Sau lưng Kỷ Cửu đột nhiên siết lại, như bị ai đó xách lên, cả người theo đó rời khỏi mặt đất. Cơ thể anh lập tức có phản ứng, tay trái ôm lấy cái cây bên cạnh, tay phải rút dao găm ra đâm về phía sau.
Dao găm đâm vào khoảng không, anh nhanh chóng ngẩng đầu lên, lúc này mới kinh ngạc phát hiện, thứ đang tóm lấy mình lại là một con chim khổng lồ.
Đôi cánh giang ra của con chim khổng lồ che khuất cả bầu trời, quạt cho lá cây không ngừng rơi rụng, Kỷ Cửu cũng bị nó mang lên không trung.
Anh ngày càng cách xa mặt đất, bên tai là tiếng gió gào thét, anh chém vào móng vuốt sau vai, nhưng cái móng vuốt to bằng miệng chén đó lại cứng như một cái vòng thép, dao găm chém lên không để lại nửa phần vết thương, còn phát ra tiếng "leng keng" giòn giã của kim loại va vào nhau.
Con chim khổng lồ mang anh bay một vòng quanh đảo, sau đó bay đến phía trên ngọn cây cao nhất giữa đảo, đột ngột buông móng vuốt ra.
Kỷ Cửu rơi xuống từ trên không, cảm giác mất trọng lượng làm đầu óc anh có một thoáng trống rỗng, sau lưng liền đập vào một thân cây nằm ngang, suýt nữa thì không thở lại được.
Anh bị hai thân cây kẹp giữa không trung, mắt bị nước mưa xối vào không mở ra được, chỉ lờ mờ thấy con chim khổng lồ lao xuống, liền lập tức vung dao găm ra, đỡ lấy móng vuốt sắc bén đang vồ về phía ngực mình.
Con chim khổng lồ rõ ràng là chuẩn bị thưởng thức thức ăn của nó ở đây. Kỷ Cửu liếc nhìn xuống dưới, nơi này cách mặt đất đến mười mét, dưới thân cũng chỉ có mấy cành cây to bằng miệng chén trà, anh không có chỗ nào để trốn.
Anh nhìn con chim khổng lồ chằm chằm, lúc nó bổ nhào xuống, anh một dao đâm về phía con ngươi của nó.
Con chim khổng lồ bị đâm trúng mắt trái, kêu ré lên một tiếng rồi bay vút lên trời, đôi cánh quạt lia lịa, phát ra tiếng rít đau đớn tột cùng. Nhưng sau khi lượn vòng trên trời mấy vòng, nó lại gào thét giận dữ bổ nhào xuống.
Mắt trái của con chim khổng lồ rỉ máu, phát động tấn công điên cuồng về phía Kỷ Cửu. Kỷ Cửu liều mạng chống đỡ, sau mấy lần, cả cánh tay đều bắt đầu tê dại, suýt nữa không cầm nổi dao găm.
Anh biết cứ tiếp tục như vậy không ổn, sớm muộn gì cũng sẽ bị móng vuốt của con chim khổng lồ xé cho lòi ruột thủng bụng, anh phải nhanh chóng tìm cơ hội trốn thoát.
Kỷ Cửu lộn nửa vòng sang bên cạnh, ngay khoảnh khắc nghiêng người, anh phát hiện trong đám cành cây lại có một cái tổ chim cực lớn.
Tổ chim có đường kính gần hai mét, ở giữa có một quả trứng màu trắng to bằng quả bóng da. Vừa nãy xung quanh đều là lá cây rậm rạp, cho nên anh không phát hiện ra, bây giờ những chiếc lá đó đã bị cánh của con chim khổng lồ quạt rụng đi không ít, tổ và trứng liền lộ ra.
Anh dùng sức đỡ gạt đòn tấn công của con chim khổng lồ, liên tục lăn lộn trên cành cây, một hơi lăn đến bên cạnh tổ chim, rồi vơ lấy quả trứng đó.
Anh một tay ôm quả trứng, chĩa dao găm về phía con chim khổng lồ đang lao tới: "Dừng lại! Nếu không tao sẽ ném nó xuống! Dừng lại!"
Con chim khổng lồ lại không hề bị lay chuyển, không ngừng dùng mỏ nhọn và móng vuốt sắc bén để tấn công.
"Dừng lại! Đây là trứng của mày, tao sẽ ném chết con non của mày đấy! Dừng lại!" Kỷ Cửu ôm quả trứng, chật vật né tránh quanh cái tổ, "Bản năng làm mẹ của mày đâu? Bản năng làm cha đâu? Tao nói là làm, một, hai..."
Kỷ Cửu đã bị dồn đến mép cành cây, lúc giơ tay lên đỡ gạt một lần nữa, con dao găm cũng tuột khỏi tay bay về phía mặt đất.
Con chim khổng lồ trong chớp mắt đã lao đến trước mặt, đôi cánh quạt lên một cơn gió lớn, Kỷ Cửu có thể nhìn rõ cái móc câu ở đầu mỏ nhọn, cũng có thể nhìn rõ ánh sáng oán độc lóe lên trong con mắt độc nhất của nó.
Kỷ Cửu nghiến răng, định lộn người nhảy xuống, nhưng con chim khổng lồ lại đột nhiên phát ra một tiếng rít chói tai, như một tảng đá nặng, va gãy cành cây bên dưới trên đường đi, rồi rơi xuống mặt đất.
Sự thay đổi đột ngột này làm Kỷ Cửu không kịp hoàn hồn, mãi cho đến khi mặt đất truyền đến một tiếng "bịch" nặng nề, anh mới thò đầu ra, vẫn còn kinh hãi mà nhìn xuống dưới.
Xác của con chim khổng lồ nằm ở dưới gốc cây, cây cối bên cạnh rẽ ra, một người đàn ông trẻ tuổi mình trần nửa trên bước ra, chỉ mặc quần dài, trên cánh tay vắt áo măng tô, áo sơ mi và các loại quần áo khác.
"A Bảo!" Ngay lúc nhìn thấy Quan Khuyết, Kỷ Cửu liền biết anh ta đã dùng tinh thần lực để giết chết con chim khổng lồ, bèn một tay ôm quả trứng, vẫy mạnh tay phải với anh ta.
