Trần Vãn ăn không nổi, điện thoại trong túi rung lên, anh không để ý, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay cũng bị bà lớb Tào Chi kiếm chuyện: "Có phải đồ ăn không hợp khẩu vị không , sao A Vãn ốm đi nhiều thế?”
Mọi người nhìn qua, Trần Vãn lấy khăn ăn lau tay, nói: "Không có, trời nóng ăn không được nhiều."
Cháu trai của Tào Chi là Tào Trí làm như vô tình nói đùa: "A Vãn quen ăn tiệc tùng sang trọng rồi, chắc là không coi trọng mấy món này, hôm trước có người còn khen với cháu là A Vãn xuất hiện ở khu Trung Hoàn, cả người rất sáng láng."
Sắc mặt mọi người trở nên khó hiểu, tiệc tẩy trần của Triệu Thanh Các chính là được tổ chức ở khu Trung Hoàn.
Nhà hàng Hải Tháp độc nhất vô địch ở Hải Thị được bao trọn hai ngày liền.
Trần Bỉnh Tín tra hỏi Trần Vãn: "Con đến khu Trung Hoàn làm gì?"
Trần Vãn không chút hoang mang, lau tay, bình tĩnh nói dối: "Đi giúp Trác Trí Hiên đậu xe."
Ánh mắt đục ngầu của Trần Bỉnh Tín dừng lại trên người cậu, Trần Vãn quay đầu lại, bình tĩnh nhìn thẳng.
Trần Bỉnh Tín đành phải tin, hồi nhỏ Trần Vãn đi bơi tình cờ cứu được một người bạn học có thân phận tôn quý là chuyện ai cũng biết.
Cậu của dòng thứ hai, Liêu Toàn cười nói: "Vậy A Vãn phải nắm chặt sợi dây này đó, chỉ tự mình leo lên thôi thì không được đâu, nhà họ Trần tốt đẹp thì con mới đứng vững được, phải hiểu đạo lý có biết không?"
Trần Vãn không nói gì, Trần Bỉnh Tín hừ lạnh trước: " Có thể trông cậy nó chuyện gì chứ, người ta chỉ coi nó là chân sai vặt thôi, ai mà cho nó mặt mũi."
Lời này nói ra trước mặt mọi người như vậy, ai ai cũng cười thầm, Tống Thanh Diệu giận mà không dám nói, giận tới mặt cũng đỏ lên, Trần Vãn lại không cảm thấy có gì phải ngại.
Tuy lời nói khó nghe, nhưng về lý thuyết, Trần Bỉnh Tín không nói sai, Trần Vãn luôn rất tự biết mình, cậu chưa bao giờ trò lạc quan về việc mình được cái giới đó thật sự chấp nhận hay không, dù sao thì xuất thân, địa vị đều rõ ràng, cách nhau cả bầu trời.
Nhưng dù thế nào đi nữa, Trần Vãn cũng cảm thấy, vẫn tốt hơn ở đây nhiều, trước đây không nói đến việc đám cậu ấm có coi cậu là bạn hay không, ít nhất là coi cậu là người.
Trần Vãn gật đầu đồng tình, không kiêu ngạo không tự ti: " Đúng là như vậy, con chỉ là chân sai vặt, không thể nói được gì."
Chưa kể đến việc cậu sẽ không làm bất cứ điều gì cho nhà họ Trần, ngay cả công việc kinh doanh của bản thân, cậu cũng sẽ không lợi dụng quan hệ và sự tiện lợi của những người trong giới đó.
Đây là một ranh giới rõ ràng.
Con người Trần Vãn, từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân, từ ánh mắt đến nụ cười đều không đơn thuần, nhưng chỉ có tấm lòng này là còn thuần khiết.
Cậu phải cố gắng hết sức để giữ được sự thuần khiết này.
Mọi người đều muốn đem Trần Vãn ra làm trò cười, nhưng người trong cuộc tỏ vẻ thờ ơ, không quan tâm, chủ đề liền biến thành chuyện hôn nhân của con gái lớn dòng thứ ba.
Nhà họ Trần quy tắc nghiêm ngặt, lễ nghi phiền phức rất nhiều, bữa tối kết thúc, Trần Bỉnh Tín Tín chấp tay niệm kinh cầu nguyện, dẫn mọi người dâng hương Chúa Trời, Mẫu Tổ Nương Nương.
Trần Vãn không chỉ một lần hoài nghi, loại tín ngưỡng hình thức nửa Tây nửa ta, nửa nạc nửa mỡ này thật sự sẽ không chọc giận thần linh của cả phương Đông và phương Tây sao?
