Mấy ngày tiếp theo, Kỷ Cửu và Quan Khuyết đều sống yên ổn trong khu sinh hoạt của khu mỏ. Kể từ sau đêm đó cùng nhau ngâm mình trong phòng tắm, Kỷ Cửu cố ý giữ khoảng cách với anh ta, không còn chuyện gì cũng tìm anh ta nói chuyện nữa, mà Quan Khuyết phần lớn thời gian đều ở trong phòng mình, cho nên hai người bình thường gần như không chạm mặt.
Nhưng mỗi ngày khi Kỷ Cửu đi săn Thú Lông Thép, Quan Khuyết cũng sẽ lên trên mặt đất. Anh ta thường mặc một bộ đồ mặc nhà bằng cotton màu xanh đậm tìm được trong khu sinh hoạt, ngồi ở cách đó không xa, bên cạnh đặt một ly nước. Nếu hôm đó nắng quá gắt, trên lưng ghế còn gác thêm một cây dù.
Lúc Kỷ Cửu giết Thú Lông Thép, Quan Khuyết hoặc là nhìn ra xa hoặc là tự mình ngẩn người, thỉnh thoảng liếc nhìn tình hình chiến đấu một cái, rồi lại dời tầm mắt đi. Kỷ Cửu giết xong mười con sẽ trực tiếp quay về lòng đất, lúc này Quan Khuyết mới đứng dậy đi khều hạch của Thú Lông Thép.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày Quan Khuyết đều ăn mười cái hạch tròn, Kỷ Cửu không biết anh ta hồi phục thế nào, chỉ biết anh ta đã có thể đi bộ, tự do đi lại giữa khu mỏ và chiếc phi thuyền bị rơi kia. Nhưng anh ta vẫn không thể săn giết Thú Lông Thép, cho thấy cơ thể anh ta đúng là đã hồi phục được một ít, nhưng cũng chưa khỏi hẳn.
Tình trạng cơ thể của Quan Khuyết làm Kỷ Cửu yên tâm hơn một chút, nếu giữa họ bắt buộc phải có một trận chiến sinh tử, vậy thì anh sẽ chiếm thế thượng phong.
Kỷ Cửu săn giết Thú Lông Thép ngày càng có kinh nghiệm, một tiếng đồng hồ là có thể hoàn thành nhiệm vụ mười cái hạch tròn. Tay nghề nấu nướng của robot vẫn rất tệ, nhưng may là không cho nổ tung nhà bếp lần nào nữa. Nó cảm thấy Kỷ Cửu chỉ ăn thịt không cũng không ổn, cho nên cũng đã học cách đi đào khoai mì, nấu chín lên làm lương thực chính.
Robot không phụ trách thức ăn của Quan Khuyết, cho nên anh ta đều tự mình tìm đồ ăn. Dựa theo quan sát của Kỷ Cửu, anh ta chưa bao giờ ăn thịt Thú Lông Thép, chỉ vào lúc mỗi ngày lên mặt đất giám công, đào hai ba củ khoai mì, gọt vỏ ngoài, cắt thành miếng nhỏ, nhai kỹ nuốt chậm, vậy là xong một bữa cơm.
Kỷ Cửu có hai lần phát hiện Quan Khuyết cầm một vật hình thoi màu sẫm để xem, giống như một hòn đá hoặc mảnh kim loại nào đó. Khi nhận ra ánh mắt của Kỷ Cửu, anh ta sẽ cất kỹ thứ đó đi, bỏ vào túi áo sơ mi mặc sát người.
Kỷ Cửu nhớ lại lần đến phi thuyền lấy cảm biến, Quan Khuyết đã từng lấy đi một món đồ trong ngăn bí mật. Lúc đó anh tuy không nhìn rõ, nhưng đoán rằng hẳn là thứ này. Mặc dù không biết mảnh vỡ này rốt cuộc là gì, nhưng nhìn thái độ cẩn trọng của Quan Khuyết, hẳn là nó rất quan trọng.
.
Hôm nay là ngày thứ hai mươi tám Kỷ Cửu săn giết Thú Lông Thép.
Anh mặc một bộ đồ mặc nhà bằng cotton màu xanh đậm giống hệt Quan Khuyết, ống quần xắn đến bắp chân, sau khi giết xong mười con Thú Lông Thép, anh không lập tức quay về khu sinh hoạt dưới lòng đất, mà dựa vào một tảng đá lớn để nghỉ ngơi.