Cơn mưa lớn lúc này đã nhỏ lại, Quan Khuyết đá vào xác con chim khổng lồ, ngẩng đầu nhìn Kỷ Cửu.
"Anh Khuyết, cám ơn nha, cám ơn, anh đến đúng lúc quá."
.
Kỷ Cửu tuy cho rằng Quan Khuyết cứu mình là vì mật khẩu, nhưng lời cám ơn lúc này cũng là thật tâm thật ý, dù sao thì nếu không phải Quan Khuyết xuất hiện kịp thời, người nằm dưới gốc cây bây giờ chính là anh.
Kỷ Cửu chuẩn bị xuống đất, nhưng cành cây dưới thân đột nhiên phát ra tiếng gãy "rắc", anh cũng theo đó rơi xuống đất. Adrenaline của anh trong nháy mắt tiết ra đến cực hạn, đồng thời cũng đã chuẩn bị sẵn sàng dùng lưng để đón nhận mặt đất, nhưng mới rơi được hai ba giây liền được đỡ lấy giữa không trung, người cũng rơi vào một vòng tay rắn chắc.
Quan Khuyết đạp chân lên một cành cây mọc ngang, mượn lực nhảy ra, ôm lấy Kỷ Cửu, hai người cùng nhau ngã xuống đất.
Tuy mặt đất mềm xốp, nhưng chân của Kỷ Cửu lại không chịu nổi, ngay khoảnh khắc ngã xuống đất, anh ôm chân phát ra một tiếng rên đau đớn.
Anh thở hổn hển nằm trên đất, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, Quan Khuyết cũng nằm thẳng bên cạnh anh, thỉnh thoảng lại quay đầu ho.
Kỷ Cửu liếm nước mưa bên mép miệng: "Dã thú trong rừng này hung tợn quá, một con chim mà cũng dữ dằn như vậy."
Anh từ từ lật người, nhìn về phía xác con chim khổng lồ: "Tôi chưa bao giờ thấy loại chim này, suýt chút nữa là không đối phó được."
Quan Khuyết cũng nghiêng đầu nhìn qua: "Nó tên là Hỗ Tứ, thích môi trường ấm áp ẩm ướt, vốn chỉ sống trên hành tinh Toàn 4, hơn nữa số lượng cực kỳ ít, không ngờ ở đây cũng có."
Hai người kề vai nằm trên đất nghỉ ngơi. Cơn mưa lớn của hành tinh này nói đến là đến, nói tạnh là tạnh, trong nháy mắt trời đã quang đãng, ánh sáng rực rỡ xuyên qua ngọn cây rọi xuống mặt đất.
"Ngô Tư Kỳ?"
"Đã mang ra rồi."
"Nó vẫn ổn chứ?"
"Ừm."
Một lát sau, Kỷ Cửu chống người ngồi dậy, Quan Khuyết cũng đứng dậy đi sang một bên, nhặt áo măng tô lên, từ trong túi lôi ra một thứ gì đó ném qua.
Kỷ Cửu giơ tay bắt lấy, vốn tưởng là thứ gì tốt, lại phát hiện chẳng qua chỉ là con cáo nhỏ bằng đá đó.
"Lúc trước quên ở trong phi thuyền, giúp anh lấy về rồi." Quan Khuyết quay lưng về phía anh mặc áo sơ mi.
Kỷ Cửu nghẹn giọng: "..."
Dường như vì không nhận được sự đáp lại của Kỷ Cửu, Quan Khuyết quay đầu nhìn lại. Bị ánh mắt đen kịt của anh ta nhìn chằm chằm, Kỷ Cửu sững lại, lúc này mới phản ứng lại: "Cám ơn nha."
Quan Khuyết quay người lại, vừa cài nút áo sơ mi, vừa thản nhiên nói: "Sau này chú ý một chút."
"...Ồ."
Hai người chuẩn bị rời khỏi đây, Kỷ Cửu nhặt một cành cây làm gậy chống, đi theo sau Quan Khuyết, nhưng đi được hai bước lại dừng lại.
"Đợi đã."
Quan Khuyết dừng bước, Kỷ Cửu thì đi đến bên cạnh xác con Hỗ Tứ, ôm lấy quả trứng lớn đang nằm trên lá cây.
"Ôi chao, ngã thế mà không vỡ." Kỷ Cửu kẹp gậy chống dưới nách, cười gõ gõ lên vỏ trứng, "Bữa tối hôm nay có rồi đây, nhóm lửa lên, hấp một chút, làm một bát trứng hấp."
Vừa mới qua một trận mưa lớn, trên mặt đất có thêm không ít cành gãy lá rụng. Quan Khuyết rẽ trái rẽ phải trong rừng, Kỷ Cửu một tay ôm trứng, một tay chống gậy, đi theo rất là khó khăn.
Anh vòng qua một thân cây đổ ngang, đang định hỏi Quan Khuyết đây là đi đâu thì trước mắt bỗng trở nên quang đãng, xuất hiện một khoảng đất trống.
Khoảng đất trống này rộng bằng mấy gian nhà, mặt đất là cả một tảng đá lớn bằng phẳng, được nước mưa xối rửa sạch sẽ. Trên phiến đá trải một tấm bạt quân dụng chắc chắn, bên trên đặt đủ loại vật phẩm, chẳng hạn như bếp lò tiện lợi, ly nước ấm nước, hộp dụng cụ hộp cứu thương, v.v. Tít bên rìa còn đặt những vật chứa như nồi di động, bảy tám cái đều mở hết nắp, bên trong đã hứng đầy nước mưa.
"Chuyến này anh dọn sạch cả phi thuyền luôn à?" Kỷ Cửu cười nói.
Anh thấy con robot nằm bên cạnh đống đồ nhỏ, vội vàng đi tới.
Cái ván trượt dùng làm chân của robot đã bị rơi ra, bây giờ chỉ còn lại nửa thân trên, sau khi bị nhấn nút khởi động cũng không có phản ứng. Kỷ Cửu tháo lớp vỏ ngoài ra kiểm tra kỹ lưỡng, xác định nó không có vấn đề gì lớn, chỉ là lúc rời khỏi H58 đã phải chịu sự xung kích của súng xung điện laze, gây ra việc chip chính không thể đọc cũng không thể khởi động, chỉ cần quay về hành tinh chủ, kích hoạt lại một chút là có thể hồi phục.
