Kỷ Cửu không để ý đến tấm tản nhiệt đó nữa, đi thẳng đến trước rãnh nước. Trong ống nước quả nhiên không có lấy nửa giọt, nhưng máy bơm nước ở ngay bên cạnh rãnh. Anh dùng dụng cụ sửa một lát, sâu trong ống nước truyền đến tiếng ầm ầm, một dòng nước vàng đục mang theo vụn gỉ sét phun ra từ vòi.
Đợi đến khi dòng nước chảy ra dần dần trở nên trong vắt, robot vui mừng hớn hở bưng nước đi dọn dẹp vệ sinh ký túc xá.
"Lát nữa dọn dẹp cả cái văn phòng kia nữa, tôi phải đến đó sửa thiết bị liên lạc, đừng để tôi bị dính đầy bụi." Kỷ Cửu nói.
"Biết rồi."
Kỷ Cửu ngửi ngửi người mình, quyết định đi tắm. Anh nhanh chóng cởi áo trên, để lộ ra vòng eo săn chắc và bờ vai, lưng với những đường nét mượt mà, khóa thắt lưng kêu "tách" một tiếng, chiếc quần tác chiến dài tuột xuống mặt đất, hai chân thon dài thẳng tắp lộ ra trong không khí.
Nhiệt độ dưới lòng đất của H58 khá cao, nhưng nước lại lạnh buốt đến tận xương, anh dùng tay vốc một ít vỗ lên người, vẫn lạnh đến mức run lên một cái, cái lạnh từ cơ thể chạy thẳng lên đỉnh đầu.
"Hự!" Anh bị kích thích đến hét lớn một tiếng.
Robot xách một cái túi trượt tới.
"Đây là xà bông tôi vừa tìm được, hơi khô cứng, nhưng vẫn có thể tắm được. Cái này là áo choàng tắm được đóng gói niêm phong, chưa bị oxy hóa. Còn cái này là băng keo chống nước, anh dán lên vết thương đi."
Robot dặn dò xong liền rời đi, Kỷ Cửu nhanh chóng xoa xà bông, muốn kết thúc nhanh trận tắm nước lạnh này.
Bánh xà bông cứng rắn lướt qua eo, có cảm giác hơi đau âm ỉ. Anh gạt lớp bọt ở chỗ đó ra, để lộ ra làn da mịn màng bên dưới.
Mặc dù vết bầm trên ngực đã tan đi, nhưng trên eo vẫn còn lưu lại mấy dấu tay rõ ràng, anh đưa tay ấn thử, vẫn có thể cảm nhận được cơn đau tức.
Dấu tay này lại làm Kỷ Cửu nhớ đến chuyện đã xảy ra trên người mình, trong lòng ngày càng chắc chắn, tâm trạng cũng lập tức chìm xuống đáy vực, trong mắt nổi lên vẻ lạnh lẽo.
Anh không muốn nghi ngờ binh lính của mình, nhưng lại không nhịn được mà hồi tưởng lại bóng người đó, rồi lại so sánh từng người một với binh lính của mình, muốn tìm ra rốt cuộc người đó là ai.
Nhưng lúc đó anh đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, mọi thứ nhìn thấy đều không chân thật, bóng người đó giống như một vệt mực loang trên giấy, đường viền không rõ ràng, mờ mịt không phân biệt được.
Có phải là Trần Nhậm không?
Cậu ta cứ dính lấy mình hoài, mình đi vệ sinh mà cậu ta cũng đi theo. Bây giờ nghĩ lại, ánh mắt cậu ta nhìn mình ngày thường đã có chút không đúng đắn.
Hay là Lưu Thành Vân?
Cậu ta tỏ ra thật thà, nhưng có lẽ là giả vờ. Bây giờ nghĩ lại, ánh mắt cậu ta nhìn mình ngày thường đã có chút không đúng đắn.
Ngô Phi?
Bây giờ nghĩ lại, ánh mắt cậu ta nhìn mình ngày thường đã có chút không đúng đắn.
Kỷ Cửu hồi tưởng lại từng binh lính của mình, cuối cùng cảm thấy ai cũng giống, nhưng ai cũng không có lá gan lớn đến vậy.
Cái thứ chó má đó điên rồi sao? Đang lúc bỏ mạng chạy trốn mà còn nghĩ đến chuyện chơi ông đây?
