Các chưa bao giờ tỏ ra cao cao tại thượng, thậm chí có thể nói là dễ gần.
Có lẽ sức mạnh và quyền lực thực sự không cần phải dùng sự lạnh lùng và kiêu ngạo giả tạo để nhấn mạnh, cho nên dưới vẻ ngoài hiền hoà ấm áp của anh cũng tự có một loại khí chất và uy nghiêm khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Tung tích của Triệu Thanh Các rất khó nắm bắt được, ngày thường muốn gặp anh một lần khó như lên trời, bởi vậy rất nhiều người nhân cơ hội đêm nay đến mời rượu.
Đàn ông phụ nữ, ánh mắt cung kính, tha thiết, cũng trần trụi.
Người này thời đi học đã là người xuất chúng, là mục tiêu mà các cậu ấm cô chiêu tranh giành nhau.
Khi những người cùng tuổi vẫn còn đang mê mẩn du thuyền, vàng bạc, đồ xa xỉ, thì Triệu Thanh Các đã trở thành nhà điều hành duy nhất có thể thu hút vốn đầu tư nước ngoài trong hai năm nay, xoay chuyển tình thế trên thị trường tài chính và công nghiệp ảm đạm của Hải thị.
Những năm gần đây nhiều lần được chính quyền mời đến đại lục tham dự nhiều hội nghị chính trị quan trọng.
Trên thị trường ngoại thương đi xuống, kinh tế ảm đạm của Hải thị, cái tên Triệu Thanh Các đại diện cho một loại hy vọng và niềm tin nào đó.
Triệu Thanh Các, là Triệu Thanh Các của nhà họ Triệu, Triệu Thanh Các của Minh Long, càng là Triệu Thanh Các của Hải thị.
Triệu Thanh Các dựa vào lưng ghế, nghe người ta chào hỏi, thỉnh thoảng gật đầu, thái độ vẫn luôn điềm tĩnh.
Anh không có hứng thú với những buổi xã giao này, nhưng nơi này không giống nước ngoài, vẫn là nơi coi trọng tình cảm và phép tắc xã giao. Tuy anh ra nước ngoài mấy năm nay, những dịp cần xuất hiện thì vẫn phải lộ mặt.
Những ngày này các môn phái đều tranh nhau mời Triệu Thanh Các đến dự tiệc tẩy trần để cho có mặt mũi, Triệu Thanh Các từ chối một số, cũng tham gia một số, nhưng không có buổi tiệc nào thoải mái như tối nay.
Âm nhạc, chỗ ngồi, môi trường tuy không nói ra được chỗ nào dễ chịu, nhưng ngay cả độ ẩm không khí cũng vô cùng thích hợp. Sau mấy ngày về nước liên tục bận rộn không nghỉ, Triệu Thanh Các không ngờ rằng có thể thư giãn trong một dịp như thế này.
Đàm Hựu Minh thấy anh gắp thêm mấy lần, rượu cũng đã cạn ly nên hỏi: "Món ăn hợp khẩu vị phải không?"
Con người Triệu Thanh Các, người khác không biết, anh ta vẫn biết.
Thái tử gia chưa bao giờ nghiêm túc ăn cơm trong những dịp thế này. Từ nhỏ anh đã rất kén chọn, nguyên liệu không tươi mới, nấu quá chín, thậm chí bày biện không vừa mắt anh cũng sẽ không động đũa nữa.
Nhưng Triệu Thanh Các xưa nay không nói ra hay yêu cầu cái gì. Anh chỉ lặng lẽ đặt đũa xuống, không biểu lộ cảm xúc ra mặt, khiến người ta không nhìn ra được anh thực sự thích gì.
Triệu Thanh Các có một cái dạ dày Trung Quốc, ở nước ngoài ăn quá nhiều món ăn dở, lúc này ăn được món ăn quê hương cảm thấy khá vừa miệng nên ừ nhẹ một tiếng.
Đàm Hựu Minh: "..."
Trác Trí Hiên ngồi cách vị trí chủ toạ 3 ghế nên không nghe thấy hai người họ nói gì, Đàm Hựu Minh và Triệu Thanh Các từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nên anh ta luôn thân thiết với Triệu Thanh Các hơn cậu ta.
Nhưng thấy tâm trạng Triệu Thanh Các hình như khá tốt, cậu ta liền nháy mắt với Trần Vãn đang ngồi ở góc.
Ý là bảo cậu cũng mau đến mời rượu, không thì vất vả chuẩn bị cả buổi tối lại thành ra làm lợi cho người khác hưởng.
Cậu ta không tán thành Trần Vãn làm những chuyện lén lút như theo dõi, giám sát, nhưng phù sa không chảy vào ruộng người ngoài. Nếu có thể quang minh chính đại thiết lập mối quan hệ với Thái tử gia thì tốt rồi, cũng không thể để người khác tự nhiên hưởng lợi ích.
Bàn tròn rất lớn, vị trí của Trần Vãn cách xa Trác Trí Hiên, cách Triệu Thanh Các càng xa hơn. Trên bàn mỹ vị mỹ tửu, tiếng người huyên náo, tuy hai người không cách nhau cả vũ trụ thì cũng là cách nhau một dải ngân hà.
Trần Vãn cười trấn an Trác Trí Hiên sau đó cậu không nhúc nhích mà cúi đầu một mình uống trà, tiếp tục nghe mọi người trên bàn nói chuyện về tình hình cảng Victoria và những bí mật trên đỉnh núi Thái Bình.
Câu nói "Tôi không định làm gì cả" của Trần Vãn là thật lòng, chỉ là Trác Trí Hiên hình như vẫn luôn không tin lắm.
Mời các bạn like, chia sẻ, bình luận trên kênh BL Stories để tiếp tục theo dõi nhiều truyện hay. Cám ơn các bạn.