"Ngô Tư Kỳ, cậu cứ ở đây ngủ một giấc ngon lành nha." Kỷ Cửu gõ gõ lên đầu robot, lấy một miếng bạt quân dụng quấn nó lại, đặt riêng ở một góc của nền đá.
Anh quay đầu ôm lấy quả trứng đó, dùng thìa gõ hai cái lên đỉnh, phát ra tiếng "cốp cốp" cứng rắn, trên vỏ trứng không có một vết nứt nào.
"Quả trứng này đúng là chắc thật, lòng trứng chắc cũng đặc biệt nhiều, đủ cho chúng ta ăn cả một ngày."
Kỷ Cửu đặt quả trứng xuống đất, một mình ngồi bên cạnh, cầm một hòn đá, gõ một vòng quanh đỉnh. Vỏ trứng này đúng là dày thật, anh dùng lực từ nhẹ đến mạnh, cuối cùng mới đập ra được một khe nứt.
Anh dùng sức bóc lớp vỏ vỡ ra, trên đỉnh quả trứng liền lộ ra một cái lỗ to bằng miệng bát. Anh nhoài người nhìn vào trong lỗ, vẻ mặt hơi khựng lại, sau đó rụt đầu lại, mặt đầy vẻ kinh ngạc mà chớp chớp mắt, rồi lại nhìn vào trong quả trứng lần nữa.
Một lát sau, Kỷ Cửu lên tiếng với thứ bên trong quả trứng: "Chào."
"Chíp chíp."
Quan Khuyết đang kiểm tra hộp dụng cụ cũng nghe thấy âm thanh này, bèn quay người lại, thấy Kỷ Cửu đang dùng sức bẻ cái vỏ trứng đó.
Vài tiếng "rắc rắc" vang lên, toàn bộ phần đỉnh vỏ trứng bị bóc ra, một cái đầu chim trơ trụi ướt sũng thò ra khỏi miệng lỗ. Con ngươi tròn xoe của nó nhìn Kỷ Cửu chằm chằm, mở cái mỏ nhọn nhỏ màu vàng nhạt ra: "Chíp chíp."
Chim non bò ra khỏi vỏ trứng, đi lại loạng choạng trên nền đá, mặt đầy vẻ tò mò mà quan sát bốn phía. Nó tuy vừa mới chào đời, nhưng vóc dáng lại to bằng một con gà trưởng thành, ngoại hình cũng không khác gì gà trụi lông, trên người chỉ có lớp lông tơ thưa thớt, trên đầu có một chỏm nhỏ dính sát vào đỉnh đầu trọc lóc.
Kỷ Cửu mặt đầy kinh ngạc nhìn, rồi lại hỏi Quan Khuyết: "Đây là Hỗ Tứ à? Trông không giống mẹ nó chút nào."
"Tôi chưa từng thấy Hỗ Tứ lúc nhỏ, không chắc chắn." Quan Khuyết nói.
"Chắc là vậy rồi, cái tổ đó là tổ của Hỗ Tứ, nó không thể nào lại đi ấp trứng của con chim khác được." Kỷ Cửu bất đắc dĩ xoa xoa mặt, "Bây giờ trứng hấp mất rồi, biến thành chim con. Mẹ nó tuy tâm địa bất chính, nhưng chim non vô tội, không thể nào vừa mới nở ra đã đem nó đi nướng được."
Nếu đã hết thức ăn rồi, Quan Khuyết bèn vào rừng tìm đồ ăn. Kỷ Cửu nhìn con chim con đang đi lang thang khắp nơi, nói với bóng lưng của anh ta: "A Bảo, đừng có mang cái xác Hỗ Tứ đó về, ăn thịt mẹ nó trước mặt nó, không được hay cho lắm."
Kỷ Cửu thấy con chim con toàn thân ướt sũng, bèn khập khiễng một chân, đến đống đồ vật lôi ra một chiếc khăn lông, lau sạch cơ thể nó.
"Chíp chíp." Chim con nghiêng đầu nhìn Kỷ Cửu, kêu hai tiếng thân mật.
"Tao không phải là mẹ mày, mẹ mày vừa nãy muốn giết tao, bây giờ đang nằm trong rừng kia kìa." Kỷ Cửu suy nghĩ một lát, "Mày tự mình sống được không? Có biết săn mồi không? To con như vầy, chắc là có thể bắt được ít côn trùng tôm tép nhỏ ha?"
"Chíp." Chim con không hiểu, chỉ cọ đầu vào tay anh.
Kỷ Cửu nhìn nó chăm chú một lát, thở dài: "Tùy mày thôi, mày muốn ở đây thì cứ ở, theo tao ở tạm mấy ngày."
Sau khi được lau khô, lớp lông vũ thưa thớt của chim con có phần xù lên, trên đỉnh đầu còn có một chỏm lông đỏ nhỏ, trông có vẻ bớt xấu hơn một chút. Nó thỉnh thoảng phát ra tiếng "chíp chíp" non nớt, ánh mắt ngây thơ ngơ ngác, nhưng dáng vẻ lại giống như một con gà mái già bị vặt lông, làm cho tâm trạng của Kỷ Cửu có chút phức tạp.
Nửa tiếng sau, Quan Khuyết cuối cùng cũng quay lại. Trong tay anh ta xách một con dã thú to bằng con cừu non, tiện tay ném ở rìa nền đá, rồi đi sắp xếp lại đống vật dụng mang về từ trên tàu.
Kỷ Cửu tuy chân vẫn còn đau, nhưng cũng tự giác chống gậy đứng dậy, xách con dã thú đó lên, tập tễnh đi về phía bên trái.
"Anh xách nó đi đâu vậy?" Quan Khuyết hỏi.
Kỷ Cửu giải thích: "Bên kia có tiếng nước chảy, hình như có một con sông, tôi mang qua đó xử lý cho sạch."
Quan Khuyết nhìn anh không nói gì, anh lại nói: "Hai chúng ta phân công, anh phụ trách săn bắt, vậy thì tôi phụ trách làm sạch mổ xẻ, như vậy rất công bằng."
Kỷ Cửu nói xong, bèn xách con cừu hoang nhỏ đó, chống gậy, từ từ đi về phía có tiếng nước. Chim con bước theo sau anh từng bước, mấy lần suýt nữa làm anh vấp ngã.
