Chương 1

SĂN DIỆT GÃ CHỒNG BẠCH CỐT

383 lượt đọc · 3,421 từ

Bụi đất vàng vọt bao trùm bầu trời, mặt đất nứt nẻ như một bàn cờ khổng lồ vô tận, chi chít những đường vân ngang dọc.

Mặc dù không khí tràn ngập hơi thở nguy hiểm của kẻ săn mồi, nhưng nỗi sợ hãi cuối cùng cũng không thắng được cơn đói. Một con chuột lang dài hơn một thước lén lút chui ra khỏi hang, tìm kiếm thức ăn khắp nơi.

Chuột lang cuối cùng cũng đào được một củ sắn, nhưng lại bị mấy con Thú Lông Thép lang thang phát hiện. Chúng lao nhanh về phía nó.

Đúng lúc này, một vầng sáng trắng chói lòa xuất hiện phía trên sa mạc, xé toang bầu trời vẩn đục, mang theo tiếng gào thét chói tai, ầm ầm rơi xuống mặt đất.

Đợi đến khi khói bụi tan đi, mấy con Thú Lông Thép đã biến mất không dấu vết, vị trí của chúng giờ đây lại có thêm một chiếc phi thuyền màu trắng bạc đang bốc khói nghi ngút.

Xung quanh trở lại yên tĩnh, một con Chuột lang chui ra từ gầm phi thuyền, hoảng sợ nhìn quanh, rồi ôm củ sắn của mình chạy về hang.

.

"Kỷ Cửu, Kỷ Cửu."

"Kỷ Cửu, anh còn sống không?"

Ánh sáng bật lên cùng với giọng nói máy móc đều đều không chút gợn sóng, soi sáng khoang phi thuyền.

Trên ghế lái là một sĩ quan trẻ tuổi, đầu hơi cúi, tóc đen rủ xuống trán, chỉ có thể nhìn thấy hàng mi dài rậm và khuôn mặt nghiêng nhợt nhạt. Cơ thể anh bị dây an toàn cố định trên ghế, tay phải buông thõng bất lực bên cạnh, máu theo những ngón tay thon dài nhỏ từng giọt xuống sàn.

"Kỷ Cửu, Kỷ Cửu."

Một robot cao bằng nửa người đang tiến về phía Kỷ Cửu.

Nó chỉ còn lại một cánh tay phải, chân trái cũng bị cụt một đoạn. Lúc đi cà nhắc về phía trước, dây điện hở ra ở chỗ chân gãy tóe lửa, phát ra tiếng xèo xèo.

Robot đưa tay thăm dò mạch đập của Kỷ Cửu, sau đó xách hộp cứu thương tới, tiêm một mũi thuốc vào cổ anh. Tiếp theo, nó cởi nút áo của anh, dùng băng keo y tế siêu dính dán lên vết thương vẫn đang chảy máu trên ngực.

"Không cảm nhận được nhịp đập của mỏm tim, hô hấp đã ngừng, huyết áp và mạch biến mất, anh đã rơi vào trạng thái cận tử. Phi thuyền có hai chỗ bị vỡ, không còn trong trạng thái kín, mà—"

Robot đột nhiên im bặt, nghiêng tai lắng nghe, rồi lê cái chân tàn ra khỏi khoang trong.

Trên vách khoang ngoài có một vết nứt dài hơn một mét, đầu của một con dã thú phủ vảy xanh đen đã thò vào trong, đang cố sức lách cả người vào khoang.

"Kỷ Cửu, tôi nghĩ anh phải mau tỉnh lại thôi." Robot lẩm bẩm.

Một bầy Thú Lông Thép đã bao vây phi thuyền, và cũng đã phát hiện ra lỗ thủng trên vách.

Mùi máu tanh từng sợi từng sợi tuôn ra từ lỗ thủng, kích thích bầy dã thú đói khát này đến mức sắp phát điên. Mắt chúng đỏ ngầu, gầm rú liều mạng chui vào, đồng thời cố gắng bẻ toang phần vách khoang đã xuất hiện vết nứt ở miệng lỗ.

