"Vừa gặp người nhà họ Phương, nói chuyện vài câu, hiện đang ở bãi đậu xe."
"Được, vậy cậu đợi chút, tôi xuống ngay."
Giữa một loạt xe sang biển số đẹp, Trác Trí Hiên tìm thấy chiếc Maybach, đi tới gõ cửa xe.
Cửa sổ xe phía sau hạ xuống, Triệu Thanh Các dựa vào lưng ghế, tay tùy ý đặt trên mép cửa sổ, gật đầu với cậu, hỏi: "Sao vậy?"
Trác Trí Hiên hơi khom lưng, đưa đồ cho anh ta: "Nhân viên phục vụ dọn dẹp phát hiện, chắc là đồ của anh."
Bao thuốc lá và hộp quẹt được bọc trong giấy da bò, gọn gàng, sạch sẽ, không giống một món đồ bị thất lạc được nhặt lên, mà giống như một món quà.
Triệu Thanh Các nhận lấy, mở ra, nhìn thoáng qua, ánh mắt đột nhiên ngước lên, nhìn thẳng vào Trác Trí Hiên, ánh mắt tĩnh lặng mà chậm rãi, sâu không thấy đáy.
Lòng bàn tay Trác Trí Hiên bỗng nhiên toát ra chút mồ hôi nóng, rõ ràng ở tư thế này, cậu ta mới là người đứng cao hơn, nhìn xuống đối phương.
Nhưng Triệu Thanh Các lông mày, mắt đen nhánh, khi nhìn người khác không mang theo ý vị gì cũng có thể khiến người ta nhìn ra một loại xem xét kỹ lưỡng và sắc bén đầy ẩn ý, cho dù có lẽ bản thân anh không có ý đó.
Trác Trí Hiên đột nhiên nhớ tới hồi nhỏ mọi người cùng nhau chơi bóng bầu dục, mấy người họ ở trong đội do Triệu Thanh Các dẫn dắt, thua trận Triệu Thanh Các cũng không hề tức giận, anh luôn kiên nhẫn hướng dẫn mọi người điều chỉnh chiến thuật, sau đó nói vài câu khích lệ, không nhiều, nhưng rất có trọng lượng, có người sinh ra đã có khí chất lãnh đạo và cảm giác an toàn, rất dễ dàng tập hợp một nhóm người lại với nhau.
Triệu Thanh Các rất khoan dung với đồng đội làm không tốt, nhưng có người giả vờ việt vị để chuyền bóng về, sau đó cậu ta không bao giờ gặp lại người đó bên cạnh Triệu Thanh Các nữa.
Không đủ mạnh có thể khoan dung, nhưng nói dối gian lận, Triệu Thanh Các sẽ không tha thứ.
Trác Trí Hiên rất muốn biết, trên đời này rốt cuộc có ai nói dối trước mặt Triệu Thanh Các mà không chột dạ hay không.
Ồ, thật sự có một người.
Trần đại thiện nhân.
Mình đúng là kiếp trước nợ Trần Vãn, không, kiếp này cũng nợ cậu ấy một mạng.
Ngay lúc Trác Trí Hiên muốn nói gì đó, Triệu Thanh Các lại rất nhạt nhẽo cười với cậu ta: "Làm phiền cậu chạy một chuyến."
"... Không có gì." Vì muốn nói chuyện với anh, Trác Trí Hiên vẫn luôn duy trì tư thế cúi đầu.
Triệu Thanh Các đưa cho cậu ta một điếu thuốc, vỗ vai cậu ta, nói: "Khách sạn rất tốt, khai trương thuận lợi", sau đó rời đi.
"..."
Trần Vãn đang ở khách sạn giúp Trác Trí Hiên tiễn khách, không biết rằng mình đã vô tình trốn thoát một kiếp nạn.
Cậu luôn cho rằng Triệu Thanh Các sẽ không nhớ mình, nhưng cậu không biết rằng mình có một khuôn mặt khiến người ta muốn phạm tội, cũng không biết, Triệu Thanh Các một ngày có thể phải xử lý một trăm việc, nhưng một tuần có lẽ gặp không quá mười người.
Huống chi, anh là một người cảnh giác, đa nghi như vậy.
