Tổng số chương 85

Chương 20: Đều là khách qua đường

NGÔN QUAN LUÔN BỊ SÁT HẠI

232 lượt đọc · 2,577 từ

Sau khi biết Túc Vân đang ở nhờ nhà Giang Thái úy, Tống Hàn Mặc không nói gì nữa, chỉ nhìn xuống sàn nhà lao đờ đẫn.

Tiểu binh bên cạnh kéo tay áo Túc Vân, ra hiệu cho hắn, rồi quay sang nhìn Tống Hàn Mặc đầy nhiệt tình.

Túc Vân nhìn người đang ngồi trong lao, tuy y phục hoa lệ, nhưng giữa hai hàng lông mày lại có một nét ưu sầu.

Nhớ ra vị trước mặt chính là Mặc Thất công tử trong truyền thuyết, trong lòng hắn có chút kích động.

Kiềm chế cảm xúc của mình, Túc Vân ngập ngừng hỏi ra nỗi băn khoăn của mình: “Biết rõ có lệnh giới nghiêm, Cảnh Vương tại sao vẫn muốn đi tiễn Nghiêm đại nhân?”

Tống Hàn Mặc nhìn vào đôi mắt trong veo của vị tiểu tướng, liền nhìn thấu ý đồ của hắn.

“Ngươi đang hỏi bản vương và Nghiêm đại nhân có quan hệ gì?”

Túc Vân lắc đầu, trong mắt mang theo vẻ chân thành: “Mạt tướng tin Cảnh Vương và Nghiêm đại nhân chắc chắn là tình đồng liêu, nhưng… miệng lưỡi thế gian đáng sợ.”

“Đều là những lời đồn gì? Ngươi nói cho bản vương nghe xem.”

“…” Túc Vân mím môi, không mở miệng.

Tiểu binh bên cạnh lại xen vào: “Dân gian đồn rằng Nghiêm đại nhân và Cảnh Vương tình cảm sâu đậm, lâu ngày sinh tình.”

Tống Hàn Mặc bất đắc dĩ lắc đầu: “Lời lẽ vô căn cứ.”

“Ta còn nghe một phiên bản khác, nói là Nghiêm đại nhân và Cảnh Vương là… nhất kiến chung tình.” Một tiểu binh khác từ bên cạnh nhà lao ló đầu ra, không nhịn được xen vào.

Tống Hàn Mặc nghẹn giọng.

“À, đúng rồi, còn có lời đồn, ngày Nghiêm đại nhân bị phạt, ngài ấy đã đích thân nói trên triều rằng ngài ấy ngưỡng mộ Cảnh Vương ngài đó.”

“Chuyện này… bản vương chưa từng nghe qua, nhưng đều là lời đồn mà thôi.” Tống Hàn Mặc thở dài một hơi, “Bản vương không có tật đoạn tụ, không có ý nghĩ không trong sáng với Nghiêm đại nhân, Nghiêm đại nhân và bản vương cũng chỉ là quân tử chi giao.”

Bên tai nghe tiếng tiểu binh xì xào: “Ngươi xem, ta đã nói đều là dân gian đồn bậy mà!”

“Ta cũng thấy vậy, dù sao thì…”

Thở ra một hơi, không ngờ tin đồn giữa mình và Nghiêm đại nhân đã nghiêm trọng đến mức này, mình vẫn không nên làm liên lụy đến y.

Tống Hàn Mặc mặt không biểu cảm nói: “Bản vương mệt rồi.”

“Vậy Cảnh Vương nghỉ ngơi cho khỏe.” Túc Vân nói xong liền kéo tiểu binh bên cạnh còn muốn nói chuyện cùng lui xuống.

.

Trong nhà lao yên tĩnh, trong đầu Tống Hàn Mặc không ngừng hiện lên khuôn mặt của Nghiêm Tu Khiết, mỗi khi nhớ đến câu “Tiểu Thất” từ miệng y, đầu chàng liền đau như búa bổ rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Chàng lại mơ.

Trong mơ chàng trở về tuổi mười bảy, mười tám. Khi đó, vì chơi mã cầu giỏi nên có một đám bằng hữu. Nhưng sau chuyện gãy chân, họ đều tránh chàng như tránh tà, tựa như gặp phải hồng thủy mãnh thú.

Trong cung điện rộng lớn chàng một mình…

Trong vương phủ rộng lớn một mình…

Trên sân mã cầu rộng lớn một mình…

Mãi mãi…

Một mình…

.

