Chương 5

SĂN DIỆT GÃ CHỒNG BẠCH CỐT

1,002 lượt đọc · 2,956 từ

Kỷ Cửu nhắm mắt lại, đợi đến khi thích ứng được với ánh sáng mới từ từ mở ra, một không gian rộng lớn xuất hiện trước mắt.

Ở giữa là một khoảng đất trống, chất đống những thiết bị máy móc lộn xộn, cuối sân còn có một cái lưới bóng rổ xám xịt. Hai bên trái phải lần lượt có hai dãy nhà cấp bốn, hẳn là ký túc xá công nhân và khu làm việc.

Thiết bị thông gió trên cao phát ra tiếng vo vo, những cánh quạt khổng lồ bắt đầu quay, không khí trong lành thổi bay đi mùi ẩm mốc cũ kỹ.

"Để bảo vật trấn trạch ở đây, chúng ta đến khu làm việc xem thử." Kỷ Cửu cất bước đi về phía khu làm việc bên trái sân trống, "Ở đó chắc chắn có thiết bị liên lạc giữa các vì sao, hy vọng vẫn còn dùng được."

Robot đi theo, Kỷ Cửu đi được mấy bước lại nói: "Ở đây yên tĩnh quá, cho tí nhạc đi."

"Anh muốn nghe gì?" Robot bật loa ngoài.

Kỷ Cửu búng tay một cái với nó: "Khu Mỏ Cuối Cùng."

Tiếng nhạc ai oán thê lương vang lên trong không gian, Kỷ Cửu lần lượt đẩy cửa từng phòng trong khu làm việc, đi vào một trong số đó.

Sát bức tường bên phải của căn phòng này đặt một thiết bị thông tin liên lạc, phủ một lớp bụi dày. Kỷ Cửu đưa tay nhấn công tắc, thiết bị không có bất kỳ phản ứng nào.

Robot nói: "Loại thiết bị liên lạc giữa các vì sao này đã bị đào thải từ nhiều năm trước rồi, bên trong chắc là bị gỉ sét nghiêm trọng lắm."

Kỷ Cửu nhíu mày: "Sửa cái này và sửa thiết bị liên lạc trên phi thuyền của chúng ta, cái nào đơn giản hơn?"

Robot thò sợi dây kim loại ra, một lát sau nói: "Đều không đơn giản."

"Bắt buộc phải chọn một thì sao?"

"Cái này đi. Tôi đã kiểm tra thiết bị liên lạc của chúng ta, linh kiện đã vỡ nát rồi, linh kiện của cái này rất hoàn chỉnh. Nhưng tôi chỉ biết kiểm tra thôi, không biết sửa."

Kỷ Cửu suy nghĩ một lát: "Vậy ngày mai tôi sẽ đến sửa nó, hôm nay mệt quá rồi, tôi muốn nghỉ ngơi sớm một chút."

Mặc dù anh muốn sửa ngay thiết bị liên lạc, nhưng vì đã bị thương, lại còn đi bộ trong băng tuyết lâu như vậy, trông thì trạng thái tinh thần có vẻ không tệ, nhưng thật ra cơ thể đã sắp không chịu nổi nữa.

Kỷ Cửu rời khỏi căn phòng, nhưng không đi đến khu ký túc xá ngay, mà đi tới bên cạnh xe đẩy.

Thi thể của người Serials nằm trong xe đẩy, trên đầu và mặt phủ một lớp giọt nước li ti. Kỷ Cửu đã không còn ngạc nhiên với vẻ ngoài như đang ngủ say của anh ta nữa, nhưng lại hơi ngạc nhiên vì sau một chặng đường vật vã như vậy, bộ quân phục đó vẫn thẳng thớm.

Thanh kim loại đâm vào ngực trước đó đã bị Kỷ Cửu rút ra, chỗ đó chỉ có một lỗ rách không rõ ràng, trước ngực cũng không dính một vết máu nào.

