Kỷ Cửu cất dao găm, kiểm tra bốn phía, phát hiện tình trạng hư hỏng của chiếc phi thuyền này còn nghiêm trọng hơn chiếc của anh, động cơ cong vênh và thiết bị động lực đã vỡ thành từng mảnh.
"Kỷ Cửu." Giọng của robot truyền đến từ tai nghe.
"Nói đi."
"Tôi muốn tháo van cổng thủy ngân ra để sửa thiết bị động lực của chúng ta, nhưng van cổng thủy ngân của chiếc tàu này cũng bị hư."
Kỷ Cửu hỏi: "Có tìm được cái dự phòng nào không?"
"Vẫn chưa tìm thấy." Robot ngừng một lát, "Tôi phát hiện khoang dưới có dấu vết bị đạn pháo bắn trúng, không chỉ một chỗ."
Kỷ Cửu trầm tư hai giây rồi quay đầu lại, nhìn về phía ghế lái.
Thi thể của người Serials vẫn ngồi dựa vào ghế, ngoài vết máu trên cổ ra thì trông cũng không khác gì lúc trước.
"Thảo nào dễ giết như vậy, hóa ra là đang trong trận chiến, chắc chắn không chỉ có mỗi vết thương ở ngực." Kỷ Cửu lẩm bẩm một mình.
"Kỷ Cửu."
"Nói đi."
Robot trịnh trọng nói: "Tôi thấy cần phải nhắc nhở anh, một tiếng nữa, nhiệt độ bề mặt của hành tinh H58 sẽ giảm xuống âm một trăm độ. Mà trong tình trạng không khởi động thiết bị động lực, nhiệt độ trong phi thuyền sẽ giảm rất nhanh, chỉ có thể duy trì được thêm khoảng nửa tiếng nữa thôi."
Kỷ Cửu đi xuống khoang dưới, thấy bên trong bị lục lọi bừa bãi, các loại linh kiện vương vãi khắp nơi.
"Tôi đã tìm hết tất cả các hộp linh kiện rồi." Robot đi vòng quanh, "Sao có thể không có van cổng thủy ngân dự phòng chứ? Bất kỳ phi thuyền nào cũng sẽ được trang bị van cổng thủy ngân dự phòng."
Kỷ Cửu đột nhiên đi về phía hộp xử lý rác, mở nắp, cúi đầu nhìn vào trong.
"Không cần tìm nữa, cái mà chiếc phi thuyền này đang dùng đã là đồ dự phòng rồi."
Nhiệt độ trong phi thuyền giảm xuống nhanh chóng, Kỷ Cửu rời khoang dưới quay về tầng trên, quấn lại vải vóc, bọc da và chăn lông lên người.
"Bây giờ làm sao đây?" Robot hỏi.
Kỷ Cửu buộc sợi dây thừng quanh eo, mím chặt môi không nói một lời.
"Làm sao đây?" Robot lái ván trượt đi qua đi lại, đi đi lại lại một cách lo lắng.
Làm sao đây.
Kỷ Cửu thật ra cũng không biết phải làm sao. Nhưng sự việc càng khẩn cấp, anh lại càng yêu cầu bản thân phải bình tĩnh, vừa quấn vải lên người, vừa suy nghĩ cách giải quyết tình thế khó khăn hiện tại.
Robot lại cảm thấy con đường này đã bị chặn, bèn lý trí chuyển sang một hướng suy nghĩ khác.
"Anh có thể nói thêm vài lời, tôi sẽ lưu lại tất cả phát ngôn của anh, trở thành những âm thanh cuối cùng anh để lại trên thế gian này. Tôi sẽ giao bản ghi âm cho Kỷ Bắc Yến, tiện cho việc phát trong tang lễ của anh, đồng thời còn phối thêm nhạc nền. À đúng rồi, tôi đề nghị phối bài 'Khu Mỏ Cuối Cùng', bất kể là phong cách hay tên bài hát, đều rất phù hợp với trải nghiệm của anh—"
"Đợi đã!" Kỷ Cửu đột nhiên lên tiếng ngắt lời, rồi nói, "Câu cuối cùng nói lại lần nữa."