Lại mở mắt, đã trở về trong xe ngựa của vương phủ, xung quanh là một mảnh yên tĩnh, Tống Hàn Mặc ngồi rất lâu: “Đều là khách qua đường…”

Đứng dậy vén rèm xe, bên ngoài trời vẫn còn nhá nhem, chỉ thấy phía đông bầu trời có chút sáng, mặt trời đỏ như sắp nhảy ra, một mảnh sinh cơ bừng bừng.

Chàng ngồi dậy vén rèm xe, bên ngoài trời vẫn còn mờ tối. Chỉ thấy phía đông chân trời đã hơi hửng sáng, vầng hồng nhật tựa như sắp nhảy vọt lên khỏi mặt đất, một khung cảnh tràn trề sinh khí.

Trong mắt phản chiếu ráng mây ban mai, nhưng lòng chàng lại chất chứa nỗi ưu tư khó xua tan. Thầm nhẩm tính, hôm nay là lần thứ năm, cơ hội cuối cùng.

“Thất ca ca”, Tống Nguyệt Dung không biết đã đứng bên xe ngựa từ khi nào. Nàng lên tiếng chào, nhưng mắt vẫn không rời cảnh mặt trời mọc ở phương đông.

“Ừm.”

“Thất ca ca, vì sao huynh lại thở dài trước cảnh đẹp nhường này?”

“Bản vương thở dài ư?” Tống Hàn Mặc chỉ là trong lòng đang cảm khái chuyện của Nghiêm Tu Khiết, không ngờ lại bất giác thở dài ra tiếng.

“Vâng. Lẽ nào Thất ca ca không muốn về Thượng Kinh?” Lời nói của Tống Nguyệt Dung mang theo ý trêu chọc.

“Bản vương đâu phải trẻ con ba tuổi… Chỉ là có vài chuyện khiến bản vương phiền lòng.”

“Chuyện đã giải quyết xong chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Thất ca ca định buông bỏ sao?”

“Không thể.” Tống Hàn Mặc đáp không chút do dự, ngừng một lát rồi nói tiếp, “Vẫn nên giải quyết sớm thì hơn.”

Tống Nguyệt Dung mắt cười cong cong: “Thất ca ca nghĩ thông suốt là tốt rồi.”

Nàng lấy ra một chiếc túi thơm đưa cho Tống Hàn Mặc, ngón tay chỉ vào miệng túi, rồi xoay người rời đi, chỉ để lại một câu: “Đa tạ Thất ca ca đã chiếu cố mấy ngày nay.”

Lúc trời vừa tảng sáng, Tống Hàn Mặc mang theo Chúc Hổ cùng trở về Thượng Kinh. Khi đến chỗ sạt lở, không thấy mặt đường có gì khác thường, nhưng lo rằng sau này sạt lở sẽ gây thương vong cho người qua đường. Chàng dặn Hổ Tử ở lại trông chừng, còn mình thì một mình đi trước đến Thượng Kinh.

Thượng Kinh vừa mở cổng thành chưa lâu, một con ngựa hồng táo đã phi vào thành. Tống Hàn Mặc ghìm cương ngựa, đi ngang qua Nghiêm phủ chỉ liếc nhìn cánh cổng lớn đóng chặt.

Không biết Nghiêm Tu Khiết đang làm gì?

Chàng cụp mắt, thu lại ánh nhìn, không hề dừng lại, đi thẳng đến Thừa tướng phủ tìm Quản Văn Dương.

Túc Vân dù được nghỉ cũng không thể vào Nghiêm phủ, vì Nghiêm Tu Khiết vẫn đang bị cấm túc. Chàng nhớ ra Quản Văn Dương từng nhắc tới y có một vị sư phụ giang hồ, vị này hẳn có thể lặng lẽ lẻn vào Nghiêm phủ để bảo vệ Nghiêm Tu Khiết.

Vừa đến cổng Thừa tướng phủ, liền thấy Quản Văn Dương cùng kiều thê đang tiễn một người mặc trường sam màu xanh lục, lưng đeo hòm thuốc ra ngoài. Nhìn kỹ lại, người đó chẳng phải là Hứa đại phu của Nghiêm phủ hay sao!

Tống Hàn Mặc còn chưa kịp lên tiếng, Quản Văn Dương đã trông thấy chàng.

“Cảnh Vương?” Mắt Quản Văn Dương sáng lên, vội vã chạy tới, mỉm cười hành lễ: “Cảnh Vương sao lại từ Uy Nam Sơn về sớm vậy!”

“Không cần đa lễ.” Tống Hàn Mặc xuống ngựa, nhìn nam tử đang hơi cúi người ở cổng Thừa tướng phủ rồi hỏi, “Vị kia không phải là đại phu của Nghiêm phủ sao?”

