Trong đầu Kỷ Cửu là một mớ hỗn loạn.
Anh hạ cánh khẩn cấp xuống hành tinh hoang H58, lại gặp phải một Serials bị trọng thương, giải quyết một cách rất dễ dàng, xem như là một niềm vui bất ngờ.
Nhưng nếu người bị giải quyết là một Serials cao cấp, vậy thì niềm vui bất ngờ đã biến thành nỗi kinh hoàng.
"Kỷ Cửu?" Robot bị treo máy nãy giờ lên tiếng.
Kỷ Cửu cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn con dao găm trong tay. Lưỡi dao sắc bén đang treo lơ lửng ngay phía trên yết hầu nhô cao kia, nếu rạch xuống, máu tươi sẽ văng tung tóe, người Serials lại sẽ chết ngay trước mắt anh.
Nhưng cắt cổ rồi thì sao chứ? Ngày mai anh ta vẫn sẽ sống lại, mối thù hận đối với mình cũng sẽ ghi thêm một vạch.
Anh biết Serials cao cấp chính là quái vật, chỉ có dùng 'điện Tiêm' mới có thể tiêu diệt hoàn toàn. Mà thứ gọi là 'điện Tiêm' này lại vô cùng hiếm, bộ chỉ huy quân sự chỉ dự trữ một lượng nhỏ, bên cạnh anh cũng không có vũ khí 'điện Tiêm'.
May mà lúc này người Serials vô cùng yếu, nếu không đã chẳng đi làm cái cạm bẫy gì đó để đối phó với mình, bị dao găm kề vào cũng không hề phản kháng.
Kỷ Cửu tuy không rõ nguyên nhân suy yếu của người Serials, nhưng sự yếu ớt của anh ta, cuối cùng cũng làm cho chuyện này có chút đường lùi.
"Bây giờ chắc anh không động vào tôi được, nhưng tôi lại có thể giết anh. Nhưng mà mọi người đều đã lưu lạc đến bước này, có thể rời khỏi hành tinh hoang hay không còn khó nói, còn giết tới giết lui làm gì? Chúng ta tạm thời gạt bỏ mọi ân oán, cứ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, anh thấy thế nào?" Giọng Kỷ Cửu đã hòa nhã hơn nhiều.
Anh cảm thấy nếu đã không giết được người Serials này, vậy thì cứ kéo dài thời gian trước, kéo mãi cho đến khi quân đội Liên Minh Ngân Hà đến, có người giúp đỡ rồi hẵng giải quyết anh ta.
Người Serials nghe lời anh nói, mím chặt môi không lên tiếng, nhưng Kỷ Cửu nhìn rất rõ, thấy trong mắt anh ta lóe lên một tia do dự.
"Trước đây tôi không quen anh, anh cũng không quen tôi, hai người vốn chẳng quen biết, cớ sao phải đánh đến chết đi sống lại? Bây giờ anh đã bị thương, muốn giết tôi rất khó, tôi cũng không nỡ ra tay với anh nữa. Vậy hay là chúng ta cứ hòa hợp chung sống, cùng nhau vượt qua khó khăn trước mắt?" Kỷ Cửu thừa thắng xông lên, tiếp tục khuyên nhủ.
Người Serials im lặng một lát, cuối cùng chậm rãi gật đầu: "Được."
Kỷ Cửu thầm thở phào nhẹ nhõm, anh cười nói: "Đúng là người sảng khoái, vậy chúng ta cứ quyết định như thế nhé."
Người Serials chống tay, định ngồi dậy khỏi xe đẩy, Kỷ Cửu ân cần đến đỡ, lại bị anh ta giơ tay gạt ra.
"Không cần, phiền anh rót cho tôi một ly nước, cám ơn." Người Serials cụp mắt xuống, giọng nói nghe vẫn lạnh lùng như cũ.
Kỷ Cửu cười lạnh trong lòng, nhưng giọng điệu vẫn hòa nhã, nụ cười cũng rất thân thiện: "Vậy anh cứ ngồi đi, tôi đi rót nước cho anh."
Đồng thời liếc mắt ra hiệu cho robot, ý bảo nó trông chừng người kia.
"Biết rồi, tôi sẽ nhìn chằm chằm vào anh ta." Robot ưỡn ngực, giọng nói vang dội.
Kỷ Cửu liếc nhanh người Serials, thấy vẻ mặt anh ta không có gì khác lạ, bèn cười dùng ngón tay chỉ vào robot: "Đứa nhỏ này, không biết điều."
