Theo lời của thầy phong thủy, phải qua giờ Hợi mới đuổi "ma quỷ" đi được.
Những người khác đều ở lại qua đêm trong nhà họ Trần, Trần Vãn đội mưa đi lấy xe, Tào Trí cũng ra ngoài, vừa rồi trên bàn ăn nửa thật nửa giả tiết lộ hành tung của cậu, lúc này không biết là đi cùng đường hay cố ý chặn đường.
"Hôm nay cậu không phải đi đậu xe đâu há."
Đây là một câu thần thuật.
Đậu xe không cần mặc bộ vest có giá sáu con số, Trần Vãn về nhà họ Trần luôn mặc áo sơ mi quần jean, cực kỳ không coi trọng việc ăn mặc, giản dị bình thường, cũng không có vẻ gì là có dã tâm.
Trần Vãn nghiêng đầu bình tĩnh nhìn hắn một cái, thản nhiên xoay xoay khóa xe, khẳng định: "Tôi chính là đi đậu xe."
Tào Trí cười một tiếng trong màn đêm: "Cậu nói vậy thì là vậy đi."
Trần Vãn cũng duy trì vẻ lịch sự giả tạo, nói tạm biệt, rồi quay người rời đi.
Không biết ai đã ném sợi dây xích chó sét trên bãi đất trống trước chỗ bảo vệ.
Trần Vãn sải bước qua, không chớp mắt, tâm tĩnh như nước.
Cậu đã không còn là đứa con riêng bị người ta dùng dây xích chó trói lại bắt rồi đem đùa giỡn như năm nào nữa.
Gia đình giàu có bề ngoài xa hoa đẹp đẽ, thực chất lại là nơi ẩn chứa những điều đau thương, xấu xa. Sự biến thái và tàn nhẫn của người giàu thì người thường không thể so sánh được.
Ai có thể ngờ được sinh ra trong gia đình như vậy, hồi nhỏ Trần Vãn lại bị trói ở chuồng chó, ăn không đủ no mặc không đủ ấm.
Hồi nhỏ cậu ghen tị nhất với những người ăn xin trên đường, ít ra là họ tự do.
Địa ngục trần gian, sống cũng không đáng.
Chiếc Volkswagen mà Trần Vãn lái xe vào giữa dàn xe sang của nhà họ Trần trông rất bình thường, đến gần mới thấy rõ, trên thân xe có thêm mấy vết vết xước so với lúc đến, vị trí rất thấp, cậu đoán chắc chắn là mấy cậu nhóc bắt Judy tối nay gây ra.
Không biết lốp xe có bị đâm thủng hay không.
Mưa lại bắt đầu hạt nặng, không muốn kinh động đến người trong nhà, Trần Vãn ngồi xổm xuống kiểm tra lốp xe an toàn rồi mới lên xe.
Cậu đóng cửa xe lại, trong lòng dâng lên sự mệt mỏi vô cùng. Cậu không mở đèn lên, cứ như vậy úp mặt xuống vô lăng một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
Những hạt mưa như hạt đậu rơi xuống kính chắn gió, trong xe kín mít vẫn có thể nghe thấy tiếng gió và tiếng sóng từ xa vọng lại lẫn tiếng lá cây cọ quẹt vào cửa kính xe.
Trần Vãn châm một điếu thuốc, rít mạnh hai hơi, mới cảm thấy có dưỡng khí lưu thông vào phổi, xua đi cảm giác nghẹt thở sắp chết dưới cơn mưa lớn và màn đêm dày đặc. Tay cậu lần mò trong bóng tối tìm công tắc radio, mở nghe tiếng một chút.
Cảng văn kim khúc đang phát tuyển tập những ca khúc nổi tiếng của thiên niên kỷ.
"Anh vui vẻ mà sống
Em liều mình để sinh tồn
Biết bao người đứng trên đỉnh cao nhìn xuống sự mệt mỏi của em
Anh định nghĩa cuộc sống
Em sinh tồn trong nhục nhã
Chỉ thích hợp ở lại thung lũng để chỉnh lý rối loạn của em
Chưa tìm thấy điểm cuối, cũng chưa tìm thấy ân điển, em và anh cực xa nhau"
Điện thoại trên bảng điều khiển được bật lên.
Trần Vãn giật mình tỉnh giấc, ngón tay nhúc nhích, nắm chặt lại, mất một lúc mới nghe máy.
"Chào buổi tối, Anh Trần."
"Monica."
