Tổng số chương 73

Chương 9: Romeo và Juliet

HỒI ÂM CỦA KEANU REEVES

332 lượt đọc · 2,611 từ

Triệu Thanh Các buổi chiều vừa mới từ nhà tổ đến, bình thường nếu anh về nhà tổ thì sẽ không cho phép người trong nhà tổ chức tiệc lớn, nhưng từ khi anh về nước vẫn chưa có thời gian ra ngoài gặp các chi họ, vì vậy ông nội đã gọi tất cả mọi người đến.

Bên trong nhà họ Triệu không có quá nhiều ân oán hào môn cẩu huyết và đấu đá lẫn nhau, mấy chi trực hệ đều là những công tử bột ăn chơi trác táng đến chết, cả đời vinh hoa phú quý đều dựa vào một mình Triệu Thanh Các, vì vậy nền tảng quyền lực của tập đoàn Minh Long vẫn luôn tương đối tập trung và ổn định.

Ngoại trừ trước mặt Triệu Mậu Tranh độc đoán, có tính kiểm soát mạnh mẽ, Triệu Thanh Các từ nhỏ đã có quyền lên tiếng rất lớn, hơn nữa những năm gần đây, Triệu Mậu Tranh tuổi tác đã cao, sức khỏe cũng không được như trước.

Triệu Thanh Các tuổi còn trẻ, nhưng địa vị lại cao, đôi khi các chú bác trong chi họ gần năm mươi tuổi cũng phải gọi anh một tiếng thiếu gia, còn những đứa trẻ trong nhà thì gọi anh là đại ca.

Triệu Thanh Các già dặn trước tuổi, trên mặt thì nghiêm túc, thật ra trong lòng phiền muốn chết, chỉ hận không thể ném từng đứa nhóc củ cải này ra bể bơi bên ngoài.

Triệu Thanh Các từ thời niên thiếu đã là người xuất chúng, mỗi dịp lễ tết, các chi họ trực hệ đều thích đưa con cái đến trước mặt anh, Triệu Thanh Các phải lì xì, theo nghi thức gia tộc dặn dò tụi nhỏ chăm chỉ học hành, mau ăn chóng lớn các kiểu, cứ như thể một lời dặn dò của anh có thể khai sáng cho tụi nó vậy.

Lúc trở về nhà tổ, mọi người đã đến đông đủ, bàn tròn hình vành khăn ngồi đầy người, Triệu Mậu Tranh cũng đã ngồi vào vị trí chủ tọa, nhưng Triệu Thanh Các chưa đến, không ai động đũa.

Chờ đến khi Triệu Thanh Các ngồi xuống, bữa tối mới chính thức bắt đầu.

Vì không có tranh giành lợi ích quá gay gắt, bầu không khí cũng có một vẻ ấm áp giả tạo, mấy người phụ nữ của các chi đều ân cần hỏi han Triệu Thanh Các, sau đó lại nói đùa về chuyện hôn nhân đại sự của đám con cháu trong nhà, nhưng không có ai dám hỏi đến chuyện của Triệu Thanh Các.

Chuyện công, chuyện tư đều không dám.

Không ai có thể làm chủ thay anh.

Món ăn ở nhà họ Triệu bao nhiêu năm rồi vẫn không hợp khẩu vị của Triệu Thanh Các, anh mở nắp đậy chén súp, cúi mắt nhìn lướt qua, trong lòng thở dài, miễn cưỡng ăn xong bữa cơm, liền đi xe của Thẩm Tông Niên đến khách sạn mới của Trác Trí Hiên.

Ngồi cạnh Trần Vãn là một thanh niên tên Tưởng Ứng, người rất hòa nhã, là họa sĩ du học Mỹ trở về, xuất thân từ gia đình thư hương, gia thế chính phái, hiện đang làm người phụ trách triển lãm và giám định đồ cổ ở Hải thị.

Anh ta không phải là người chìm nổi trong thương trường, nhưng quan hệ với Thẩm Tông Niên rất tốt, nên cũng không ngại hỏi đến chuyện mà dạo trước mọi người đều né tránh.

"Tôi nghe trưởng bối trong nhà nói, bà Mạch hiện tại vẫn ngày ngày đến cổng tập đoàn Minh Long kháng nghị."