Đứng giữa đám đông cùng lứa, liên tục quỳ lạy, Trần Vãn có lúc cảm thấy mình đang sống ở năm cuối đời nhà Thanh nào đó.
Trần Bỉnh Tín như mọi năm, mời mấy vị thầy phong thủy đến trừ tà cúng Phật, bỏ ra số tiền lớn xin bùa, mong Vinh Tín đã mục ruỗng từ gốc rễ này sẽ lại hưng thịnh.
Các thầy sờ sờ các góc tường, xà nhà, sau khi bói được một quẻ tốt, mọi người lại yên tâm đi đánh mạt chược, khách khứa đến hết nhóm này đến nhóm khác, ầm ĩ huyên náo, ngay cả Quan Âm và Phật Tổ cũng không yên được với mớ tiếng ồn này.
Đồng hồ treo tường gỗ lim mới chỉ tám giờ, còn lâu mới được về.
Trần Vãn ra sảnh ngoài hóng gió, cậu không bao giờ gọi điện thoại công việc ở nhà cũ nên buồn chán đứng bên cửa sổ ngắm mưa.
Cơn bão số 8 ập đến mãnh liệt bất ngờ, càn quét lại không dứt khoát, đuôi bão cứ kéo dài, mưa đêm rơi trên những chiếc lá cọ rộng lớn xào xạc, những cánh hoa thu hải đường bị gió thổi rụng đầy sân.
Hôm nay không phải cuối tuần, nhưng được nghỉ bão, trẻ con liền nhiều hơn, có con cháu của họ hàng nhà họ Trần, cũng có con của khách mang đến, đang chơi đùa ở tiền sảnh.
Trần Vãn buồn chán nhìn một lúc, rồi nhanh nhạy đi đến trước mặt một cô bé tóc tết đuôi sam, cô bé đang áp sát vào tường với tư thế kỳ lạ và cứng nhắc.
Trần Vãn đuổi mấy cậu bé yên vây quanh cô bé như ruồi muỗi đi, ngồi xổm xuống hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Cô bé có vẻ là con lai, tóc mai hơi xoăn, đôi mắt màu sáng nhìn Trần Vãn đầy cảnh giác, Trần Vãn nở một nụ cười nhẹ với cô bé.
Hầu như không ai có thể từ chối nụ cười của Trần Vãn, dù là mười bảy hay bảy tuổi, cô bé lắc đầu, nói bằng tiếng Anh: "Em không sao."
Trần Vãn thấy trên người cô bé không có vết thương rõ ràng, liền đứng cạnh cô bé, học theo cô bé dựa vào tường.
Có lẽ hành động giết thời gian nhàm chán này bằng cách nào đó đã gợi lòng tin của cô bé, một lúc sau, cô bé nghiêng đầu, nghiêm nghị đưa tay ra: "Chào anh, em là Judy."
Trần Vãn cũng đưa tay ra, trịnh trọng bắt tay: "Chào em, anh là Trần Vãn." Sợ cô bé không hiểu tiếng Trung, Trần Vãn lại nói: "Hoặc là, Keats."
Cô bé có vẻ thú vị với tên tiếng Trung của cậu hơn, nhưng phát âm không được lưu loát lắm: "Trần, Vãn? Vãn nào?"
"Vãn trong nắm kéo."
Judy chớp mắt, trình độ tiếng Trung của cô bé chưa đủ để hiểu từ này.
Trần Vãn sờ túi, lấy ra một tấm danh thiếp rất đơn giản, chỉ vào chữ trên đó, Judy nhìn kỹ một lúc rồi nhận lấy.
Hai người lại im lặng đứng cạnh nhau ngắm mưa đêm một lúc, Trần Vãn thấy khát nước, cầm lấy một trái măng cụt trên bàn hỏi: "Judy, có ăn không?"
Judy làm dự một chút, nói: "Xin lỗi anh Trần Vãn, em không tiện ăn."
Trần Vãn thấy buồn cười vì sự nghiêm nghị của cô bé.
"Tại sao?"
Judy khó xử lý nói: "Váy của em bị rách, em không tiện rời khỏi bức tường này."
Lúc này Trần Vãn mới chú ý đến vết cắt bằng kéo trên gấu váy của cô bé, cậu ngừng cười, nhỏ giọng hỏi: "Tụi nó làm hả?"
Thằng nhóc kia tầm bảy tám tuổi, cái tuổi mà đến chó cũng ghét.
Judy ngầm thừa nhận.
