Tổng số chương 73

Chương 3: Một cánh sen của thiên niên kỷ

HỒI ÂM CỦA KEANU REEVES

245 lượt đọc · 2,685 từ

Trần Vãn trông giống bà, nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt, ôn nhu nội liễm, những nét đẹp rõ nét từ gen lúc nhỏ kia nay đã trưởng thành và trở nên trầm ổn, sâu lắng hơn.

Trần Vãn đi tới giúp bà dập tắt điếu thuốc, nói: "Mẹ dọn ra ngoài được không? Nếu không muốn ở với con thì con sẽ tìm cho mẹ một căn hộ khác, căn hộ thông tầng hoặc biệt thự đều được."

"Phía ông ta... để nghĩ con cách."

Đây không phải là lần đầu tiên Trần Vãn đề nghị như vậy với bà, Tống Thanh Diệu trở nên kích động, ánh mắt trách cứ và khó hiểu: " Tại sao mẹ phải đi? Mẹ không đi, không lấy được gì thì mẹ chết ở đây cũng được."

Trần Vãn im lặng một lúc, bình tĩnh nói với bà: “Mẹ chết thì ông ta cũng sẽ không để lại cho mẹ đâu.”

“Vậy thì chúng ta tự lấy,” Tống Thành Diệu nắm tay Trần Vãn, “Bảo bối, mẹ chỉ có mình con thôi, con phải cố gắng lên.”

Trần Vãn há miệng, nhìn "thiếu nữ" mãi không lớn, không nói gì.

Tống Thanh Diệu nuốt không trôi uất ức, người từng huy hoàng như vậy, thiên niên kỷ là thời đại đỉnh cao của bà, rực rỡ, được săn đón, nổi tiếng khắp Hải Thị.

Khi đó, Hải Thị toàn bộ là những mỹ nhân nồng nhan, Tống Thanh Diệu lại là một cánh sen giữa hồ Giang Nam, đàn ông trên thương trường như thấy đuọc mật, theo đuối bà hàng hàng lớp lớp.

Nhưng bà giống như một viên ngọc được gắn trên áo của đàn ông, biểu tượng cho danh lợi và quyền thế, có thể chơi đùa, nhưng không thể đặt trong phòng khách ở nhà.

Có thể qua tay, nhưng không thể giữ lại.

Đàn ông theo đuổi bà, nhưng lại coi thường bà.

Trò chơi đánh trống truyền hoa dừng lại ở nơi Trần Bỉnh Tín, mỹ nhân xinh đẹp đến mấy rồi cũng trở thành trò cười.

Trần Vãn cũng là trò cười không được thừa nhận, phải trải qua ba lần giám định ADN mới được đưa từ khu ngụ cư ở ngoại ô về nhà họ Trần trong tiếng xì xào bàn tán của cả thành phố.

Trần Vãn ẩn nhẫn, khổ tâm tính toán làm việc lâu nay, chính là vì một ngày nào đó có thể hoàn toàn rời khỏi cái nhà như tù ngục này, có thể đường chính chính, danh chính ngôn thuận tiến vào thế giới của người đó .

Tự do và thanh tĩnh rất xa tĩnh, Trần Vãn từ nhỏ đến lớn, nằm mơ cũng muốn có được.

Nhưng Tống Thanh Diệu muốn nhiều hơn, muốn tiền muốn danh lợi, còn muốn trở lại thời kỳ huy hoàng thuộc về cô lúc thiên niên kỷ.

Trần Vãn tự biết mình không làm được, nhưng cậu cũng không thực sự quyết tâm bỏ lại Tống Thanh Diệu để có thể tự lo cho riêng mình.

Mùa đông năm mười tuổi, khi cậu sốt cao đến mức mê man bất tỉnh trong bệnh viện tâm thần, chính Tống Thanh Diệu đã cầm cái kéo xông vào cứu anh ra.

Tống Thanh Diệu có thương cậu không?

Không thương nhiều lắm, nhưng cũng có chút ít.

Không nhiều, nhưng đó là chút tình thươnng duy nhất mà Trần Vãn có được ở trên thế giới này, cho nên rất quý giá. Cậu vẫn muốn trân trọng nó.

Trần Vãn im lặng một lúc lâu mới hỏi: "Mẹ muốn bao nhiêu tiền, con có thể kiếm."

Tống Thanh Diệu nói giọng nhẹ nhàng, nhưng lại mang vẻ khinh thường: "Con có thể kiếm được bao nhiêu chứ." Bà đột nhiên thần bí sát sát lại gần Trần Vãn, nói: "Bảo bối, gần đây Tạ Gia Kiên đang hẹn mẹ."