Kỷ Cửu càng nghĩ, cơn tức giận trong lòng càng dâng cao, bánh xà bông cứng như đá cũng bị bóp đến nứt ra. Cuối cùng anh nghiến răng kèn kẹt, thầm nghĩ sau khi trở về nhất định phải tìm ra kẻ đó, trút cho hả cơn tức này.
Robot đang chăm chỉ dọn dẹp ký túc xá, Kỷ Cửu quay lưng về phía sân trống để tắm, cả hai đều không để ý, chiếc xe đẩy tuy vẫn còn đậu ở vị trí cũ bên rìa sân trống, nhưng thi thể bên trong đã biến mất không còn tăm hơi.
.
Trong một căn phòng nào đó ở khu làm việc, người Serials đang ngồi trên ghế.
Anh ta không nhanh không chậm xắn tay áo lên, để lộ ra hai cẳng tay rắn chắc, rồi cầm kìm lên, bắt tay vào việc tháo dỡ lớp vỏ ngoài của một thiết bị trước mặt.
Vẻ mặt anh ta bình tĩnh, chỉ là vẫn còn rất yếu, tay có chút không vững, phải lặp lại mấy lần mới vặn ra được một linh kiện hình tròn, dùng kìm kẹp vỡ nó, rồi lại đặt vào trong.
Cuối cùng, anh ta lắp lại thiết bị như cũ, thấy trên lớp vỏ ngoài có để lại dấu tay rõ ràng, bèn xoa phẳng lớp bụi đất đó đi.
Anh ta ngồi trên ghế nghỉ ngơi hai phút, lúc này mới buông tay áo xuống, chỉnh lại vị trí cà vạt, rồi từ từ chống người dậy, bước ra khỏi phòng.
Người Serials đi xuyên qua bóng râm che khuất của các thiết bị, bước chân không một tiếng động. Bên phải truyền đến tiếng nước chảy ào ào, từ khe hở giữa các thiết bị có thể nhìn thấy bóng dáng của Kỷ Cửu.
Kỷ Cửu vẫn đang tắm, làn da dính đầy giọt nước lấp lánh dưới ánh đèn, dòng nước thuận theo những đường cong duyên dáng phập phồng chảy xuống. Anh dội cả một gàu nước từ đầu xuống, nhắm mắt lắc đầu qua lại, tóc văng ra một vạt nước giữa không trung.
Người Serials thu hồi tầm mắt, từ trong túi áo lấy ra một chiếc khăn tay lau ngón tay, đi thẳng về phía xe đẩy.
Kỷ Cửu tắm xong, mặc áo choàng tắm, robot cũng đã dọn dẹp xong ký túc xá, bưng nước đi đến khu làm việc.
"Bảo bối, mệt rồi thì cứ để đó tôi làm." Kỷ Cửu dùng một tấm kim loại nhẵn bóng làm gương, hơi cúi người, dùng tay vuốt vuốt mái tóc rất ngắn của mình.
Robot từ chối: "Đây là công việc của tôi."
Đợi đến khi robot dọn dẹp xong căn phòng đặt thiết bị liên lạc, Kỷ Cửu cũng đã chỉnh trang xong xuôi. Anh soi qua soi lại trước tấm kim loại, lúc này mới hài lòng xoay người, đến căn phòng đó để sửa chữa thiết bị.
Nửa tiếng sau, robot bưng ấm nước vào phòng, thấy Kỷ Cửu đang ngồi trước thiết bị, hai chân dài duỗi ra khỏi áo choàng tắm, hai tay buông thõng đặt trên đầu gối.
"Kỷ Cửu, uống chút nước nóng đi." Robot nói.
Kỷ Cửu vẫn giữ nguyên tư thế không động đậy, giọng nói ồm ồm vang lên: "Ngô Tư Kỳ."
"Nói đi."
"Cái thiết bị liên lạc sóng quang giữa các vì sao này không sửa được nữa rồi." Kỷ Cửu thở dài một hơi, "Chúng ta không có cách nào liên lạc với quân đội, chỉ có thể đợi họ tìm thấy chúng ta."
Robot có chút mờ mịt: "Hôm qua tôi đã kiểm tra rồi, các bộ phận của thiết bị đều không bị hư hỏng, chỉ là quá lâu không khởi động, dọn dẹp một chút là được."