Kỷ Cửu đi về phía khu ký túc xá, trong lối đi phía trước có một cái máy phát điện bỏ đi bị đổ, nơi này vốn đã bừa bãi, nên anh cũng không để ý, chỉ chuẩn bị đi vòng qua bên cạnh.
Nhưng ngay lúc sắp đi vào lối đi chật hẹp đó, trong lòng anh đột nhiên khẽ động, dừng bước hơi nghiêng đầu, phát hiện người Serials đang ngồi trên xe nhìn mình.
Kỷ Cửu cảnh giác hẳn lên, lặng lẽ quan sát bốn phía, sau đó tầm mắt dừng lại, đôi mắt hơi híp lại.
Anh nhìn chằm chằm vào sợi dây mờ ảo giữa không trung phía trước, ánh mắt dõi theo sang phải, rồi lại hướng lên trên, ngẩng đầu.
Sau đó liền thấy một cây dùi thép treo lơ lửng trên đỉnh đầu, đầu nhọn như một thanh kiếm sắc, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Kỷ Cửu từ từ xoay người, mặt không biểu cảm đối diện với người Serials, rồi từng bước một đi ngược lại.
Cạm bẫy do người Serials giăng ra đã bị phát hiện, nhưng anh ta không hề hoảng hốt nửa phần, cũng không che giấu, giọng điệu thản nhiên nói: "Vốn dĩ ta có thể tha cho ngươi, nhưng đầu óc ngươi quá lanh lợi, là một nhân tố cực kỳ không ổn định, cho nên ta thấy vẫn là nên giết đi thì tốt hơn."
Kỷ Cửu đi đến bên cạnh xe đẩy, cúi mắt nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. Sau đó lại cúi người xuống, nói rành rọt từng chữ: "Được, vậy anh sống lại một lần, tôi giết một lần, xem chúng ta ai có thể sống đến cuối cùng."
Anh đột ngột đứng thẳng người, quát robot: "Ngô Tư Kỳ, giết hắn!"
Nếu dao găm đã vô dụng, vậy thì dứt khoát dùng đạn bắn nát người thành một cái tổ ong.
Robot lập tức giơ hai cánh tay về phía người Serials, bàn tay máy thu lại, cánh tay biến thành nòng súng.
Lách cách cách.
Tiếp đó phát ra một tràng tiếng súng rỗng.
"Ây da, đạn của tôi hôm qua đã bắn hết rồi." Robot giải thích, rồi lại hùng hùng hổ hổ lái ván trượt đi sang một bên, "Để tôi đi tìm một cái xẻng sắt xúc chết hắn."
Kỷ Cửu nhìn bóng lưng của robot, chỉ đưa tay kéo nút thắt của áo choàng tắm ra, rút dây đai lưng, cầm hai đầu trong tay, kéo căng thử một chút.
Rồi không chút chần chừ mà quấn quanh cổ người Serials, siết chặt một cách tàn nhẫn.
Anh dùng sức kéo sợi dây, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh. Người Serials lại không giãy giụa cũng không lên tiếng, chỉ dùng một đôi mắt đen kịt nhìn anh.
Mặc dù Kỷ Cửu đã trải qua vô số trận chiến, cũng đã từng đối mặt chém giết với quân đội Tháp Kha, nhưng lúc này bị đôi mắt tựa đầm sâu này nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh buốt, sát ý trong lòng nhanh chóng tan đi, bèn như trốn tránh mà nghiêng đầu sang một bên.
Kỷ Cửu cứ siết mãi cho đến khi robot quay lại mới buông tay.
Anh dựa lưng vào xe đẩy trượt ngồi xuống đất, hai cánh tay đều đã rã rời, chỉ cúi đầu thở hổn hển.
Bao năm nay anh vào sinh ra tử, nhưng chưa bao giờ giết một người bình tĩnh như vậy trong một khung cảnh như thế này, cũng là lần đầu tiên giết một người mà mình đã từng giết. Mặc dù đối phương là kẻ địch, mặc dù đã hết lần này đến lần khác giăng bẫy hãm hại mình, nhưng cảm giác này cũng khiến anh rất khó chịu, gây ra một áp lực tâm lý cực lớn cho anh.
"Kỷ Cửu?" Robot kéo một cái xẻng kim loại đứng bên cạnh.
Kỷ Cửu gục mặt vào giữa hai đầu gối, một lát sau mới khàn giọng nói: "Cậu xem anh ta chết chưa."
"Chết rồi."
"Kiểm tra kỹ một chút."
"Kiểm tra kỹ rồi, nhịp đập mỏm tim đã ngừng, huyết áp cũng đã giảm xuống 0."