Robot tiến lên phía trước, giơ cánh tay lên, bàn tay thụt vào, cánh tay độc nhất liền biến thành một nòng súng đang xoay.

Pằng pằng pằng...

Vỏ đạn và máu tươi văng tung tóe, đầu của con Thú Lông Thép bị bắn nát như tổ ong. Nhưng xác của nó lập tức bị kéo ra ngoài, một con Thú Lông Thép khác lại thò đầu vào.

Giữa tiếng súng liên hồi, lại có thêm bảy tám con Thú Lông Thép ngã xuống, mặt đất ở chỗ vỡ được phủ một lớp huyết tương màu đen sẫm dày đặc, đã không còn nhìn rõ được sàn khoang vốn màu trắng bạc.

Robot lại đột ngột xoay người, nhanh chóng di chuyển vào khoang trong.

Chỉ thấy một con Thú Lông Thép đã chui vào khoang từ một lỗ thủng khác, đang lao về phía Kỷ Cửu đang hôn mê trên ghế lái, những chiếc răng nanh nhỏ dãi sắp chạm tới đỉnh đầu anh.

Robot nhanh chóng nổ súng: "Kỷ Cửu, tôi còn ba mươi hai viên đạn, tôi hy vọng anh tỉnh lại ngay bây giờ."

Kỷ Cửu vẫn cúi đầu bất động, sau khi giết chết con Thú Lông Thép đó, robot cũng không dám rời đi, chỉ đứng tại chỗ, đợi chúng xông vào khoang trong rồi mới nổ súng.

"Ba mươi, hai mươi chín, mười tám, mười bảy, ba, hai, một."

Cánh tay của robot phát ra tiếng lách cách hết đạn, nó nhìn con Thú Lông Thép đang lao tới phía trước, rồi lại nhìn Kỷ Cửu đang hôn mê, nói bằng giọng máy móc phẳng lặng: "Tiêu đời rồi."

Lũ Thú Lông Thép rõ ràng căm hận con robot đã liên tục giết chúng hơn, vì vậy sau khi ùa vào khoang trong, chúng liền ngoạm lấy robot rồi gầm rống quay đầu, tạm thời không để ý đến Kỷ Cửu.

Khoang trong sau một hồi huyên náo lại trở về yên tĩnh, Kỷ Cửu vẫn ngồi trên ghế lái, nhưng ngón tay buông thõng bên người đột nhiên co lại, hàng mi dài cũng khẽ run lên.

Trên vùng đất hoang, một bầy Thú Lông Thép mắt đỏ ngầu đang cào cấu xé cắn con robot, răng nanh ma sát trên thân thể kim loại tạo ra tiếng ken két.

Rắc!

Cánh tay độc nhất bị xé đứt, lũ Thú Lông Thép tranh nhau gặm cắn cánh tay đó, trút ra sự căm hận cuồng bạo.

Rắc!

Hai chân cũng lìa khỏi thân.

Robot chỉ còn lại một thân mình ngắn ngủn và cái đầu tròn, trong lúc lũ Thú Lông Thép tranh giành, nó bị chuyền từ bộ răng nanh này sang sự kìm kẹp của bộ răng nanh khác, thỉnh thoảng còn bị tung qua tung lại trên không.

Khi nó một lần nữa bị hất lên trời, nó nhìn thấy cánh cửa khoang phi thuyền phủ đầy đất vàng đang từ từ mở ra, một sĩ quan trẻ tuổi anh tuấn xuất hiện ở cửa.

Người sĩ quan mang bốt tác chiến, ống quần bó lấy đôi chân thon dài được nhét vào trong cổ bốt. Áo trên hé mở, để lộ miếng băng keo y tế dính máu và một mảng da thịt nhỏ.

Kỷ Cửu!!

Robot tuy không có nước mắt, nhưng lại cảm thấy mình sắp sửa rưng rưng lệ nóng.