Triệu Thanh Các ngồi vắt chéo chân ở hàng ghế sau xe, vuốt vuốt cái hộp quẹt, rồi thuận tay ném sang một bên.
Thời tiết ở Hải thị lúc nắng lúc mưa, lúc này ngoài cửa sổ xe đã bắt đầu mưa, nước mưa giống như sợi dây đứt dính trên cửa kính, gió rất mạnh, chắc là đài thiên văn lại chuẩn bị phát cảnh báo mưa đỏ.
Ngày thứ hai sau khi cơn bão số 8 rời khỏi Hải thị, Triệu Thanh Các họp video xong liền đến hội sở của Đàm Hựu Minh.
Ánh đèn, nhạc nền, thậm chí cả nhiệt độ tối hôm đó đều vô cùng thích hợp, khiến người ta thư giãn, có chút khác biệt tinh tế so với mỗi lần đến trước đó.
Lúc đĩa trái cây được bưng lên, Thẩm Tông Niên hỏi Đàm Hựu Minh: "Nơi này của cậu nâng cấp dịch vụ à?"
Triệu Thanh Các dựa vào ghế sofa, liếc nhìn đĩa trai gần như toàn là loại trái cây nhiệt đới mà anh thích.
Măng cụt đã được dùng dao rạch một đường chữ thập nông.
Loại quả này rắc rối lại đỏng đảnh, bóc ra sẽ dính đầy nước màu tím lên tay, nhưng nếu tách thịt quả ra trước thì chưa được mấy phút đã bị oxy hóa đổi màu.
Rạch một đường như vậy sẽ tiện hơn nhiều, dễ bóc, mà vẫn có thể để thịt quả được bảo vệ trong vỏ.
Còn có một loại bưởi tên là hồng ngọc cũng được cắt sẵn, bỏ hạt, ngay cả người kén chọn như Triệu Thanh Các tối hôm đó cũng ăn thêm mấy múi.
Không phải hội sở của Đàm Hựu Minh nâng cấp dịch vụ, mà là có thêm một người chu đáo.
Trần Vãn ẩn mình trong ánh sáng mờ ảo, giảm thấp xuống cảm giác sự tồn tại của bản thân, Triệu Thanh Các lại quang minh chính đại đánh giá cậu dưới ánh đèn sân khấu.
Cảnh tượng này không chỉ diễn ra một lần.
Một lần sau bữa tiệc, ở trà trang của Thẩm Tông Niên, mấy người đàn ông ngồi quanh bàn bát tiên bàn chuyện làm ăn, Trần Vãn tự mình xách ấm trà đi đun nước, pha trà.
Cậu gần như không nói chuyện, tay rất trắng, giữa ngón trỏ và ngón giữa tay phải có một nốt ruồi nhỏ, lúc ngón tay co duỗi thì lúc ẩn lúc hiện.
Cả người trông hiền lành, khiêm tốn, giản dị, là người chồng người cha lý tưởng.
Ngay cả nhiệt độ của chén trà cũng được cậu tính toán vừa vặn trong lòng bàn tay.
Vân vân và mây mây những chi tiết như vậy giống như những biểu tượng được đóng đinh vào trong đầu Triệu Thanh Các.
Nơi nào có Trần Vãn, ngay cả độ ẩm của không khí cũng khiến người ta cảm thấy dễ chịu nhất.
Số lần không nhiều, nhưng cũng đủ rồi.
Đủ để khiến Triệu Thanh Các cảnh giác.
Thật ra nói một cách công bằng, Trần Vãn hành sự tự nhiên, thẳng thắn, sự chu đáo của cậu không phô trương, giống như mưa xuân thấm nhuần đất đai, không một tiếng động, không để lại dấu vết.
Quan trọng nhất là, cậu đối xử bình đẳng với mọi người.
Không nịnh bợ Đàm Hựu Minh có thân phận hiển hách, không trách mắng nhân viên phục vụ vô tình làm đổ rượu, lễ phép đúng mực, tiến thoái hợp lý.
Cậu rất thông minh, cố gắng biến phép lịch sự xã giao chu đáo này thành cách cư xử khéo léo không phân biệt đối xử - không phải cố ý đối xử tốt với ai, mà là quan sát tỉ mỉ, chu toàn mọi mặt với sở thích của mọi người.
