Tổng số chương 85

Chương 21: Cao thủ khinh công

NGÔN QUAN LUÔN BỊ SÁT HẠI

129 lượt đọc · 2,225 từ

Khi Túc Vân trở về Thái úy phủ thì trời đã tối mịt, hắn vào thư phòng kể lại mọi chuyện hôm nay cho Giang Vũ Thành nghe, Thái úy lập tức chìm vào trầm tư.

“Cảnh Vương làm sao biết Nghiêm đại nhân sẽ gặp thích khách? Ngài ấy lại làm cách nào biết được vị trí của bọn chúng?”

Túc Vân thành thật đáp: “Cảnh Vương không chịu nói nhiều.”

“Nghiêm đại nhân và Cảnh Vương thật sự có quan hệ sao? Ta cứ ngỡ đó đều là lời đồn.” Giang Vũ Thành có chút kinh ngạc.

“Dạ…” Túc Vân đáp, “Cảnh Vương nói hôm nay ngài ấy cứu Nghiêm đại nhân chỉ vì một tháng trước Nghiêm đại nhân vì chuyện lời đồn mà bị phạt, coi như là bồi thường.”

Giang Vũ Thành cầm lên bức chân dung Tống Hàn Mặc trên án thư: “Túc Vân, theo như quan sát của ngươi hôm nay, ngươi thấy Cảnh Vương thế nào?”

Túc Vân ghé lại gần, nhìn người trong tranh vận bộ trang phục gọn gàng màu đen đỏ, dắt con hắc mã móng tuyết, thần thái hiên ngang, trong mắt ánh lên vẻ tán thưởng.

Hắn cất lời: “Mặc Thất công tử, có dũng có mưu, lâm nguy không sợ, kiên nghị nhẫn nhịn, không thể xem thường!”

Giang Vũ Thành liếc hắn một cái đầy vẻ chê bai.

***

Thấy Vương gia được Túc Vân đưa về phủ, quản gia Liêu thúc và đám tiểu tư đều giật mình kinh ngạc, sao Vương gia lại trở về trước Tết? Lại còn về một mình?

Phái người đến ngoài Nghiêm phủ canh chừng, hễ có tin tức là lập tức về bẩm báo. Tống Hàn Mặc ngồi trong phòng, nhìn ánh nến đợi mãi đến giờ Tý. Nghe tiếng mõ canh ngoài kia, trái tim treo lơ lửng mới hạ xuống được.

Nghiêm Tu Khiết chắc là không sao rồi.

Thổi nến nằm xuống, vết thương âm ỉ đau nhói. Nhưng bao mệt mỏi vì đường sá xa xôi cùng lúc ập đến, chẳng mấy chốc chàng đã ngủ say.

Sáng sớm hôm sau, Chúc Hổ trở về Vương phủ. Hắn nói, vì chỗ kia bị sạt lở nên Thập Trưởng công chúa quyết định đi đường vòng, thế nên mới về muộn một ngày.

Dặn Chúc Hổ không được loan tin mình bị thương, Tống Hàn Mặc vẫn kiên quyết đi thượng triều.

Ở cổng cung gặp Nghiêm Tu Khiết, y đứng bên xe ngựa, vận phi hồng phi hạc phục, má lúm đồng tiền ẩn hiện, cúi người hành lễ: “Cảnh Vương.”

“Ừ.” Tống Hàn Mặc cụp mắt, đáp một tiếng qua loa rồi đi vòng qua Nghiêm Tu Khiết, một mình tiến về phía cổng cung.

Hôm qua nghe Hứa đại phu kể chuyện của Cảnh Vương, trong lòng Nghiêm Tu Khiết có chút vui mừng. Nhưng hôm nay thấy thái độ của Cảnh Vương, dường như chàng không muốn nói chuyện nhiều với mình?

Một tháng không gặp, lại đi đường vất vả, chàng dường như gầy đi một chút, chắc là hơi mệt rồi, Nghiêm Tu Khiết thầm nghĩ.

.