Trần Vãn cởi chiếc áo sơ mi đang mặc cho cô bé, bảo cô bé thắt xung quanh eo: "Che tạm như vậy đi."
Judy nói cám ơn, Trần Vãn hỏi: "Có cần nói với mẹ em không?"
Mẹ của Judy là phu nhân Đỗ Duệ, hiện đang đánh bài ở phòng khách.
Người từng là góa phụ giàu nhất Hải Thị này, người đẹp sở hữu nửa khu Vịnh, có rất nhiều người tình, thân phận cha của Judy cũng từng là một trong những bí ẩn mà người Hải Thị thích thú bàn tán.
Phu nhân Đỗ Duệ chìm trong cuộc sống xa hoa, không mấy khi quan tâm đến Judy, nên Judy vẫn nói không cần, phu nhân Đỗ Duệ sẽ chỉ trách cô bé không giữ được lễ nghi của một quý cô.
Trần Vãn tôn trọng ý kiến của cô bé, áo sơ mi của cậu rất dài, Judy hoàn toàn có thể mặc như váy, hơn nữa nhìn rất thời trang.
Trần Vãn đem măng cụt chia cho cô bé một nửa, Judy ăn rất từ tốn.
Hiện đang là mùa măng cụt, được vận chuyển bằng đường hàng không từ Việt Nam ngay trong ngày, từng trái tròn trịa căng thẳng, múi trắng trong ngọt ngào, như những cục bông tuyết, nước ngọt ngào tràn ra nơi kẽ răng.
Ăn xong, Trần Vãn nhìn vào giỏ trái cây, hỏi: "Ăn thêm một trái nữa nha, thơm hay dưa gang?"
Judy khoác áo khoác của cậu, cử động thoải mái hơn nhiều, thò đầu ra, nói: "Dưa gang."
Trần Vãn cầm dao đi cắt, bỗng nhiên một bàn tay từ phía sau đập lên vai cậu, Trần Vãn phản ứng cực nhanh nghiêng người lại, mũi dao nhọn chỉa vào người vừa đến, đối phương vội vàng bỏ tay ra, giơ tay lên đầu hàng, cười đến lộ cả lợi: "A Vãn, là tôi."
Trần Vãn bước lên nửa bước che cho Judy, không hạ dao xuống, múa mấy đường trên không, nói: “Là ông thì sao, lùi lại.” Cậu thậm chí không cần quay lại, chỉ cần ngửi thấy mùi hôi đó là biết con ruồi hôi thối nào rồi.
Liêu Toàn vẫn cười toe toét, chỉ vào con dao trên tay cậu: "Cất cái này đi đã, tôi chỉ là lâu rồi không gặp cậu, muốn trò chuyện với cậu chút thôi."
Trần Vãn không để ý đến ông ta, Liêu Toàn lại nói: “Gia hòa vạn sự hưng, anh rể mà thấy được thì lại mắng cậu đó.”
"Thấy cũng không sao," ánh đèn cầu thang chiếu vào mặt Trần Vãn, khi không cười, khí chất của cậu thật ra có chút lạnh lùng, Trần Vãn nghiêng đầu, nói chậm nhưng rõ ràng: "Ông nghĩ ông còn có có thể đưa tôi vào Núi Tiểu Lam lần nữa à?"
Nụ cười của Liêu Toàn nhạt đi, liếm liếm hàm răng.
Núi Tiểu Lam là bệnh viện tâm thần của Hải Thị, giam giữ đều những bệnh nhân có thân phận đặc biệt, ví dụ như tình nhân, con riêng của quan chức, tội phạm chính trị đặc biệt, ngôi sao bị tâm thần.
Trần Vãn từ năm chín tuổi, đã trải qua ba năm ở đó.
Cậu đưa mũi dao tiến lên một tấc, thẳng tắp chỉa vào giữa lông đối phương, nói với giọng bình tĩnh: "Ông không làm được nữa đâu, nhưng tôi có thể cắt ngón tay ông thêm lần nữa."
Mũi dao thật sự quá gần, ánh mắt tham lam đục ngầu của Liêu Toàn cuối cùng cũng co rúm lại.
Năm Trần Vãn mới được đón về từ khu chung cư ngoại ô, chín tuổi, lúc ngủ trưa bị Liêu Toàn nhốt trong phòng.
Liêu Toàn đưa tay sờ chân thằng bé, kéo quần của nó ra, không ngờ Trần Vãn lại cực kỳ cảnh giác, gần như ngay lập tức đã co chân đạp mạnh vào cổ tay ông ta.