"Kiểm tra lại lần nữa."
"...Được rồi."
Robot tiếp tục kiểm tra thi thể người Serials, Kỷ Cửu đưa tay lau mặt, sờ thấy cả bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Tôi xác nhận anh ta đã không còn dấu hiệu sinh tồn, tỷ lệ chắc chắn là một trăm phần trăm." Robot lại báo cáo.
Kỷ Cửu nhắm mắt lại, ngửa đầu dựa vào bánh xe đẩy, giọng nói mệt mỏi: "Tìm một sợi dây thừng, loại chắc chắn một chút, trói xác anh ta vào ván xe."
"Được."
"Trói thêm mấy vòng nữa, tay chân cũng phải trói hết lại."
"Được."
Cả ngày hôm đó, Kỷ Cửu và robot đều bận rộn. Anh kiểm tra hệ thống năng lượng, dọn dẹp bụi đất và gỉ sét trong các thiết bị máy móc, đảm bảo việc cung cấp điện nước cho khu sinh hoạt sẽ không bị gián đoạn. Robot thì phụ trách dọn dẹp vệ sinh, còn cọ rửa dọn dẹp ra được một nhà bếp.
Nhưng cả hai cứ thỉnh thoảng lại rời khỏi phòng, đi xem thi thể người Serials, lo lắng anh ta bây giờ đã bắt đầu đội mồ sống dậy.
Kỷ Cửu đứng bên cạnh xe đẩy, ánh mắt quét qua thi thể từng li từng tí.
1, 2, 3, 4, 5.
Sợi dây thừng trên cánh tay quấn năm vòng, vẫn là kiểu thắt nút Kriya, không có gì thay đổi.
Trên trán bên trái có một lọn tóc rủ xuống, cách mắt khoảng một tấc, đầu không hề xoay chuyển.
Nếp gấp trên ống quần bên phải vẫn còn đó, vị trí như cũ, chưa từng đứng dậy.
Sau khi xác định người Serials chưa sống lại, anh mới xoay người đi về phía khu làm việc.
Anh vừa bước vào một căn phòng trong khu làm việc, robot lại rời khỏi nhà bếp, lái ván trượt đến bên cạnh xe đẩy.
Không hô hấp.
Không tim đập.
Không huyết áp.
Không tiếp nhận, không phản ứng với các kích thích bên ngoài và nhu cầu bên trong.
Rất tốt, chết rất triệt để.
.
Đến tối, khu sinh hoạt dưới lòng đất cuối cùng cũng được dọn dẹp sạch sẽ. Kỷ Cửu vắt một chiếc khăn lông trên đầu, mặc áo choàng tắm lê dép lê, ngồi trên một thiết bị máy móc nghỉ ngơi. Nửa không gian bên trái anh giăng một sợi dây dài, robot đang phơi quân phục và ga giường vỏ chăn đã giặt sạch, bên phải là chiếc xe đẩy có thi thể người Serials đang nằm.
Kỷ Cửu nhìn chằm chằm vào thi thể, hút một ngụm dinh dưỡng, đột nhiên ngồi thẳng người dậy: "Anh ta hình như vừa động đậy."
Robot lập tức ngoảnh đầu lại, rồi nói: "Không có động."
"Cậu đang phơi quần áo, lại không nhìn anh ta, sao biết anh ta có động đậy hay không?"
"Tôi đã ghi nhớ khoảng cách giữa cơ thể anh ta và thành xe đẩy rồi, không lệch một centimet nào cả." Robot đáp.
Robot phơi xong quần áo, bèn lái ván trượt dừng lại bên cạnh Kỷ Cửu, một người một robot tiếp tục nhìn chằm chằm vào thi thể, câu được câu chăng nói chuyện.
"Ngô Tư Kỳ, cậu có biết Serials cao cấp chỉ có dùng 'điện Tiêm' mới giết được không?"
"Biết. Nhưng 'điện Tiêm' vô cùng khan hiếm, bộ chỉ huy quân sự cũng chỉ có một ít, chúng ta không có cách nào lấy được 'điện Tiêm' để đối phó với anh ta đâu."
"Ngô Tư Kỳ, nếu bây giờ anh ta đột nhiên sống lại, 'rắc' một tiếng giãy đứt dây thừng, cậu sẽ làm sao?"
"Tôi có cái này." Robot nắm chặt cái xẻng kim loại.
"Anh ta giật lấy cái xẻng của cậu, 'rắc' một tiếng bẻ thành hai nửa, cậu sẽ làm sao?" Kỷ Cửu truy hỏi.