Cậu giỏi ngụy trang bản thân thành hình tượng tầm thường, khúm núm, phục tùng người khác và không ngừng củng cố hình tượng đó.
Những điều này đều hợp tình hợp lý, không có sơ hở, Trần Vãn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, xuất thần nhập hóa, suýt chút nữa đã thành công, đáng tiếc, cậu gặp phải Triệu Thanh Các, người có nhiều tâm nhãn hơn cả mắc trên quả dứa.
Ai cũng đương nhiên, đường hoàng nhận lấy sự tốt đẹp của Trần Vãn, Triệu Thanh Các thì không.
Triệu Thanh Các không đến mức tự luyến như vậy, nhưng ai bảo Trần Vãn tối hôm đó khi pha trà Đại Hồng Bào lại tráng trà hai lần rồi mới đưa cho anh.
Ở Hải thị có câu "Trà càng đậm, làm ăn càng lớn", người ở đây đều uống trà đặc, Triệu Thanh Các là mấy năm ra nước ngoài không quen đồ ăn nước ngoài nên mới làm hỏng dạ dày, sau đó mới chuyển sang uống trà nhạt.
Thỉnh thoảng thư ký quên lọc trà hai lần, Triệu Thanh Các chỉ cần uống một ngụm là có thể nhận ra, chỉ là anh không nói ra mà thôi.
Triệu Thanh Các không có thói quen hà khắc với người khác, chỉ cần không phải là sai lầm về nguyên tắc, anh cũng không quan tâm.
Nhưng đây là thói quen cá nhân rất nhỏ nhặt nhưng riêng tư.
Triệu Thanh Các không thích dùng sự trùng hợp để giải thích mọi chuyện, anh thích tìm kiếm manh mối, thích phân tích từng chi tiết, thích từ những điều ngẫu nhiên tìm ra quy luật khách quan.
Sự trùng hợp là ngẫu nhiên, chỉ có quy luật là vĩnh hằng.
Trần Vãn muốn dùng "tầm thường", "khéo léo" để tô vẽ và che giấu bản thân, nhưng lại để lộ một điểm - không để Triệu Thanh Các nhìn thấy ý đồ của mình.
Một người không nhìn ra ý đồ, thì rất nguy hiểm.
Trần Vãn thông minh, nhưng lại không may mắn khi gặp phải Triệu Thanh Các.
Hoa hồng gặp mãnh hổ, không cần ngửi kỹ, hương thơm cũng đã bại lộ.
Triệu Thanh Các từ nhỏ đến lớn đã gặp qua người miệng nam mô bụng bồ dao găm, gặp qua kẻ hai mặt, gặp qua quá nhiều người nửa đẩy nửa vời và muốn bắt lại thả.
Bao thuốc lá và hộp quẹt chỉ là một thử nghiệm nhỏ, không chứng minh được gì cả.
Không thừa cơ tiến tới, chỉ có thể coi là Trần Vãn biết điều, chứ không phải là vô hại.
Cậu tự cho là mình âm thầm cho đi, Triệu Thanh Các cũng có thể lặng lẽ không nhận.
Trần Vãn không nói tiếng nào, giống như một đám sương mù hư ảo, mơ hồ, thỉnh thoảng lại bay tới, rồi lại bị gió thổi tan.
Triệu Thanh Các không thích sự mơ hồ, không thích điều chưa biết, không thích sự không chắc chắn, không thích người khác chơi trò tâm cơ với anh.
Vì vậy chiếc BYD hôm đó đã gặp phải tai bay vạ gió.
Ngày hôm sau Trần Vãn đến cửa hàng lấy xe.
Chiếc BYD sau trận chiến sống còn không biết lượng sức mình với Rolls-Royce đã gặp vấn đề, được đưa đến cửa hàng sửa chữa.
Ông chủ là người quen, hỏi cậu làm sao mà lái một chiếc xe nổi tiếng bền bỉ đến mức hệ thống động cơ nóng cháy như vậy.
Trần Vãn vỗ vỗ nắp capo, cười lạnh một tiếng: "Gặp phải một tên thần kinh."
Sau buổi đấu giá hôm đó, cậu cố ý đi tra, nhưng không có manh mối nào, chiếc Rolls-Royce biển số bình thường nhưng ngạo mạn kia dường như bốc hơi khỏi Hải thị.