"Xin lỗi đã gây phiền cho cậu, vì tuần trước cậu không đến tái khám, đơn thuốc đó không thể sử dụng liên tục nên tôi phải gọi điện cho cậu."
Tuần trước, Trần Vãn dành hết tâm trí cho việc Triệu Thanh Các hồi hương, bận quá đến quên mất, vô cùng áy náy nói: "Xin lỗi Monica, là tôi thất hẹn, tiền khám bệnh lần trước cô hãy ghi vào sổ, là do của tôi."
Monica ngừng một lát, bất đắc dĩ nói: “Anh Trần, ý tôi không phải vậy.”
Bệnh nhân này của cô rất đồng cảm với người khác, nhưng lại không mấy quan tâm đến bản thân.
Nhưng với tư cách là bác sĩ, cô không thể mặc kệ: "Hai ngày nay cậu có rảnh không? Cậu có thể cố gắng sắp xếp thời gian đến khám trực tiếp được không, giai đoạn điều trị tương đối đặc thù, tốt nhất đừng gián đoạn."
Monica là bác sĩ tâm lý điều trị cho Trần Vãn nhiều năm nay rồi, Trần Vãn xưa nay không cảm thấy mình có vấn đề về tâm lý, là Trác Trí Hiên cảm thấy người này của mình có lúc hơi lạ và thỉnh thoảng để bộc lộ một số suy nghĩ điên cuồng, nên đã tìm Monica cho cậu.
Monica là sư tỷ của Trác Trí Hiên ở Đại học Columbia, Trần Vãn không mấy quan tâm đến bệnh tình của mình, nhưng không muốn phụ lòng tốt của bạn, cũng không muốn làm phiền bác sĩ. Cậu nói nếu không phiền thì bây giờ cậu có thể đến.
Monica thở phào nhẹ nhõm, loại bệnh nhân ngoài hợp tác nhưng thực chất lại không hợp tác như Trần Vãn là khó đối phó nhất, cô nói: "Được rồi, vậy tôi chờ cậu ở phòng khám."
Trần Vãn sợ đối phương tăng ca quá trễ nên lái xe vượt tốc độ mấy lần, đến đường Đề Đốc chưa đến giờ mười, Monica rót nước cho cậu, hỏi: "Dạo này sao rồi?"
Trần Vãn bề ngoài rất hợp tác, giống như mọi lần chữa bệnh, kể chi tiết về tình hình gần đây và các triệu chứng của mình, Monica thôi miên cho cậu.
Dưới tác dụng của thuốc, nhân cách bệnh hoạn, thực sự được đánh thức và bộc lộ.
“Tôi đã đâm rách động mạch của tụi nó.”
Tay chép của Monica khựng lại, nhẹ giọng trấn an bệnh nhân.
"Cắt đứt chi phải."
"Chó cũng không muốn ăn xương của tụi nó."
Dưới tình trạng ngôn ngữ tuỳ ý là sự hỗn loạn. Tất cả chỉ là mô tả nhanh và phản ánh chân thực về một số đoạn và từ ngữ mang tính khái niệm ở tầng sâu tâm lý, vì vậy rất rời rạc, không có logic.
"Tốc độ của viên đạn là 6,8, có thể nhanh hơn."
"Tăng ca, đã khuya."
Lại một lúc lâu sau, Trần Vãn nói.
"Anh ấy không nhìn tôi."
Khoảng 20 phút, Monica kết thúc thôi miên.
Monica là người duy nhất ngoài Trác Trí Hiên biết tình cảm của Trần Vãn, bây giờ cái tên này lại xuất hiện trong hồ sơ, cô nói: "Anh Trần, cậu chưa nói với tôi là anh ấy đã về."
Đèn sáng, trăng tỏ, đến lúc này, Trần Vãn mới chính thức nhận ra, Triệu Thanh Các thực sự đã về rồi, không phải là giấc mơ anh mơ thấy trong phòng thôi miên, cũng không phải là điện não đồ và chụp CT tâm lý trước đây của cậu.
Cho nên cậu cười nói: "Đúng vậy, anh ấy đã về rồi."
Monica gật đầu, không nhìn buồn hay vui trong mắt.
Vì xuất hiện biến số mới, Monica sắp xếp lại bài kiểm tra tâm lý cho Trần Vãn.
Từ khi cô nhận bệnh đến nay, Trần Vãn đã chuyển từ trầm cảm phản ứng sang trầm cảm ẩn, biểu hiện ra rất nhiều đặc điểm lạ rất ít gặp trong lâm sàng, trạng thái tâm lý và đặc điểm hành vi của cậu rất phức tạp và mâu thuẫn.
