Tổng số chương 73

Chương 8: Cuộc đua hoàng hôn

HỒI ÂM CỦA KEANU REEVES

449 lượt đọc · 2,155 từ

Trên đường về phải xuống đường núi, Trần Vãn đang lái xe ngon lành trên đường, thì bị một chiếc Rolls-Royce đột nhiên xuất hiện ở làn đường vượt bên trái hất một vệt bùn.

Buổi đấu giá chiều nay được tổ chức tại phòng triển lãm gần ngoại ô ven núi, lại vừa mưa, nước mưa đọng lại trên đường núi nhựa đường hòa lẫn với bùn đất trên đường, thân xe và cửa kính xe chiếc BYD trong nháy mắt trở nên thảm không nỡ nhìn.

Lúc đầu Trần Vãn không để ý, cậu luôn là một công dân tuân thủ luật giao thông và là người lịch sự nhường nhịn trên đường, chỉ bật cần gạt nước lên.

Nhưng sau hai lần bị chèn đường ác ý liên tiếp, thì dù có tính tình tốt đến mấy cũng nổi giận.

Trước khi đến đây, cậu vừa mới rửa xe, đối phương khi vượt lên song song không những không giữ khoảng cách, mà còn áp sát hơn, giữa lúc nước bắn tung tóe, gương chiếu hậu của hai xe thậm chí còn va chạm vào nhau trong giây lát.

Gần như nhìn thấy tia lửa, nhưng chỉ trong một giây.

Tay lái của đối phương rất cao siêu, không gây ra bất kỳ thiệt hại thực sự nào - ngoại trừ việc gây áp lực tinh thần rất lớn cho người lái xe.

Điều này chẳng khác nào thị uy và khiêu khích trắng trợn.

Sau khi vượt hoàn toàn, chiếc Rolls-Royce lại dựa vào lợi thế gầm cao của mình, rất ngông nghênh lạng lách trên vũng nước, kính chắn gió của chiếc BYD đón nhận một màn nước ào ạt, Trần Vãn cảm giác như bản thân bị dội một chậu nước vào mặt.

Trần Vãn mím môi, nắm chặt vô lăng, đạp ga đuổi theo.

Trời mùa hè tối muộn, ánh hoàng hôn vẫn chưa tắt hẳn, trong ánh chiều tà có thể nhìn thấy đại khái biển số xe Rolls-Royce, rất bình thường, bình thường đến mức chắc không ai ngờ rằng bên trong đang chở một người đang ve sầu thoát xác - lúc đến anh ta đi chiếc Maybach thường ngày.

Nhưng dù chỉ là một dãy số bình thường như vậy, cũng thể hiện sự ngạo mạn không ai sánh bằng, tốc độ xe của đối phương lúc nhanh lúc chậm, như mèo vờn chuột.

Chiếc Rolls-Royce còn rất mới, Trần Vãn lục lại trong đầu, chắc chắn mình chưa từng thấy chiếc xe này ở bất kỳ nơi quan trọng nào trong phạm vi Hải Thị, cũng không nghĩ ra với cách hành xử khiêm tốn, không tranh giành như cậu thì sẽ đắc tội với ai.

Có vài lần, cậu đạp hết ga, gần như đuổi kịp một phần ba thân xe của đối phương, nhưng lớp kính một chiều bảo mật nghiêm ngặt không cho cậu nhìn thấy bóng dáng người bên trong.

Con đường vắng vẻ, mặt trời lặn màu cam treo trên đỉnh núi, ánh hoàng hôn trải dài khắp bầu trời, hai chiếc xe một trước một sau, rượt đuổi nhau, bám sát không rời, ôm cua điệu nghệ, lúc thì áp sát, lúc thì kéo giãn khoảng cách, những cây cọ ven đường bị tốc độ xe cực nhanh làm cho nghiêng ngả.

Cuộc đua tốc độ, adrenaline tăng vọt, Trần Vãn mím chặt môi, chiếc BYD thường ngày chỉ dùng để đi làm lần đầu tiên được anh lái với tốc độ sinh tử của xe đua.

Nhưng trước tốc độ và điều kiện phần cứng áp đảo tuyệt đối, kỹ thuật lái xe chẳng là gì, việc BYD đuổi kịp Rolls-Royce là chuyện viển vông.

Hơn nữa, vì Trần Vãn cố tình giữ kín tiếng, nên chiếc BYD này vẫn là phiên bản chưa được nâng cấp từ vài năm trước, bình thường anh chỉ lái chiếc xe cũ này đi làm về.

Trần Vãn chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc Rolls-Royce ngạo nghễ rời đi, biến mất nơi cuối chân trời.

Trời tối hẳn, trên con đường dài hun hút chỉ còn lại một mình chiếc xe của anh.