Kỷ Cửu không ngẩng đầu mà giơ tay lên, ném một vật hình tròn cho nó.
Robot nhận lấy xem qua: "Cảm biến hư rồi."
Kỷ Cửu im lặng ngồi, robot dừng ván trượt bên cạnh anh, không ngừng săm soi cái cảm biến trong tay máy.
"Nhưng hôm qua vẫn còn tốt mà." Robot mờ mịt lẩm bẩm, "Phần kiểm tra sửa chữa máy móc của tôi được xếp hạng A trong cùng lô robot, tôi sẽ không mắc sai lầm. Nhưng sao nó lại hư? Sao nó lại hư được chứ?"
Kỷ Cửu lòng đầy chán nản, thuận miệng nói: "Vậy thì là vừa mới hư đó."
Robot thở phào nhẹ nhõm: "Hóa ra là vừa mới hư, tôi đã nói là tôi sẽ không mắc sai lầm mà."
Vừa mới hư.
Kỷ Cửu nghiền ngẫm câu nói này, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
Anh đột ngột ngồi thẳng dậy: "Ngô Tư Kỳ."
"Nói đi."
"Lúc nãy cậu dọn dẹp vệ sinh, có phát hiện trong phòng này có gì bất thường không?"
"Bất thường mà anh nói là về phương diện nào?" Robot hỏi.
Kỷ Cửu nhìn về phía thiết bị đã được robot lau đến sáng bóng, hỏi: "Trên sàn có dấu chân của người khác không?"
"Không có."
"Trước khi cậu lau bụi, bụi trên vỏ ngoài của thiết bị này có nhiều không? Có dấu vết bị người khác chạm vào không?"
"Không phát hiện dấu vết bị chạm vào." Robot suy nghĩ một lát, "Nhưng bụi không nhiều."
"Bụi không nhiều?"
"Khá là sạch."
Kỷ Cửu không hỏi nữa, chỉ híp mắt nhìn chằm chằm vào thiết bị, một lát sau mới chậm rãi mở miệng: "Không có dấu vết chạm vào, không có dấu chân, có lẽ chỉ là đã bị người ta xóa đi thôi."
Kỷ Cửu dẫn robot rời khỏi phòng, đi về hướng cửa lối đi. Anh nhìn chằm chằm từ xa vào chiếc xe đẩy đang đậu ở rìa sân trống, bàn tay buông thõng bên ngoài tay áo choàng tắm đang nắm chặt một con dao găm.
"Xác chết vùng dậy hả?" Robot hỏi nhỏ.
Kỷ Cửu cũng đáp lại nhỏ giọng: "Không biết."
"Tại sao anh lại cho rằng là anh ta làm?"
"Bởi vì dưới lòng đất này chỉ có ba người. Tôi, robot, người chết."
"Không phải robot làm." Robot vội vàng nói.
Kỷ Cửu hất cằm về phía trước: "Vậy thì chỉ có thể là người chết."
.
Lúc đi vào lối đi nhỏ, Kỷ Cửu thoáng thấy tấm tản nhiệt bị vứt tùy tiện trên thiết bị, trong lòng khẽ động, dừng bước chân lại.
Vừa nãy anh không kiểm tra kỹ, bây giờ cầm tấm tản nhiệt lên xem xét cẩn thận, dùng đầu ngón tay sờ vào cái lỗ nhỏ bị sợi tơ carbon bạc quấn lấy, phát hiện trên đầu ngón tay không dính một chút bụi nào.
"...Hóa ra là sợi dây vừa mới buộc vào, đây là làm một cái cạm bẫy cho mình." Kỷ Cửu vê vê ngón tay, bật ra một tiếng cười lạnh.
Cách xe đẩy còn bảy tám mét, robot liền vội vàng tăng tốc. Kỷ Cửu kéo nó lại, bảo nó đợi tại chỗ, một mình anh đi tới.
Thi thể người Serials vẫn giữ nguyên tư thế nằm thẳng, trông không khác gì lúc trước. Kỷ Cửu liếc mắt nhìn đôi giày da màu đen của anh ta, thấy đế giày không có bụi đất, bèn lại nhìn sang bàn tay đang đặt trên bụng dưới của anh ta.
Bàn tay đó đốt ngón tay rõ ràng, ngón tay thon dài, da dẻ trắng nhợt, đầu ngón tay cũng rất sạch sẽ.