Trần Vãn khựng lại, thái dương căng thẳng, nghiêm túc nói: "Mẹ đừng đi!"

Tống Thanh Diệu có chút hứng chí muốn chứng minh mình vẫn còn xuân sắc, Trần Vãn cau mày: "Mẹ đừng đi, ông ta đã có gia đình, không phải thật lòng theo đuổi mẹ đâu."

Thấy bà không để tâm, Trần Vãn khuyên: "Gần đây hội đồng quản trị Vinh Tín thay đổi nhiệm kỳ, ông ta chỉ muốn dò hỏi mẹ và tăng cổ phần thôi." Tạ Gia Kiên là thành viên hội đồng quản trị của Vinh Tín, mấy năm trước dưới tay Trần Bỉnh Tín làm ra sự nghiệp.

Tống Thanh Diệu từ khi còn trẻ đã rất xinh đẹp nhưng ngốc nghếch, sắc đẹp nếu không có đầu óc tương xứng thường là tai họa ngập đầu, bà ai oán: " Thật lòng hay không thật lòng gì chứ, mẹ cũng đâu có thật lòng."

"Mẹ chỉ đi ăn với ông ta một bữa cơm, xem ông ta có cách nào giúp con vào Vinh Tín không."

“Vậy thì càng không cần,” Trần Vãn kiên quyết nói, “Con không vào Vinh Tín, con có công việc của riêng mình phải làm.”

Tống Thanh Diệu có chút nóng: "Việc riêng gì của con chứ, suốt ngày không làm việc đàng hoàng, được chăng hay chớ, Liêu Trí Hòa trước đây hai ngày đã tổ chức tiệc thăng chức tổng giám đốc rồi, con tốt nghiệp nhiều năm rồi mà còn chưa bước vô được cửa công ty con, mẹ lo lắng cho con lắm, tối nào cũng nhớ con đến ngủ không ngon.”

Liêu Trí Hòa là cháu trai của Liêu Liễu nhánh thứ hai, Vinh Tín trước đây là nơi Trần Bỉnh Tín một tay che trời, sau đó ông trải qua hai lần giải phẫu tim, quyền năng rơi vào tay người khác, chủ yếu bị dòng bà lớn họ Tào và bà ba họ Tuỳ chia chác nhau.

Liêu Liễu dòng thứ hai nịnh bợ Tào Chi dòng lớn để chia chác quyền lợi, mấy dòng khác đều ghét Tống Thanh Diệu trẻ đẹp lại lai lịch bất chính nên bắt tay nhau chèn ép bà.

Các cậu ấm cô chiêu và con cháu ngoài giá thú trong nhà họ Trần tranh giành quyền lực ở Vinh Tín rất gay gắt, Trần Vãn luôn đứng ngoài cuộc.

Nhưng cậu không nói cụ thể với Tống Thanh Diệu, nếu không thì số tài sản đó sẽ nhanh chóng bị bà mang ra sòng bạc hoặc bàn mạc chược nướng sạch.

Trần Vãn giúp bà sắp xếp lại những hộp trang sức bị xốc tung lên, dọn sạch tàn thuốc trong gạt tàn, mở cửa sổ cho thoáng khí.

“Mẹ không cần lo lắng cho con, mẹ sống tốt là quan trọng nhất—”

Ngoài cửa có người gõ cửa: "Bà Tư, ông chủ gọi xuống ăn tối."

Tống Thanh Diệu và Trần Vãn nhìn nhau, đều im bặt, Trần Vãn trầm giọng nói: "Nghe rồi."

Lúc hai người xuống, mọi người đã bắt đầu ăn.

Trần Vãn ngồi ở vị trí cuối cùng khuất tầm nhìn, được người giúp việc bưng lên bàn tô mì lạnh và canh vịt hầm củ sen, mới nhớ ra hôm nay là Tiết Trung Nguyên.

Rằm tháng bảy âm lịch, còn gọi là Tiết Quỷ, người Hải Thị rất thích hầm canh, hầm canh vịt là lấy âm của chữ "áp", tức là "Tiết Quỷ áp quỷ".

Ở đây coi trọng ngày lễ truyền thống không mấy nổi tiếng trên cả nước này hơn cả Tết Trung Thu.

Những người làm ăn trên thương trường, ít nhiều cũng tin vào phong thủy.

