Robot trượt đến bên cạnh Kỷ Cửu: "Anh có muốn nghỉ ngơi một lát không? Tôi cảm thấy tâm trạng của anh không được tốt lắm."
"Không, còn ba con nữa, giết xong rồi nghỉ." Kỷ Cửu nói.
Anh đi về phía cửa lối đi, lúc đi ngang qua người Serials, đột nhiên lắc lắc đầu, vẩy những giọt nước lên vai và mặt của người Serials.
Người Serials không lau nước trên mặt, chỉ khẽ nhíu mày, nhưng trong lòng Kỷ Cửu lại cảm thấy thoải mái hơn một chút, xoay con dao găm trong tay vài vòng, rồi sải bước đi về phía cửa lối đi.
Anh vừa định chui ra khỏi lối đi, robot liền nói: "Anh ta cũng qua đây rồi."
Kỷ Cửu quay đầu, thấy người Serials đã đứng dậy từ trên ghế sofa, đang đi về phía bên này.
"Mặc kệ hắn."
"Được."
Kỷ Cửu nói: "Đây là đang vội đi ăn u nóng hổi đây mà."
"Ây da, biến thái."
Lúc Kỷ Cửu và robot tiếp tục giết Thú Lông Thép, người Serials cứ ở yên trên mặt đất. Anh ta cầm một mảnh thép mỏng, lần lượt rạch đầu những xác thú đó ra, khều ra cái hạch tròn màu trắng xám bên trong rồi nuốt xuống, lại còn đào lên một củ khoai mì, giũ sạch lớp đất bên ngoài, dùng mảnh thép cẩn thận gọt vỏ.
Robot che miệng: "Anh ta vậy mà lại học theo con Chuột lang ăn rễ khoai mì."
"Tôi thấy rồi." Kỷ Cửu nói.
"Chậc chậc chậc, đúng là biến thái."
Người Serials gọt xong vỏ khoai mì, rồi lại cắt thành mấy miếng nhỏ, vừa ăn vừa xem Kỷ Cửu và bầy Thú Lông Thép quần thảo. Lúc ăn động tác của anh ta rất tao nhã, không giống như đang gặm khoai mì trên đất hoang, mà ngược lại giống như đang ngồi trong nhà hàng, vừa thưởng thức bữa trưa đồng thời còn đang xem tiết mục.
Con Thú Lông Thép cuối cùng loạng choạng ngã xuống, Kỷ Cửu cuối cùng cũng đã hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay. Anh thở hổn hển đi đến trước mặt người Serials, ngồi phịch xuống, hai tay chống sau lưng, ngẩng đầu nhìn anh ta.
"Cái này ngon không? Vị gì vậy?" Kỷ Cửu dùng cằm chỉ vào miếng khoai mì trong tay người Serials.
"Không ngon. Vị gỗ."
"Anh không ăn có bị chết đói không?"
"Có."
"Chết đói rồi lại sống lại à?"
Sự kiên nhẫn của người Serials có hạn, sau khi trả lời hai câu hỏi thì không lên tiếng nữa. Kỷ Cửu cũng không để tâm, chỉ tiếp tục hỏi: "Nếu chết đói rồi cũng sẽ sống lại, vậy ý nghĩa của việc anh ăn uống là gì?"
Người Serials im lặng một lát rồi đáp: "Tôi không thích cái chết."
Kỷ Cửu lập tức nghĩ đến chuyện mình đã giết anh ta hai lần, không khỏi có chút ngượng ngùng. Nhưng người Serials không để ý đến anh, ăn xong khoai mì liền đứng dậy, đi bổ đầu hai con Thú Lông Thép trên đất ra, khều ra cái hạch tròn bên trong.
"Tại sao anh lại ăn cái u đó?" Kỷ Cửu lại hỏi.
"Bởi vì tôi là kẻ biến thái."
Kỷ Cửu quan sát anh ta: "Thứ đó thật ra không phải là u, mà là một thứ gì đó tốt lắm phải không? Ví dụ như ăn vào sẽ giúp năng lực của anh tăng vọt chẳng hạn."
Kỷ Cửu chỉ biết Thú Lông Thép sống trên hành tinh mỏ H58, tài liệu không nhiều, cho nên cũng không biết cái hạch tròn đó là gì. Nhưng anh không cho rằng người Serials ăn u chỉ là vì ham muốn ăn uống, trong đó chắc chắn còn có nguyên nhân khác.