Kỷ Cửu yếu ớt dựa vào cửa khoang, sau đó kéo ra từ sau lưng một khẩu súng cối dài nửa mét, từ từ vác lên vai.

Đùng!

Một trái đạn cối kéo theo cái đuôi trắng bay về phía bầy Thú Lông Thép, vài con bị hất văng lên trời. Robot cũng bay ra khỏi hai hàng răng nanh, lăn lóc một tiếng rồi rơi xuống nền đất vàng.

Hơn trăm con Thú Lông Thép còn lại ngừng huyên náo, rồi phát ra tiếng gầm rống hung tợn, đồng loạt lao về phía Kỷ Cửu.

Đùng! Đùng!

Lại có thêm hai trái đạn cối rời nòng, lũ Thú Lông Thép lũ lượt ngã rạp, chân tay cụt vương vãi khắp nơi.

Trong làn bụi đất mịt mù vẫn còn hơn chục con Thú Lông Thép đang chạy, Kỷ Cửu vứt nòng súng cối đi, rút ra súng lục tùy thân.

Môi anh nhợt nhạt không còn một tia máu, càng làm nổi bật lên đôi mắt sâu thẳm đen kịt. Lũ Thú Lông Thép ngày càng gần, anh vẫn dựa vào cửa khoang, ngắm bắn, bình tĩnh bóp cò về phía chúng.

Khi con Thú Lông Thép cuối cùng loạng choạng ngã xuống, tiếng súng cũng ngừng hẳn. Kỷ Cửu dựa vào cửa khoang ho dữ dội, gương mặt trắng bệch cuối cùng cũng có thêm một chút sắc hồng.

Đợi đến khi lấy lại hơi, anh đứng dậy cất bước, đế dày của đôi bốt quân dụng giẫm lên nền đất vàng.

Khắp nơi đều là xác của Thú Lông Thép, anh đi được một đoạn ngắn, thở hổn hển dừng lại: "Cậu tự qua đây được không?"

"Không được." Robot nằm trên một gò đất, ngửa đầu nhìn trời.

"Cậu có thể lăn qua đây."

"Không lăn."

Kỷ Cửu thở dài, đi vòng qua xác Thú Lông Thép để đến chỗ gò đất.

Một con Thú Lông Thép chưa chết hẳn bò dậy, ánh mắt đầy oán độc lẳng lặng áp sát. Kỷ Cửu không thèm nhìn mà giơ tay lên, một tiếng súng vang lên, nắp sọ của con thú kia liền bay đi.

Kỷ Cửu dừng lại trước gò đất, nhìn robot, rồi lại nhìn mấy mảnh kim loại vụn cách đó không xa: "Cậu—"

"Tôi thấy thế này khá đẹp, cũng không muốn lăn trên đất."

Kỷ Cửu xách robot lên đi ngược về, con Chuột lang trong cái hang bên cạnh không nén được tò mò, run rẩy thò đầu ra, vừa hay chạm phải ánh mắt của anh.

Kỷ Cửu dừng bước, cúi mắt nhìn con Chuột lang mặt đầy hoảng sợ: "Chào."

Con Chuột lang giật nảy mình, ôm củ sắn của nó, vút một cái rụt vào trong hang.

"Kỷ Cửu, anh có thể đừng móc miệng tôi được không?" robot hỏi.

"Tôi cũng muốn xách cánh tay của cậu lắm, nhưng cậu làm gì có."

"Vậy anh có thể tìm lại tay chân cho tôi không?"

"Chắc là nát quá rồi, phải dùng đến nam châm mới được."

Kỷ Cửu đi được một đoạn, vết thương trên ngực lại rỉ máu, sắc mặt càng thêm trắng bệch, bước chân cũng bắt đầu loạng choạng.

"Kỷ Cửu, Kỷ Cửu, Kỷ Nam Cẩn."

"Đừng ồn." Kỷ Cửu đáp lại với vẻ mặt mơ màng.

"Tôi không muốn ồn, nhưng mà—"

"Không chết được đâu."