Cách đó không xa quả nhiên có một con sông nhỏ, uốn lượn xuyên qua khu rừng, vì vừa mới qua một trận mưa lớn nên nước sông có hơi chảy xiết.
Kỷ Cửu ngồi xuống bên bờ sông, ném con cừu hoang ra trước mặt, một dao đâm vào cổ, xoay một vòng, gọn gàng dứt khoát cắt đứt đầu cừu.
Anh ném đầu cừu sang một bên, chim con lập tức ghé lại gần, bị anh giơ tay chặn lại.
"Dơ, đừng đụng vào."
"Chíp chíp."
"Lát nữa ăn đồ sạch."
Kỷ Cửu cắt xong đầu cừu hoang liền bắt đầu lột da. Lúc đi làm nhiệm vụ anh thường xuyên săn bắt thức ăn ngoài tự nhiên, cho nên động tác rất thành thạo, rất nhanh đã lột sạch cả con cừu.
"Chíp chíp chíp chíp..." Chim con ngửi thấy mùi máu tanh, cứ kêu không ngừng về phía Kỷ Cửu.
"Đây là đồ sống, lát nữa nấu chín rồi cho mày ăn."
"Chíp chíp chíp..."
"Mày còn nhỏ, đang tuổi uống sữa, ăn thịt sống không tốt cho cơ thể."
Kỷ Cửu tuy nói vậy, nhưng vẫn cắt một miếng thịt, rồi lại thái thành một đống sợi nhỏ, đút cho chim con ăn.
Lột xong da cừu hoang là đến lúc làm sạch nội tạng. Kỷ Cửu cầm dao găm từ từ rạch bụng con cừu ra, để lộ ra bộ lòng nóng hôi hổi, một mùi hôi nồng và mùi máu tanh cũng xộc thẳng vào mặt.
Anh ngửi thấy mùi này, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, ngực bụng bắt đầu tức nghẹn, không nhịn được mà nôn khan một tiếng.
"Chíp chíp." Chim con đang ăn thịt dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh.
Kỷ Cửu mím chặt môi để kìm nén cảm giác buồn nôn, nhưng trong dạ dày lại là một trận cuộn trào mãnh liệt. Bụng anh vốn trống rỗng, cho nên cũng chỉ là nôn khan liên tục, chỉ phát ra những tiếng động xé tâm can.
Mùi hôi tanh không ngừng xộc vào mũi, Kỷ Cửu ngày càng không chịu nổi, đành phải đứng dậy đi đến đầu gió ngồi. Anh nghỉ ngơi một lát mới cuối cùng cũng dịu lại, lau đi nước mắt trên mặt, ngắt hai nắm lá cây, vò thành một cục rồi nhét vào lỗ mũi.
Kỷ Cửu tiếp tục xử lý con cừu hoang, tuy đã dùng lá cây nhét mũi, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngửi thấy một chút mùi. Anh đành phải nghiêng đầu về hướng khác, nén cơn buồn nôn, vội vàng rửa sạch con cừu hoang.
Đợi đến khi dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, anh mới mang theo chim con rời khỏi bờ sông.
.
Kỷ Cửu quay về khu trại nhỏ, giao con cừu hoang cho Quan Khuyết. Anh tự thấy mình cũng đã làm việc rồi, cho nên đàng hoàng yêu cầu nghỉ ngơi, nửa nằm nửa ngồi dựa vào một đống đồ vật, ngắm nhìn Quan Khuyết nấu ăn.
Quan Khuyết đặt thịt cừu lên một phiến đá đã được rửa sạch, dùng một con dao quân dụng để thái miếng. Kỷ Cửu nhìn khuôn mặt nghiêng của anh ta, đột nhiên cảm nhận được cái sự thảnh thơi và vui vẻ mà Quan Khuyết đã có khi ngồi một bên ngắm nhìn mình giết Thú Lông Thép lúc trước.
Nghĩ đến Thú Lông Thép, anh lại nhớ đến một tháng ở H58, Quan Khuyết toàn ăn khoai mì, chưa từng thấy anh ta ăn thịt bao giờ.
"Anh ăn chay không ăn mặn à? Hay là thế này, sau khi anh nấu xong thịt thì đi đào cho mình ít rễ cây gì đó ăn nhé?" Kỷ Cửu đưa tay xoa con chim con đang dựa bên chân, hỏi với giọng điệu thân thiện.
Quan Khuyết đổ nước vào nồi, thản nhiên nói: "Tôi không ăn thịt Thú Lông Thép là vì trong thịt có chứa vật chất tương khắc với tinh hạch, nếu ăn cùng lúc sẽ làm giảm tác dụng."
Lúc này đã là hoàng hôn, hằng tinh chực lặn mà chưa lặn treo trên đường chân trời của biển, nửa bầu trời rực cháy những đám mây đỏ như lửa.
Kỷ Cửu nửa híp mắt nằm, bên tai là tiếng động nấu ăn của Quan Khuyết, tiếng muỗng khẽ va vào nồi, nước súp sôi lục bục.
Anh không biết làm thế nào mới có thể quay về hành tinh Ngân Huy, nhưng trước khi rời khỏi hành tinh này, anh không thể trở thành quan hệ đối địch với Quan Khuyết. Nhưng nhờ có chiếc hộp mật mã đó, hai người họ liền ở trong một mối quan hệ hợp tác vi diệu, đã đạt được một sự cân bằng nào đó, hai bên chưa nói rõ nhưng đã ngầm thừa nhận.
Kỷ Cửu đang suy nghĩ lung tung, chóp mũi liền ngửi thấy một mùi thịt thơm. Anh chống đầu dậy, thấy Quan Khuyết đang chia thịt cừu hoang đã nấu xong vào hai hộp cơm.
"Chíp chíp." Chim con cũng ngửi thấy mùi thịt thơm, rướn dài cổ nhìn về phía đó.
Kỷ Cửu rất tự giác đứng dậy, chống gậy đến bưng một bát, rồi lại quay về ngồi xuống. Anh vứt cho chim con một miếng trước, rồi lại múc một miếng thịt cho vào miệng.
