Trong 24 năm cuộc đời của Kỷ Cửu, hơn một nửa thời gian là gây họa. Năm 17 tuổi, anh tham gia một trận hỗn chiến băng đảng, tất cả thành viên bị tóm gọn, anh phải ngồi tù 2 tháng, cuối cùng được anh trai Kỷ Bắc Yến vớt ra.
Xe quân dụng dừng trên con phố mưa như trút nước, Kỷ Cửu vừa ra tù dựa lưng vào ghế da, nhìn những giọt mưa chảy dài ngoài cửa sổ xe. Anh mặc áo khoác đen và quần jean, tóc bị cạo đến lộ cả da đầu xanh xanh, khiến ngũ quan tuấn tú của anh thêm vài phần sắc bén, cũng thêm vài phần ngỗ ngược.
"Tiểu Cửu, đây là lần thứ sáu rồi. Anh đã hứa với mẹ sẽ chăm sóc em cho tốt, nhưng việc này có thời hạn. Bây giờ em sắp tròn 18 tuổi, trách nhiệm của anh đã hoàn thành, nếu em lại bị tống vào tù, thì đừng để anh biết."
Kỷ Bắc Yến mới ngoài 30 tuổi, nhưng đã là Thiếu tướng của quân đội Liên Minh Ngân Hà. Anh ăn mặc chỉnh tề không một nếp nhăn, giữa hai hàng lông mày có nếp nhăn hằn sâu và đường nét khuôn mặt lạnh lùng, đối mặt với người em trai ngỗ ngược này, trong ánh mắt chỉ còn lại sự mệt mỏi và thất vọng.
Kỷ Cửu không giải thích, cũng không cãi lại, chỉ mím môi nhìn chằm chằm vào cửa sổ xe, trên môi có vài vết nứt nẻ khô khốc.
Kỷ Bắc Yến lại nói: "Cục vật tư quân đội có mấy công ty gia công bên ngoài, để anh xem có vị trí nào phù hợp rồi sắp xếp cho em vào đó. Còn nữa—"
"Em muốn thi vào trường quân đội." Kỷ Cửu lại đột nhiên lên tiếng.
Kỷ Bắc Yến hơi sững sờ: "Cái gì?"
"Em muốn thi vào trường quân đội, thi vào trường quân đội của Liên Minh Ngân Hà."
Những hạt mưa gõ lên nóc xe kêu lách tách, nhưng trong xe lại yên tĩnh suốt nửa phút. Kỷ Bắc Yến cứ nhìn Kỷ Cửu, Kỷ Cửu khẽ hếch cằm, ánh mắt không hề né tránh mà nhìn thẳng vào anh.
"Muốn thi vào trường quân đội, trên người không được có hình xăm." Kỷ Bắc Yến chỉ vào mảng da lộ ra ở cổ áo anh.
"Em sẽ xóa nó đi."
"Em có nhiều tiền án bị khởi tố và vào tù." Ánh mắt Kỷ Bắc Yến sắc lẻm.
"Quân đội Liên Minh Ngân Hà đang tác chiến với người Tháp Kha, cần rất nhiều binh lính. Em phạm đều là tội nhẹ, nếu lúc sát hạch thể hiện xuất sắc, họ sẽ tuyển nhận em."
"Nếu em đã biết bây giờ đang có chiến tranh, tại sao còn muốn đi học trường quân đội?" Kỷ Bắc Yến quát lớn: "Kỷ Nam Cẩn, quân đội không phải là băng đảng, chiến trường cũng không phải là đánh lộn ngoài đường, mỗi một lần tùy hứng, mỗi một lần không phục tùng kỷ luật của em, đều có thể khiến em mất mạng!"
"Em rất rõ, rất hiểu, không cần anh phải lên lớp. Em chỉ thông báo cho anh chuyện này thôi, anh đồng ý hay không đồng ý đều không quan trọng." Kỷ Cửu cũng gào lại.
Bầu không khí trong xe căng như dây đàn, người lính lái xe không dám ngoảnh đầu lại, thậm chí không dám nhìn vào gương chiếu hậu, chỉ chăm chăm nhìn thẳng về phía trước.