Kỷ Cửu gắng gượng bước vào phi thuyền, vừa đóng cửa khoang lại, cơ thể liền lảo đảo, dựa vào vách tường từ từ trượt xuống đất.

Trong cơn mê man, anh dường như lại quay về trận chiến trước đó, nghe thấy tiếng bom đạn gầm rú và những cuộc đối thoại gấp gáp trong tai nghe.

.

"Thượng tá Kỷ, chúng tôi đã đến nơi, nhưng ở đây chỉ là một đống đổ nát, không phát hiện con tin nào, tình hình có vẻ không ổn."

"Thượng tá Kỷ, bây giờ phải làm sao?"

Thành phố đã trở thành một đống hoang tàn, bầu trời chi chít những đường đạn bay ngang dọc. Kỷ Cửu chạy trong một hành lang dài như vô tận, ra lệnh qua tai nghe: "Lập tức hủy bỏ nhiệm vụ, các đội quay về phi thuyền ngay, chuẩn bị rút về hành tinh chủ."

Anh vừa ra lệnh xong, trong tai nghe liền vang lên tiếng báo động "tít tít", cùng lúc một giọng nói nhắc nhở vang lên: "Chú ý, đo được nồng độ ‘Cốt’ trong không khí đạt 30%."

Kỷ Cửu đột ngột dừng bước, không dám tin nhìn vào máy giám sát trên vai, thấy một con số màu đỏ đang nhấp nháy rõ ràng trên màn hình: 30.

Trong đầu Kỷ Cửu vang lên một tiếng nổ lớn, hai bên thái dương giật thình thịch. Anh nghiến răng, hét lớn vào tai nghe: "Tất cả mọi người rút lui ngay! Có Serials đang đột phá ở đây!"

Lời vừa dứt, anh liền cảm nhận được một lực cực mạnh đẩy tới từ sau lưng, hất văng cả người anh, đập vào bức tường gãy đối diện, rồi ngã xuống đất cùng với gạch đá vụn.

Kỷ Cửu giãy giụa bò dậy, đưa tay tìm khẩu súng rơi bên cạnh, nhưng lại một luồng sức mạnh khác ập đến, tựa như tảng đá vạn cân đè lên người, khiến anh không thể cử động, hô hấp khó khăn, tròng mắt sung huyết tưởng chừng như sắp lọt ra khỏi hốc mắt.

Trong tầm mắt mơ hồ, anh dường như thấy một bóng người cao lớn ngược sáng đang chậm rãi bước tới, anh cố gắng nhìn cho rõ, nhưng ngay giây sau đã mất đi ý thức.

Kỷ Cửu trôi nổi trong đại dương mênh mông tăm tối, loáng thoáng nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề bên tai, và cả tiếng rên rỉ bật ra từ miệng mình.

Một khoảnh khắc nào đó, gáy anh như bị dã thú ngoạm lấy, răng gặm cắn trên da thịt. Tóc anh bị túm chặt, buộc phải ngửa đầu ra sau, đối diện với một đôi mắt đen lạnh lẽo. Anh chống cự yếu ớt, giãy giụa, chỉ cảm thấy cơ thể đau như bị xé toạc.

.

Kỷ Cửu đột ngột mở bừng mắt, thở hổn hển trong bóng tối, hai tay bấu chặt xuống sàn, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

"Kỷ Cửu, Kỷ Nam Cẩn, Kỷ Cửu."

Giọng của robot truyền vào tai, Kỷ Cửu dần dần hoàn hồn, đôi mắt chậm chạp chớp vài cái, lúc này mới phát hiện mình vẫn đang nằm trong chiếc phi thuyền nát.

Anh nhìn con robot nằm bên cạnh, khàn giọng hỏi: "Ngô Tư Kỳ, tôi hôn mê bao lâu rồi?"

"Không lâu lắm, hai tiếng rưỡi." Robot mang số hiệu 547 suy nghĩ một lát, "Tôi đã xử lý lại vết thương cho anh, khâu lại và băng bó, còn tiêm thuốc trợ tim và thuốc kháng sinh."