"Không phải." Người Serials ngắn gọn nhả ra hai chữ.
Kỷ Cửu sờ cằm mình, như đang tính toán điều gì đó, người Serials nhìn ra được suy nghĩ của anh, anh ta cảnh cáo: "Nó đối với anh là kịch độc, nếu nếm thử một lần, thì sẽ vĩnh viễn không có cơ hội nếm lại lần thứ hai."
"Kịch độc?"
"Nếu không tin, vậy anh có thể thử." Người Serials đứng dậy đi về.
Kỷ Cửu đương nhiên sẽ không đi thử, anh thấy người Serials đã đi vào cửa lối đi, bèn chống đất định đứng dậy. Nhưng anh còn chưa đứng vững thì đã "xì" một tiếng nhíu mày, đưa tay ôm lấy bụng dưới.
"Sao vậy?" Robot hỏi: "Bị Thú Lông Thép cắn bị thương à?"
"Không."
Kỷ Cửu chỉ cảm thấy bụng dưới đột nhiên đau âm ỉ, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc, cảm giác đau đã nhanh chóng tan đi.
"Chắc là co thắt đường tiêu hóa sau khi vận động mạnh." Anh buông bàn tay đang ôm bụng ra, "Đi thôi, chúng ta cũng về thôi."
.
Trở lại khu sinh hoạt dưới lòng đất, Kỷ Cửu tắm rửa sạch sẽ một lượt, ăn qua loa mấy miếng thịt nướng cho no bụng, bèn đi tìm người Serials đang ngồi trên ghế sofa.
Trên chân người Serials trải một tấm vải nhựa, trong tay cầm một con dao khắc không biết tìm được từ đâu, đang điêu khắc một hòn đá đen hình bầu dục to bằng nắm đấm.
Kỷ Cửu ho nhẹ một tiếng: "Đang khắc trứng gà à? Trông khá giống đấy, nhưng đổi thành đá màu trắng thì sẽ giống hơn."
Người Serials chỉ chuyên tâm điêu khắc, vụn đá rơi trên tấm vải nhựa, phát ra tiếng sột soạt.
Kỷ Cửu ngồi xuống bên cạnh anh ta: "A Quái, theo điều kiện giao dịch thì tôi đã hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay rồi. Nhưng cái cảm biến đó. Đương nhiên, tôi không cần phải lấy được nó ngay hôm nay, nhưng ít nhất cũng phải để tôi xem qua một cái chứ, anh nói có phải không?"
Người Serials không ngẩng đầu mà nói: "Bây giờ đã là sáu giờ rồi, một tiếng nữa là sẽ hạ nhiệt độ."
"Không sao, chúng ta đi nhanh một chút là kịp." Kỷ Cửu lại bổ sung, "Cho dù hạ nhiệt độ rồi cũng không sao, mang thêm nhiều chăn mền là được."
"Tôi không đi xa được như vậy." Người Serials nhẹ nhàng thổi đi vụn thừa trên hòn đá.
"Cái xe đẩy kia để làm gì?" Kỷ Cửu chỉ vào chiếc xe đẩy ở rìa sân trống, "Đó vốn là xe riêng của anh mà, tôi và Ngô Tư Kỳ chính là tài xế riêng của anh."
Người Serials dừng động tác, ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Kỷ Cửu.
Kỷ Cửu chớp chớp mắt với anh ta, nở một nụ cười vô tội.
Người Serials suy nghĩ một lát, đặt dao khắc và hòn đá lên chiếc bàn nhỏ: "Được, vậy bây giờ đến phi thuyền của tôi."
"Ok la!" Kỷ Cửu lập tức chạy về phía ký túc xá, lớn tiếng nói, "Ngô Tư Kỳ, chuẩn bị ít chăn mền, chúng ta xuất phát bây giờ, đến phi thuyền của A Bảo lấy cái, xem cái cảm biến."
"Ok la!" Con robot đang dọn dẹp nhà bếp vội vàng chui ra khỏi phòng.
Lúc Kỷ Cửu dẫn robot đi lấy chăn, anh nói nhỏ bên tai nó: "Lát nữa chú ý một chút, chỉ cần có cơ hội cướp, thì ra tay luôn."
Đôi mắt trên màn hình của robot sáng lên, cũng hạ thấp giọng: "Được!"