"Chế độ đãi ngộ của quân đội Tháp Kha cũng không tồi nhỉ, quân phục đều dùng vật liệu tốt nhất, chống nước chống bẩn, vừa mềm mại lại vừa cứng cáp." Kỷ Cửu nhìn chiếc áo đã đông lại cứng ngắc trên người mình, giọng điệu có chút chua chát.

"Có cần đẩy anh ta vào trong phòng không?" Robot hỏi.

"Vậy thì không cần." Kỷ Cửu suy nghĩ một lát, "Để xác ở đây sẽ không bị bốc mùi chứ? Nhiệt độ khu sinh hoạt này khá cao."

"Chúng ta có thể đẩy anh ta lên trên mặt đất, giống như bỏ vào trong tủ đông vậy." Robot hiến kế.

"Phiền phức quá, không muốn động đậy." Kỷ Cửu xua tay, "Cứ để đây đi, một đêm sẽ không bốc mùi đâu. Trong khu sinh hoạt này chắc chắn có nhà bếp, ngày mai tôi sẽ tìm cho anh ta một cái tủ đông."

Kỷ Cửu tùy tiện chọn một phòng ký túc xá, phủi qua loa lớp bụi trên ghế sofa, cởi áo khoác ra liền nằm xuống.

"Kỷ Cửu, trong tủ của mỗi phòng ký túc xá đều có chăn được niêm phong kín, tôi xem rồi, tất cả đều còn tốt... Kỷ Cửu, uống một ống dinh dưỡng đi."

Kỷ Cửu ngay cả sức lực để mở mắt cũng không có, cũng không muốn nhấc tay lên, robot đắp chăn lên người anh, lại đưa ống dinh dưỡng đến tận miệng đút cho anh.

"Kỷ Cửu, anh nên uống thuốc rồi."

Kỷ Cửu há miệng, uống thuốc viên và nước nóng.

"Xì... Cậu đang làm gì vậy?" Cánh tay Kỷ Cửu nhói lên, cuối cùng anh cũng mở mắt ra.

"Tiêm thuốc kháng sinh và thuốc trợ tim cho anh." Robot giơ ống tiêm rỗng sáng loáng lên.

Kỷ Cửu thở dài: "Tôi không chết được đâu, đừng tiêm thuốc trợ tim cho tôi nữa."

"Nhưng chỉ còn lại mũi này thôi, không tiêm thì lãng phí lắm."

"Lãng phí thì kệ lãng phí đi, cậu mà tiêm thuốc trợ tim nữa thì tôi sắp bị cậu tiêm chết đến nơi rồi."

"Nếu đã sắp chết rồi, vậy thì càng phải tiêm thuốc trợ tim chứ." Robot lý lẽ đanh thép.

Nếu là bình thường, Kỷ Cửu sẽ đùa với nó vài câu, nhưng bây giờ anh chỉ muốn ngủ một giấc yên tĩnh. Sau khi robot dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, thấy anh đã nhắm mắt, nó bèn tắt đèn.

Kỷ Cửu mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi, robot lại tạo ra tiếng động "bụp bụp" ở góc tường. Anh không thể chịu nổi nữa mà hỏi: "Ngô Tư Kỳ, cậu đang làm gì vậy?"

"Tôi muốn sạc điện cho mình, nhưng ổ cắm điện hơi cao, tôi không với tới."

"Cậu sạc một lần dùng được nửa năm, tuần trước mới sạc đầy, bây giờ sạc điện cái gì?"

Robot im lặng hai giây: "Nhưng tôi thích biểu tượng pin đầy ắp."

Kỷ Cửu đành phải nói: "Đầu giường có một ổ cắm thấp, cậu ra đó mà sạc."

Robot cuối cùng cũng cắm sạc được, trong phòng cũng yên tĩnh trở lại. Nhưng chưa đầy nửa phút sau, trong bóng tối lại vang lên giọng nói của Kỷ Cửu.

"Ngô Tư Kỳ."

"Nói đi."