Trên tường treo thờ Bát Diện Thần và Mẫu Tổ Nương Nương, hương khói nghi ngút, tủ gỗ trầm, thảm trải sàn hoa văn dày nặng, dây leo xanh bò lên cửa sổ phòng ăn làm người ta không có cảm giác muốn ăn.

Người của mấy dòng ngồi xung quanh bàn tròn như bức tranh "Bữa tối cuối cùng", gam màu u bão tố, sấm sét và tiếng sét cuối cùng của cơn bão sáng từng chi tiết biểu cảm trên mặt mỗi người.

Mỗi người đều có tâm tư riêng nhưng vẫn nói cười vui vẻ. Họ nói không gì khác ngoài chính trị, kinh tế, chứng khoán và đua ngựa gần đây của Hải Thị, vừa lấy lòng nhau lại vừa ganh đua nhau.

Đám con cháu trẻ tuổi hầu như đều đi du học nước ngoài về rồi trực tiếp vào Vinh Tín, năm đó Trần Vãn nhận được lời mời làm việc tốt hơn nhiều người, nhưng không thể ra ngoài, nên ở lại Hải Thị học Đại học Khoa học Kỹ thuật.

Sau đó, Trần Vãn cũng không học tiếp cao học, cậu không có nhiều thời gian như vậy, cậu cần phải bước từ tháp ngà vào nơi vinh quang với tốc độ nhanh nhất.

Cả đám trang trọng trước mặt Trần Bỉnh Tín thao thao bất tuyệt về một số dự án của Vinh Tín, ai ai đều có vẻ muốn hiện tài năng, vợ hai, vợ ba cũng được thơm lây, sắc mặt Tống Thanh Diệu rất khó coi, xoay xoay vòng tay lại uống tổ yến.

Trần Vãn bình tĩnh ăn đĩa salad trước mặt mình, không chút lay động.

Hắn không có hứng thú gì với nhà họ Trần, thậm chí còn sợ dính mùi tanh.

Nền kinh tế hiện nay uể oải, bản đồ xây dựng thành phố Hải Thị thu hẹp, chính sách đất đai không còn thoải mái như trước, thị trường bất động sản hừng hực khí thế mấy năm trước đang tiến vào giai đoạn bão hòa, Vinh Tín vẫn dựa vào sản nghiệp truyền thống chuyên mà thu lợi, mở rộng đất đai giống như uống rượu độc giải khát, quản lý theo kiểu gia đình cũ kỹ, chưa bao giờ nghĩ đến việc chuyển đổi cơ cấu, nhiều dự án không phá sản thì coi như là được thần phật phù hộ.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Khoa học Kỹ thuật, Trần Vãn liền nhắm vào lĩnh vực công nghệ năng lượng mà chưa có mấy ai đặt chân đến, tình hình kinh tế thay đổi chóng mặt, tương lai nhất định là cuộc chiến tranh giành tài nguyên.

Sự thực chứng minh là cậu đã đánh giá rất chính xác.

Những du học sinh từng ôm góc bằng tốt nghiệp của trường đại học danh tiếng giờ đây đã lần lần bị sa thải, mất việc ở các ngân hàng đầu tư và công ty bất động sản, còn Trần Vãn ở lại Đại học Khoa học Kỹ thuật đã thành lập nên công ty Khoa học kỹ thuật Công ty Khoa Tưởng, công ty hiện có thị trường giá trị lớn.

Công ty Khoa Tưởng tuy quy mô nhỏ nhưng nhuận lợi rất cao, Trần Vãn đăng ký là cổ đông ẩn danh, người anh cùng trường hợp tác với cậu nói cậu giả heo ăn thịt hổ, âm thầm kiếm bộn tiền.

Trần Vãn cười cười: "Đưa tiền cho anh còn không tốt sao?"

Tiền không phải là chính yếu, quan trọng chính là, cậu thực sự đã mở ra một con đường nhỏ để tiến vào thế giới của người đó.

Cho dù không lớn, nhưng đó là bậc thang lên trời mà cậu tự mình dùng từng viên gạch xây nên.

Trần Vãn cúi đầu ăn canh, Tống Thanh Diệu không hài lòng vì cậu không có biểu hiện gì nên nháy mắt ra hiệu cho cậu, Trần Vãn vẫn tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

"..." Tống Thanh Diệu cảm thấy ngay cả tổ yến cũng bị nghẹn ở cổ.

Có người nhắc đến Triệu Thanh Các, việc anh hồi hương là chuyện chấn động cả Hải Thị, động tác ăn canh của Trần Vãn liền chậm lại.