"Bất kể là phong cách hay tên bài hát—"
"Tên bài hát là gì?"
"Khu Mỏ Cuối Cùng." Robot giải thích, "Hành tinh H58 từng có rất nhiều khu mỏ, vì không có bài hát nào tên là 'H58 Cuối Cùng', nên dùng 'khu mỏ' để thay thế cũng không tồi."
Kỷ Cửu tiếp tục truy hỏi: "Trong kho dữ liệu của cậu có bản đồ phân bố các khu mỏ của H58 không?"
Robot gật đầu: "Có."
"Mau xem thử, khu mỏ gần chúng ta nhất ở đâu."
Robot tra cứu tài liệu, Kỷ Cửu nín thở, mãi đến khi robot nói khu mỏ gần nhất ở bên trái cách đây một cây số, anh mới thở hắt ra một hơi thật mạnh, tiến lên hai bước, cúi người hôn mạnh lên đỉnh đầu robot một cái: "547, bảo bối ngoan."
"Khu mỏ từng có công nhân ở, vậy thì chắc chắn có thiết bị sưởi ấm, chúng ta đến thẳng đó." Kỷ Cửu vừa nói vừa kéo cửa khoang ra, gió lạnh buốt giá gào thét lùa vào, "Đường tuyết không dễ đi, chúng ta phải xuất phát ngay, đến sớm một chút."
Giọng anh nhỏ dần rồi im bặt, người cũng đứng bất động trước cửa khoang. Robot thò đầu qua, thấy bầy Thú Lông Thép vậy mà vẫn còn tụ tập quanh phi thuyền, số lượng còn nhiều hơn lúc nãy.
Thấy cửa khoang mở ra, bầy Thú Lông Thép nổi lên một trận xôn xao. Mắt chúng đỏ ngầu xông về phía trước, nhưng rồi lại sợ hãi lùi lại, chỉ dùng móng vuốt cào cào xuống đất một cách khó nhịn.
Kỷ Cửu "rầm" một tiếng đóng sầm cửa khoang lại.
"Làm sao đây?" Robot hỏi, "Đạn dược của chúng ta đã dùng hết, nếu bây giờ đi ra ngoài, có lẽ anh sẽ bị Thú Lông Thép cắn chết. Tình huống tốt nhất mà tôi có thể hình dung ra, chính là anh không chết, chỉ mất tay mất chân, sau đó chết cóng trên đường đến khu mỏ."
"Đừng có hình dung ra nhiều cách chết cho tôi như vậy, tôi không chết được đâu." Kỷ Cửu xoay người đi về phía bên kia, đứng trước thi thể của người Serials.
Người Serials vẫn ngồi dựa vào ghế lái như lúc còn sống, mới mở cửa khoang có hai giây mà trên lông mày anh ta đã kết một lớp sương mỏng, vũng máu trên mặt đất cũng đã đông lại thành một tảng băng màu đỏ.
"...Tôi thấy dùng bài 'Khu Mỏ Cuối Cùng' trong tang lễ cũng khá hay đấy, anh thật sự không suy xét một chút sao?"
"Không suy xét." Kỷ Cửu từ chối.
Robot có chút thất vọng, Kỷ Cửu quay đầu lại nói với nó: "Mau đi tìm một chiếc xe đẩy, chúng ta xuất phát bây giờ, mang cả anh ta theo."
.
Mặt tuyết phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời, khiến cho màn đêm đen kịt của hành tinh H58 lại hé ra một tầng sáng xám xịt. Một bầy Thú Lông Thép tựa như dòng nước đen cuồn cuộn, chậm rãi tràn qua mặt tuyết, uốn lượn về phía trước. Mà trong dòng nước đen đó lại kỳ lạ lộ ra một khoảng đất trống nhỏ, giống như một hòn đảo bị tách biệt, ở giữa có hai bóng dáng một lớn một nhỏ đang di chuyển, phía sau còn kéo theo một chiếc xe đẩy.