May mà hai bên không tiếp tục cãi vã, đều kiềm chế quay đầu đi, mỗi người nhìn ra một bên cửa sổ xe.
Kỷ Bắc Yến dần bình tĩnh lại, đang định nói gì đó thì nghe Kỷ Cửu khàn giọng nói: "Anh, yên tâm đi, em sẽ thể hiện tốt, không gây rối đâu."
Kỷ Bắc Yến vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, Kỷ Cửu dùng giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy tiếp tục: "Em cũng sợ anh thật sự sẽ không quan tâm đến em nữa."
Kỷ Bắc Yến đưa tay xoa xoa thái dương, nhắm mắt lại: "Vậy cũng phải thi đỗ đã rồi nói."
Về sau, Kỷ Cửu không chỉ thi đỗ vào trường quân đội, mà còn gia nhập quân ngũ với thành tích đứng đầu toàn trường, lập được nhiều chiến công, trong thời gian ngắn ngủi vài năm đã trở thành chỉ huy tác chiến trẻ tuổi nhất của quân đội Liên Minh Ngân Hà. Mặc dù quân hàm hiện tại chỉ là Thượng tá, nhưng việc thăng cấp chỉ là chuyện sớm muộn.
Trước năm 17 tuổi, anh chuyên tâm vào việc đánh lộn băng đảng, sau năm 17 tuổi thì toàn tâm toàn ý vào việc huấn luyện và làm nhiệm vụ trong quân đội, vì vậy chưa từng yêu đương, cũng chưa từng quan hệ với ai, thế giới tình cảm là một trang giấy trắng.
Bây giờ anh nhìn những vết bầm loang lổ trên da, cảm nhận sự khó chịu trong cơ thể, dựa vào chút kiến thức giới tính có hạn trong đầu, nghi ngờ mình đã làm gì đó với người khác, nhưng lại không chắc chắn lắm.
"Ngô Tư Kỳ."
"Ừ."
Ván trượt điện xóc nảy di chuyển trên vùng đất hoang, robot dùng đầu để xoay cần điều khiển, đợi một lúc mà không thấy động tĩnh gì, bèn nói: "Kỷ Cửu, anh đã gọi tôi ba lần, nhưng chẳng nói gì cả."
Kỷ Cửu đang cúi đầu ấn vào một vết bầm bên hông, miệng khẽ "xì" một tiếng.
"Kỷ Cửu, tôi thấy anh hơi kỳ lạ."
"Tôi lại chẳng bị rụng tay rụng chân, kỳ lạ chỗ nào chứ?" Kỷ Cửu vặn lại.
Robot có chút không vui, ngậm miệng lại. Kỷ Cửu hỏi: "Những thông tin dữ liệu được ghi trong bộ nhớ của cậu, phạm vi bao quát thế nào?"
"Phạm vi bao quát rất rộng." Robot rất tự hào.
"Rộng đến mức nào?"
"Tôi là robot đời mới nhất, được nhập vào tất cả kiến thức quân sự, bao gồm nhưng không giới hạn ở chiến lược chiến thuật, trang bị súng ống, quản lý nghiên cứu khoa học—"
"Không, tôi không hỏi cái này." Kỷ Cửu ngắt lời robot, "Tôi hỏi là về sinh hoạt thường ngày, kiến thức thông thường về cơ thể."
"Về phương diện y học tôi cũng là cấp chuyên gia—"
"Không không không." Kỷ Cửu lại ngắt lời, "Tôi nói là kiến thức thông thường về cơ thể, ví dụ như..."
"Hửm?" Robot dừng ván trượt, chuyên tâm lắng nghe.
Kỷ Cửu ho nhẹ một tiếng: "Ví dụ như lúc nào cũng có một vài ảo giác kỳ lạ. Nhưng cũng không hẳn là ảo giác, có lẽ là tôi vẫn còn giữ lại một chút ký ức lúc hôn mê."
"Hửm?"
"Ví dụ như, cậu có bao giờ nghĩ, những vết tích trên người tôi, có lẽ không phải do mảnh kim loại va vào tạo ra không?"
"Hửm?"