.
Hằng tinh sắp lặn xuống dưới đường chân trời, bầu trời hiện ra một màu xanh lam cực kỳ có tầng lớp, xanh da trời, xanh thẫm, xanh phấn, xanh men, tầng tầng lớp lớp loang ra, như một tấm vải vẽ được mở ra.
Dưới bầu trời cao, bầy Thú Lông Thép tựa thủy triều di chuyển về phía đông, trong khoảng đất trống chừa ra ở giữa có một chiếc xe đẩy đang di chuyển.
Kỷ Cửu và robot kéo xe đẩy, người Serials ngồi ngay ngắn trong xe.
Kỷ Cửu kéo sợi dây thừng cảm thán: "Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm của H58 lớn quá, không biết những người thợ mỏ trước đây làm sao mà chịu được."
"Đúng vậy đó, chênh lệch nhiệt độ quá lớn, đúng là không thể ở nổi." Robot hùa theo.
"Bây giờ tôi đã cảm thấy hơi lành lạnh rồi." Kỷ Cửu xoa xoa cánh tay mình.
Robot rùng mình một cái: "Ui, đã bắt đầu hạ nhiệt độ rồi."
"A Bảo, anh ngồi trong xe không lạnh chứ?" Kỷ Cửu hỏi.
Người Serials liếc anh một cái, "ừm" một tiếng không cảm xúc.
Kỷ Cửu cứ nói hết chuyện đông đến chuyện tây, nói không ngừng, còn kể một câu chuyện cười nghe được từ đám binh lính, nội dung thẳng thắn và thô tục, robot phối hợp cười đến rung cả người.
Kỷ Cửu cảm thấy không khí rất tốt, bèn cười quay đầu lại: "A Bảo, sao anh không cười?" Không đợi người Serials lên tiếng, anh lại tự hỏi tự trả lời: "Tôi biết rồi, đây là do cơ thể anh quá yếu. À đúng rồi, rốt cuộc anh đã bị thương thế nào vậy?"
Người Serials từ từ nhìn về phía anh, trong mắt mang theo vẻ sắc bén như nhìn thấu mọi thứ.
Mắt của anh ta khác với Kỷ Cửu, mí mắt hẹp, hốc mắt rất sâu, khi nhìn người khác từ dưới hàng lông mày như vậy, liền có vẻ đặc biệt lạnh lùng và sắc bén.
"Không liên quan đến anh." Anh ta lạnh lùng nói.
"Không liên quan đến tôi à, vậy thì tốt rồi, nếu không sẽ làm tôi đặc biệt áy náy, cho rằng là do tôi gây ra. Con người tôi chính là da mặt mỏng, trọng tình nghĩa, lúc đầu cũng là vì không quen anh, cho nên mới có chút xích mích, nhưng bây giờ đã quen thân như vậy rồi, tôi lại cảm thấy rất ngại ngùng."
"Đúng thế, ngại ngùng, thật là ngại ngùng." Robot lắc đầu nói.
Kỷ Cửu đột ngột chuyển chủ đề: "Anh ăn cái u đó là để dưỡng bệnh à? Giải độc?"
Người Serials lần này dứt khoát nhắm mắt lại, chỉ dựa vào thành xe đẩy nghỉ ngơi, cơ thể khẽ đung đưa theo xe.
Kỷ Cửu cảm thấy mình đoán đã đúng đến tám chín phần, anh tuy không tiếp tục truy hỏi, nhưng miệng cũng không hề ngơi nghỉ.
"A Bảo, anh có cảm thấy rất may mắn không, vậy mà lại có thể gặp được tôi ở đây? Tôi chính là quý nhân trời ban của anh, mỗi ngày đánh cái u độc đó cho anh, giúp anh đỡ thèm, thay anh giải độc. Cũng không biết kiếp trước rốt cuộc anh đã làm chuyện tốt gì, mà lại có được phúc khí và vận may như vậy."
Robot ngẩng đầu cảm thán: "Đây chắc là kiếp trước đã cứu cả dải ngân hà Orion rồi."
.
Khi vệt sáng cuối cùng biến mất ở nơi tận cùng chân trời, nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng, trên trời bắt đầu bay lất phất những bông tuyết, mà Kỷ Cửu cuối cùng cũng đã đến được chiếc phi thuyền Tháp Kha bị rơi đó.