"Cậu đi xem bảo vật trấn trạch thử xem." Kỷ Cửu ngừng một lát, "Cậu có để ý không? Trông anh ta không có chút dáng vẻ nào của người chết, tôi lúc nào cũng có chút không yên tâm, nghi ngờ anh ta sắp xác chết vùng dậy."

"Được." Robot lập tức chuẩn bị đi ra cửa.

"Đợi đã." Kỷ Cửu gắng sức chống người dậy, "Vẫn là để tôi đi, cái ván trượt của cậu có tiếng động, sẽ 'đả thảo kinh xác'."

Kỷ Cửu kéo cửa phòng ra một cách cực kỳ chậm rãi và nhẹ nhàng, tiếng vo vo của quạt thông gió truyền vào, khiến cho không gian nơi đây có vẻ đặc biệt yên tĩnh.

Anh từ từ thò đầu ra, thấy chiếc xe đẩy vẫn còn dừng ở rìa sân trống, từ góc độ này, cũng có thể thấy được thi thể bất động trên ván xe.

"Xác chết vùng dậy chưa?" Robot hỏi rất nhỏ ở phía sau.

"Chưa." Kỷ Cửu đóng cửa lại: "Ngủ đi."

Cửa phòng khép lại, phát ra một tiếng "rầm", toàn bộ khu sinh hoạt lại chìm vào yên tĩnh.

Thiết bị thông gió trên nóc không gian không ngừng vận hành, những cánh quạt khổng lồ đổ bóng lúc lắc trên mặt đất.

Cái bóng lướt qua xe đẩy và thi thể người Serials đang nằm thẳng một cách rất có nhịp điệu, cũng làm cho khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng đó lúc sáng lúc tối một cách rất có nhịp điệu.

Trên mặt người Serials không có biểu cảm gì, môi khép hờ tự nhiên, nhưng một đôi mắt không biết đã mở ra từ lúc nào, con ngươi đen thẳm nhìn thẳng lên không trung.

Trong sự tĩnh lặng, ngón tay buông thõng bên người đột nhiên cử động, khuỷu tay theo đó cũng co lên, rồi chống người dậy, từ từ ngồi dậy khỏi ván xe.

Anh ta xoay cổ, đốt sống cổ phát ra tiếng "rắc rắc" nhỏ. Rồi lại đưa tay sờ lên cổ, sờ phải vết máu đã đông lại thành vảy, giữ nguyên tư thế này dừng lại hai giây, sau đó nhấc chân xuống đất.

Người Serials quan sát đại sảnh này, tầm mắt dừng lại trên một cánh cửa phòng trong khu ký túc xá, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh ta suy nghĩ hai giây, rồi vẫn quay người, đi về phía con dốc dài dẫn lên mặt đất.

Bước chân anh ta lê đi chậm chạp, cứ đi được mấy bước lại chống vào bức tường bên cạnh nghỉ ngơi. Mất mấy phút mới đi đến cửa lối đi, nhặt lấy một cây gậy sắt dựa vào tường, mở cửa lối đi ra.

Ngay khoảnh khắc cửa mở, gió lạnh buốt giá cuốn theo bông tuyết ùa vào, vách tường của lối đi phát ra tiếng sột soạt, phủ lên một lớp băng sương.

Người Serials đứng trên lớp tuyết dày tích tụ bên ngoài lối đi. Ánh sáng từ phía sau phác họa ra thân hình cao lớn của anh ta, một tay cầm gậy, hai chân hơi dạng ra, tuy suy yếu nhưng lưng vẫn thẳng tắp, đứng rất vững.

Bầy Thú Lông Thép vốn phân tán xung quanh cửa lối đi, bây giờ đều tụ tập lại một chỗ, nhưng chỉ gầm gừ gào thét về phía anh ta, trong sự hung dữ lại mang theo vẻ kiêng dè.

Người Serials đi về phía con Thú Lông Thép ở gần nhất, cây gậy sắt kéo lê trên mặt tuyết, tạo thành một vệt dài và sâu. Con Thú Lông Thép đó giây trước còn hăm hở chồm tới, giây sau liền rên lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.