Robot lần này đợi rất lâu, Kỷ Cửu mới nói: "Thôi bỏ đi, không có gì."
"Kỷ Cửu, anh thật sự rất kỳ lạ." Robot có chút thất vọng.
Kỷ Cửu rút con dao găm buộc bên bắp chân ra, híp mắt lại, nhìn nó phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo đến rợn người.
Một lát sau, anh chậm rãi mở miệng, giọng nói cũng lạnh như lưỡi dao sắc bén đó.
"Nếu thật sự có một người như vậy, khiến tôi phải chịu thiệt thòi ngấm ngầm thế này, vậy thì tôi nhất định phải tìm ra hắn, lóc từng miếng thịt của hắn xuống, bẻ từng khúc xương của hắn ra."
.
Kỷ Cửu không phải là người dễ bị vướng vào phiền muộn, khi một việc nào đó tạm thời không thể giải quyết, anh sẽ quẳng nó ra sau đầu, không nghĩ nhiều nữa, chỉ chuyên tâm đối phó với nguy cơ trước mắt.
Mà vấn đề anh cần giải quyết cấp bách hiện nay, chính là vết nứt trên phi thuyền và động cơ cong vênh không thể khởi động.
"Ngô Tư Kỳ, cho tôi biết tài liệu chi tiết về hành tinh H58." Kỷ Cửu cài lại nút áo, bật lại máy hàn, bắt đầu hàn tấm kim loại.
"Hành tinh H58 là một tiểu hành tinh nằm ở rìa của Hệ Ngân hà Liệp Mã, vì chứa tài nguyên khoáng sản phong phú, nên đã được con người cải tạo môi trường khí quyển, thành lập khu mỏ. Nhưng sau hai trăm năm khai thác, tài nguyên khoáng sản của hành tinh này đã cạn kiệt, vì vậy khu mỏ đã rút đi, H58 liền trở thành một hành tinh bị bỏ hoang."
"Tiếp tục đi." Sau khi Kỷ Cửu vá xong một mảng vách nhỏ, anh lại cầm một tấm kim loại khác lên.
"Tài liệu về hành tinh H58 không nhiều, đối với chúng ta cũng không có tác dụng gì lớn. Nhưng có một điểm cần chú ý, nhiệt độ vào ban đêm của hành tinh này rất thấp."
"Thấp đến mức nào?"
"Sẽ đạt đến âm một trăm độ."
"Âm một trăm độ." Kỷ Cửu dừng động tác, từ chỗ vết nứt nhìn ra bầu trời vàng vọt, "Vậy chúng ta phải vá xong phi thuyền trước khi trời tối, còn phải sửa xong động cơ cong vênh và thiết bị động lực, nếu không sẽ chết cóng ở đây."
Robot tìm lại được hai chân và cánh tay phải của nó, lại phát hiện ra cánh tay trái của mình ở một góc trong khoang, vui mừng hớn hở mang đến cho Kỷ Cửu.
"Cánh tay sửa một chút vẫn có thể dùng, nhưng cái chân này..."
Kỷ Cửu dùng ngón tay gạt đống mảnh vụn kim loại trước mặt, nhón lấy một mảnh trong đó: "Cậu chắc chắn đây là chân, không phải là răng của Thú Lông Thép à?"
Robot thò đầu ra nhìn: "Tôi còn tưởng đó là ngón chân của tôi."
"Chân của cậu cũng nát quá rồi, hay là, chúng ta cứ tạm bợ một chút nhé?" Kỷ Cửu hất cằm về phía chiếc ván trượt dưới thân robot.
Robot nhìn chằm chằm vào đống mảnh vụn không nói lời nào, Kỷ Cửu lại nói: "Trong lô robot của các cậu, chỉ có cậu, số hiệu 547, chỉ có cậu mới xứng đáng có được đôi chân bốn bánh này, chạy khắp nơi, oai phong hết biết."
Màn hình trên mặt robot lóe lên, có chút động lòng. Kỷ Cửu đặt một mảnh vụn lên chiếc xe trượt: "Đây là ngón chân đã lỗi thời, không đủ đẳng cấp trước kia của cậu, cầm lấy làm kỷ niệm đi."
.