Người Serials muốn xuống xe, Kỷ Cửu lập tức đến đỡ, rồi lại chìa tay ra với robot: "Chăn."
Kỷ Cửu nhận lấy chiếc chăn, giũ ra, giơ lên, định khoác lên vai người Serials.
Người Serials hơi nghiêng đầu, tuy không ngăn cản, nhưng trong đôi mắt đó lại lóe lên một tia chế giễu.
Kỷ Cửu nhìn thấy rành rành, nhưng trên mặt lại cười càng thêm rạng rỡ, thấy người Serials cất bước định vào phi thuyền, anh lại vội đi lên trước hai bước, thay anh ta mở cánh cửa phi thuyền đang khép hờ.
Người Serials bước vào phi thuyền, đèn khẩn cấp sáng lên, anh ta vừa quan sát bên trong phi thuyền, vừa hỏi: "Anh chịu được không?"
"Cái gì?"
"Không hề che giấu mục đích của mình, phô bày toàn diện sự giả tạo của mình."
Người Serials đi về phía ghế lái.
Kỷ Cửu xoa xoa cánh tay đang lạnh cóng, cũng xoay đầu nhìn bốn phía: "Anh biết tôi là vì cái cảm biến, nhưng chẳng lẽ cứ phải để tôi hò hét quát tháo với anh, dùng lỗ mũi mà nhìn anh, thì mới làm anh vừa mắt à? Tôi không hề che giấu mục đích của mình và sự lấy lòng của tôi đối với anh, biểu hiện như vậy mới là thật sự quang minh chính đại."
"Dẻo mép."
Trên mặt người Serials không nhìn ra vui giận, chỉ xoay người đi về phía khoang dưới, rồi lại kéo chiếc chăn trên vai xuống, giơ tay ném sang bên phải.
Robot "vút" một tiếng trượt ra ngoài, đón lấy chiếc chăn lông trước khi nó rơi xuống đất, vội vàng đưa vào tay Kỷ Cửu: "Mau khoác lên, anh ta không cần thì vừa hay, anh mau khoác lên đi."
Khoang dưới ngoài những mảnh vỡ linh kiện bị hư hỏng ra, còn có đủ loại linh kiện vương vãi khắp sàn, trên thân tàu cũng có một vài vết thương do đạn pháo bắn trúng.
Người Serials ấn vào vách tàu bên phải, vách tàu trượt sang bên cạnh, để lộ ra một ngăn bí mật bên dưới.
Kỷ Cửu cứ thò đầu ra nhìn, biết bên trong đó chính là nơi chứa cảm biến, tim đập có hơi nhanh. Robot ghi nhớ kỹ việc tìm cơ hội cướp lấy cảm biến, hai tay chắp sau lưng, mười ngón tay máy nhanh chóng cử động.
Người Serials mở cửa ngăn bí mật, từ bên trong lấy ra một cái hộp nhỏ dẹt màu trắng bạc hình hộp thuốc lá, rồi lại xách ra một hộp linh kiện.
Anh ta quay người đi sang một bên ngồi xuống, không đóng cửa ngăn bí mật, Kỷ Cửu thấy bên trong còn có mấy cái hộp nhỏ dẹt màu trắng bạc giống hệt.
Người Serials mở hộp linh kiện, để lộ ra mấy tầng linh kiện được sắp xếp có trật tự. Kỷ Cửu liếc mắt một cái liền thấy được cảm biến của thiết bị liên lạc, một miếng mỏng manh, còn chưa bóc tem, đặt ở tầng trên cùng của hộp, cũng thấy được robot đang men theo vách tàu, từ từ di chuyển về phía người Serials.
Người Serials kẹp miếng cảm biến đó giữa những ngón tay, huơ huơ về phía Kỷ Cửu.
"Nhìn rõ chưa?" Anh ta hỏi.
"Rõ rồi."
Người Serials kẹp miếng cảm biến, ánh mắt nhìn Kỷ Cửu chăm chú, nhưng ngay khoảnh khắc robot lao tới từ phía sau, anh ta khẽ cử động cổ tay.
Robot vồ hụt, ván trượt "vút" một cái lao ra ngoài, người Serials đã đặt cảm biến vào trong chiếc hộp nhỏ màu trắng bạc, "cạch" một tiếng đóng lại.