Trần Vãn liền mở cửa sổ xe, gió ùa vào, không khí của vùng khí hậu biển luôn mang theo hơi ẩm không thể xua tan, hai bên đường là những cây cọ và cỏ lau được đèn xe chiếu sáng, tiếng ve kêu ếch nhái vang lên khắp nơi.

Lúc này, Trác Trí Hiên gọi điện đến, nói mấy hôm nữa là ngày khai trương khách sạn của hắn ta ở đường Mễ Vượng, mời Trần Vãn nhất định phải đến chúc mừng.

Trần Vãn vừa trải qua cuộc đua tốc độ sinh tử vẫn chưa thở nổi, một tay cầm vô lăng, thở ra một cái, chỉnh lại tai nghe bluetooth, nói: "Vị trí đắc địa đó."

"Năn nỉ ông già mấy tháng trời mới chịu ra mặt, suýt chút nữa thì mòn cả miệng," Trác Trí Hiên không cần vờ vỉn trước mặt Trần Vãn, hồi đi học bài tập của cậu ta đều ném hết cho Trần Vãn làm, "Bao lì xì của cậu phải đủ thành ý đó."

Nhịp tim Trần Vãn dần bình ổn trở lại, chuyển kênh radio: "Đương nhiên rồi," cậu luôn hào phóng với bạn bè, nói đùa, "Rồi thuê thêm một đội múa lân cho cậu xem nữa, diễu hành từ đường Phần Lợi Đông đến đoạn Tây đường Thái Tử."

Trác Trí Hiên bị trêu chọc cũng không để ý, cười lớn, cười một lúc thì dừng lại, im lặng một giây, nói: "Triệu Thanh Các cũng sẽ đến."

Trần Vãn không nói cho cậu ta biết hôm nay mình và đối phương ở cùng một buổi đấu giá, giọng điệu bình thường: "Ừm."

"...Hết rồi?"

Trần Vãn không hiểu: "Cái gì?"

"... Thôi bỏ đi," Trác Trí Hiên cũng không biết mình muốn nói gì, đổi chủ đề, " Đúng rồi, ngày đó cậu có rảnh không? Đến sớm giúp tôi nhé."

Trần Vãn "hả" một tiếng: "Cho tôi làm ông chủ à?"

"Lần này ở trước mặt ba tôi làm cho đẹp rồi, không làm cho thật đẹp thì chờ Trác Ngọc Kiếm và Trác Sinh Yên đâm sau lưng tôi một đao đó."

"Người khác tôi không yên tâm." Trác Trí Hiên nguy hiểm nói.

Ở Hải thị, người cậu ta quen biết không ít, nhưng cậu ta thật sự chưa có ai đáng tin cậy hơn Trần Vãn.

Trần Vãn cũng biết chuyện huynh đệ tương tàn và tranh đấu giá của nhà họ Trác, ngày đó cậu có một hợp đồng quan trọng cần ký, bất quá tranh thủ thời gian cũng có thể chạy tới.

Trần Vãn vừa định đồng ý, Trác Trí Hiên lại thần thần bí bí nói: “Hơn nữa tôi đã mời đại sư tính một quẻ, ngày khai khai trương phải tìm một người có mệnh cách Mậu Ngọ Thủy Hành toạ trấn, mệnh cách hòa hợp, ngày thần thanh nguyệt thịnh vượng, còn không phải là cậu sao."

"..." Người Hải thị làm ăn đều nói một chút về phong thủy, Trần Vãn tỏ vẻ đã hiểu, "Mấy giờ?"

“A Vãn thật nghĩa khí,” Trác Trí Hiên cười hì hì nói: “Ba giờ đến là được.”

Ngày khai trương là một ngày đẹp trời, lúc Trần Vãn đến, còn rất lâu nữa mới đến giờ khách khứa đầu tiên vào cửa.

Cậu đại khái tham quan một chút khung cảnh xung quanh, khách sạn dựa lưng vào núi Gia Đa Lợi, bờ nam hướng ra vịnh cạn, làm theo cách bài trí xa hoa nhất, còn xây dựng cả bến tàu tư nhân, khách trọ có thể trực tiếp đi du thuyền đến đảo Đinh gần đó xem đàn cá và đi thăm vườn cây ăn trái nhiệt đới.

Chằng trách Trác Trí Hiên vốn tính cà lơ phất phơ cũng phải để tâm như vậy, đúng là đã bỏ vốn lớn.

Nhị thế tổ Trác Trí Hiên quen thói quen giao việc cho người khác, đi theo sau Trần Vãn, nhìn cậu đâu ra đó bàn bạc với quản lý về quy trình cắt băng khánh thành, công việc đón khách, kiểm tra chỗ ngồi của khách , lại thay đổi một số món ăn và rượu để phục vụ khách vào bữa tối, trong lòng yên tâm.

Trần Vãn đột nhiên quay lại, hỏi: "Nhìn cái gì?"