Bảy giờ tối, ánh sáng của hằng tinh trượt xuống dưới đường chân trời, cái lạnh dần dần bao trùm lấy hành tinh hoang này.
Hai vết nứt của phi thuyền đã được vá xong, Kỷ Cửu ngậm một ống dinh dưỡng, quấn một chiếc chăn lông, nằm dưới bụng một thiết bị ở khoang dưới cùng, dùng dụng cụ tháo dỡ nắp ngoài của thiết bị động lực.
"Đèn hơi tối, không nhìn rõ."
"Không có đèn, chỉ có mắt của tôi thôi."
"Vậy thì làm cho mắt cậu sáng và quyến rũ hơn một chút đi."
Khoang dưới tối om, vùng mắt của robot phát ra ánh sáng, giống như hai chiếc đèn pin. Sau khi nghe Kỷ Cửu nói, hai chùm sáng đó lại sáng hơn vài phần.
"Ngô Tư Kỳ, nước nóng chưa?"
Nhiệt độ ngày càng thấp, Kỷ Cửu thỉnh thoảng lại ho, miệng thở ra từng luồng khói trắng, giọng nói cũng có chút run rẩy.
Robot mở nắp trước ngực, từ trong lồng ngực rỗng tuếch lấy ra một bình nước: "Nóng rồi."
Bàn tay cóng đến mức tê dại của Kỷ Cửu sắp không cầm nổi dụng cụ, bèn uống vài ngụm nước nóng cho ấm người, sau đó lại tiếp tục sửa chữa.
Nửa tiếng sau, robot hỏi: "Còn bao lâu nữa mới sửa xong?"
"Sắp xong rồi." Kỷ Cửu vặn một con ốc ở phía trên.
"Anh đã nói 'sắp xong rồi' tới ba mươi sáu lần rồi."
"Vậy thì đừng hỏi nữa, hỏi nữa là ba mươi bảy lần đấy."
Kỷ Cửu nhắm đôi mắt có chút khô rát lại, "Tôi đang lắp van cổng thủy ngân dự phòng, lắp xong là có thể khôi phục động lực. Đến lúc đó tăng nhiệt độ trong khoang lên, rồi ngâm mình trong bồn nước nóng, thoải mái chờ bộ chỉ huy quân sự đến đón chúng ta."
Kỷ Cửu cuối cùng cũng lắp xong van cổng thủy ngân, lách người ra khỏi gầm thiết bị. Quần áo dính máu của anh đã đông lại cứng ngắc, hai chân cũng không còn cảm giác, anh chỉ biết quấn chặt chăn lông dựa vào tường ngồi, bảo robot đi khởi động thiết bị động lực của phi thuyền.
"Bây giờ nhiệt độ bao nhiêu rồi?"
Răng Kỷ Cửu va vào nhau cầm cập, lại không nhịn được mà ho, làm vết thương đau từng cơn.
"Âm hai mươi độ."
"Mau, mau khởi động đi."
Robot ngồi trên ván trượt đi đến trước thiết bị, đưa tay nhấn nút khởi động, nhưng phi thuyền không hề có bất kỳ phản ứng nào.
"Mau, mau nhấn đi."
"Tôi nhấn rồi."
"Dùng sức."
"Dùng rồi."
"Phải, phải, phải nhấn xuống."
"Đã nhấn xuống rồi."
Robot lại nhấn liên tục thêm mấy lần nữa, nút khởi động phát ra tiếng lách cách bật nảy.
"Có chuyện gì vậy?" Kỷ Cửu từ từ ngồi thẳng dậy.
Đầu ngón tay của robot thò ra một sợi dây kim loại, trượt vào một cổng kết nối trên thiết bị, một lát sau nó nói: "Cái van cổng thủy ngân mà anh vừa thay vào cũng bị hư."
"Vậy chúng ta còn cái dự phòng nào khác không?"
"Hết rồi."
Kỷ Cửu đứng dậy rời khỏi khoang dưới, rồi mở cửa sổ quan sát của khoang trong. "Ánh mắt" của robot xuyên qua bóng tối trên hoang nguyên, trong hai cột sáng là những bông tuyết dày đặc đang bay lượn.
