Tổng số chương 85

Chương 13: Chuyện ngày xưa (1)

NGÔN QUAN LUÔN BỊ SÁT HẠI

136 lượt đọc · 2,374 từ

Đây là lần đầu tiên Tống Nguyệt Dung đến Uy Nam Sơn, chuyến đi mùa đông này mang lại cảm giác hoàn toàn khác với lần theo hoàng huynh hạ Giang Nam. Nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nàng thấy một vùng tuyết trắng mênh mông, thỉnh thoảng có vài làn khói bếp lượn lờ bay lên, một khung cảnh yên tĩnh và thái hòa.

Ngày đầu tiên, nàng còn thấy có chút mới lạ. Đến ngày thứ hai, vẫn chỉ có tuyết và thôn sơn, không có gì khác để xem, nàng bắt đầu cảm thấy buồn chán.

Ở lì trong xe ngựa nhiều ngày liền, tuy có bếp than sưởi ấm, không lạnh, nhưng nàng gần như đã quên mất cảm giác chân thực đặt trên mặt đất là thế nào.

Vén rèm cửa sổ, Tống Nguyệt Dung vừa định gọi dừng xe để xuống đi dạo, liền thấy Cảnh Vương đang cưỡi trên con hắc mã tuyết đề. Nhìn lại cỗ xe ngựa của Cảnh Vương phủ đang đi phía trước, xem ra con ngựa kéo xe là một con khác.

Trong cung vẫn luôn có lời đồn, nói Cảnh Vương có một con ngựa yêu quý tên là Phi Yến, có lẽ chính là con này. Cảnh Vương không nỡ để Phi Yến kéo xe đi trên con đường núi gập ghềnh này sao?

Nàng đảo mắt một vòng, xem ra so với việc để ở Thượng Kinh, Cảnh Vương vẫn cảm thấy mang Phi Yến theo bên mình an toàn hơn.

Tống Nguyệt Dung bảo Trường Ân cũng tìm cho mình một con ngựa. Sau khi lên ngựa, cuối cùng nàng cũng cảm nhận được sự tồn tại của đôi chân, chỉ là quá lạnh, quá xóc nảy.

Bàn tay cầm dây cương chỉ một lúc đã cóng đến mất cảm giác. Quay đầu nhìn Cảnh Vương, chàng ngồi trên ngựa, thần sắc ngưng trọng, gió bắc thổi rối lọn tóc mai trước trán.

Thúc ngựa đến gần, nàng cong cong mày mắt: “Thất ca ca, phải đi mấy ngày nữa mới đến Uy Nam Sơn vậy?”

“Trời tuyết, đường khó đi, không vội được, chắc còn khoảng sáu bảy ngày nữa.”

Tống Hàn Mặc không nhìn nàng lấy một cái, chỉ nhìn thẳng về phía trước, Tống Nguyệt Dung để ý thấy trong mắt chàng có sự mong đợi. Thấy Cảnh Vương không có ý nói nhiều, bản thân lại lạnh cóng, nàng đành biết ý quay về xe ngựa.

“Điện hạ,” Trường Ân lên xe ngựa, “Cảnh Vương vừa cho người mang một bàn cờ đến cho nô tài, nô tài chơi cùng Điện hạ giải khuây nhé?”

Tống Nguyệt Dung sáng mắt lên: “Được đó!”

Ngày thứ năm, Tống Nguyệt Dung chán nản nhìn Trường Ân đang mang vẻ mặt nịnh nọt ở phía đối diện bàn cờ.

“Nô tài ngu dốt, Điện hạ lại thắng rồi, Điện hạ thật sự là kỹ nghệ cao siêu! Nô tài còn chưa thắng được ván nào… Nô tài ngu dốt…”

Ném quân cờ trong tay lên bàn cờ, tiếng “loảng xoảng” giòn giã cắt ngang lời Trường Ân, có mấy quân cờ còn lăn xuống sàn xe, Tống Nguyệt Dung lên tiếng: “Không chơi nữa.”

“Vâng, Điện hạ, vậy nô tài dọn bàn cờ.” Trường Ân quỳ trên sàn xe nhặt cờ, Tống Nguyệt Dung thì nhoài người ra bên cửa sổ, vén rèm nhìn ra ngoài. Hôm nay không thấy Cảnh Vương cưỡi ngựa, chắc cũng đã vào xe rồi.