"Không cần tiêm thuốc trợ tim." Kỷ Cửu mệt mỏi đáp.

"Tôi sợ anh chết."

"Tôi không chết được đâu."

Kỷ Cửu phát hiện anh và robot đang nằm ngay ở cửa khoang, toàn thân dính đầy máu đen sẫm tanh hôi, bên cạnh còn có mấy cái xác Thú Lông Thép.

Anh nhìn hộp cứu thương bên cạnh, hỏi: "Cậu không có tay, làm sao tiêm thuốc cho tôi được?"

Robot lắc lắc cái đầu: "Tôi có thể dùng đầu để húc."

"Vậy cậu làm sao mang hộp cứu thương tới đây?"

Robot hơi bực bội: "Tôi có thể dùng đầu để húc!"

"Ý tôi là chân của cậu." Kỷ Cửu chống tay ngồi dậy, "Cậu lăn vào khoang trong rồi lại lăn ra à?"

Robot ngậm chặt miệng, từ chối trả lời câu hỏi này.

Kỷ Cửu nhìn lên trần khoang rồi cười, lại hỏi: "Chúng ta đang ở đâu đây?"

"Bây giờ phi thuyền không thể khởi động, thiết bị cũng không dùng được, nên không thể định vị, tôi không rõ đây là hành tinh nào."

"Thiết bị liên lạc thì sao? Có thể liên lạc với quân đội không?"

"Thiết bị liên lạc đã thành một đống mảnh vụn rồi."

"Ừm."

Kỷ Cửu từ từ đứng dậy, đi kiểm tra vết nứt trên phi thuyền, lòng bàn chân giẫm lên vũng máu đen của Thú Lông Thép, phát ra tiếng nước nhầy nhụa.

"Nơi này có bầu khí quyển phù hợp cho con người sinh sống, lại có Thú Lông Thép và Chuột lang, hẳn là hành tinh H58. Hai chúng ta phải nhanh chóng vá vết nứt này lại, nếu không lát nữa lại gặp Thú Lông Thép, quân đội còn chưa tìm thấy chúng ta thì đã bị tụi nó nhét đầy bụng rồi." Kỷ Cửu xắn tay áo, "Ngô Tư Kỳ, giúp tôi mang hộp dụng cụ lại đây."

Robot không nói tiếng nào, Kỷ Cửu quay đầu nhìn nó, lại cười một tiếng.

"Xin lỗi, quên mất." Kỷ Cửu nhìn quanh, "Để tôi làm cho cậu một phương tiện đi lại tạm thời trước, cậu ra ngoài tìm cánh tay của mình về đi."

Mười phút sau.

Nửa thân trên của robot được cố định trên một chiếc ván trượt điện, nó dùng đầu để gạt cần điều khiển, rời khỏi phi thuyền.

Kỷ Cửu đeo mặt nạ bảo hộ ngồi trước vết nứt, dùng súng hàn để hàn một tấm kim loại lên vách khoang.

"Ngô Tư Kỳ, cậu có nhớ làm thế nào tôi quay về được phi thuyền không? Binh lính của tôi có rút lui thành công không?"

"Chính anh không nhớ sao?" Giọng của robot truyền đến từ tai nghe.

Ánh lửa nhảy múa trên mặt nạ, đôi mắt xinh đẹp của Kỷ Cửu sau lớp mặt nạ trông có chút mơ màng.

"Tôi bị mất một phần ký ức, chỉ nhớ hôm qua chúng ta vừa vào thành Xích Nha trên hành tinh Toàn 5, nhưng không tìm thấy con tin, còn bị trúng mai phục. Ở đó có một Serials đang đột phá cấp, tôi vừa ra lệnh rút lui thì bị năng lượng đó xung kích, hôn mê."