Cũng giống như Triệu Thanh Các sau bữa tiệc khai trương hôm đó, lại im hơi lặng tiếng biến mất gần hai tháng.
Ngay cả Đàm Hựu Minh cũng không tìm được người, Triệu Thanh Các bận trăm công nghìn việc, thân phận lại đặc biệt, hai năm trước còn gặp phải một vụ nổ súng nguy hiểm ở nước ngoài, không thể không cẩn thận, mọi người cũng hiểu, hoặc phải nói là, đã quen rồi.
Trần Vãn chưa bao giờ chủ động hỏi thăm, nhưng Trác Trí Hiên biết cậu, nên cố ý khi mọi người ăn cơm cùng nhau đoán rằng Triệu Thanh Các đã đến Canada, vì gần đây có một hội nghị bí mật quan trọng về ngành kinh tế được tổ chức ở đó.
Triệu Thanh Các năm nay vừa mới được bầu làm ủy viên hội nghị Hiệp hội Thương mại Châu Á - Thái Bình Dương, khả năng tham dự rất cao.
Đàm Hựu Minh chen vào nói không phải chứ, nói theo lý thì phải đến Singapore, gần đây Minh Long có kế hoạch xây dựng một loạt nhà máy mới.
Vốn dĩ chuyện xây dựng nhà máy không đến lượt Triệu Thanh Các đích thân đi, nhưng đây là một loạt nhà máy thông minh, Minh Long, hay nói cách khác là Triệu Thanh Các luôn đi đầu trong ngành, đây là lần đầu tiên chương trình AL mới này được đưa vào sản xuất quy mô lớn, nhưng anh ta cũng không chắc chắn, liền nhìn về phía Thẩm Tông Niên, Thẩm Tông Niên không biết có thật sự không biết hay không, im lặng không nói.
Anh ta luôn kín miệng ít nói, Đàm Hựu Minh nheo mắt: "Cậu không lừa tôi đó chứ?" Trước đây khi còn đi học, Triệu Thanh Các làm robot và mô hình máy bay thường chỉ gọi Thẩm Tông Niên, anh chê Đàm Hựu Minh và Trác Trí Hiên ba phút là nóng nảy, không ngồi yên được.
Thẩm Tông Niên nhún vai, vẻ mặt lạnh lùng như thường: "Tôi không có."
Trần Vãn không biết nên tin ai, thấy câu chuyện vòng vo một hồi cũng không moi được chút manh mối nào, có chút thất vọng.
Cậu không khỏi nghĩ, làm bạn với Triệu Thanh Các cũng rất khó, không biết sau này người đứng bên cạnh anh có phải cũng như vậy không, ba tháng năm tháng mới gặp mặt một lần, hành tung của đối phương được bảo mật nghiêm ngặt, không thể tìm ra dấu vết.
Mãi mãi chỉ có thể chờ đợi một cách bị động, im lặng trông mong.
Nhưng những điều này đều không liên quan gì đến Trần Vãn.
Tình nguyện cũng không đến lượt cậu, Trần Vãn đã làm người ôm cây đợi thỏ, nhưng không biết còn có thể làm bao lâu nữa.
Chờ đến khi người kia thật sự xuất hiện, cậu sẽ không chờ đợi nữa.
Trác Trí Hiên nhìn Trần Vãn yên lặng uống trà không nói một lời, trong lòng giật mình, lúc rời đi đặc biệt kéo cậu sang một bên, nghiêm túc nói: "Cậu đừng làm loạn."
"Cái gì?"
Trác Trí Hiên đánh giá cậu một lúc, nói: "Vừa rồi những thứ đó chỉ là suy đoán của chúng ta, cậu đừng có thật sự bay qua đó, Triệu Thanh Các người này nếu thật sự muốn trốn, ngay cả ông nội nhà anh ta cũng không tìm thấy."
"..." Trần Vãn nhìn cậu chàng như nhìn tên ngốc, "Tôi bị bệnh à?"
Trác Trí Hiên nhìn cậu như nhìn kẻ điên, rất nghiêm túc đáp: "Cậu vốn dĩ đã bị bệnh rồi."
"..."