Đàm Hựu Minh cười khẩy nói: "Chụp ảnh chồng bà ta đi hộp đêm chơi với gái trẻ đưa đến trước mặt bà ta cũng không tin, trước khi Mạch Gia Huy nhảy lầu còn lừa bà ta một vố, chuyển hết nợ sang tên con gái bà ta còn chưa tốt nghiệp."

Một người khác có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nói với Triệu Thanh Các: "Bây giờ lời đồn càng ngày càng quá đáng, phiên bản mới nhất là cuộc điện thoại cuối cùng trước khi Mạch Gia Huy nhảy lầu là do anh gọi, bây giờ ai cũng sợ hãi, chỉ sợ nhận được điện thoại báo tử của anh."

Triệu Thanh Các không biết đang suy nghĩ gì, thấy mọi người đều nhìn qua mới tập trung lại, rất nhiều lúc, tiếp khách, họp hành, người ngoài thấy anh trầm ổn ít nói, không lộ vẻ gì, nhưng đôi khi anh chỉ đang ngẩn người suy nghĩ chuyện của mình.

Triệu Thanh Các cũng biết chuyện này gần đây ồn ào khắp nơi, bản thân anh thì không quan tâm đến danh tiếng gì, Diêm Vương hay La Sát gì cũng được. Anh lấy khăn ăn nóng lau sạch tay, bình tĩnh giải thích với mọi người: "Tôi không gọi, chỉ là hai bên lựa chọn thực hiện hợp đồng theo những cách khác nhau."

Giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch.

Hết hạn, chủ nợ Triệu Thanh Các lựa chọn xin thi hành án, con nợ Mạch Gia Huy lựa chọn phá sản vĩnh viễn.

Nghe anh phân tích như vậy, mọi người đều im lặng một lát, rồi chuyển chủ đề.

Trong số những người có mặt, Trần Vãn có tư cách và bối phận thấp nhất, cậu chủ động múc canh cho mọi người, khi mâm xoay đến trước mặt Triệu Thanh Các thì anh đang nói chuyện với Thẩm Tông Niên, không lấy, Đàm Hựu Minh muốn ăn món khác, liền xoay mâm đi.

Trần Vãn dùng ngón tay gõ nhẹ vào ly rượu, hoài nghi mấy lần trước có phải chỉ là mình may mắn hay không, Triệu Thanh Các kén chọn cậu biết, nhưng cũng không giống như tối nay, không biết phải làm sao.

Hay là thời gian đã trôi qua quá lâu, thiếu niên Triệu Thanh Các xuất hiện trong căn tin trường học thời đi học chỉ là ảo tưởng của cậu.

Trần Vãn chỉ có thể đoán là hôm nay anh không có khẩu vị, nhưng sau đó nhân viên phục vụ chia cho mỗi người một chén nhỏ cháo hải sản bào ngư, anh lại chậm rãi ăn hết.

Trần Vãn uống cạn ly rượu, nhìn thấy đôi mắt cụp xuống của mình phản chiếu trên thành ly trong suốt, có chút mờ mịt.

Cậu rất ít nói, cũng không quen những người có mặt, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Tưởng Ứng chủ động bắt chuyện với cậu, nhưng phần lớn thời gian đều yên lặng thưởng thức tài nghệ nấu nướng của đầu bếp mà Trác Trí Hiên bỏ ra rất nhiều tiền mời về, đồng thời âm thầm chấm điểm trong lòng, cậu làm việc gì cũng thích có đầu có cuối, ghi nhớ hương vị và cảm nhận của món ăn, sau đó có thể đưa ra một số phản hồi và góp ý cho bạn mình.

Lúc tiệc sắp tàn, mọi người đều đến cụng ly với Triệu Thanh Các, dù sao gặp được anh một lần cũng không dễ dàng, sau này sẽ chỉ càng khó hơn.

Trần Vãn có chút do dự, nhưng lại cảm thấy sau này có lẽ sẽ không còn cơ hội nào như vậy, lẫn vào đám đông để kính Triệu Thanh Các một ly, vì vậy cậu rót đầy rượu trắng vào ly của mình, thể hiện sự chân thành.

Chỉ là không khéo, đến lượt cậu, Triệu Thanh Các giơ tay nhìn đồng hồ, rồi cùng Thẩm Tông Niên đi trước.

Trần Vãn mờ mịt chớp mắt, cảm giác như bước hụt một bước, tay cậu đã định giơ ly rượu lên rồi.