"Anh đã nghe nói về 'Vô Tích' chưa? Đến từ hành tinh Bê ta 4 5 3, số lượng không nhiều, là vật liệu cứng nhất từng được biết đến hiện nay. Hộp mật mã được làm bằng Vô Tích, nếu không có mật khẩu, thì không thể dùng bất kỳ ngoại lực nào để mở được." Người Serials giơ chiếc hộp nhỏ lên ra hiệu với Kỷ Cửu.
Kỷ Cửu tóm lấy con robot vẫn đang lao về phía trước: "Cẩn thận, đi đường nhìn một chút."
Người Serials nhét chiếc hộp nhỏ màu bạc vào túi áo quân phục, Kỷ Cửu chỉ vào ngăn bí mật: "Những chiếc hộp mật mã còn lại kia đựng cái gì?"
"Đều là hộp rỗng."
"Có thể cho tôi hai cái không? Tôi chỉ mới nghe nói về loại hộp Vô Tích này, nhưng vẫn chưa được thấy." Kỷ Cửu hỏi.
Người Serials không từ chối, Kỷ Cửu bèn xem như là đã ngầm đồng ý, đi qua lấy hai cái, cân nhắc trên tay.
"Cám ơn nhé."
Kỷ Cửu nói cám ơn, cất hai chiếc hộp mật mã còn mới tinh vào túi áo.
Nhiệt độ tiếp tục giảm xuống, hơi thở của Kỷ Cửu đều đã hóa thành sương trắng. Anh đưa tay xuống dưới chăn lông, xoa xoa cánh tay mình, hỏi người Serials có muốn quay trở lại khu mỏ không.
"Anh lên trên đó đợi trước đi." Người Serials nói.
Kỷ Cửu trèo lên thang, ngay lúc sắp chui ra khỏi khoang dưới thì đột nhiên quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy người Serials lấy thứ gì đó từ trong ngăn bí mật ra, nhanh chóng cất vào túi trong của áo quân phục.
Anh thấy người Serials sắp quay người lại, bèn thu hồi ánh mắt, hai tay chống một cái, chui ra khỏi khoang dưới.
.
Trở lại khu sinh hoạt dưới lòng đất, uống một ly nước nóng, Kỷ Cửu dường như mới sống lại, trái tim sắp đóng băng kia cũng bắt đầu đập trở lại. Nhưng cái lạnh không thể xua đi ngay lập tức, tay chân vẫn không có cảm giác, cơ thể cũng không ngừng run rẩy.
Cuối dãy ký túc xá là phòng tắm, robot mở cửa phòng thò đầu ra, hét về phía Kỷ Cửu: "Nước nóng xả xong rồi, anh mau đến ngâm mình đi."
Phòng tắm này khá lớn, hai bên tường có hai hàng vòi hoa sen, ở giữa là một cái bồn tắm.
Trong bồn hơi nóng lượn lờ, Kỷ Cửu nhắm mắt nằm trong nước, tay phải gác lên thành bồn, nhẹ nhàng mân mê một chiếc hộp bạc.
"Chúng ta lấy được cảm biến là có thể liên lạc với bộ chỉ huy quân sự, bộ chỉ huy sẽ cử người đến đón chúng ta." Robot ngồi bên cạnh bồn tắm, gội đầu cho Kỷ Cửu.
Kỷ Cửu không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà. Má anh bị hơi nóng hun đến đỏ ửng, nhưng lại nhíu chặt mày, mặt đầy vẻ u sầu.
Robot phân tích một chút, đoán ra được anh đang nghĩ gì, bèn nói: "Anh ta đã giao dịch với chúng ta, chỉ cần chúng ta chăm chỉ giết Thú Lông Thép, anh ta sẽ đưa cảm biến cho chúng ta."
"Đồ ngốc..." Kỷ Cửu vớt chiếc khăn lông từ trong nước ra, đắp lên trán mình, thở dài một hơi, "Giao dịch này trước nay chưa từng tồn tại."
"Ngô Tư Kỳ, giả sử tôi đã giết Thú Lông Thép được một tháng, anh ta giao cảm biến cho tôi, tôi liên lạc được với quân đội Liên Minh Ngân Hà, bộ chỉ huy cử người đến đón tôi." Kỷ Cửu khẽ hỏi, "Vậy tiếp theo thì sao?"