Anh không ngờ con cừu hoang đó ngoại hình thô kệch, mà chất thịt lại rất mềm, tay nghề của Quan Khuyết cũng tốt ngoài sức tưởng tượng, cắn một miếng, mềm rục không ngấy, mùi thơm lan tỏa. Khoảng thời gian này Kỷ Cửu toàn ăn cơm do robot nấu bừa, không cầu mùi vị, chỉ cầu no bụng, bây giờ được nếm thử món thịt cừu hoang thơm ngon như vậy, cảm động đến suýt nữa thì rơi lệ.
"Ngon, ngon quá, tuyệt vời, thật tuyệt." Anh bị nóng đến không nói được một câu hoàn chỉnh, cũng không ngừng khen ngợi.
Nhưng chưa ăn được hai miếng, anh liền im bặt ngậm miệng lại, vẻ mặt có chút kỳ quái.
Mùi hôi của cừu hoang đã được khử rất tốt, chút mùi tanh còn sót lại cũng bị tay nghề nấu nướng của Quan Khuyết át đi hoàn toàn, nhưng lúc này đột nhiên lại nếm ra được một chút.
Tuy rất nhạt, nhưng lại nhanh chóng chiếm lĩnh toàn bộ vị giác của anh, làm anh trong nháy mắt không cảm nhận được mùi vị nào khác, chỉ cảm thấy trong miệng toàn mùi tanh hôi.
Kỷ Cửu ngồi yên không động đậy, mắt nhìn thẳng về phía trước, cố hết sức kìm nén sự tức nghẹn ở ngực bụng. Anh phát hiện Quan Khuyết đang nhìn mình, bèn miễn cưỡng nặn ra mấy chữ: "Ngon, ngon, ngon."
Lời vừa thốt ra, mùi tanh hôi liền xộc vào khoang mũi, anh cuối cùng cũng không nhịn được mà nghiêng đầu, phát ra một tiếng nôn khan vang dội.
Kỷ Cửu nôn khan liên tục mấy tiếng mới dừng lại, anh thở hổn hển ngồi thẳng người dậy, nước mắt lưng tròng quay đầu lại, thấy Quan Khuyết đang bưng hộp cơm, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh.
"Không phải, thật sự rất thơm, rất ngon, tay nghề này của anh đúng là tuyệt vời... ọe..."
Quan Khuyết xoay người, bưng hộp cơm đi đến rìa nền đá, ngồi xuống một tảng đá lớn ở đó. Kỷ Cửu lau khóe miệng, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, chỉ vừa ăn vừa đút cho chim con.
Nhưng chưa ăn được hai miếng, ánh sáng xung quanh đã nhanh chóng tối sầm lại, trên trời cũng đột nhiên vang lên tiếng sấm. Kỷ Cửu ngẩng đầu lên, kinh ngạc phát hiện, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, ráng đỏ đầy trời đó đã biến thành mây đen kịt trên đầu.
Anh nhìn lên trời, đang nghi ngờ một trận mưa lớn nữa sắp đến, thì những hạt mưa đã trút xuống xối xả.
"Đây rốt cuộc là cái thời tiết quái quỷ gì vậy? Sao nói mưa là mưa ngay được?"
Kỷ Cửu vội vàng lật tấm bạt đang che đống đồ vật sau lưng lên, cả người chui vào trong ngồi, chim con cũng chui vào, ngồi xổm giữa hai chân anh.
Kỷ Cửu thò đầu ra từ dưới tấm bạt, thấy Quan Khuyết vậy mà vẫn còn ngồi ở chỗ cũ, bèn hét về phía anh ta: "A Bảo, mưa rồi, đừng ngồi ở đó nữa, mau lại đây trú một chút."
Quan Khuyết bưng hộp cơm đi tới, đứng trước cái bọc bạt trũng thấp. Nước mưa thuận theo đuôi tóc anh ta chảy xuống, nối thành từng vệt nước, giống như treo mấy chuỗi rèm châu quanh đầu.
Kỷ Cửu chưa bao giờ thấy anh ta chật vật như vậy, không nhịn được mà bật cười một tiếng, rồi lại vội vàng thu lại vẻ mặt, giơ tay vén tấm bạt bên cạnh lên: "Mau vào đi, đừng đứng ngoài trời dầm mưa. Tôi biết anh cảm thấy dầm mưa cũng chẳng có gì to tát, nhưng bát canh kia thì không nghĩ vậy đâu. Huống hồ ở đây cũng không có người ngoài, anh trú mưa cũng sẽ không có ai cười nhạo anh. Tuy có một con chim, nhưng nó cũng sẽ không nói ra ngoài đâu, đúng không?"
Chim con đang ngẩng cổ nuốt thịt, Kỷ Cửu mắt thì nhìn Quan Khuyết, nhưng lại giơ tay ấn đầu nó xuống hai lần, như thể đang gật đầu.
Quan Khuyết im lặng chui vào trong tấm bạt, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Cửu, hai chân dài không có chỗ để đành phải duỗi ra ngoài màn mưa. Kỷ Cửu đặt hộp cơm của mình ra trước mặt, tay trái chống tấm bạt trên đầu hai người, tay phải cầm thìa múc một miếng thịt.
"Cơn mưa này không biết sẽ kéo dài bao lâu, ăn trước đi, nếu không nguội rồi thì vị sẽ không ngon nữa." Kỷ Cửu nói.
Hai người ngồi sau bức màn mưa, Kỷ Cửu vừa ăn vừa nói, Quan Khuyết thỉnh thoảng sẽ đáp lại đơn giản một hai từ.
"Khí hậu của hành tinh này khó mà lường được, mưa lớn nói đến là đến, nói đi là đi, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi đây sớm một chút. À đúng rồi, nồi canh kia sẽ không có vấn đề gì chứ? Nắp nồi đã đậy rồi chứ?"
"Đã đậy rồi."
"Vừa nãy tôi nói là lời thật lòng, tay nghề nấu ăn của anh thật sự rất tốt. Nguyên liệu nguyên thủy nhất, gia vị đơn giản nhất, vậy mà anh lại có thể làm ra được hương vị của một đầu bếp lớn."
Kỷ Cửu đột nhiên im bặt, ánh mắt nhìn thẳng vào bức màn mưa phía trước, sắc mặt từ từ đỏ bừng lên.
Sau đó rướn cổ hai lần, phát ra hai tiếng nôn khan.
Quan Khuyết đang nhai cũng dừng động tác, nhắm mắt lại, hai bên thái dương nổi lên hai đường gân xanh.