Liêu Toàn đau đớn kêu lên một tiếng, tát Trần Vãn một cái, rồi túm tóc, Trần Vãn tuy tuổi không lớn, nhưng tính tình hung dữ, không nói gì liền liền cầm kéo trên bàn học cắt ngón tay ông ta.
Cậu chưa bao giờ là cậu ấm yếu đuối. Cậu là đứa con hoang không ai dạy, lớn lên ở khu chung cư ngoại ô, là con chó dữ lớn lên ở nơi mạnh được yếu thua, không được thuần hoá, toàn thân đầy gai, Liêu Toàn bị cắt máu đầy tay.
Khi người giúp việc nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết ở hành lang, Trần Vãn suýt chút nữa đã đâm thủng cả bàn tay ông ta, còn muốn đâm vào mắt và mặt ông ta.
Chuyện này gây ra sóng gió lớn, bác sĩ đến nhà khám vết thương, nói là không chừng tay của Liêu Toàn sẽ bị tàn phế, Liêu Liễu, bà vợ hai, trước mặt mọi người đá Trần Vãn một cái, lại tát Tống Thanh Diệu một cái thật mạnh, vẫn chưa hả giận, vừa khóc vừa gào, đòi Trần Bỉnh Tín trả lại công bằng cho em trai bà ta, Liêu Toàn là con một của nhà họ Liêu.
Mọi người ở các dòng đều nhìn Trần Vãn như nhìn một kẻ điên cuồng, tà ác, trẻ bình thường làm gì mà độc được như vậy, chút xíu nữa thì gây ra án mạng.
Trần Bỉnh Tín nổi trận sống đình, Trần Vãn giống như Na Tra sát cha bảo vệ mẹ, không coi ai ra gì, không nghe lời dạy bảo, là con sói vô ơn, ông ta lệnh cho bác sĩ gia đình chích thuốc an thần, viết giấy chuẩn đoán mắc bệnh tâm thần, đưa cậu vào Núi Tiểu Lam.
Trần Vãn thu dao lại, không thèm nhìn Liêu Toàn, tiếp tục cắt dưa gang cho Judy: "Ông biết tôi mà, miểng sành không sợ đồ sứ, nói được làm được."
Liêu Toàn trước đây không thể chiếm được tiện nghi gì từ cậu, bây giờ càng không thể, Liêu Toàn không cam lòng nhìn mặt tuấn tú của cậu, vẻ dịu dàng và mạnh mẽ quyến rũ trên người Trần Vãn lúc nào cũng rất mê hoặc người khác, nhưng ông ta cũng sợ Trần Vãn phát điên, dù sao thì đối phương vừa rồi như thật sự đâm dao vào mắt ông ta.
Vẫn chưa phải lúc, Liêu Toàn nhìn Judy, lùi lại hai bước rồi bỏ đi.
Trần Vãn đưa cho Judy một miếng dưa gang: "Có sợ không?"
Judy ăn đến miệng đính đầy nước dưa, hỏi: "Sợ gì chứ?"
"Anh vừa rồi làm động tác như muốn giết người, có làm em sợ không?" Cậu không biết có để lại bóng ma tâm lý cho cô bé hay không, nên khi đưa trái cây cho cô bé, anh đã mỉm cười với cô bé, và lấy khăn giấy lau nước dưa dính trên tay cô bé.
"Không có," Judy ngửa mặt cậu anh, chắc chắn là phu nhân Đỗ Duệ và người tình không e dè tránh cô bé khi đang tán tỉnh nhau, cô bé có chút già trước tuổi, nói bằng tiếng Anh: "Anh Trần Vãn, anh là một quý ông dịu dàng."
"..." Cầm dao chỉ vào người khác, quý ông dịu dàng?
Judy mắt nhìn trái nhìn phải vào giỏ trái cây, thành thật nói: "Giống như trái măng cụt, Keats."
Măng cụt, bên ngoài vỏ cứng, bên trong trắng muốt mềm mại.
"..." Trần Vãn không hiểu lắm lắm tưởng tượng và sự ngây thơ của trẻ con, nghẹn họng một lúc, không dám đưa dao cho cô bé, để mấy cái nỉa trái cây vào túi cô bé để phòng thân, rồi căn dặn: "Sau này có gặp người này thì đi đến chỗ có đông người lớn nha."
Judy tin tưởng cậu, ngoan ngoãn gật đầu.
Tác giả có lời muốn nói:
Tên tiếng Anh của Trần Vãn là Keats
Cô bé cảm thấy anh giống như quả măng cụt, loại trái cây nhiệt đới, bóc ra là móng vuốt mèo, ngọt ngào mềm mại.