Kỷ Cửu chống một cây gậy kim loại, toàn thân bọc kín chỉ chừa lại đôi mắt, lông mi đã trở thành hai hàng màu trắng nặng trĩu. Bánh xe ván trượt của robot đã được lắp thêm xích chống trượt, phát ra tiếng vo vo khi dốc toàn lực tiến về phía trước.
Trên vai cả hai đều kéo một sợi dây thừng, bánh xe đẩy kéo lê trên mặt tuyết tạo thành một vệt dài. Thi thể của người Serials nằm trong xe đẩy, toàn thân phủ một lớp băng tuyết.
"Anh ta cao 1 mét 9, cho nên ván xe cũng đã kéo ra dài nhất. Nếu chúng ta tháo anh ta ra thành năm mảnh, thì có thể rút ngắn ván xe, đi lại sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều." Robot nói.
Kỷ Cửu ho hai tiếng, thở hổn hển nói: "Phải tôn trọng người đã khuất, cho dù là đối thủ của chúng ta, cũng không được lăng mạ thi thể."
Bánh xe đẩy bị kẹt vào khe hở giữa hai hòn đá, Kỷ Cửu ngồi xổm xuống đẩy hòn đá. Bầy Thú Lông Thép đang di chuyển cũng lũ lượt dừng bước, vừa không muốn rời đi, nhưng lại giữ khoảng cách.
"Tụi nó rất muốn cắn anh, nhưng lại không dám tới gần." Robot nói.
Kỷ Cửu đẩy hòn đá ra, đứng thẳng dậy tiếp tục đi về phía trước, cảm thán nói: "Không ngờ người Serials này lúc sống là một con quỷ, chết rồi lại thành bảo bối. Đợi quân đội Liên Minh Ngân Hà đến đón chúng ta, thì mang cả cái xác này về, sấy khô nước rồi nghiền thành bột mịn, làm thành mấy cái túi nhỏ phân phát cho binh lính. Ngày thường thì trừ tà trấn trạch, lúc làm nhiệm vụ thì xua đuổi ác thú."
Robot quay đầu nhìn anh chằm chằm, anh lại nói: "Tôi không có không tôn trọng thi thể. Chúng ta có thể đặt cho mấy cái túi nhỏ đó một cái tên rất tôn trọng, ví dụ như túi báu, túi thần gì đó, để bày tỏ sự tôn kính và tưởng nhớ đối với người đã khuất."
Anh nói xong liền xoay người lại, giơ tay lên, động tác cẩn thận phủi đi lớp băng tuyết trên mặt thi thể.
Khuôn mặt của người Serials lại lộ ra, Kỷ Cửu vừa đi vừa ngoảnh đầu lại nhìn.
Anh cảm thấy dung mạo của người này thật sự rất ưa nhìn, da cũng không bị đông cứng thành màu xanh trắng, mà là một màu trắng giống như đồ sứ, dưới ánh phản chiếu của mặt tuyết, lại toát ra một vẻ bóng bẩy thanh lãnh nhàn nhạt.
Nhưng Kỷ Cửu trước nay đều rất thực tế, cho dù có hơi tiếc nuối cho dung mạo đẹp đẽ này, nhưng nếu cần anh ra tay với chủ nhân của khuôn mặt này một lần nữa, anh cũng sẽ không do dự nửa giây.
Dưới sự bao vây và đi theo của bầy Thú Lông Thép, Kỷ Cửu đi về phía khu mỏ được nửa tiếng. Nhiệt độ ngày càng thấp, tay chân anh đã sắp mất đi cảm giác, chỉ máy móc bước từng bước về phía trước.
"Bây, bây giờ bao nhiêu độ rồi?" Hai hàm răng anh va vào nhau đến mức sắp không nói được một câu hoàn chỉnh.
"Gần âm năm mươi độ."
"Còn, còn bao xa nữa?"
"Sắp rồi."
"Tôi ghét, ghét hai chữ này, cho, cho con số chính xác đi."
"Hai mươi phút."
Thể lực của Kỷ Cửu đã gần đến giới hạn, anh đã không còn cảm nhận được cơn đau âm ỉ của vết thương, chỉ muốn ngã gục xuống, mặc kệ là Thú Lông Thép hay là âm một trăm độ, cứ thế ngã đầu xuống ngủ một giấc.