Ở nơi rất xa của vùng hoang nguyên này, có đường viền của một dãy núi sẫm màu, khi Quan Khuyết đi tới khều hạch tròn của Thú Lông Thép, Kỷ Cửu dùng giọng điệu tùy ý hỏi: "Trong núi đó chắc là có những loài dã thú khác ha?"
Hai người họ đã rất ít khi nói chuyện, Quan Khuyết hơi sững lại một chút, quay đầu liếc mắt nhìn: "Chắc là vậy."
"Thật muốn vào trong núi đó tìm chút gì đó để ăn, một tháng nay toàn là khoai mì với thịt Thú Lông Thép, ngửi thấy cái mùi đó là muốn nôn." Kỷ Cửu thở dài một hơi.
Anh nói xong câu này liền đi về phía cửa lối đi, Quan Khuyết nghiêng đầu nhìn anh một cái, tiếp tục không nhanh không chậm mà khều hạch tròn.
Trong nhà bếp của khu sinh hoạt dưới lòng đất, cả hai bếp lò đều đang cháy lửa, một bên hấp khoai mì, một bên hầm thịt Thú Lông Thép. Trên đầu robot buộc một chiếc khăn quàng tam giác, quanh eo thắt một cái tạp dề, đứng ở cửa nhà bếp ngó nghiêng. Sau khi thấy Kỷ Cửu bước vào sân trống, nó vội vàng vẫy tay với anh, Kỷ Cửu bèn cũng tăng nhanh bước chân.
"Còn bốn mươi phút nữa, 'điện Tiêm' sẽ hình thành." Robot dùng tạp dề lau tay, âm thanh máy móc có âm lượng không cao, nhưng giọng lại rất thé.
"Tôi biết rồi, bình tĩnh đi." Kỷ Cửu ngoáy tai.
Robot vỗ vỗ vào ngực mình: "Tôi đã mang theo hộp chứa để bắt 'điện Tiêm' rồi, chúng ta xuất phát ngay bây giờ, thời gian vừa đẹp."
Kỷ Cửu gật đầu: "Được, tôi đi chuẩn bị một chút."
"Vậy tôi đi tắt lửa."
.
Quan Khuyết nuốt cái hạch tròn cuối cùng xuống bụng, nhưng không lập tức quay về. Anh ta ngồi trên một tảng đá lớn, cơn gió trên hoang nguyên thổi bay vạt áo, thổi rối mái tóc anh ta, khiến cho bóng dáng cao thẳng đó vô cớ có thêm vài phần cô liêu.
Kỷ Cửu dẫn robot ra khỏi lối đi, đi đến sau lưng anh ta, hỏi: "Tôi định vào trong núi bên kia kiếm chút gì ăn, anh có đi chung không?"
"Không đi." Quan Khuyết đáp.
"Thôi được, vậy tôi tự đi một mình." Kỷ Cửu không hề ngạc nhiên trước câu trả lời này, anh cười cười, nhìn về phía bầy Thú Lông Thép đang vây thành một vòng ở xa xa, "Giúp một tay được không? Giúp tôi mở đường một chút, nếu không tôi không đi được."
Quan Khuyết không trả lời, Kỷ Cửu bèn đứng bên cạnh anh ta kiên nhẫn chờ đợi. Khoảng một hai phút sau, Quan Khuyết mới đứng dậy, lướt qua bên cạnh Kỷ Cửu, đi về phía bầy Thú Lông Thép bên trái.
"Cám ơn nha."
Bầy Thú Lông Thép nhanh chóng tách ra một con đường, Kỷ Cửu dẫn robot vội vã rời đi, mãi đến khi đã cách xa bầy thú, sẽ không còn bị tụi nó đuổi kịp nữa mới dừng bước. Anh quay người lại, liếc nhìn bóng dáng cao lớn đang sừng sững giữa bầy thú, rồi thu hồi tầm mắt, không ngoảnh đầu lại mà lao về phía dãy núi phía đông.
Kỷ Cửu chạy thục mạng trên hoang nguyên, robot tăng tốc độ ván trượt lên mức tối đa, nhanh như gió lao đi bên cạnh anh.
"Chúng ta phải chạy mười cây số, chỉ có hai mươi lăm phút." Robot báo cáo.
"Yên tâm, thời gian hoàn toàn đủ."