"Tôi sẽ giật lại một nửa, xẻng kim loại chỉ có một nửa cũng rất sắc bén."
"Anh ta lại giật lấy nửa mà cậu giật được, 'rắc rắc rắc rắc' bẻ thành vô số mảnh vụn, cậu sẽ làm sao?"
Robot im lặng.
Kỷ Cửu thường hay không có dáng vẻ nghiêm túc, robot cũng đã quen rồi, cho nên dứt khoát ngậm miệng giữ im lặng.
Robot không lên tiếng, Kỷ Cửu lại phá lên cười ha hả, còn ôm lấy nó vỗ vỗ lên đầu.
Một người một robot đang đùa giỡn, đều không để ý thi thể người Serials trên xe đẩy đột nhiên khẽ nhíu mày một cái.
"Ngô Tư Kỳ, nếu tôi và Kỷ Bắc Yến đều rơi xuống nước, cậu chỉ có thể cứu một người, cậu sẽ cứu ai?"
"Kỷ Bắc Yến." Robot lạnh lùng nói.
"Vô vị, thật vô vị." Kỷ Cửu thở dài, lại dùng ngón tay chỉ vào ngực mình, "Mặc dù Kỷ Bắc Yến là chủ nhân ban đầu của cậu, nhưng anh ấy đã tặng cậu cho tôi, vậy thì chủ nhân duy nhất của cậu là tôi, Kỷ Nam Cẩn."
Robot không có phản ứng, Kỷ Cửu nói: "Thôi được rồi, thấy cậu đã có ý hối lỗi, vậy tôi cho cậu một cơ hội, chúng ta làm lại lần nữa. Nếu Kỷ Bắc Yến và tôi—"
"Kỷ Bắc Yến." Robot nói.
Trong lúc họ nói chuyện, có thể nghe thấy tiếng tru tréo mơ hồ của bầy Thú Lông Thép, còn có tiếng vo vo khi cánh quạt trên đỉnh đầu quay, và cả tiếng động nhỏ khi ga giường bị thổi bay.
Thuốc của quân đội Liên Minh Ngân Hà hiệu quả rất tốt, chỉ mới qua một ngày một đêm, vết thương trên ngực Kỷ Cửu đã gần như khỏi hẳn. Nhưng khi màn đêm buông xuống, anh vẫn cảm thấy rất mệt mỏi, không nhịn được mà ngáp ngắn ngáp dài.
Robot giục anh về phòng ngủ, anh nhìn chiếc xe đẩy nói: "Chúng ta ngủ rồi, A Quái nửa đêm mò vào phòng, nếu tôi không tỉnh giấc thì phải làm sao? Ngô Tư Kỳ, hay là tối nay cậu đừng tắt máy nhé?"
"Sao tôi có thể không ngủ được chứ?" Robot từ chối.
"Các robot khác buổi tối đều không tắt máy, chỉ có cậu thôi."
"Tôi không biết các robot khác thế nào, nhưng tôi chắc chắn phải đảm bảo giấc ngủ đầy đủ."
Robot quay người đi, Kỷ Cửu nhìn bóng lưng bướng bỉnh của nó, khẽ thở dài: "Đúng là không nên điều chỉnh chỉ số tình cảm cảm xúc lên một trăm phần trăm mà."
Robot đột nhiên lại quay lại, giọng nói trầm khàn, trên màn hình lóe lên ánh sáng kỳ dị: "Hay là thế này, chúng ta băm anh ta thành từng cục thịt, nhỏ như thịt kho tàu ấy, một nửa xả xuống bồn cầu, một nửa vứt lên mặt đất."
"Ý hay." Kỷ Cửu khen ngợi, đưa dao găm cho nó, "Cậu băm đi."
Trên màn hình của robot bắt đầu chớp giật những bông tuyết, giả vờ đường truyền có vấn đề không nghe thấy.
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải tôn trọng thi thể, tôn trọng thi thể." Kỷ Cửu cất dao găm đi, ngửa đầu thở dài: "Huống hồ Serials cao cấp là giết không chết, cho dù băm thành một ngàn mảnh, cũng có thể mọc ra da thịt mới."
Thời gian lại trôi qua nửa tiếng, Kỷ Cửu cảm thấy như vậy không ổn, anh không thể cứ không ăn không ngủ, cứ thế canh chừng cái xác mà mòn mỏi chờ đợi được. Anh nhìn về phía cửa lối đi, rồi lại nhìn thi thể người Serials, quyết định đẩy anh ta lên trên mặt đất.