Kỷ Cửu nói đến đây, đột nhiên im bặt, trong đầu hiện lên vài hình ảnh mơ hồ: tiếng thở dốc nặng nề, cái gáy bị ngoạm lấy, đôi mắt đen lạnh lẽo.

Mọi thứ đều quá không chân thật, khiến anh cảm thấy đây là ảo giác sau khi mình hôn mê, nhưng trong lòng cũng không khỏi dấy lên một cảm giác kỳ lạ, bất giác đưa tay sờ lên gáy.

"Sau đó thì sao?" Robot lên tiếng.

Ngón tay Kỷ Cửu lướt qua gáy, da ở đó vẫn lành lặn, không hề có vết sẹo bị cắn xé.

"Lúc tỉnh lại nữa thì đã ở đây rồi." Anh lẩm bẩm.

"Có lẽ là anh tự mình quay về phi thuyền." Robot đáp.

"Có lẽ hả?"

Robot im lặng hai giây: "Sau khi phi thuyền đáp xuống thành Xích Nha, anh vừa rời đi thì tôi cũng phải chịu một đợt xung kích năng lượng cực mạnh."

"Cho nên?"

"Cho nên tôi cũng hôn mê." Robot ngừng một lát rồi bổ sung: "Sập nguồn. Lúc khởi động lại thì đã đang hạ cánh khẩn cấp rồi."

"Nếu tôi đã có thể lái phi thuyền rời đi, vậy các binh sĩ hẳn là cũng đã rút lui rồi?"

"Đúng vậy, nếu không thì anh sẽ không đi."

Kỷ Cửu không hỏi thêm nữa, chỉ chuyên tâm hàn lại vết nứt. Robot đột nhiên reo lên một tiếng vui mừng: "Tôi nhặt được ngón chân rồi, mà còn là ngón chân cái hoàn mỹ nhất của tôi nữa."

"Chúc mừng."

Kỷ Cửu vừa nở một nụ cười nhẹ thì lại bắt đầu ho. Anh đưa tay ôm lấy ngực, động tác làm ảnh hưởng đến vết thương, bật ra một tiếng rên khẽ.

"Anh không sao chứ?"

Kỷ Cửu đưa tay lau khóe miệng: "Không chết được đâu."

"Tôi kiểm tra rồi, vết thương đó của anh không phải là vết thương chiến đấu, mà là lúc phi thuyền hạ cánh khẩn cấp, một mảnh kim loại bay lên đã đâm thủng lồng ngực anh. Lệch thêm một chút nữa thôi là đâm vào tim rồi." Robot suy nghĩ một lát, "Nhưng trên người anh có một vài vết bầm, có thể là do bị nhiều mảnh kim loại bay lên va phải."

Kỷ Cửu tắt súng hàn, kéo cổ áo mình ra, phát hiện cả một mảng da ngực đều chi chít những vết bầm tím đậm nhạt. Anh hơi kinh ngạc, liền cởi hết nút áo, nhìn vết bầm tím đó lan dài xuống tận cạp quần. Mà bên hông cũng có mấy vệt, trông như dấu tay do bị siết mạnh.

"Ngoài vết thương ra, anh còn bị áp lực của khí quyển đè lên nội tạng lúc hạ cánh khẩn cấp, nên mới suýt chết." Trong lúc Kỷ Cửu cau mày suy tư, robot hỏi qua tai nghe: "Anh có cảm thấy còn bị thương ở đâu nữa không?"

Kỷ Cửu không lên tiếng, mãi cho đến khi robot không ngừng truy hỏi anh mới hoàn hồn.

"Kỷ Cửu, anh còn bị thương ở đâu nữa không? Kỷ Cửu?"

Thuốc của quân đội Liên Minh Ngân Hà hiệu quả rất tốt, Kỷ Cửu nghiêng đầu cảm nhận một chút, cảm thấy vết thương đã đỡ hơn nhiều, cơ thể cũng hồi phục không ít sức lực.

Nhưng bụng dưới lại âm ỉ đau, một bộ phận khó nói ở phía sau cũng có chút khác thường.

— Hết Chương 1 —