Quần áo của Kỷ Cửu bị gió thổi phồng lên, mái tóc đã hơi dài bị gió thổi ngược ra sau. Anh nhảy qua tảng đá lớn, vượt qua khe rãnh, như một con báo săn đang lao đi vun vút. Giữa đường cũng gặp phải một vài con mãnh thú có hình thù kỳ quái, gào rống rồi lao về phía anh. Anh không dừng bước, dao găm đâm ra giữa không trung, xẻng kim loại của robot theo sau đó cũng tới, con mãnh thú liền rú lên đau đớn rồi bay ra ngoài.
Kỷ Cửu cuối cùng cũng chạy đến chân núi, robot báo giờ: "Còn bốn phút."
Trước mặt là một ngọn núi đá đen cao chót vót, bề mặt không có lấy nửa cái cây, chỉ có đá đen trơ trụi. Cách đó không xa có tiếng sột soạt, một loài động vật bò sát giống như thằn lằn đang luồn lách giữa các kẽ đá.
Toàn thân Kỷ Cửu đẫm mồ hôi, thở hổn hển ngẩng đầu quan sát, ánh mắt dừng lại ở sườn núi bên phải, thấy không trung cách mặt đất hai mét xuất hiện những gợn sóng không khí méo mó, đó là sự biến động không gian được hình thành khi các hạt năng lượng cao tụ tập lại.
"Ở ngay đó!" Robot cũng phát hiện ra sự bất thường.
Kỷ Cửu tiếp tục lao về phía sườn núi, đá vụn trên đường đi lăn xuống núi, con thằn lằn hoảng sợ rụt vào trong hang. Vùng không gian méo mó đó nằm trên một nền đất bằng phẳng ở sườn núi, anh vừa mới xông lên nền đất thì thấy robot bắt đầu đếm ngược: "Mười, chín, tám, bảy..."
Kỷ Cửu cảm nhận được có dòng điện chạy qua cơ thể, da dẻ tê ngứa một trận, tóc và lông tơ dựng đứng lên. Mà khoảng không trước mặt từ từ xuất hiện những chùm dòng điện màu xanh lam hình cành cây, giống như những bông hoa sương màu xanh lam nở rộ trên kính.
"Mau bắt lấy, 'điện Tiêm' sắp biến mất rồi." Robot thúc giục.
'Điện Tiêm' chỉ gây sát thương cho Serials, người thường tiếp xúc cũng không sao, Kỷ Cửu nhận lấy hộp chứa mà robot đưa tới, đi lại gần, nhấn công tắc, khối dòng điện màu xanh lam lơ lửng giữa không trung liền biến mất.
Mà trong chiếc hộp chứa trong suốt trên tay anh, lại có thêm một quả cầu ánh sáng màu xanh lam nhỏ, lúc ẩn lúc hiện lơ lửng trong chân không.
'Điện Tiêm' bị bắt giữ, sự biến động không gian hình thành do các hạt năng lượng cao tụ tập cũng theo đó biến mất. Kỷ Cửu ngắm nghía chiếc hộp chứa trong suốt trên tay, robot cũng ghé sát lại: "Đẹp thật."
Kỷ Cửu nhìn quả cầu ánh sáng xanh nhỏ bé đó, trái tim treo lơ lửng mấy ngày nay cuối cùng cũng được thả lỏng, bèn cười gật đầu: "Ừm, đẹp."
Hai người lại vui vẻ ngắm nhìn một hồi, Kỷ Cửu mới nói: "Trời sắp tối rồi, chúng ta cũng nên về thôi, về rồi giấu trong phòng từ từ ngắm."
Lúc xuống núi, trời đã dần tối sầm lại, gió lạnh nổi lên, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của Kỷ Cửu. Bây giờ đã có 'điện Tiêm' trong tay, bất kể là cảm biến hay Quan Khuyết, đối với anh đều đã không còn là mối đe dọa nữa. Robot cũng rất hăng hái, líu ríu nói không ngừng suốt dọc đường.
"Sau khi về thì chuyển nó vào trong ống tiêm niêm phong, đến lúc đó tôi sẽ cầm ống tiêm kề vào cổ Quan Khuyết. Tôi sẽ nói," Robot quát lớn, "Giao cảm biến ra đây! Nói mật khẩu cho ta! Ngươi có giao không? Không giao ta sẽ tiêm, Á!!"
"Á!!"
Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai người vốn đang đi song song trên sườn núi, bây giờ đều đồng loạt biến mất khỏi mặt đất. Mà trên phiến đá núi sẫm màu trông có vẻ cứng rắn đó lại xuất hiện thêm một cái lỗ tròn to bằng miệng giếng.