“Hử? Có liên quan gì đến Nghiêm phủ? Vị đó là sư phụ giang hồ mà mẫu thân tìm cho ta, Hứa Yến. Hứa sư phụ ngài ấy công phu không tệ, y thuật cũng rất cao siêu!” Giọng Quản Văn Dương đầy vẻ tự hào.

Tống Hàn Mặc quan sát kỹ dáng vẻ người nọ, rồi nhíu mày nhìn Quản Văn Dương: “Tên giống, dáng vẻ cũng đúng… hắn đúng là đại phu của Nghiêm phủ.”

Quản Văn Dương: “???”

Hứa Yến bước tới, nghe thấy lời của Tống Hàn Mặc thì gật đầu, mím môi cười.

Quản Văn Dương: “!!!”

Mặc kệ Quản Văn Dương đang ngây người ra đó, Tống Hàn Mặc nói với Hứa Yến rằng hôm nay Nghiêm Tu Khiết chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, dặn đi dặn lại hắn phải đi trừ khử tên nông dân bán rau trước, sau khi về phủ phải luôn đi theo bảo vệ y.

Hứa Yến với khuôn mặt có chút bầu bĩnh cười cười: “Cảnh Vương vì sao lại chắc chắn Nghiêm đại nhân sẽ bị hành thích như vậy? Hơn nữa… tại hạ và Cảnh Vương vốn không quen biết, cớ gì phải nghe theo lời Cảnh Vương?”

“…” Tống Hàn Mặc nhớ lại hôm qua khi vị đại phu này băng bó cho mình, miệng cứ lẩm bẩm Biệt Tâm Lâu, Biệt Tâm Lâu, ngụ ý là sau này chàng phải mời hắn một bữa.

Lúc đó, chàng đã lờ đi…

Biệt Tâm Lâu, tửu lầu lớn nhất Thượng Kinh, mỗi ngày chỉ dọn mười bàn, món ăn mỹ vị tuyệt hảo, nổi danh giang hồ. Chỉ là giá cả đắt đỏ, đắt đến mức thân là Vương gia như hắn cũng chưa được ăn mấy lần.

Suy nghĩ một lát, Tống Hàn Mặc nói: “Hôm nay nếu y vô sự, ngày khác mời tiên sinh đến Biệt Tâm Lâu một chuyến.”

Đôi mắt tròn xoe của Hứa Yến lập tức sáng rực lên, Quản Văn Dương và nương tử nhỏ nhắn đáng yêu của hắn đứng bên cạnh cũng hít một hơi sâu.

“Quản tiểu nương tử! Đồ đệ ngốc! Vi sư sắp dẫn các ngươi đi ăn ngon rồi!” Hứa Yến trông vô cùng đắc ý, mượn hoa dâng Phật một cách hiển nhiên.

Có được lời đảm bảo của Hứa Yến, Tống Hàn Mặc lên ngựa chuẩn bị đi tìm Túc Vân.

Hứa Yến lại ghé sát vào, nói nhỏ: “Cảnh Vương đã chắc chắn Nghiêm đại nhân hôm nay sẽ bị hành thích như vậy, thì dù Vương gia không mời khách, tại hạ cũng sẽ để tâm đến Nghiêm đại nhân. Nhưng mà, thịnh tình khó từ, tại hạ nhất định sẽ, càng thêm, tận tâm tận lực bảo vệ ngài ấy!”

Tống Hàn Mặc lẳng lặng liếc hắn một cái.

Thôi vậy, thôi vậy, vẫn là đi tìm Túc Vân quan trọng hơn. Tiếc là Hạng Dĩnh hiện không có ở Thượng Kinh… nếu không mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều rồi.

***

Cổng Thái úy phủ.

Đây là lần đầu tiên Tống Hàn Mặc đến Thái úy phủ. Trước đây để tránh hiềm nghi, dù Thái úy có gửi thiệp mời, chàng cũng chưa từng đến.

Chàng nói với tiểu tư gác cổng rằng mình là bạn tốt của Túc Vân tiểu tướng, gã liền vui vẻ vào trong thông báo.

Tống Hàn Mặc có chút nghi hoặc, đưa mắt nhìn vào trong Thái úy phủ, đập vào mắt là một giáo trường rất lớn, lác đác vài tên gia nhân đang quét dọn, còn có vài binh lính đi qua lại.

Giữa giáo trường có in gia huy màu đen của Giang thị, là một con mãnh hổ bị dây leo quấn quanh. Cách bài trí trong phủ lại giống như cánh cổng gỗ của Thái úy phủ, mộc mạc đơn sơ nhưng lại toát lên vẻ bá khí.

Trong mắt chàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Một vài tướng sĩ đi ra. Tống Hàn Mặc cúi đầu, xoay người, tránh ánh mắt của họ.