Người Serials dường như muốn săn giết một con Thú Lông Thép, nhưng chỉ cần anh ta tiến lên, bầy thú liền lùi lại. Anh ta dừng bước, bầy thú cũng dừng theo, luôn giữ một khoảng cách với anh ta.

Sau mấy lần như vậy, vẻ mặt người Serials không nhìn ra có gì bất thường, nhưng lồng ngực lại phập phồng có chút dồn dập. Anh ta nghỉ ngơi một lát, không tiếp tục thử săn giết Thú Lông Thép nữa, mà quay trở lại khu sinh hoạt dưới lòng đất.

Người Serials đứng trên sân trống trong đại sảnh, nhìn một cánh cửa phòng trong khu ký túc xá. Khuôn mặt anh ta ngược sáng, trong bóng râm của sống mũi cao thẳng, đôi môi tạo thành một đường cong lạnh lùng.

Anh ta đi về phía đống thiết bị lộn xộn, nhặt lên một sợi dây kim loại mảnh như tơ tằm, rồi lại tháo dỡ một thiết bị bánh xe, lấy ra tấm tản nhiệt bên trong.

Tấm tản nhiệt dài hơn một thước, mép cạnh mỏng, giống như một con dao sắc bén.

.

Đêm nay Kỷ Cửu đã ngủ một giấc ngon lành, ngày hôm sau tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả cơ thể và tinh thần đều đã khá hơn nhiều. Đợi robot kiểm tra vết thương và thay thuốc xong, anh liền ngậm một ống dinh dưỡng rồi bước ra khỏi phòng.

Anh đi xem thi thể người Serials trước, đứng bên cạnh xe đẩy, hút ống dinh dưỡng đến kêu "rột rột".

Thi thể trông không khác gì tối qua, nằm ngay ngắn, một tay đặt bên hông, một tay đặt trên bụng dưới. Sắc da cũng không thay đổi, mắt và môi khép hờ tự nhiên, trên cổ vắt ngang một lớp vảy máu vừa dày vừa rộng.

Kỷ Cửu ghé sát lại gần, hít hít mũi phía trên thi thể, ngửi mãi cho đến tận bên tai của xác chết. Sau khi xác định không có mùi lạ, anh mới hài lòng đứng thẳng người dậy, giơ ống dinh dưỡng lên với cái xác: "A Bảo, chào buổi sáng."

Kỷ Cửu đi đến cửa lối đi, đẩy tấm cửa trên đỉnh đầu qua một khe hở, ánh sáng chói lòa của hằng tinh chiếu vào trong kẽ hở.

Bây giờ mới bảy giờ sáng, nhưng nhiệt độ mặt đất của hành tinh H58 đã tăng trở lại hơn 20 độ. Lớp tuyết tích tụ trên mặt đất đã biến mất, mặc dù đất bị nước tuyết ngấm qua có màu hơi sậm, nhưng hơi nước đó cũng đang nhanh chóng tan đi.

Kỷ Cửu định thò đầu ra xem xung quanh thì nghe thấy tiếng gầm của Thú Lông Thép, lại "rầm" một tiếng kéo cửa lối đi lại.

Anh chuẩn bị đi tắm trước, sau đó sửa thiết bị liên lạc, cố gắng liên lạc được với bộ chỉ huy quân sự sớm một chút. Nhưng vừa mới đi vào sân trống, robot đã xông ra từ trong ký túc xá, người đã bị bụi đất bám đầy đến mức không nhìn ra được màu nền trắng bạc ban đầu.

"Nhiệm vụ này khó quá. Tôi vừa lau sạch bàn, đi dọn dẹp giường chiếu, mặt bàn lại phủ đầy bụi." Robot tức tối hét lên với anh.

Kỷ Cửu thở dài: "Cậu không biết lau bụi phải dùng nước à? Cứ lau khô như vậy thì chắc chắn không được rồi."

"Tôi lại chẳng phải robot giúp việc nhà, những tài liệu này đều không được lưu trữ. Hơn nữa tôi chỉ mang theo nước uống của anh, nếu có nhu cầu dùng nước khác thì phải quay về tàu để lấy." Robot rất bất mãn.