"Ngại quá." Kỷ Cửu xoa xoa ngực mình.
Quan Khuyết đặt hộp cơm xuống đất, sắc mặt có chút không tốt: "Anh không muốn ăn thì đừng ăn, nhưng đừng có phát ra cái âm thanh đó nữa."
"Không phải, tôi không cố ý." Kỷ Cửu thở dài một hơi, "Làm sao mà anh có thể nấu món thịt cừu hoang này vừa ngon lại vừa kinh tởm được vậy? Ai, thật tình, tôi cũng không biết phải nói sao nữa— ọe..."
"Ra ngoài!" Quan Khuyết quát.
Kỷ Cửu hai mắt rưng rưng lệ nhìn anh ta, rồi lại lên tiếng nhắc nhở: "A Quái, đây là cái lều do tôi dựng đấy nha, anh ngẩng đầu lên mà xem, người đang chống lều là tay của tôi đó."
Quan Khuyết cũng không tranh cãi với anh, khom người định đi ra ngoài. Anh ta quay người định bưng hộp cơm của mình, lại phát hiện chim con đang rút cả cái đầu ra khỏi hộp cơm đó, trong miệng còn đang ngậm một miếng thịt.
Một người một chim nhìn nhau, Quan Khuyết mặt không biểu cảm, chim con nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe đó nhìn anh ta chằm chằm, không hề động đậy.
Quan Khuyết bèn cũng không lấy hộp cơm đó nữa, chỉ chui ra khỏi tấm bạt, đi đến rìa nền đá đứng.
Mưa lớn như trút nước, anh ta dầm mưa, hai tay đút trong túi quần, nhìn mặt biển mờ mịt sương khói ở xa xa, đôi mày nhíu chặt lại.
.
Cơn mưa lớn kéo dài nửa tiếng, màn đêm nhanh chóng buông xuống. Trên trời treo đầy những vì sao lấp lánh, đèn tích năng sáng lên, soi sáng khoảng đất trống trên nền đá này.
Trên mặt đất đặt hơn mười khúc gỗ tròn to bằng miệng bát, Quan Khuyết dùng một con dao quân dụng hạng nặng để chẻ chúng ra, Kỷ Cửu thì dùng đinh nêm để đóng những thanh gỗ đó lại với nhau. Chim con đang chơi với một cuộn dây thừng nhỏ trên đất, móng vuốt cào cho chúng rối tung lên.
Mưa trên hành tinh này rơi quá thường xuyên, để đề phòng nửa đêm lại bị một trận mưa xối xả vào mặt, hai người phải tranh thủ thời gian dựng lều.
Cả hai đều để trần nửa trên, Quan Khuyết mặc quần dài, Kỷ Cửu thì chỉ mặc một chiếc quần lót tứ giác màu xanh đậm, mà trên những bụi cây trong khu rừng bên cạnh, vắt ngang vắt dọc là quần áo ướt của họ.
Kỷ Cửu đóng xong hai thanh gỗ, vừa xoa cổ tay vừa nhìn Quan Khuyết.
Quan Khuyết nghiêng người về phía anh chẻ một khúc gỗ tròn, trên da phủ một lớp mồ hôi li ti, khi anh ta giơ tay lên hay hạ dao xuống, những giọt mồ hôi đó chảy theo đường nét cơ bắp của anh ta, cả người toát ra một mùi hormone nồng nàn.
Kỷ Cửu nhìn cơ bụng khối nào ra khối đó và đường nhân ngư kéo dài xuống dưới của anh ta, mãi đến khi nhận ra có chút khác thường, ngước mắt lên mới phát hiện Quan Khuyết không biết từ lúc nào đã dừng động tác, đang không có cảm xúc gì mà nhìn anh.
Kỷ Cửu bèn gật đầu với anh ta một cái, dời tầm mắt đi, tiếp tục dùng đinh nêm đóng thanh gỗ.
Nửa tiếng sau, hai người đều đã hoàn thành công việc trong tay của mình. Quan Khuyết dựng xong bộ khung gỗ đã thành hình, rồi lại trùm tấm bạt chống nước ra bên ngoài, vậy là đã làm xong một căn lều gỗ đơn giản nhưng chắc chắn.
Quan Khuyết mở một chiếc túi ngủ quân dụng, trải ra ở bên trái căn nhà gỗ, Kỷ Cửu bèn cũng trải một cái ở bên phải. Không gian trong nhà gỗ không lớn, giữa hai chiếc túi ngủ chỉ có thể chừa lại một lối đi.
Chim con muốn chui vào trong túi ngủ của Kỷ Cửu, Kỷ Cửu tóm lấy nó, dùng một chiếc khăn lông làm tổ cho nó ở bên cạnh rèm bạt, robot cũng được mang vào, đặt ở phía cuối túi ngủ của mình.
Làm xong tất cả những việc này, Kỷ Cửu đi nhặt lại hai tấm ván gỗ có độ dài phù hợp và dây thừng. Anh mệt mỏi ngồi trên túi ngủ, xoa bóp bắp chân đang đau tức của mình, rồi cầm tấm ván gỗ ướm lên chân.
Anh chuẩn bị tự mình cố định lại xương gãy, sau một hồi chuẩn bị tâm lý, anh cẩn thận đặt tấm ván gỗ vào bên cạnh chân, quấn dây thừng lên, rồi "vụt" một cái siết chặt.
"A!!" Tuy biết sẽ rất đau, nhưng ngay khoảnh khắc cơn đau ập đến, anh vẫn không nhịn được mà kêu lên đau đớn.
Một tiếng "rầm" vang lên, trên mặt đất trước mặt đột nhiên có thêm một hộp cứu thương. Anh thở hổn hển ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt không có biểu cảm gì của Quan Khuyết.
Quan Khuyết đã mặc một chiếc áo thun màu xám mới tinh, trên vải còn có nếp gấp, chiếc áo thun đối với anh ta có hơi nhỏ một chút, có thể lờ mờ thấy được đường viền cơ bắp bên dưới.
Anh ta ngồi xuống túi ngủ của mình, hai chân dài co lại chạm đến bên phía Kỷ Cửu, ngắn gọn trình bày: "Chân của anh cần được chữa trị, kéo dài thêm nữa sẽ bị phế đó."
Kỷ Cửu nhìn về phía hộp cứu thương, do dự một chút: "Anh biết bó xương à?"