Tiểu tư gác cổng sau khi đi xa cổng chính một chút, liền lập tức chạy như bay, mặt đầy vẻ căng thẳng: “Lão gia! Lão gia! Lão gia! Cảnh Vương! Cảnh Vương đến rồi! Đang ở ngay cổng!”

Giang Vũ Thành đang ở hậu viện tỉ thí quyền cước với Túc Vân, nghe tiểu tư báo tin, kích động đến nỗi một cước đá bay Túc Vân đi.

“Nhìn rõ chưa! Thật sự là ngài ấy sao?!” Giọng Giang Vũ Thành rất lớn, không dám tin.

“Vâng, giống hệt như trong bức họa, nói là đến tìm Túc thiếu gia.” Tiểu tư trông cũng rất kích động.

“Hả?” Giang Vũ Thành túm lấy Túc Vân vừa mới lảo đảo đứng dậy từ dưới đất, “Cảnh Vương tìm ngươi làm gì? Ngươi có giao tình với ngài ấy từ bao giờ?”

“Khụ khụ khụ.” Túc Vân ôm lấy ngực bị đá, có chút bực bội, “Ta làm sao mà biết được!”

Bị ép thay một bộ y phục sạch sẽ, Túc Vân mới bị đuổi ra cổng chính. Nhìn thấy Cảnh Vương, hắn có chút nghi hoặc. Cảnh Vương hình như chưa từng nói chuyện với mình? Ngay cả quen biết cũng không thể tính là có.

Liếc nhìn Thái úy đại nhân đang lén lút bò trên đầu tường nhìn ra ngoài, trong đôi mắt sáng của Túc Vân ánh lên ý cười.

“Cảnh Vương…” Túc Vân còn chưa đến gần đã định hành lễ.

Tống Hàn Mặc lại đi thẳng tới, kéo tay hắn, lôi đi: “Sao lâu thế, đi thôi, có chuyện gấp.”

Nhìn Túc Vân nửa đẩy nửa bị Cảnh Vương kéo đi, Giang Vũ Thành đang bò trên tường chỉ biết nhìn theo trong cô đơn…

.

“Cảnh Vương, tại hạ và ngài hình như không hề quen biết.”

“Không quen biết, sao ngươi lại biết ta là Cảnh Vương.”

Túc Vân không thể phản bác: “…”

Tống Hàn Mặc vỗ vai hắn, trịnh trọng nói: “Ngươi không phải người của Tuần phòng doanh sao, bản vương biết thích khách của Đốn Kinh quốc ở đâu.”

“Thích khách Đốn Kinh quốc!” Túc Vân giật mình kinh ngạc, trong mắt hiện lên vẻ thận trọng.

Nghe Tống Hàn Mặc miêu tả, giờ Thân sẽ có thích khách ở đây chuẩn bị hành thích Nghiêm đại nhân. Túc Vân mua lương khô, đợi trên mái hiên giác lâu suốt bốn canh giờ.

Tận mắt chứng kiến cổng sau Nghiêm phủ cũng có thích khách bị bắt, Túc Vân càng tin rằng thích khách Đốn Kinh quốc mà Tống Hàn Mặc nói sẽ xuất hiện ở đây.

Giờ Thân ba khắc, một bóng người lén lút lóe lên chui vào giác lâu. Hắn lật viên gạch lên định lấy đồ, nhưng lại trống không. Trong lòng kinh hãi, vừa định đứng dậy, một thanh kiếm đã kề lên cổ, giọng người cầm kiếm lạnh như băng: “Đừng nhúc nhích!”

Túc Vân thầm nghĩ, thích khách Đốn Kinh quốc dám hành thích Nghiêm đại nhân, chắc chắn có âm mưu, cần phải bắt sống để tra hỏi. Dứt lời liền chém bị thương hai chân của kẻ đó, không hạ sát thủ.

Tên thích khách lao đến bên lan can, quay người lại hừ một tiếng khinh miệt với Túc Vân, rồi tung mình nhảy xuống khỏi giác lâu.

“Không hay rồi!” Túc Vân thấy bên dưới giác lâu có một chiếc xe ngựa chở đầy cỏ khô vừa đi qua, hắn ta chính là nhảy về phía chiếc xe đó.

Tên thích khách lảo đảo bước xuống xe, nhưng lại bị Tống Hàn Mặc tóm được. Túc Vân cũng từ giác lâu nhảy xuống, khi bắt được tên thích khách thì hắn đã uống thuốc độc tự vẫn.

Nhìn lại Cảnh Vương, ngực ngài cắm một con dao găm, miệng lẩm bẩm một câu: “Cứ phải… để bản vương ăn một dao…”

— Hết Chương 14 —