Kỷ Cửu quan sát hai bên, thấy bên cạnh bảng rổ có một rãnh thoát nước, phía trên có bảy tám cái vòi nước. H58 không khô hạn, nơi này lại bị bỏ không suốt, không bị phá hoại, nghĩ bụng hệ thống bơm nước hẳn là vẫn còn nguyên vẹn.

Phía trước rãnh nước chất đống một vài thiết bị máy móc, chỉ chừa lại một lối đi nhỏ ở giữa. Kỷ Cửu đi xuyên qua giữa các thiết bị, vừa đi vừa suy ngẫm trong lòng.

Binh lính của mình chắc chắn đang tìm mình, nhưng không ai sẽ nghĩ đến H58, Vương Tử Dị mà thông minh một chút, có lẽ cậu ta có thể nghĩ đến việc mình đã đến một tinh vực khác. Phải mau chóng liên lạc với Kỷ Bắc Yến, kẻo anh ấy lo lắng.

Kỷ Cửu sắp đi ra khỏi lối đi nhỏ này, khóe mắt đột nhiên liếc thấy có thứ gì đó lóe lên phía trước, giống như một sợi tơ nhện cực mảnh, lóe lên ánh bạc ở một góc độ nào đó.

Tiếp đó, ngực hơi khựng lại, đụng phải một sợi dây đang căng chặt.

Kỷ Cửu lập tức dừng bước, bản năng được rèn luyện trong vô số trận chiến khiến anh cảm nhận được dường như có nguy hiểm đang đến gần, bèn không chút do dự mà cúi người xuống.

Anh vừa mới ngồi xổm xuống, trên đỉnh đầu liền có thứ gì đó rít gào lướt qua, mang theo một luồng gió lạnh buốt. Anh nhanh chóng ngẩng đầu đứng dậy, thấy một tấm kim loại đang đung đưa ra xa giữa không trung, sau đó lại đung đưa trở về.

Khi nó tiếp cận một lần nữa, Kỷ Cửu vươn tay tóm lấy sợi tơ bạc phía trên nó, cầm tấm kim loại trong tay.

Anh nhận ra đây là một loại tấm tản nhiệt, mép cạnh rất sắc bén, khẽ sờ một cái, đầu ngón tay lập tức xuất hiện một vết cắt rỉ máu.

Giữa tấm tản nhiệt có một cái vòng nhỏ, sợi tơ carbon bạc mềm dai được buộc vào đó. Kỷ Cửu nghiên cứu một lát, cảm thấy là do tấm tản nhiệt vẫn luôn được đặt ở trên cao, mình đụng phải sợi tơ carbon bạc nên đã kéo nó xuống.

Nếu không phải phản ứng nhanh, suýt chút nữa đã bị chém ngang lưng. Kỷ Cửu có chút sợ hãi sờ sờ sau lưng mình, giật đứt sợi tơ carbon bạc vẫn còn treo lơ lửng trên không, ném cả nó lẫn tấm tản nhiệt vào đống thiết bị bên cạnh.

"Anh đứng đó làm gì vậy?" Robot đứng ở khu ký túc xá lớn tiếng hỏi.

Trong lúc đó, nó đã vắt một miếng vải lên đầu, giống như một chiếc mũ khăn quàng tam giác, dưới cằm còn thắt một cái nơ.

"Không có gì, đứng ngẩn người thôi." Kỷ Cửu đáp.

"Anh không đi tìm nước à? Anh không biết lau bụi phải dùng nước sao? Nếu tôi cứ lau khô như vậy thì chắc chắn không thể hoàn thành nhiệm vụ được."

"Được rồi được rồi, tôi biết rồi." Kỷ Cửu vừa đi vừa lẩm bẩm, "Lúc đầu không nên điều chỉnh chỉ số tình cảm cảm xúc của nó lên một trăm phần trăm. Thật tình, còn phiền hơn cả Kỷ Bắc Yến."

— Hết Chương 5 —