"Tiếp theo, chúng ta sẽ ngồi phi thuyền rời đi." Robot đáp.
"Não đâu rồi?" Kỷ Cửu ngẩng đầu nhìn nó chằm chằm, "Người Serials đưa cảm biến cho tôi, sau đó ngoan ngoãn ngồi ở đó, chờ quân đội Liên Minh Ngân Hà đến H58 đón chúng ta đi, rồi lại đánh cho anh ta tan thành từng mảnh, mang các mảnh xác về hành tinh Ngân Huy để làm thành túi thần?"
"...A!" Robot ngây người.
"Tôi và anh ta đều chỉ nói về nội dung giao dịch, chứ chưa bao giờ đề cập đến việc phải làm gì sau khi giao dịch hoàn thành, bởi vì anh ta vốn dĩ sẽ không đưa cảm biến cho tôi, sẽ không để tôi liên lạc với quân đội Liên Minh Ngân Hà, cũng chẳng có ý định để tôi sống sót. Tại sao bản thân anh ta không liên lạc với người Tháp Kha? Là bởi vì anh ta không vội rời khỏi nơi này, muốn lợi dụng tôi để đánh Thú Lông Thép cho anh ta suốt một tháng, để chữa thương giải độc cho anh ta."
Robot không nói một lời, một lát sau đột nhiên xông về phía góc tường, vớ lấy cái xẻng kim loại để ở đó rồi định rời khỏi phòng tắm.
"Đợi đã, cậu làm gì vậy? Quay lại!" Kỷ Cửu đứng dậy từ trong bồn tắm, "Ngô Tư Kỳ, cậu đặt cái xẻng xuống, lại đây, tôi nói cho cậu nghe."
Anh kéo robot đến bên cạnh mình: "Cái xẻng là có thể giải quyết vấn đề à? Tôi đã giết anh ta hai lần rồi, có giải quyết được không? Sự thật bày ra trước mắt rồi, không thể, xẻng, dao và dây thừng đều không thể."
"Bảo bối à, trọng tâm của chúng ta bây giờ không phải là giết anh ta, mà là phải lấy được cảm biến. Tôi và anh ta đã đạt được giao dịch, vậy thì một tháng này chính là giai đoạn đệm, trong khoảng thời gian này tôi nhất định có thể nghĩ ra cách."
"Tôi cảm thấy trọng tâm là giết anh ta." Robot nói.
"Sao lại cứng đầu cứng cổ vậy? Tôi đã biết là không nên nói cho cậu mà, tứ chi phát triển mà đầu óc đơn giản." Kỷ Cửu nhìn chiếc ván trượt của nó, "Tứ chi cũng chẳng phát triển."
Kỷ Cửu xoa xoa đầu robot, nói nhỏ: "Từ từ thôi, tôi nhất định sẽ lấy được cảm biến, sau đó rời khỏi đây an toàn. Cậu không tin vào chính mình, thì còn không tin tôi sao?"
Robot liếc anh một cái: "Tôi không tin anh."
"Nói thế này là khách sáo rồi đấy nhé, có phải chuyện gì to tát đâu, còn lôi ra cả khủng hoảng niềm tin." Kỷ Cửu chuyển chủ đề, "Tôi hỏi cậu, nếu người bị nhốt ở đây là Kỷ Bắc Yến, cậu có tin anh ấy sẽ nghĩ ra cách không?"
"Tin."
"Đúng là đồ sói mắt trắng nuôi không quen, hòn sỏi ủ không nóng." Kỷ Cửu vỗ vào đầu nó hai cái, hằn học nói, "Lại đây, kỳ lưng cho tôi."
Kỷ Cửu ngồi xuống, robot vớt khăn lông lên định kỳ lưng cho anh, nhưng cửa phòng tắm đúng lúc này lại bị đẩy ra, người Serials xuất hiện ở cửa.
Kỷ Cửu và robot đồng thời im bặt, đều nhìn chằm chằm vào người ở cửa.
Người Serials lại không hề liếc mắt đến họ, chỉ không nhìn ngang liếc dọc mà đi đến trước hàng tủ đồ ở sát tường, cởi áo khoác quân phục ra, treo lên, tháo cà vạt, lần lượt cởi từng chiếc nút áo sơ mi.
Cuối cùng anh ta cởi hết tất cả quần áo trên người, toàn thân trần trụi đi về phía bồn nước.