Trên triều, các triều thần chủ yếu bàn luận về việc phân phát ngân lượng cứu tế nạn tuyết, nghi ngờ có quan viên tham ô. Cuối cùng, Hoàng thượng phái khâm sai đại thần đi điều tra sự việc này.

Lúc sắp bãi triều, có người dâng sớ hạch tội Cảnh Vương. Lời lẽ đại khái là: hóa ra nếu đi gấp một chút thì vẫn có thể trở về trước Tết: trước đây lại cứ khăng khăng phải qua Tết mới về Thượng Kinh. Cảnh Vương đây là bất kính với Bệ hạ.

Nghiêm Tu Khiết lạnh lùng liếc vị đại nhân kia một cái, chính là Lại bộ Thị lang đã hạch tội nàng trước đây. Một tháng không thượng triều đã để cho những kẻ tiểu nhân này có cơ hội, vì muốn lấy lòng người ngồi trên cao mà lại đi gây khó dễ cho Cảnh Vương!

Có người lên tiếng, thấy Hoàng thượng không tỏ thái độ, nhiều quan viên cũng hùa theo: “Đúng là bất kính với Bệ hạ!”

Người trên ngai vàng ngầm cho phép, bị quần thần chỉ trích, tất cả sao mà quen thuộc đến thế!

Nắm đấm trong tay áo nàng siết chặt, lại nhìn Cảnh Vương đang đứng, chàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như mây bay gió thoảng, dường như người mà quần thần đang bàn tán không phải là chàng, ba năm nay vẫn luôn như vậy...

Thế nên nàng mới năm bữa nửa tháng lại hạch tội Cảnh Vương một lần, chính là để người khác không có cơ hội mở lời. Ngôn quan đáng ghét hạch tội Cảnh Vương, thì đám triều thần kia lại không hùa theo.

Nghiêm Tu Khiết cụp mắt xuống, cười khẩy một tiếng.

“Các vị ái khanh nói rất có lý.” Mũ miện hơi lay động, Hoàng thượng cất lời, khóe miệng ngài nhếch lên, “Nhưng Cảnh Vương đến Uy Nam Sơn cũng là một tấm lòng hiếu thảo, lần này sẽ không phạt nữa, nếu có lần sau, nhất định nghiêm trị không tha.”

“Bệ hạ thánh minh!” Các đại thần đang quỳ lại đồng thanh hô.

“Bãi triều!”

Tan triều, Nghiêm Tu Khiết định nói vài câu với Tống Hàn Mặc: “Cảnh Vương…”

Tống Hàn Mặc liếc y một cái, đi thẳng qua rồi vội vã rời đi. Nghiêm Tu Khiết mím môi, Cảnh Vương, sắc mặt chàng hơi tái nhợt, là sao vậy?

.

Trở về Vương phủ, Tống Hàn Mặc thay thuốc xong, nằm trên giường đọc sách dưỡng thương.

Bỗng một bóng người áo vàng nhạt lặng lẽ lướt vào phòng, đứng bên giường, giọng nàng trong trẻo: “Ủa? Thấy ngươi hôm nay vẫn thượng triều hạ triều như thường, không ngờ ngươi lại bị thương? Có chết không?”

Tống Hàn Mặc che giấu vẻ kinh ngạc trong mắt, gấp sách lại, quay đầu đánh giá người nọ, nghiêm túc nói: “Ngươi cuối cùng cũng đến rồi, Hạng Dĩnh, bản vương không dễ chết vậy đâu.”

“Ai, vậy thật đáng tiếc.” Hạng Dĩnh nhướng mày, nàng buộc tóc đuôi ngựa cao, đôi mắt rất có linh khí, đôi môi anh đào mấp máy, “Mà này, sao ngươi về Thượng Kinh sớm thế, hại ta từ Uy Nam Sơn tìm đến tận Thượng Kinh.”

Chỉ là muốn gặp một người mà thôi.

Đôi mắt hoa đào nhìn chăm chú vào quyển sách trong tay, Tống Hàn Mặc nhớ lại sự lạnh nhạt của mình với Nghiêm Tu Khiết sáng nay...