Có lẽ đa số mọi người đều cho rằng cậu là một người rất biết quan tâm và hoà nhã, nhưng rất nhiều bài kiểm tra đều phản ánh cậu có khuynh hướng tự hủy bản thân, dùng vẻ ngoài hoà nhã, lễ nghi của người bình thường để kìm nén mặt trái bi quan chán đời và phản kháng trong nhân cách của mình.
Đằng sau sự đồng cảm và năng lực mạnh mẽ là dục vọng của bản thân, sự coi thường nhu cầu củng lãnh đạm.
Bây giờ miễn cưỡng duy trì ở trạng thái tương đối ổn định.
"Cậu có nghĩ rằng, sự xuất hiện trở lại của anh ấy, có ảnh hưởng đến kế hoạch trị liệu mà chúng ta đã đề xuất ban đầu không?"
Tuy Trần Vãn không cảm thấy mình bị bệnh, nhưng cậu sẽ không qua loa với công việc của người khác, sau khi cân nhắc kỹ thuật lưỡng, cậu cẩn thận trả lời: "Không quá lớn đâu."
"Vì sao?" Bác sĩ nhẹ nhàng hỏi, sau nhiều năm tìm hiểu, cô biết rõ sức nặng của cái tên này.
"Cuộc sống của tôi sẽ không có quá nhiều thay đổi," Trần Vãn nói từng chữ, rất chậm rãi, "Cô nói tôi thường ngày ghi chép lại những cảm xúc, ví dụ như vui vẻ và buồn bã, thoả mãn và không cam lòng, những điều chính yếu này vẫn là của tôi, tôi có cấm chính mình không, tôi có thể tự kiểm soát, tất cả đều do tôi quyết định."
"Bác sĩ, chúng ta cứ tiếp tục theo phương pháp cũ là được rồi, không cần coi đây là biến số hay cơ hội mới."
Lời nói của cậu rất bình thản, nhưng Monica lại càng có dự cảm không ổn, điều này càng chứng tỏ sự coi thường chính mình của Trần Vãn, tuyệt đối không cần sự giúp đỡ từ bên ngoài.
Tuy nhiên, cô không phản bác lại lời nói của Trần Vãn, chỉ khéo léo đưa ra lời khuyên: "Có lẽ có thể—"
Trần Vãn chậm rãi nhưng kiên định lắc đầu: "Tôi bị bệnh không phải bởi vì anh ấy, hơn nữa—"
"Tôi cho rằng, tôi cần, và hoàn toàn có thể, tự mình kiểm soát cảm xúc của mình."
"Xin cô hãy giúp tôi làm điều đó."
Monica không tiếp tục kiên trì nữa, Trần Vãn là loại bệnh nhân có ý chí hiển định nhất trong số những bệnh nhân của cô, là quý ông hợp tác và dễ nói chuyện nhất, cũng là bệnh nhân cứng đầu nhất, ngoại lực khó mà lay chuyển.
"Được rồi," Monica đành phải nói, "Tôi tôn trọng ý muốn của cậu, nhưng nếu được, tôi hy vọng cậu có thể nghỉ ít nhất một tuần, tôi cần quan sát kỹ hơn trạng thái khi cậu lên cơn, và tiến hành hệ thống điều trị và huấn luyện liên tục cho anh." Người thanh tỉnh mà có xu hướng tự huỷ bản thân đến cuối cùng sẽ rất khó kiểm soát.
Trần Vãn lộ vẻ khó xử lý: "Xin lỗi bác sĩ, gần đây tôi có lịch trình công việc rất dày, thực sự không có thời gian."
"Một tuần không được thì ba ngày nha?"
Trần Vãn vẫn xin lỗi, nhưng giọng điệu kiên quyết: "Gần đây không được, có thể tìm thời gian sau."
Monica im lặng một lúc, thở dài: "Bàn cậu nhất định phải uống thuốc đúng giờ, đến tái khám đúng hẹn."
Trần Vãn cười đồng ý, anh không phải là người giấu bệnh, sợ thầy, lừa dối bác sĩ, mà là cty Công ty Khoa Tưởng có một dự án mới đang trong giai đoạn cạnh tranh, thời gian nghỉ ngơi mỗi ngày của Trần Vãn rất ít, thời gian thực sự chìm vào giấc ngủ lại càng ít.
Mười giờ tối thứ năm, Trần Vãn là một mình lái xe đến sòng bạc Bồ Lê, dù là ngày thường, sòng bạc vẫn kín chỗ.