"Kỷ Cửu, Kỷ Cửu."
"Tôi không sao, không có bị ngã đau."
Kỷ Cửu đợi đến khi khói bụi trong động tan đi, phủi vụn đá trên đầu, ngẩng đầu nhìn lên miệng hang phía trên, rồi lại quan sát hai bên.
Cái hang này giống như một cái giếng sâu, vách hang trơn nhẵn thẳng tắp, sâu đến bảy tám mét. Trên bề mặt đá có mấy vết xước nông, đó là do lúc cả hai rơi xuống, robot một tay tóm lấy anh, một tay bấu vào vách hang để giảm tốc độ rơi mà tạo thành.
"Sao chúng ta lại rơi xuống đây? Đây là cạm bẫy à?" Robot ngẩng đầu hỏi.
Kỷ Cửu lắc đầu: "Không, đây là kết cấu của ngọn núi này, bề mặt chỉ có một phiến đá mỏng, bên dưới thì lỗ chỗ như tổ ong. Những cạm bẫy tự nhiên như thế này, trong dãy núi này còn có rất nhiều. Để tôi đục vài cái lỗ, cho cậu ra ngoài trước, sau đó ném cho tôi một sợi dây leo gì đó."
Kỷ Cửu rút dao găm ra thử, vách hang đó cứng như sắt, mũi dao không thể cắm vào được.
"Cứng thế à? Vậy chúng ta ra ngoài bằng cách nào?" Robot có chút ngây người.
Kỷ Cửu bình tĩnh thản nhiên: "Yên tâm, nhất định sẽ tìm ra cách."
Nửa tiếng sau, bầu trời bên ngoài miệng hang hiện ra màu xám đen của đêm tối đang đến, hơi lạnh không ngừng lùa vào từ trên đỉnh đầu, vách núi xung quanh cũng tỏa ra khí lạnh như băng ngàn năm.
"Bây giờ làm sao đây?" Robot hỏi.
Trên vách hang đã có thêm mấy vệt hằn, giống như trẻ con dùng cành cây vẽ bậy lên tường, cũng chỉ cào đi được một lớp bột mỏng.
"Chắc chắn có cách." Trên đầu Kỷ Cửu buộc chiếc khăn quàng tam giác của robot, trên cổ cũng quấn chiếc tạp dề của nó. Anh không ngừng run rẩy, hơi thở đã hóa thành màu trắng, "Cậu, cậu không tin vào chính mình, chẳng lẽ, chẳng lẽ còn không tin tôi sao?"
"Tôi không tin anh." Robot ngoảnh cổ đi, "Lâu như vậy rồi, chúng ta đều không có cách nào ra ngoài."
Vệt sáng cuối cùng biến mất ở miệng hang, H58 chào đón một đêm cực kỳ lạnh giá nữa.
.
Kỷ Cửu đã từ bỏ việc dùng dao găm đục vách, chỉ bắt đầu chạy tại chỗ để làm chậm tốc độ mất nhiệt của cơ thể. Nhiệt độ ngày càng thấp, không khí dường như cũng bị đông lại đến sền sệt, cái lạnh buốt xương chui vào từng lỗ chân lông và kẽ xương. Bước chân của anh ngày càng chậm lại, chỉ máy móc nhấc lên đôi chân đã cóng đến mất cảm giác, mấy lần suýt nữa ngã nhào xuống đất, lại được robot đỡ lấy.
"Bảo bối, mấy mấy giờ rồi?"
"Tám giờ hai mươi."
"Mới, mới tám, tám..."
"Đúng vậy, mới qua có hai mươi phút."
"Cố cố gắng lên, Quan Khuyết phát hiện chúng ta, mãi, mãi không thấy về, sẽ, sẽ đến tìm người."
Robot nhìn Kỷ Cửu, rồi lại nhìn miệng hang, rồi lại nhìn Kỷ Cửu, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
"Tin tin tưởng A Bảo, anh, anh ta sẽ đến, anh ta muốn dùng tôi, để, để đối phó anh trai tôi, phải là người sống."
Kỷ Cửu tuy nói vậy, nhưng thật ra trong lòng anh cũng không chắc chắn.
Hôm nay là ngày kết thúc giao dịch của họ, Quan Khuyết đã không còn cần anh săn giết Thú Lông Thép nữa. Anh còn lo lắng bị Quan Khuyết phát hiện anh đến đây là để tìm 'điện Tiêm', nếu vậy thì Quan Khuyết có tức giận mà dứt khoát từ bỏ ý định dùng anh để đối phó với Kỷ Bắc Yến, cứ mặc kệ cho anh chết không?