“Xem ra Cảnh Vương cũng biết lạnh, hôm qua ta thấy huynh ấy điềm tĩnh như vậy, còn tưởng là người không biết lạnh chứ.” Tống Nguyệt Dung lẩm bẩm.

“Hôm qua nô tài thấy lúc Cảnh Vương xuống ngựa, đi đứng còn không vững, phải để tiểu đồng của ngài dìu.” Trường Ân cũng góp một câu.

“Ồ?” Tống Nguyệt Dung nhìn núi sâu tuyết trắng bên ngoài, lại nói: “Lần sau ta không bao giờ đến cái nơi quỷ quái Uy Nam Sơn này nữa, chán chết đi được. Đoàn người của Cảnh Vương trông lại có vẻ cam tâm tình nguyện.”

“Ngày trước khi Tiên hoàng còn tại vị, có một năm trong cung mời một vị tiên trưởng, tiên trưởng nói mỗi năm cử một vị hoàng tử vào đầu tháng Chạp đến Uy Nam Sơn tế bái tổ tiên hoàng thất thì sẽ có lợi cho sự hưng vượng của hoàng gia. Tiên hoàng liền chỉ định Cảnh Vương không được sủng ái, bao nhiêu năm nay, chắc ngài ấy cũng quen rồi.” Trường Ân nhặt quân cờ cuối cùng lên bàn cờ.

“Thì ra là vậy.” Tống Nguyệt Dung buông rèm xe, nhìn Trường Ân, “Ngươi biết cũng nhiều thật…”

Trường Ân nở nụ cười lấy lòng: “Những chuyện này đều là nghe các lão cung nhân kể lại, sư phụ nói, nói chuyện nhiều với các bậc lão làng trong cung sẽ có nhiều lợi ích.”

Tống Nguyệt Dung khẽ “ừm” một tiếng, cảm thấy xe ngựa dừng lại. Vén rèm lên, nàng gọi một tên tuỳ tùng đến hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Có một khách điếm, Cảnh Vương nói hôm nay sẽ nghỉ chân ở đây.”

“Nơi núi sâu hoang dã này mà lại có khách điếm? Ngươi lui đi.”

“Vâng, Điện hạ.”

,

Xuống xe ngựa, nhìn tiểu viện cũ nát trước mắt, nụ cười trên mặt Tống Nguyệt Dung không giữ được nữa, lộ ra vẻ chê bai. Trên cửa lớn của viện treo một tấm biển gỗ, viết nguệch ngoạc bốn chữ “Duyệt Lai khách điếm”.

Vào trong viện, hai thanh niên đang xay đậu, một người đẩy, một người kéo, mồ hôi rịn ra, toàn thân bốc hơi trắng. Lại gần hơn, phát hiện họ trông giống hệt nhau, hoá ra là huynh đệm song sinh!

“Tránh ra! Đồ dơ bẩn, đừng có va chạm vào quý nhân!” Trường Ân thấy bộ dạng hai người, vội vàng tiến lên xua đuổi.

Hai thanh niên bị đuổi đi, cũng không giận, không buồn, dường như đã quen, liếc nhìn những người vào khách điếm rồi cúi đầu lặng lẽ bỏ đi.

Sau khi Cảnh Vương trao đổi với chưởng quầy, liền dặn dò mọi người: “Hôm nay nghỉ chân ở đây, ngày mai chúng ta đợi đến giữa trưa hãy xuất phát.”

Dùng cơm xong, sắp xếp phòng ổn thỏa, Tống Hàn Mặc và Tống Nguyệt Dung ở hai phòng sát vách, những hạ nhân khác thì chia nhau nghỉ ở hai phòng.

Tống Nguyệt Dung toàn thân sắp rã rời vì bị xe ngựa xóc nảy, vào phòng liền nằm úp sấp trên giường không nhúc nhích, chăn nệm có mùi ẩm mốc, nàng bất mãn “chậc” một tiếng.

Nhưng nàng quá mệt, nằm xuống là không muốn động đậy, trong lúc mơ màng, nghe thấy bên ngoài có tiếng sột soạt, rồi đến tiếng nói chuyện.

“Mang về phòng mà ăn đi, mạng già của ta cũng là do các con cứu về từ bên ngoài, ta lại chỉ có thể làm được bấy nhiêu thôi…” Giọng một lão bà bà.