"Không biết." Quan Khuyết đáp.
"Trước đây đã từng bó cho người khác chưa?"
"Chưa."
Kỷ Cửu im lặng, Quan Khuyết ngước mắt lên nhìn anh một cái, giọng điệu bình thản nói: "Anh có thể chọn không để tôi bó xương cho anh, nhưng nếu vết thương của anh trở nặng, tôi sẽ không để anh làm vướng chân tôi."
Kỷ Cửu suy tính trong lòng, anh cảm thấy nếu cứ mãi không thể rời khỏi đây, vết thương ở chân của mình tiếp tục xấu đi, vậy thì khi gặp nguy hiểm, ví dụ như bị quân đội Liên Minh Ngân Hà hoặc quân đội Tháp Kha truy sát, Quan Khuyết sẽ không chút do dự mà vứt bỏ anh.
"Được, vậy tôi bó xương." Kỷ Cửu thầm nghiến răng.
Quan Khuyết không lên tiếng nữa, chỉ lấy ra mấy ống thuốc từ trong hộp cứu thương, dùng ống tiêm hút một lượng nhỏ từ mỗi ống.
"Đây là cái gì?" Kỷ Cửu hỏi.
"Thuốc gây mê."
Kỷ Cửu nhìn những ống thuốc đó: "Đây không phải là thuốc trợ tim sao? Mũi duy nhất đó của tôi?"
"Ừm."
Kỷ Cửu đau lòng ôm trán.
"Đây là Kemiluo làm giãn cơ, trộn chúng lại với nhau theo tỷ lệ, tiêm vào gần vết thương, có thể có một chút tác dụng gây tê lên dây thần kinh cơ ở vùng nhỏ đó." Quan Khuyết giơ ống tiêm lên trước mặt, từ từ đẩy hết không khí trong ống ra ngoài.
"Tác dụng gây tê được bao nhiêu?" Kỷ Cửu biết bó xương chắc chắn sẽ rất đau, nếu có thể giảm bớt cơn đau thì đương nhiên là tốt nhất.
"Một chút xíu."
"Một chút xíu là bao nhiêu?" Kỷ Cửu truy hỏi.
"Rất ít."
"Cụ thể thì sao? Ví dụ như một phần mười cơn đau ban đầu? Một phần năm? Hay là..."
Ánh mắt của Quan Khuyết từ phía sau ống tiêm nhìn Kỷ Cửu, Kỷ Cửu bèn ngậm miệng lại.
Quan Khuyết điều chỉnh đèn tích năng đến mức sáng nhất, đến ngồi trên túi ngủ của Kỷ Cửu, rồi lại nhấc cái chân bị thương của anh lên, đặt lên chân mình.
Dưới ánh đèn sáng choang, Kỷ Cửu thấy bắp chân của mình sưng vù, vùng da ở mắt cá chân đã gần như thâm đen, mu bàn chân cũng sưng vù lên. Anh đột nhiên có chút ngại ngùng khi để chân mình trước mặt Quan Khuyết, bất giác co người lại một chút.
"Đừng động đậy." Quan Khuyết quát khẽ.
Kỷ Cửu yên lặng lại, lúc này anh vẫn còn để trần cơ thể, làn da đó dưới ánh đèn giống như một tấm lụa satin thượng hạng mịn màng căng bóng, toát ra vẻ bóng bẩy khỏe mạnh mềm mại, cũng làm nổi bật lên mảng thâm tím ở mắt cá chân càng thêm rùng rợn.
Quan Khuyết đột nhiên đặt chân anh xuống, đứng dậy đi ra ngoài. Lúc vào lại, trong tay cầm một cái túi niêm phong.
Kỷ Cửu quay đầu liếc nhìn, thấy đó là một bộ quân phục còn chưa bóc tem, bèn nói: "Cám ơn nha, lát nữa tôi sẽ mặc."
"Mặc bây giờ." Quan Khuyết lại nói.
Kỷ Cửu không ngờ anh ta lại đột nhiên bảo mình mặc quần áo, không khỏi có chút sững sờ. Nhưng mặc quần áo cũng không phải là chuyện gì khó khăn, anh bèn đưa tay nhận lấy, xé túi bao bì ra, lấy ra một chiếc áo thun màu xám giống hệt cái trên người Quan Khuyết rồi mặc vào.
Đợi đến khi Kỷ Cửu mặc xong áo, Quan Khuyết lúc này mới nhấc chân anh lên lần nữa, đặt lên chân mình, tiêm loại thuốc gây tê tự chế đó một vòng quanh chỗ bị thương.
Anh ta nắm lấy mắt cá chân của Kỷ Cửu, ngón tay ấn nhẹ lên chỗ xương gãy để cảm nhận tình hình gãy xương. Tuy đã được tiêm thuốc có tác dụng gây tê nhất định, nhưng Kỷ Cửu vẫn có thể cảm nhận được cơn đau, không ngừng xuýt xoa, hai tay níu chặt lấy chiếc túi ngủ bên cạnh.
Chim con vốn đang nằm trong tổ của mình, cũng ngóc đầu dậy, trợn tròn hai mắt, căng thẳng nhìn anh.
"Anh thả lỏng một chút." Quan Khuyết một tay nắm phía trên mắt cá chân anh, một tay nắm lấy cả bàn chân anh.
Kỷ Cửu thấy động tác này của anh ta, đột nhiên cảnh giác: "Anh nắm cả bàn chân tôi làm gì? Có phải anh định bẻ mạnh không?"
"Tôi vẫn đang kiểm tra, anh thả lỏng một chút."
"Không sao, anh cứ từ từ kiểm tra. À đúng rồi, lúc anh nắn lại thì nói một tiếng, để tôi có chuẩn bị tâm lý. Có phải anh sắp bắt đầu rồi không? Đợi đã đợi đã, tôi vẫn chưa chuẩn bị xong!"
Quan Khuyết có hơi mất kiên nhẫn: "Hay là cứ mặc kệ cái chân này đi."
"Sao vậy?" Kỷ Cửu sững lại một chút, "Tôi chỉ đổi tư thế ngồi thôi, như thế này hơi không có điểm tựa."
"Bởi vì chúng ta căn bản không có cách nào rời khỏi đây." Quan Khuyết nói.
"Tại sao?"