Phi thuyền rơi xuống hành tinh hoang, Kỷ Cửu tỉnh lại từ trong hôn mê, mãi cho đến tận bây giờ, trong lòng anh mới thật sự dâng lên cảm giác nguy cơ.
Anh biết rõ bộ chỉ huy quân sự chắc chắn đang tìm kiếm anh khắp nơi, nhưng hành tinh H58 đã lệch khỏi tinh vực mà anh làm nhiệm vụ, muốn tìm được anh ít nhất cũng phải mất một tuần.
Thiết bị động lực không thể khởi động, dưới nhiệt độ thấp như thế này, đừng nói một tuần, ngay cả đêm nay anh cũng không qua nổi.
Kỷ Cửu nghĩ đến khả năng mình sẽ chết, trong đầu lập tức lóe lên mấy ý nghĩ, trong đó bao gồm cả hình ảnh Kỷ Bắc Yến nhìn thấy thi thể lạnh ngắt của anh, mắt đỏ hoe rưng rưng nước mắt.
"Kỷ Cửu?"
Giọng nói của robot làm Kỷ Cửu hoàn hồn, anh vừa ho vừa nói: "Ngô Tư Kỳ, chúng ta đi tìm tất cả vải vóc và đồ da trong phi thuyền lại đây."
"Được."
"Bọc da ghế cũng tháo ra."
"...Được."
Hai người vừa mới quay đi, đột nhiên lại đồng loạt quay đầu, nhìn về phía cửa sổ quan sát bên phải.
Chỉ thấy trên màn trời vốn đen kịt đột nhiên xuất hiện một vầng sáng, giống như một ngôi sao chổi kéo theo cái đuôi dài, đang nhanh chóng rơi về phía họ.
"Kỷ Cửu?"
"Suỵt." Kỷ Cửu không nhúc nhích mà nhìn lên trời.
Hai giây sau, Kỷ Cửu nghe thấy tiếng ầm ầm mơ hồ, lập tức phản ứng lại đây là một chiếc phi thuyền, bèn nhào mạnh tới trước cửa sổ quan sát.
"Là bộ chỉ huy quân sự đến đón chúng ta rồi." Hai mắt anh sáng lên tia kích động.
Vầng sáng trên trời nhanh chóng phóng đại, xuyên qua những bông tuyết bay lả tả, soi sáng cả vùng hoang nguyên, dọa cho lũ Thú Lông Thép trên mặt đất chạy tán loạn. Kỷ Cửu đã có thể nhìn rõ hình dáng giống như cá nhồng của nó, nhưng phát hiện sau khi đạt đến một độ cao nhất định mà nó không hề giảm tốc độ, vẻ mặt anh lại trở nên căng thẳng.
Kỷ Cửu và robot đều ngẩng đầu, nhìn chiếc phi thuyền đó ngày càng gần, gào thét lướt qua đỉnh đầu, rồi đâm sầm xuống mặt đất ở phía xa, phát ra một tiếng nổ vang trời.
Tiếp đó, ánh sáng và tiếng nổ lần lượt biến mất, thế giới bên ngoài lại chìm vào trong bóng tối.
"Kỷ Cửu?" Robot hoang mang.
Kỷ Cửu thở hổn hển, sau đó nhanh chóng xoay người: "Chúng ta phải đi cứu người, mau, tìm vải vóc, tháo bọc ghế!"
.
Năm phút sau, Kỷ Cửu trang bị tận răng đứng trước cửa khoang.
Toàn thân anh quấn đầy vải vóc và bọc da, cả khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt, bên ngoài khoác thêm một chiếc chăn lông, trên vai vác một khẩu súng cối.
Ngay khoảnh khắc kéo cửa khoang ra, gió lạnh buốt giá mang theo bông tuyết ùa vào, trong tiếng gió gào thét còn lẫn cả tiếng gầm của Thú Lông Thép. Kỷ Cửu hít một hơi thật sâu, cảm nhận được luồng khí lạnh đó theo khí quản lan khắp lồng ngực.
"Đi thôi."
Kỷ Cửu bước ra khỏi cửa khoang, robot khởi động ván trượt, đi theo bên cạnh anh.