“A bà, đừng, đừng…” Một thanh niên nói.

“A bà, chúng con không cần đâu… lỡ bị chưởng quầy phát hiện thì không hay…” Giọng một thanh niên khác.

“Hôm nay có quý nhân ở đây, ta thấy chưởng quầy còn không cho các con ra ăn cơm, các con chắc đói rồi, đừng từ chối nữa!” Giọng a bà trở nên kiên quyết, “Chỉ là chút điểm tâm, lại là của quý nhân ăn thừa…”

“Vậy chúng con…”

“Các con ăn ở đây thôi, mang về bị chưởng quầy phát hiện thì không hay…”

Một hồi im lặng, Tống Nguyệt Dung nhíu mày, nàng mệt đến nỗi lười cả việc cất tiếng đuổi họ đi, trùm chăn qua đầu lẩm bẩm một câu: “Ồn chết đi được…”

Bên cửa sổ lại vang lên giọng lão bà bà: “Nghe mẹ ta nói, ta cũng từng có một muội muội, nhưng vì là song sinh nữ, vừa sinh ra đã bị ném chết…”

“Trước đây khi ta làm bà đỡ ở Thượng Kinh, từng gặp một nhà quý nhân sinh được long phụng thai, lão gia kia ngay tại chỗ đòi ném chết bé gái, cuối cùng là phu nhân cầu xin mới không ra tay…”

“Sau đó thì sao?” Giọng một thanh niên.

“Sau đó vị phu nhân đó cho ta ít tiền, bảo ta ở quê chăm sóc tiểu thư cho tốt. Phu nhân thỉnh thoảng sẽ đến thăm tiểu thư, nhưng năm tiểu thư sáu tuổi vẫn bị lão gia phát hiện…”

“Rồi sao nữa?” Thanh niên có chút sốt ruột.

“Chuyện sau đó thì lão bà ta không biết nữa, tiểu thư bị đưa lên xe ngựa, ta đành phải đến nơi khác kiếm sống…”

“Huynh đệ các con sống được đến giờ cũng là do chưởng quầy phát thiện tâm, cứu các con…”

“Song sinh là điềm bất tường…” Bên cửa sổ cuối cùng cũng không còn tiếng động.

.

Trưa ngày hôm sau, đoàn người của Cảnh Vương dùng bữa xong lại lên đường, chuyến đi này lại mất thêm năm ngày. Chiều tối ngày thứ mười, họ cuối cùng cũng đến được Uy Nam Sơn, lăng mộ hoàng gia.

Mặt trời lúc chạng vạng có chút vàng úa, chiếu lên tuyết như phủ một lớp sa vàng. Đoàn người từ xa trông thấy hành cung sừng sững giữa núi non, đôi mắt mệt mỏi ánh lên chút khát khao.

Vội vã đến hành cung, Tống Nguyệt Dung nằm trên chiếc giường lụa ấm áp, cơm tối cũng không ăn, cứ thế ngủ thiếp đi.

Ngủ đến nửa đêm thì bị đói đánh thức, gọi Trường Ân mấy tiếng cũng không ai đáp lại, chắc cũng đã đi nghỉ rồi. Đành bất đắc dĩ mặc lại y phục, Tống Nguyệt Dung đành tự mình đi tìm chút gì đó để ăn.

Lén lút ra khỏi cửa cung, chưa đi được mấy bước liền thấy Cảnh Vương từ cửa hông đi vào, chàng dẫn theo một tiểu đồng, dáng vẻ vội vã, dường như vừa từ bên ngoài trở về. Tống Nguyệt Dung có chút kỳ lạ, Cảnh Vương đi đâu vậy?

Ngày hôm sau, nhân lúc Tống Hàn Mặc cử hành nghi lễ tế tổ, Tống Nguyệt Dung bảo Trường Ân đi nghe ngóng xem tại sao hôm qua Cảnh Vương lại về muộn như vậy.

“Điện hạ, đã nghe ngóng được rồi,” Trường Ân nở nụ cười không mấy tốt lành, “Nghe nói Cảnh Vương mỗi năm đến Uy Nam Sơn đều xuống núi trước để tế bái một ngôi mộ hoang.”

“Mộ hoang?” Tống Nguyệt Dung rất nghi hoặc.