Anh nhắm mắt lại dừng bước, cơ thể sắp ngã đến nơi, nhưng rồi lại đột ngột bừng tỉnh, dùng sức cắn vào lưỡi. Mùi máu tanh nhàn nhạt lan ra trong khoang miệng, cơn đau nhói đó làm anh lại tỉnh táo thêm một chút.
"Ngô Tư Kỳ, kể, kể cho tôi một câu chuyện cười đi."
"Tôi không biết."
"Vậy tôi kể, kể cho cậu." Kỷ Cửu kéo chặt sợi dây thừng trên vai, "Thời tiết này, tôi đi tiểu, đều, đều phải nhặt một cây gậy, cậu biết, tại, tại sao không?"
"Bởi vì vừa tè ra đã đông thành một que băng, anh phải vừa tè vừa dùng gậy gõ." Robot bình tĩnh nói, "Câu chuyện này rất giả, hơn nữa còn cũ rích rồi, trong kho thông tin của tôi đã xuất hiện cả ngàn lần."
Kỷ Cửu chống gậy thở dài một hơi: "Thật vô vị." Rồi anh lại quay đầu hỏi cái xác trên xe đẩy, "Anh chắc chắn thấy nó rất buồn cười, phải không?"
Thi thể và robot đều im lặng, Kỷ Cửu cúi gằm đầu, đội gió lạnh tuyết lớn tiếp tục đi về phía trước. Nhưng chưa đi được mấy bước, anh lại bắt đầu hát.
Kỷ Cửu bước thấp bước cao, giọng nói khàn khàn run rẩy, hoàn toàn không có giai điệu mà chỉ là gào khan. Âm thanh này vang vọng trên cánh đồng tuyết trống trải, kích thích đến mức lũ Thú Lông Thép xung quanh cũng ngẩng đầu lên, phát ra từng tràng gầm r rú.
"Gió xuân đắc ý nhiều chuyện vui, Đại đội trưởng Trần động phòng gặp vợ. Vai cao vai thấp, chân dài chân ngắn, ngực ưỡn co cổ lưng lại gù. Mũi tỏi, mặt rỗ, mắt lác thiếu răng môi lại sứt. Sao lại là một con quỷ Tháp Kha."
Anh hát bài hát do binh lính trong quân đội tự bịa ra, Đại đội trưởng Trần trong lời bài hát ngày thường là một người cứng nhắc, không được binh lính yêu mến, lần này cũng đi làm nhiệm vụ ở thành Xích Nha, trên phi thuyền vẫn còn đang phê bình binh lính không cài nút áo cho tử tế.
Anh cứ thế hát đi hát lại, hát cho robot nghe, hát cho bầy Thú Lông Thép nghe, thỉnh thoảng còn quay đầu lại hát cho cái xác trên xe đẩy nghe.
Mãi cho đến khi robot đột nhiên lên tiếng: "Kỷ Cửu."
Kỷ Cửu ngừng hát, robot lại nói: "Chúng ta đến nơi rồi."
Kỷ Cửu thở hổn hển quan sát bốn phía. Cánh đồng tuyết này có thể nhìn bao quát không sót thứ gì, nhưng anh chỉ thấy mấy cỗ máy khai thác khổng lồ sừng sững ở phía trước, chứ không thấy bất kỳ ngôi nhà nào.
"Nơi này đúng là khu mỏ, nhưng không có công trình nào để chúng ta tránh rét cả." Robot nói.
Tất cả hy vọng của Kỷ Cửu vào lúc này đều tan thành mây khói, sự thất vọng ngấm vào tim, còn lạnh lẽo và buốt đến tận xương hơn cả cơn gió lạnh này.
Anh mở to đôi mắt đỏ hoe, không cam tâm nhìn ra xa: "Ngô Tư Kỳ."
"Nói đi."
"Cậu quét một lượt xung quanh xem, có lẽ nhà ở cách đây khá xa, chúng ta không nhìn thấy được."
"Tôi đã dò xét rồi, gần đây đúng là không có bất kỳ công trình nào."