Kỷ Cửu đi đi lại lại quanh xe đẩy, dao găm gõ từng nhịp lên thành xe, không nhanh không chậm, không nặng không nhẹ.
Sau khi đi một vòng quanh xe đẩy, anh đứng ở bên trái thi thể, hơi cúi người xuống, xem xét kỹ khuôn mặt của cái xác.
"A Bảo, là anh phải không?" Anh khẽ giọng hỏi.
Tầm mắt của Kỷ Cửu chậm rãi lướt qua lông mi, sống mũi và môi của thi thể, không bỏ qua bất kỳ một thay đổi nhỏ nào có thể xuất hiện.
Robot cứ căng thẳng đứng ở cách đó không xa, đôi mắt trên màn hình mặt đã co lại thành hai đầu kim, thấy Kỷ Cửu đứng thẳng người dậy, nó vội vàng hỏi: "Sống dậy chưa?"
Kỷ Cửu không trả lời, cúi mắt nhìn lớp vảy máu trên cổ thi thể.
Lớp vảy máu vừa rộng vừa dày màu đỏ đen che kín toàn bộ vị trí vết thương, nhưng phần đuôi bên trái đã khô nứt, sau khi bong ra khỏi da thì hơi cong lên, trên mảng da nhỏ lộ ra đó, không hề có dấu vết của vết thương.
Sắc mặt Kỷ Cửu hơi thay đổi, nhưng lại như không có chuyện gì mà thu hồi tầm mắt, mỉm cười với robot: "Chưa sống dậy."
Lời vừa dứt, cả người anh đã lách đến phía trên đầu thi thể, động tác nhanh gọn như một vệt sáng.
Giây tiếp theo, dao găm đã kề ngang cổ của cái xác, đồng thời "soạt" một tiếng lột đi lớp vảy máu đó.
Vảy máu bị lột ra, toàn bộ vùng cổ của người Serials lộ ra dưới mắt Kỷ Cửu.
Yết hầu nhô cao, da dẻ lành lặn mịn màng, không tìm ra nửa phần vết thương.
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh này, Kỷ Cửu vẫn sững sờ tại chỗ. Robot cũng mất đi phản ứng, màn hình biến thành một màu đen kịt.
Mà đôi mắt đang nhắm chặt của người Serials đã mở ra, đối diện với Kỷ Cửu ở phía trên đầu, một đôi mắt đen thẳm sâu hun hút không một gợn sóng.
Kỷ Cửu nhớ rất rõ cảnh tượng lúc cắt cổ người này, nhớ cả máu tươi và vết thương tuôn ra, cũng nhận thức rõ ràng rằng người này thật ra đã là một người chết.
Anh sống 24 năm, đây là lần đầu tiên thấy có người chết đi sống lại, chỉ cảm thấy vừa kỳ quái vừa rùng rợn, bàn tay cầm dao găm không kiềm được mà run lên, lòng bàn tay cũng không ngừng rịn ra mồ hôi.
"Ngươi không giết được ta đâu." Người Serials mở miệng, giọng nói trầm thấp, ngữ điệu bình thản.
Kỷ Cửu hoàn hồn từ trong kinh hãi, khó khăn nuốt nước bọt mấy lần, mới cuối cùng tìm lại được giọng nói của mình.
"Vậy sao?" Anh khàn giọng hỏi.
"Chẳng lẽ không phải?" Người Serials hỏi ngược lại, "Ngươi đã thử rồi, đối với ta vô dụng."
Kỷ Cửu buột miệng hỏi theo bản năng: "Anh là người hay là quỷ?"
Lời vừa thốt ra, anh đã bắt được một tia giễu cợt trong đôi mắt đen đó, lập tức nhận ra mình đã hỏi một câu ngu ngốc.
"Ta là quỷ." Người Serials lại đáp.
Kỷ Cửu đương nhiên không tin.
Anh ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, bộ não đã gỉ sét cũng bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt.
Không phải quỷ, không phải quỷ.
Đúng rồi, anh ta không phải là người Tháp Kha bình thường, anh ta là Serials!
Serials.
Serials cao cấp có thể tự chữa lành cơ thể bị thương, giống như một con mèo có chín mạng, không dễ gì giết chết được!
Xong đời rồi.
Đây là gặp phải một Serials cao cấp rồi.