“Vâng, đến bia mộ cũng không có.” Trường Ân gật đầu, không biết nhớ ra điều gì, đột nhiên bừng tỉnh, “Chẳng lẽ là vị cung nữ đó?”

“Cung nữ nào?” Tống Nguyệt Dung hỏi.

Trường Ân đáp: “Cảnh Vương là hoàng tử được Tiên hoàng bế về từ chuyến hạ Giang Nam, tuy được gửi nuôi dưới danh nghĩa của Đức phi, nhưng từ nhỏ ngài lại do một cung nữ xinh đẹp nuôi lớn.”

“Cung nữ?!” Tống Nguyệt Dung đăm chiêu.

“Giờ nghĩ lại, năm vị tiên trưởng đó đến cung, vừa hay là năm vị cung nữ đó qua đời…”

“Vậy nên, Thất ca ca đến Uy Nam Sơn, thực ra là tự nguyện? Mục đích là vì cung nữ đó?! Cung nữ đó có lai lịch gì?”

Trường Ân hạ thấp giọng nói: “Có người nói, nữ tử đó là chị gái cùng mẹ khác cha của Cảnh Vương… Cũng có người nói, đó là mẹ ruột của Cảnh Vương, từng là nữ tử chốn lầu xanh, không thể đường đường chính chính xuất hiện…”

“Vậy… nàng ta chết thế nào?” Tống Nguyệt Dung cẩn thận hỏi.

“Lời đồn rằng nàng ta hạ độc hại chết Lục công chúa, trong lòng cắn rứt, phát điên, có một ngày tự thiêu chết…”

Trường Ân dừng lại, giọng càng hạ thấp hơn: “Tiên hoàng trời sinh phong lưu, còn có một lời đồn khác, nói cung nữ đó thực ra là con gái riêng của Tiên hoàng, nhưng… nàng ta vẫn… sinh ra Cảnh Vương…”

Đôi môi đỏ của Tống Nguyệt Dung khẽ mở, kinh ngạc nhìn Trường Ân…

“Tế lễ kết thúc!”

Tiếng hạ nhân hô lớn từ ngoài vọng vào, một cơn gió lạnh thổi qua khiến Tống Nguyệt Dung rùng mình.

Nàng giận dữ chỉ vào Trường Ân, quát: “Nói bậy bạ! Loại lời đồn này, nếu ta còn nghe ngươi nói, sẽ nhổ lưỡi của ngươi!”

“Điện hạ bớt giận! Điện hạ bớt giận! Nô tài không dám nói nữa…” Trường Ân sợ hãi quỳ rạp xuống đất, thân người khẽ run.

“Chuyện mộ hoang, ngươi tốt nhất cũng quên đi… Không được về cung nói năng lung tung! Khụ khụ khụ khụ…” Tống Nguyệt Dung ho một tràng dữ dội, ho đến mặt đỏ bừng, khoé mắt rơm rớm nước.

“Vâng vâng… vâng, Điện hạ…”

.

Hai ngày sau, Tống Nguyệt Dung thỉnh thoảng cải trang thành thái giám, lén đến từ đường đưa cơm cho Tống Hàn Mặc. Chàng ngồi ngay ngắn bên án thư cạnh từ đường đọc sách, chăm chú đến nỗi không nhận ra cả nàng.

Sau đó bị nhiễm phong hàn, Tống Nguyệt Dung không ra khỏi cửa nữa. Trước khi lên đường, cuối cùng cũng đỡ nhiều, lại bắt gặp Tống Hàn Mặc nửa đêm lén lút ra khỏi hành cung từ cửa hông.

Lòng hiếu kỳ thôi thúc, nàng bám theo sau, xuống đến chân núi, chỉ thấy Tống Hàn Mặc một thân hắc y, quay lưng đứng bên ngôi mộ hoang không bia mộ, im lặng rất lâu, rất lâu.

Trong núi có một con chim, tiếng kêu từng tiếng, từng tiếng truyền vào tai. Một cảm giác cô liêu, đơn độc dâng lên trong lòng, Tống Nguyệt Dung lặng lẽ rời đi.

Lau đi giọt lệ trên má, nàng đột nhiên rất nhớ mẫu phi, mẫu phi nay bầu bạn với đèn thiền, không biết mọi sự có ổn không…

— Hết Chương 7 —