May mà không có ai phát hiện ra hành động của cậu, chỉ có Tưởng Ứng ngồi bên cạnh sợ cậu xấu hổ, nên đưa mắt an ủi.

Trần Vãn không quan tâm đến chuyện mất mặt hay không, chỉ là cảm thấy có chút tiếc nuối, gãi gãi đầu cười với Tưởng Ứng, tự mình ấm ức uống hết ly rượu trắng kia.

Lên men chưa đủ, hậu vị hơi chát.

Nhưng rượu là do cậu tự chọn, chát cũng phải uống hết.

Mọi người lần lượt rời đi, Trần Vãn là người cuối cùng, dù ở bất kỳ trường hợp nào, cậu cũng là người ở lại cuối cùng để dọn dẹp.

Quả nhiên cậu phát hiện ra một bao thuốc lá và hộp quẹt Zoro bị bỏ quên ở vị trí của Triệu Thanh Các.

Ánh mắt Trần Vãn khẽ dừng lại, giống như vô tình phát hiện ra kho báu, thần sắc vẫn rất bình tĩnh, đi tới đứng yên, lạnh lùng quan sát.

Thuốc lá là Romeo và Juliet, cậu tưởng rằng nhãn hiệu này đã chuyên sản xuất xì gà không sản xuất thuốc lá nữa, hóa ra là đã chuyển sang đặt làm riêng, hoa văn trên bao thuốc cổ điển, chất lượng rất tốt, Trần Vãn khẽ hít mũi, hương cam, rất nhẹ nhàng.

Trong ấn tượng của cậu, Triệu Thanh Các rất ít khi hút thuốc, cũng chưa bao giờ hút thuốc ở nơi công cộng.

Cậu chỉ từng thấy một lần từ xa khi ra ngoài hóng gió trong một bữa tiệc, đối phương ngậm một điếu thuốc lá nhỏ, đôi môi đẹp như đỉnh núi trông rất đỏ, rất mềm.

Trần Vãn đứng tại chỗ, mắt nhìn xuống, mặt không biểu cảm.

Lấy.

Không lấy.

Đây là phòng VIP, không lắp camera, ngón tay dường như đã không còn chịu sự khống chế của lý trí, ngo ngoe muốn nhúc nhích.

Bên ngoài tiếng đàn vi-ô-lông vang lên, người người qua lại, chỉ cách một cánh cửa, sắc mặt Trần Vãn vẫn bình tĩnh, nhưng nhịp tim đã nhanh hơn, giống như một tên trộm đã chuẩn bị sẵn sàng.

Chiếc hộp Pandora ở ngay trước mắt, giống như chủ nhân của nó, thần bí, cao quý, đầy cám dỗ, chỉ chờ cậu đích thân mở ra.

Tay Trần Vãn từ từ đưa ra.

Vài giây sau, lại thu về.

Trần Vãn dứt khoát gọi quản lý đến, nói có khách làm rơi đồ, bảo anh ta gói thuốc lá và hộp quẹt lại đưa cho trợ lý của Triệu Thanh Các.

Quản lý hôm nay làm việc với Trần Vãn cả buổi chiều, rất tin tưởng cậu, Trần Vãn đã đặc biệt dặn dò, chắc chắn không phải là nhân vật đơn giản.

Một lúc sau, quản lý quay lại, khó xử nói với cậu rằng không liên lạc được với đối phương.

Trần Vãn hiểu rõ: "Không sao, vị khách này tương đối khó tìm." Dù sao thì ngay cả người nhà họ Triệu cũng phải thông qua thư ký thứ hai, trợ lý thứ ba mới gặp được, Trần Vãn lấy lại bao thuốc lá và hộp quẹt, nói: "Vất vả rồi, anh đi làm việc đi."

Cậu đi dạo trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng một lúc lâu mới tìm thấy Trác Trí Hiên, cậu ta trông rất vui vẻ, xem ra sự vất vả của buổi chiều không uổng phí.

Trác Trí Hiên hỏi: "Cậu uống rượu à?" Tửu lượng của Trần Vãn rất tốt, không dễ dàng đỏ mặt, nhưng lúc này trông có vẻ không bình thường.

Trần Vãn không muốn nhắc đến chuyện mình kính rượu bất thành, ậm ờ vài câu, đưa bao thuốc lá và hộp quẹt gói bằng giấy da bò cho cậu ta, bảo cậu ta chuyển giao.