Con trai trưởng của dòng chính là Trần Dụ nói dù là tiệc đón gió do nhà họ Triệu hay bạn bè, đối tác của Triệu Thanh Các tổ chức, Vinh Tín đều chưa bao giờ nhận được lời mời, xin ý kiến ​​cha là Trần Bỉnh Tín có nên nhờ người kết nối không.

Sắc mặt Trần Bỉnh Tín không được tốt, dù sao ông cũng được coi là người có tiếng tăm ở Hải Thị.

Tuổi tác của ông lớn hơn đối phương mấy con giáp, nhưng cũng không nói đây là lỗi của Triệu Thanh Các, chỉ có thể trút giận lên con trai trưởng: "Chuyện này còn cần tao dạy mày sao?"

Trần Dụ vàng đáp dạ, trong lòng kêu oan, Triệu Thanh Các là người mà họ muốn kết giao là có thể kết giao được sao?

Tính ra lớn nhỏ cũng có mười mấy bữa tiệc rồi, số lần Triệu Thanh Các xuất hiện chưa đến một phần mười.

Trần Cẩm của dòng bà hai là người rất biết nịnh nọt đoán tâm tư của cha liền cười khẩy nói: "Thái tử gia quen giao dịch với đô la Mỹ mấy năm, e là không còn coi trọng mảnh đất Hải Thị này nữa." Nếu không thì cũng sẽ không ra vẻ ta đây hơn trước.

Trần Bỉnh Tín làm bộ gõ gõ cây gậy chống, lên tiếng cảnh cáo: " Nói bậy gì đó!"

Trần Cẩm cũng không sợ, im lặng, bà hai cười cười múc thêm cho con trai nửa bát canh.

Em trai của bà hai, cậu của Trần Cẩm - Liêu Toàn luôn là người giỏi hòa giải nhất, cười nói: "Mặc kệ hắn có kết giao gì, lợi hại đến đâu thì cũng phải lập gia đình sinh con ở Hải Thị, tôi nghe bên Minh Long có chút tin tức, tôi thấy không chỉ Vinh Tín phải nắm chắc cơ hội, các tiểu thư cũng nên để tâm một chút, nếu thật sự trúng thưởng thì đâu chỉ là kết giao qua lại."

Nói đến câu chuyện này, các cô gái của mỗi dòng đều có chút ngượng ngùng cúi đầu, nhưng khóe mắt đuôi mày lại không được giấu vẻ ngoài mong đợi cùng tâm tư.

Họ cũng chưa chắc là thực sự ham muốn gì ở nhà họ Triệu, chỉ riêng khuôn mặt của Triệu Thanh Các cũng đủ làm các cô gái trong thành phố mơ mộng rồi.

Sắc mặt Trần Bỉnh Tín hoà hoãn đôi chút, đại khái là cảm thấy nhà mình có nhiều con gái như vậy, ai ai đều xinh đẹp như hoa, không đến mức không có ai có hy vọng.

Cậu của dòng trưởng không chịu được việc Liêu Toàn lấy lòng thành công bèn nói: "Liêu tiên sinh nói những điều này quá sớm rồi đó, phía trước còn có nhà họ Từ nữa mà."

Trong lời đồn, Từ tiểu thư có hôn ước với Triệu Thanh Các.

Trần Bỉnh Tín không muốn nghe hai người họ đấu khẩu, lại muốn duy trì chút hy vọng cho bản thân, nói với cậu hai: " Hưng Dũng, đàn ông đâu chỉ muốn có một người."

Cả bàn cũng không ai cảm thấy kiểu nói này có gì khác thường.

Trần Vân đặt muỗng xuống, muỗng đụng vô chén sứ "keng" một tiếng, sau đó lấy khăn ăn lau miệng.

Nửa chén canh vịt vừa uống có chút chút chua miệng, uống miếng trà cũng thấy khó chịu, nhưng không thể rời bàn ăn, nếu không thì mồm miệng sắc bén của đám người này sẽ chỉa thẳng vào Tống Thanh Diệu.

Dùng Tống Thanh Diệu để áp chế Trần Vãn là chuyện mà ai trong nhà này cũng biết, ai cũng thích thú làm.

Nghe Trần Bỉnh Tín nói vậy, những người trên bàn, nam nữ, già trẻ, ai ai cũng cảm thấy có hy vọng, lại cùng nhau cười nói vui vẻ, ăn uống vui vẻ.

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Thanh Diệu không phải người Hải Thị, khi gọi Trần Vãn thì lúc gọi là bảo bối, lúc gọi là BB.

— Hết Chương 3 —