Quan Khuyết im lặng hai giây, sau đó bình thản ném ra một quả bom tấn: "Hôm nay lúc tôi quay về phi thuyền, đã liên lạc với người mà tôi tin tưởng, nhưng thông tin lại bị kẻ thù của tôi chặn bắt. Theo tính toán thời gian, nhiều nhất là ngày mai, họ sẽ đến A464, và sẽ phát hiện ra chúng ta."
Kỷ Cửu mất nửa phút để tiêu hóa đoạn lời nói này, sau đó kinh ngạc ngồi thẳng người dậy.
"Anh vậy mà lại đi liên lạc với người khác vào lúc này, đây chẳng phải là tự làm bại lộ chúng ta rồi sao? Anh có biết anh làm như vậy rất ngu ngốc không?"
"Bởi vì tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể đánh cược một lần." Quan Khuyết nhìn vào mắt anh nói.
"Chuyện như thế này sao có thể đánh cược được? Phi thuyền của chúng ta rơi dưới biển, bốn bề đều là biển, bây giờ chỉ có thể ở yên trên 0.1% này, muốn trốn cũng không có chỗ mà trốn, chờ bị tóm gọn." Kỷ Cửu sa sầm mặt nhìn sang một bên, một lát sau lại hỏi: "Nếu mục tiêu của họ là anh, vậy có phải chỉ cần bắt được anh thì sẽ không để ý đến tôi nữa không?"
"Anh nghĩ sao?" Quan Khuyết cười lạnh một tiếng.
"Anh thật sự hại chết tôi rồi, còn nói chân tôi không chữa lành sẽ trở thành gánh nặng của anh, bây giờ anh mới chính là gánh nặng đó." Kỷ Cửu ngồi thẳng người dậy, hơi híp mắt lại, "Không được, tôi phải nghĩ cách, nếu tôi—"
Kỷ Cửu đột nhiên cảm nhận được mắt cá và bàn chân bị nắm chặt, đồng thời bị một lực mạnh kéo đi, xoay chuyển, phát ra một tiếng "rắc".
Anh im bặt, cúi đầu nhìn chân mình, rồi lại nhìn Quan Khuyết đang đỡ chân mình, lúc này mới muộn màng cảm nhận được cơn đau dữ dội ập đến.
"A!! Quan Khuyết! Tổ sư nhà anh!! Đệt, tôi phải giết chết anh! A..."
Kỷ Cửu phát ra một tiếng kêu thảm thiết, sau đó lại chửi rủa liên tục.
Quan Khuyết như điếc không sợ súng, chỉ gọn gàng dứt khoát nắn lại xương gãy cho anh, rồi tuần tự tiến hành các bước tiếp theo.
"Chíp!" Chim con kêu ré lên chói tai về phía Quan Khuyết, rồi lại mổ loạn xạ vào mu bàn tay anh ta. Quan Khuyết lấy thuốc bôi ngoài da từ trong hộp cứu thương, không ngẩng đầu mà vung tay một cái, đuổi chim con đi, rồi lại chĩa lọ thuốc vào vết thương của Kỷ Cửu xịt liên tục mấy lần.
Chim con lộn một vòng trên đất, sau đó lại xông tới, Quan Khuyết lại một lần nữa vung tay đuổi nó đi, và cầm lấy hai tấm ván gỗ kia, dùng băng gạc lần lượt cố định ở hai bên trái phải của bắp chân Kỷ Cửu.
"Chíp chíp chíp chíp chíp!!!"
Quan Khuyết đột nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chim con, con chim con đang vỗ đôi cánh trần trụi lao về phía trước lập tức thắng két lại.
"Tao đang chữa thương cho anh ta, mày mà còn ngáng chân ngáng tay nữa thì tao sẽ vặt cánh mày vứt xuống biển đó." Quan Khuyết nói.
Kỷ Cửu cuối cùng cũng vượt qua được cơn đau buốt nhất, bèn đưa tay về phía chim con, thở hổn hển nói: "Cục cưng, lại đây, ta không sao rồi. Nhóc đừng để ý đến y, người này hung tợn lắm."
Chim con bèn không xông lên nữa, đến nằm bên cạnh đầu của Kỷ Cửu.
Quan Khuyết thắt nút băng gạc, rồi đặt chân của Kỷ Cửu xuống, dọn dẹp hộp cứu thương, đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.
"A Quái." Kỷ Cửu tuy vẫn còn nằm thở hổn hển, nhưng cũng khàn giọng gọi anh ta lại, "Chúng ta chỉ có một đêm thôi, phải nghĩ cách rời khỏi đây ngay."
Quan Khuyết xoay người nhìn anh, khóe miệng từ từ nhếch lên, lộ ra một biểu cảm đầy ẩn ý.
Kỷ Cửu cuối cùng cũng phản ứng lại, hỏi: "Vừa nãy anh nói là thật hay giả vậy?"
"Anh nghĩ sao?" Quan Khuyết không tỏ thái độ, chỉ xoay người đi ra ngoài.
.
Kỷ Cửu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh ta, thấy anh ta vén rèm chui ra khỏi nhà, một lát sau, đột nhiên vớ lấy một cái nắp ly nước bên cạnh giường, ném mạnh về hướng đó: "Quan Khuyết, đợi đến ngày nào đó anh bị thương, tôi phải quấn cho anh băng gạc tẩm nước muối, còn phải rắc thêm một nắm bột ớt nữa!"
Nắp ly trà va vào rèm cửa rồi rơi xuống, quay tít trên mặt đất. Chim con xông tới, rồi lại tha nó về bên tay Kỷ Cửu.
"Chíp chíp."
Kỷ Cửu đành phải nhận lấy nắp ly trà, liếm đôi môi khô khốc, khàn giọng nói: "Cám ơn."
Anh kéo túi ngủ của Quan Khuyết qua, lau sạch mồ hôi lạnh trên mặt, rồi lại đẩy về, nghiêng đầu nhìn con robot đã bị tháo tấm vải bọc.
"Ngô Tư Kỳ, tôi biết cậu đang cười nhạo tôi. Thật ra không đau lắm, tôi chỉ đang đùa thôi." Anh im lặng một lát, rồi lại đưa tay, xoay cái đầu của robot đang hướng về phía mình qua hướng khác, buông xuôi nói, "Cười đi, cứ mặc sức mà cười."