Thuốc lá và hộp quẹt bình thường thì thôi, loại đặt làm riêng này đã được coi là vật dụng cá nhân, nếu bị kẻ có lòng lấy đi, chỉ cần điều tra một chút là có thể biết được là của ai.

Trác Trí Hiên mở tờ giấy da bò được gói cẩn thận ra nhìn thoáng qua, men say lúc nãy được mọi người tâng bốc liền tỉnh táo lại đôi chút, nhìn Trần Vãn một hồi, không nói nên lời: "Cậu không thể tự mình đưa cho anh ta sao?"

"Không cần thiết," Trần Vãn vốn không định hút thuốc, nhưng cơn nghiện lại bị bao Romeo kia gợi lên, lấy thuốc lá của mình ra, "xẹt" 1 cái, châm lửa, cúi đầu hút một hơi, vừa rồi cậu còn do dự có nên trộm một điếu thuốc của đối phương hay không, bây giờ lại trở nên rất thoải mái, đặc biệt dặn dò: "Nếu hỏi thì cứ nói là nhân viên phục vụ phát hiện, đừng nhắc đến tôi."

"... Có bệnh," Trác Trí Hiên bị cậu chọc cho mất hết cả hứng, mắng: "Không cần thiết, không cần thiết vậy cậu tính làm gì?"

Có lẽ vì uống rượu, cũng có lẽ vì bản thân hôm nay đắc ý nên nhìn không được người bạn thân thiết lại thê thảm chua xót như vậy, giọng nói của Trác Trí Hiên vô thức cao hơn vài phần.

Trần Vãn có chút kỳ lạ nhìn cậu ta, rất tự nhiên buột miệng nói: "Tôi không tính làm gì cả."

Đây là lời nói thật.

Cậu thích Triệu Thanh Các, nhưng không phải là muốn theo đuổi anh ta.

Hoàn toàn chưa từng có ý định này.

Trác Trí Hiên thật sự không hiểu: "Cậu thật sự một chút cũng chưa từng nghĩ đến sao? Vậy cậu bận rộn làm từ thiện ở đây làm gì?"

"..." Trần Vãn cảm thấy hơi buồn cười, cũng không hiểu nhìn cậu ta, nghĩ xem nên giải thích cho người bạn này, người chưa bao giờ rung động thật sự mà chỉ là vui chơi qua đường, về việc cho đi thật sự không nhất định phải hồi báo: "Không phải, tôi không định theo đuổi người ta và việc tôi thỉnh thoảng nhìn trúng người ta rồi làm chút chuyện cho người mình thích, hai chuyện này không mâu thuẫn với nhau mà?"

Nếu cậu có thể hoàn toàn kiềm chế bản thân, cũng sẽ không để cho chút tình ý này bén rễ trong lòng nhiều năm như vậy.

Trác Trí Hiên hiển nhiên vẫn không thể hiểu được.

Trần Vãn bị ánh mắt của cậu ta nhìn đến mức không biết phải nói thế nào, cậu dập tắt tàn thuốc, bất đắc dĩ nói: "Cậu cứ phải hỏi, vậy thì tôi mong sao những nơi tôi xuất hiện có thể khiến anh ta cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn một chút."

Trần Vãn thậm chí không cần phải trở nên thân thiết với Triệu Thanh Các, chỉ cần thỉnh thoảng gặp mặt trong cùng một giới là được rồi.

Nơi nào có Trần Vãn thì có thể khiến đối phương vui vẻ vài phút là tốt nhất rồi, dường như như vậy, tình cảm của cậu trong vài phút này sẽ có ý nghĩa, chỉ cần vài phút là đủ.

Vài phút theo nghĩa thời gian, cũng có thể là vĩnh cửu trong ký ức của Trần Vãn.

"..." Trác Trí Hiên không hiểu được suy nghĩ của cậu, giơ ngón tay cái lên, vừa khịa vừa khen: "Được, tốt, Trần đại thiện nhân."

"..." Tiễn Trần Vãn đi, Trác Trí Hiên gọi điện thoại cho Triệu Thanh Các, Triệu Thanh Các vậy mà vẫn chưa rời đi, những buổi giao tiếp bình thường khác sau khi kết thúc anh gần như không ở lại thêm một giây nào.

— Hết Chương 9 —