"Bảo bối?"
"Tám giờ hai mươi lăm."
"Mới, mới qua có năm phút? Cậu, cậu nhầm rồi."
"Không có nhầm."
Robot vừa dứt lời, chóp mũi Kỷ Cửu liền cảm nhận được một chút lạnh buốt. Anh ngẩng đầu lên, trong chùm sáng do robot chiếu ra, thấy bên ngoài miệng hang đã bắt đầu bay lất phất những bông tuyết.
"Nhiệt độ đã xuống đến không độ, anh không thể ở đây thêm được nữa." Robot lo lắng nói.
Kỷ Cửu lúc này không thể nói ra được những lời như "tôi có cách" nữa, anh nặn ra một nụ cười khó coi với robot, đôi môi run rẩy: "Tôi, tôi vẫn khá thích bài 'Khu Mỏ Cuối, cuối Cùng', đến, đến lúc đó, thì bật bài này. Thêm, thêm một bài nữa, 'Binh, binh Ca Ca Yêu Mỹ Kiều Nương'."
Robot còn chưa kịp đáp lại, đột nhiên đã ngẩng đầu lên, kinh ngạc "a" một tiếng.
Kỷ Cửu chậm chạp ngẩng đầu theo, nương theo luồng sáng do robot chiếu ra, thấy không biết từ lúc nào ở miệng hang đã có một người đứng đó.
Bóng người đó đứng dưới bầu trời đen kịt, sừng sững giữa những bông tuyết bay lượn, đang từ trên cao nhìn xuống anh, giống như một vị thần giáng thế.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Quan Khuyết, trong lòng Kỷ Cửu dâng lên trăm mối cảm xúc, hốc mắt có chút nóng lên, tất cả nỗi sợ hãi khi đối mặt với cái chết đều tan biến sạch sẽ. Anh chưa bao giờ cảm thấy Quan Khuyết ở một khoảnh khắc nào lại thân thiết như lúc này, nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ khàn giọng gọi một tiếng: "...A Bảo."
Quan Khuyết cúi đầu nhìn họ, sau đó ngồi xổm xuống, một sợi dây thừng lủng lẳng buông xuống miệng hang. Robot vồ lấy sợi dây thừng, rồi ôm lấy Kỷ Cửu, được từ từ kéo lên.
Kỷ Cửu lên đến mặt đất, khoanh tay, đứng tại chỗ run rẩy. Quan Khuyết ném một chiếc chăn lông cho robot, robot bèn vội vàng quấn lên cho anh.
Đôi mắt Quan Khuyết sâu thẳm nhìn Kỷ Cửu, vừa không hỏi anh sao lại rơi xuống hố, cũng không hỏi anh đi tìm đồ ăn mà lại tay không trở về, chỉ nhàn nhạt nói một tiếng: "Về thôi."
Robot vội vàng qua đỡ Kỷ Cửu: "Đi mau đi mau, về là khỏe ngay, tôi lại đun cho anh ít nước nóng để ngâm mình."
Quan Khuyết xoay người xuống núi, Kỷ Cửu dùng những ngón tay đã tê cóng sờ sờ vào hộp chứa trong lòng, dưới sự dìu dắt của robot, tập tễnh đi theo.
.
Một tiếng sau.
Cửa phòng tắm được mở ra, Kỷ Cửu mặc một bộ áo choàng tắm, người bốc hơi nóng hôi hổi đứng ở cửa, dùng khăn lông lau tóc.
Robot đang bận rộn trong nhà bếp, nấu cho Kỷ Cửu một món "nước đường" có vị kỳ quái, Quan Khuyết ngồi trên ghế sofa ngoài sân trống, vắt chân, dùng dao khắc chuyên tâm điêu khắc hòn đá của mình.
Kỷ Cửu đi về phòng mình, đóng cửa lại, từ trong áo choàng tắm lấy ra hộp chứa. Anh ngồi bên mép giường suy nghĩ một lát, rồi vẫn đứng dậy mở tủ quần áo, từ dưới đáy tủ lấy ra một ống tiêm dạng kín.
Anh nối van của hộp chứa và ống tiêm lại với nhau, nhấn công tắc, quả cầu ánh sáng màu xanh lam liền chảy vào trong ống.