Nhiệt độ ban đêm trên mặt đất cực kỳ thấp, người Serials dù có sống lại, chắc cũng sẽ bị chết cóng thôi nhỉ.
Bề mặt hành tinh H58 đang có tuyết rơi dày, trong thế giới tối đen lạnh lẽo khắp nơi lập lòe ánh sáng xanh, giống như những ngọn ma trơi phiêu dạt không cố định.
Mặt đất đột nhiên bị ánh sáng rạch ra một cái hố vuông, luồng sáng hắt ra chiếu rọi một vùng tuyết tích tụ phía trước, cũng chiếu ra những ánh sáng xanh lập lòe đó chẳng qua chỉ là con ngươi của bầy Thú Lông Thép.
Một người quấn kín mít chui ra từ cửa lối đi, sau đó xoay người, từ từ kéo ra một chiếc xe đẩy từ bên trong.
Hai bóng dáng một cao một thấp đứng bên cạnh xe đẩy hai giây, nhìn ngó bốn phía, sau đó quay trở lại, "ầm" một tiếng vang lớn, ánh sáng cũng theo đó biến mất.
Chiếc xe đẩy lủi thủi một mình đậu trên cánh đồng tuyết, rất nhanh đã bị phủ lên một lớp tuyết dày. Những đốm sáng xanh đó vây quanh xe đẩy, vừa không đến gần, cũng chẳng rời xa, tạo thành một vòng tròn xanh lập lòe. Thỉnh thoảng có đốm xanh trôi lại gần trung tâm mấy mét, rồi lại nhanh chóng lùi về.
Kỷ Cửu quay trở lại lòng đất, vội vàng đóng cửa lối đi, rồi khóa lại.
Nhưng anh vẫn không yên tâm, bèn giăng một sợi tơ carbon bạc bên dưới cửa, đầu còn lại treo lơ lửng một đống đồng nát sắt vụn. Như vậy cho dù anh có ngủ say, người Serials từ bên ngoài mở được khóa cửa thì cũng sẽ đụng phải sợi dây đó, tiếng động do đống đồng nát sắt vụn tạo ra sẽ đánh thức anh dậy.
Kỷ Cửu gài xong cái bẫy nhỏ, liền dẫn robot về phòng trong khu ký túc xá. Điều kiện của ký túc xá công nhân cũng không tồi, không gian đủ rộng, giường chiếu mềm mại, còn có đồ đạc đơn giản. Kỷ Cửu lột bỏ tấm chăn lông trên người, nhét dao găm xuống dưới gối, ngửa người ra sau một cái liền ngã xuống chiếc giường sạch sẽ.
"Ngủ đi, cứ yên tâm mà ngủ." Kỷ Cửu nhắm mắt lại, nghe tiếng robot tìm ổ cắm để sạc điện cho mình, mệt mỏi lẩm bẩm, "Ngô Tư Kỳ, ngủ ngon nhé."
"Kỷ Cửu, ngủ ngon."
Kỷ Cửu lại giơ tay vẫy vẫy giữa không trung: "A Quái, ngủ ngon."
Đêm đó Kỷ Cửu ngủ không được yên giấc cho lắm, ngày hôm sau tỉnh dậy từ rất sớm. Anh vừa mở mắt đã bật dậy, đồng thời nhấn nút khởi động của robot.
"Mới có sáu giờ, anh cưỡng ép tôi khởi động, tôi còn chưa ngủ dậy nữa." Robot có chút không vui.
"Đi đi đi, đi xem thử tình hình A Quái thế nào."
Đống đồng nát sắt vụn vẫn còn treo lơ lửng, cửa lối đi cũng vẫn đóng chặt. Kỷ Cửu thở phào nhẹ nhõm, gỡ chúng xuống, rồi nhấn công tắc khóa cửa.
Khóa cửa phát ra tiếng "lách cách" mở ra, nhưng cánh cửa trên đỉnh đầu không có phản ứng. Kỷ Cửu lại nhấn liên tục mấy lần, dùng tay đẩy, cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.
"Khóa hư rồi à? Nhưng trông vẫn còn tốt mà..." Kỷ Cửu nhíu mày, nói với robot: "Cậu đến xem thử có chuyện gì."
Robot thò sợi dây kim loại ra, luồn vào khe khóa cửa.
"Cái khóa này vẫn còn nguyên vẹn, không có hư." Nó kiểm tra một lượt rồi đáp.
"Vậy sao cửa không mở được?"
Robot nói: "Bởi vì bên ngoài cửa còn có một cái khóa nữa, chúng ta bị người ta khóa từ bên ngoài rồi, là loại khóa mật mã mà tôi không mở được."