Như vậy cũng tốt...

Cứ như vậy, dần dần xa cách đi.

Chàng suy nghĩ một lát rồi cất lời: “...Sau này sẽ không thế nữa.”

“Chậc, ta hơi đâu mà quản ngươi nhiều thế.” Hạng Dĩnh tặc lưỡi, nàng quen tay quen việc lấy bàn cờ từ dưới bàn sách ra, lôi một tờ giấy từ trong lòng, cẩn thận đặt các quân cờ theo đó.

Một lát sau, Hạng Dĩnh cẩn thận bưng bàn cờ đến trước mặt Tống Hàn Mặc, nhướng mày, nàng hất chiếc cằm trắng nõn: “Thử không?”

Tống Hàn Mặc liếc nhìn thế cục trên bàn cờ. Quân đen đã bị quân trắng dồn vào đường cùng, lại là một thế cờ tàn.

Tâm trạng vốn đang uể oải của chàng bỗng bị khơi dậy. Đôi mắt chàng sáng rực lên, chăm chú nhìn bàn cờ không rời.

Hạng Dĩnh thì tùy ý ngồi xuống một chiếc ghế trong phòng, nhìn Tống Hàn Mặc từ xa. Nàng nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau.

Năm đó nàng mười hai tuổi, vì bản tính hiếu động nên mẫu thân đã để nàng giả làm tiểu đồng rửa cờ, đi theo đại sư cờ vây danh chấn thiên hạ Tử Ngũ tiên sinh chu du bốn bể, nói là để rèn luyện tâm tính.

Tử Ngũ tiên sinh đến Vũ Bình quốc, đi lạc vào Uy Nam Sơn, là Tống Hàn Mặc mới mười bốn tuổi đã cho họ ở lại.

Vị tiểu công tử y phục hoa lệ, mày kiếm mắt sao, khoác áo lông cáo đứng dưới hành lang ngắm tuyết, đôi mắt hoa đào liếc qua, đáy mắt lạnh như băng, lập tức níu chặt lấy tim nàng.

Tuyết mùa đông năm đó rất lớn, họ vẫn luôn ở trong hành cung không ra ngoài. Tống Hàn Mặc và Tử Ngũ tiên sinh ngày nào cũng đánh cờ từ sáng đến tối, từ chỗ bị Tử Ngũ tiên sinh đánh cho tơi bời, đến khi đề nghị đánh cược ván cờ với tiên sinh, chỉ mất vỏn vẹn hai tháng.

Chàng tiến bộ thần tốc, Tử Ngũ tiên sinh ngày nào cũng khen ngợi không ngớt, gọi chàng là thiên tài cờ vây. Chàng lúc nào cũng cầm sách, nửa nằm nửa ngồi trên sập, chỉ mỉm cười chứ không nói gì.

Tống Hàn Mặc lúc đó ít nói đến đáng sợ, có lúc nàng còn tưởng vị tiểu công tử này bị câm.

Thắng cược ván cờ, Tử Ngũ tiên sinh hỏi chàng muốn gì, Tống Hàn Mặc đưa tay chỉ vào Hạng Dĩnh đang đứng bên cạnh, giọng hơi trầm khàn: “Hắn.”

Trong lòng nàng chấn động, gò má ửng hồng, tai ù đi, hoàn toàn không nghe rõ Tử Ngũ tiên sinh và tiểu công tử đã nói gì.

Tử Ngũ tiên sinh giữ lời hứa, sau khi bàn bạc với Thất hoàng tử đã quyết định mỗi dịp năm mới sẽ để Hạng Dĩnh đến Thượng Kinh giúp chàng vài tháng.

Riêng tư, tiên sinh lại dặn đi dặn lại: “Xét về kỳ nghệ, Thất hoàng tử tâm tư trầm ổn, thông minh phi phàm, không phải vật trong ao. Dĩnh Nhi con tâm tư đơn thuần, võ nghệ tinh thông, mọi việc phải cẩn thận. Chăm sóc tốt cho bản thân, đây là lời mẫu thân con dặn.”