Ống tiêm dạng kín dài chưa đến một ngón trỏ nằm gọn trong lòng bàn tay, anh cúi mắt nhìn nó.
Hôm nay là ngày cuối cùng của giao dịch, mình bắt buộc phải lấy được cảm biến.
Nhưng anh ta vừa mới cứu mình, mình không thể ra tay với anh ta được nữa.
Chỉ cần anh ta không dùng mình để đối phó với Kỷ Bắc Yến, mình sẽ chỉ dùng 'điện Tiêm' để uy hiếp anh ta, lấy được cảm biến là được.
Người của bộ chỉ huy quân sự đến đón mình, mình sẽ bảo anh ta cứ trốn ở đây, chỉ cần đừng đi ra ngoài thì sẽ không bị ai phát hiện.
.
Kỷ Cửu suy tư hồi lâu, cuối cùng cũng đưa ra quyết định, cất ống tiêm vào túi áo choàng tắm, thắt chặt lại sợi dây đai áo choàng hơi lỏng lẻo, mở cửa đi ra ngoài.
Anh lê dép lê, đi đến trước ghế sofa, kéo chiếc ghế bên cạnh qua, xoay ngược lại rồi ngồi xuống, gục lên lưng ghế nhìn Quan Khuyết.
Quan Khuyết vẫn đang chuyên chú điêu khắc. Hòn đá trong tay anh ta đã thành hình, trông giống như một loài động vật nhỏ nào đó, có một cái đuôi dài xù bông, vòng ra phía trước che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra chiếc mũi thon dài và đôi mắt gian xảo.
"Đây là con gì? Con cáo à?" Kỷ Cửu nghiêng nghiêng đầu, "Trông có vẻ rất xảo quyệt."
Quan Khuyết không ngẩng đầu mà nói: "Có một chút xảo quyệt, nhưng không nhiều."
Ánh mắt của Kỷ Cửu dừng lại trên mặt Quan Khuyết, nhìn anh ta hồi lâu. Quan Khuyết không hề để tâm đến ánh mắt của anh, thản nhiên cầm ly nước trên bàn lên uống một ngụm.
"Anh trông rất đẹp trai, là người đẹp trai nhất trong số những người tôi từng gặp." Kỷ Cửu nói xong lại bổ sung, "Trừ anh trai tôi ra."
Quan Khuyết đặt ly nước xuống, tiếp tục điêu khắc. Cằm của Kỷ Cửu gác lên cánh tay, đầu khẽ lắc lư.
"Các người chắc hẳn rất hận anh trai tôi nhỉ? Ngay cả khi bây giờ anh ấy đã không còn dẫn quân chinh chiến, các người cũng tìm đủ mọi cách để đối phó với anh ấy."
"Không thể nói là vậy, tôi và anh ta không quen thân."
"Quen hay không không quan trọng, quan trọng là anh hận anh ấy."
Ánh mắt của Quan Khuyết lướt qua hòn đá nhìn Kỷ Cửu một cái, rồi lại nói: "Không thể nói là vậy."
Kỷ Cửu im lặng hai giây, sau đó đổi sang một chủ đề khác: "À đúng rồi, anh hồi phục thế nào rồi?"
"Cũng ổn."
Kỷ Cửu cười cười: "Tôi đã thay anh giết Thú Lông Thép một tháng rồi, theo nội dung giao dịch của chúng ta, anh nên giao cảm biến cho tôi."
Quan Khuyết không phản đối, còn gật đầu một cái, tỏ vẻ công nhận.
Kỷ Cửu nhìn anh ta, tay phải từ từ trượt về phía túi áo choàng tắm: "Vậy bây giờ tôi muốn lấy nó."
Quan Khuyết nghiêng đầu suy nghĩ nửa giây, sau đó đặt con cáo nhỏ và dao khắc lên bàn: "Được thôi, nếu anh đã muốn, vậy bây giờ đưa cho anh."
Nói xong liền đưa tay vào túi trong áo quân phục, lấy ra một chiếc hộp dẹt màu trắng bạc, nhập mật khẩu ngay trước mặt Kỷ Cửu, mở ra, lấy miếng cảm biến còn mới tinh đó đưa qua.
Kỷ Cửu sững người, bàn tay đang trượt xuống liền đặt yên ở bên hông, giữ nguyên động tác đó không động đậy.
Quan Khuyết nhíu mày, lộ ra một vẻ mặt dò hỏi. Kỷ Cửu hoàn hồn, đưa tay nhận lấy cảm biến.