"Không không không, chắc chắn có, chắc chắn có." Kỷ Cửu giơ tay ôm trán, dường như làm vậy có thể khiến bộ não đã cóng đến tê dại của mình hoạt động nhanh hơn, "Bình tĩnh nào, bình tĩnh, chắc chắn có... Có khu mỏ thì có công nhân, có công nhân thì sẽ có nhà ở."
"Kỷ Cửu—"
"Đúng rồi, cậu có nhớ con Chuột lang mà chúng ta thấy ban ngày không?" Kỷ Cửu ngắt lời nó.
"Nhớ."
"Chuột lang không chịu lạnh được như Thú Lông Thép, nhưng nó vậy mà cũng có thể sống sót trên H58..." Kỷ Cửu đột ngột buông tay xuống, khẩn thiết nói: "Cậu quét dưới lòng đất đi, Chuột lang có thể sống sót trong hang đất, chứng tỏ hành tinh này có địa nhiệt, vậy thì điểm cư trú của công nhân khu mỏ hẳn là được xây dựng dưới lòng đất."
Robot lập tức đáp lời, và bắt đầu quét bên dưới bề mặt đất.
Một lát sau, nó nói với Kỷ Cửu: "Tôi dò được bên dưới chân chúng ta là một kết cấu rỗng, dựa vào hình dạng của không gian để phán đoán, dưới lòng đất hẳn là có công trình xây dựng."
Kỷ Cửu đi vòng quanh tìm kiếm, bầy Thú Lông Thép cũng di chuyển theo, làm lộ ra một khối vuông nhô lên trên mặt đất, mỗi cạnh một mét, cao chưa đến nửa thước.
Đợi đến khi gạt đi lớp tuyết trên bề mặt, để lộ ra bề mặt kim loại và ổ khóa mật mã, không cần Kỷ Cửu ra lệnh, robot liền thò sợi dây kim loại vào, mấy giây sau đã mở được khóa.
Một tràng âm thanh "két két", mặt đất di chuyển, tuyết rơi xuống, để lộ ra một lối đi tối om dốc xuống.
"Cậu ở đây chờ, tôi xuống dưới xem thử." Kỷ Cửu nói.
Anh đi vào trong lối đi dưới sự chiếu rọi của chùm sáng từ robot, tiếng gió tuyết bên tai biến mất, tiếng gầm của bầy Thú Lông Thép cũng trở nên xa xăm, chỉ nghe thấy tiếng cây gậy chống xuống nền kim loại tạo ra âm thanh "cộc cộc".
Đi được một đoạn, anh dừng bước, quay người lại.
"Sao rồi?" Robot hỏi ở cửa lối đi.
Kỷ Cửu gỡ miếng vải che mặt xuống, hơi nheo đôi mắt bị ánh đèn chiếu vào, từ từ nở một nụ cười với robot.
Mặc dù sắc mặt anh trắng bệch, môi vẫn còn run rẩy, nhưng khuôn mặt tươi cười đó lại vô cùng tuấn tú.
"Tôi đã nói là tôi không chết được mà!" Anh hét lớn với robot, "Đến đây đi bảo bối, mau đến tận hưởng ánh nắng và sự ấm áp, cây dừa và bãi cát đi."
Robot vội vàng lái ván trượt đi xuống, Kỷ Cửu thấy xe đẩy vẫn còn dừng ở cửa lối đi, lại nói: "Mang cả cái bảo vật trấn trạch đó theo, đừng làm mất đó, chúng ta còn phải dựa vào anh ta mới có thể đi lại trên mặt đất."
Robot kéo xe đẩy vào trong lối đi, Kỷ Cửu đóng cửa lối đi lại, đảm bảo không khí lạnh và bầy Thú Lông Thép không thể vào được.
Nhiệt độ đột ngột tăng trở lại, ấm áp dễ chịu, giống như hai thế giới khác biệt so với trên mặt đất. Kỷ Cửu cởi bỏ hết những thứ nặng nề trên người, lau khô nước tuyết tan trên đầu và mặt, nhấn công tắc trên tường.
"Soạt soạt" vài tiếng, mấy ngọn đèn trên đỉnh đầu sáng lên, trước mắt sáng trưng.