Nàng chôn giấu niềm yêu thích đối với chàng. Sau này, tình cờ biết được thân thế của chàng, liền hoàn toàn dập tắt hy vọng.

Sau đó lại có hôn ước, đã gặp được người ấy. Cho dù bây giờ nhìn Tống Hàn Mặc thế này, trong lòng nàng cũng không còn gợn sóng.

Vì một vài chuyện, kiểu nam tử mà nàng ghét nhất chính là người có tâm tư nặng nề, lòng dạ sâu xa, mọi việc đều nhẫn nhịn. Rất không may, vị trước mắt này lại có đủ cả.

Người kia thì lại nhiệt tình, chu đáo tỉ mỉ lại còn vô cùng đáng yêu. Nghĩ đến người đó, gò má nàng lại hơi ửng hồng, nhưng nghĩ đến vài chuyện khác, sắc mặt lại sa sầm xuống.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Tống Hàn Mặc khi chìm đắm giải thế cờ tàn, một bộ dạng cao thâm khó lường, Hạng Dĩnh hơi nhíu mày, chỉ cảm thấy mình năm đó đúng là tuổi trẻ nông nổi, bị sắc đẹp mê hoặc.

Tống Hàn Mặc đặt quân cờ đen xuống một chỗ, quay sang nhìn Hạng Dĩnh: “Xong rồi.”

Hạng Dĩnh nhìn thế cờ không nói gì. Nước đi này tuy không thể nói là quân đen chắc thắng, nhưng cũng coi như là mở ra một con đường sống, tuyệt địa cầu sinh, đã có thế phản công.

Một lúc lâu sau, nàng nói: “Ngươi lại muốn ta đi làm gì?”

Tống Hàn Mặc nhìn Hạng Dĩnh, nghiêm túc gật đầu: “Khinh công của ngươi cao cường, đến không hình, đi không bóng…”

“Hờ.” Tiếng cười khẽ của Hạng Dĩnh cắt ngang lời chàng.

***

Hôm sau là ngày hăm tám tháng Chạp, theo lệ của Vũ Bình quốc, quan viên được nghỉ từ ngày hăm tám đến mùng ba Tết.

Không cần thượng triều, Tống Hàn Mặc ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, đến đêm ba mươi, trong cung lại truyền thánh chỉ, yêu cầu Cảnh Vương vào cung dự gia yến.

“Vương gia, ngài cứ ăn chút đồ thanh đạm, cũng đừng uống rượu, ngồi xuống rồi thì đừng đi lại lung tung.” Chúc Hổ mặc triều phục cho Tống Hàn Mặc, khoác áo choàng lên, lải nhải không ngừng.

“Ngươi nói mấy lần rồi, có phiền không.” Hạng Dĩnh “chậc” một tiếng. Nàng đã thay trang phục tiểu tư của Cảnh Vương phủ. Hôm nay sẽ cùng Cảnh Vương vào cung.

“Nếu không phải ngươi đi, mà là ta đi cùng Vương gia, ta dĩ nhiên sẽ không dặn dò như vậy. Hạng Dĩnh, hôm nay ngươi cũng phải chững chạc một chút, đừng làm mất mặt Vương phủ chúng ta.” Chúc Hổ cãi lại.

Đôi mắt đầy linh khí của Hạng Dĩnh đảo một vòng: “Biết rồi.”

Chúc Hổ thấy bộ dạng đó của nàng thì cảm thấy không đáng tin, ấm ức nhìn Vương gia: “Vương gia, sao lại là Hạng Dĩnh? Hắn mới về. Tiểu nhân đi cùng ngài không được sao?”

“A, phiền chết đi được.” Hạng Dĩnh kéo tay Tống Hàn Mặc, mặt tươi cười, “Vương gia! Không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi.”

Chúc Hổ đứng tại chỗ: “Hạng Dĩnh, tôn ti có khác biệt, ngươi nhất định phải chú ý đó!”

— Hết Chương 15 —