Trác Trí Hiên nhún vai nói: "Không có gì cả." Cậu ta chỉ cảm thấy Triệu Thanh Các thật sự mù, cái gì cũng không nhìn thấy.

Trần Vãn miệng khô lưỡi đắng, mệt mỏi ngồi phịch trên ghế dài, thuận tay cầm một ly rượu mùi uống, miễn cưỡng phất tay: "Không cần quá cảm động, cậu cho tôi một phần cổ phần được."

Trác Trí Hiên cầm lấy chiếc ly rỗng trên tay cậu, lại rót cho cậu một ly, nói đợi cậu ta xoay chuyển tình thế, làm chủ gia đình thì nhất định..., hiện tại quyền hạn của cậu ta chỉ có thể giữ vĩnh viễn cho Trần Vãn một phòng biển sang trọng bậc nhất.

Buổi chiều, hoàng hôn trên vịnh cạn rất đẹp, khách mời lần lượt đến.

Ban ngày Trần Vãn đã giúp Trác Trí Hiên vượt qua ải khó khăn, lúc này liền ẩn mình vào trong đám đông, không tranh giành hào quang, nhường lại phong cảnh cho bạn tốt, chỉ khi thấy chỗ nào không ổn mới thỉnh thoảng nhắc nhở quản lý chú ý.

Đàm Hựu Minh tặng Trác Trí Hiên lẵng hoa, hai xe, ba người cũng không bê hết, còn có câu đối, nghe nói cũng là mời đại sư đích thân viết chữ, đã khai quang.

Trác Trí Hiên rất vui, Đàm Hựu Minh cũng rất hài lòng.

Trần Vãn có thể hiểu được người làm ăn ở Hải thị thích nói về phong thủy, nhưng nhìn bức tranh câu đối đỏ dán trên cột La Mã không Trung không Tây vẫn có chút khó nói nên lời, lần đầu tiên hoài nghi cái giới mà cậu cẩn thận từng bước, từng bước cố gắng chen vào là cái gì.

Hình như bên cạnh người kia cũng chỉ có Thẩm Tông Niên là bình thường một chút.

Triệu Thanh Các và Thẩm Tông Niên đến đúng giờ, anh không dễ dàng xuất hiện để ủng hộ người khác, nhưng lần này cũng tặng quà mừng khá quý giá.

Những người này, nói thế nào nhỉ, động cơ lợi ích trên thương trường danh lợi có, tình nghĩa cùng nhau lớn lên từ nhỏ cũng là thật, cái nào nhiều hơn, còn phải xem cái cân trong lòng mỗi người nghiêng về bên nào.

Phòng riêng và chỗ ngồi được phân chia theo thân phận.

Trần Vãn được sắp xếp cùng bàn với Đàm Hựu Minh, một phòng riêng độc lập, không nhiều người, đều là những người thường xuyên qua lại trong vòng giới của họ, nói một cách thông tục, gọi là phe phái.

Trần Vãn được xếp vào bàn này hoàn toàn là vì quan hệ của cậu với ông chủ ngày hôm nay rất tốt, hơn nữa cậu không thuộc nhóm quan hệ nào, muốn nói nói thật thì trong số những vị khách đến hôm nay, thật ra cậu không đủ tư cách ngồi vào bàn nào cả.

Trần Vãn không cảm thấy xấu hổ, thần sắc thản nhiên ngồi bên cạnh Đàm Hựu Minh, lần này cậu và Triệu Thanh Các không còn cách nhau một bàn nữa, nhưng cũng không tính là gần, bàn tròn rất lớn, xét về góc độ, cậu có thể ngồi trong điểm mù tầm nhìn của đối phương.

Thêm vào đó cậu không nói nhiều, Triệu Thanh Các có thể còn không chú ý trên bàn còn có người như cậu.

Triệu Thanh Các tối nay không gắp mấy món, rượu cũng chỉ nhấp môi, Trần Vãn có chút không hiểu ra làm sao.

Thực đơn này là do cậu soạn, hơi khác một chút so với những bàn khác.

Buổi chiều Trác Trí Hiên nói bàn này coi như người nhà, không cần chọn những món ăn giống nhau, nhìn thì đẹp mà ăn thì không ngon như những bàn khác, bảo Trần Vãn cứ tùy ý gọi, thử tay nghề của đầu bếp bảy sao mà khách sạn họ bỏ ra rất nhiều tiền mời từ Ý và Thành Đô về.

Trần Vãn cũng không khách sáo, nhưng Triệu Thanh Các lần này hình như không hài lòng lắm, Trần Vãn không biết vấn đề nằm ở đâu.

Triệu Thanh Các là người rất khó lấy lòng, cho nên đại đa số mọi người đều không nắm được mạch của anh ta, Trần Vãn cũng không thể.

— Hết Chương 8 —