Người nọ lấy một chiếc mặt nạ màu đen trên bàn che đi nửa trên khuôn mặt, chậm rãi nói: “Tại hạ Nghiêm Hành Chi, tự Vũ, là bào đệ của Nghiêm đại nhân.”
“Nghiêm đại nhân là song sinh? Bản vương ở Thượng Kinh chưa từng nghe qua chuyện này.” Tống Hàn Mặc vô cùng kinh ngạc.
“Song sinh là điềm không lành, sau khi tại hạ ra đời, đã được lén lút nuôi ở quê, người trong thành Thượng Kinh không ai hay biết chuyện này.”
“Song sinh không được làm quan trong triều, Nghiêm gia các người thật to gan.”
“Bây giờ Cảnh Vương biết rồi cũng không làm gì được.”
“…”
Bốn mắt nhìn nhau, ánh nến sau lưng Nghiêm Vũ có chút chói mắt, Tống Hàn Mặc nhắm mắt lại, nghĩ đến cảnh mình lăn xuống núi, một trận sợ hãi ùa về: “… Bản vương còn tưởng mình chết chắc rồi.”
“Không biết vì sao Cảnh Vương lại đi một mình? Lần này ngài bị thương không nhẹ, hạ nhân phát hiện ngài ngã trong vũng máu bên đường, còn tưởng ngài đã chết. May mà Lực Phu kiểm tra kỹ, ngài vẫn còn sống.
Tại hạ đã xem qua, nơi sạt lở ở lưng chừng núi, may mà núi cũng không quá dốc, ngài mới nhặt về được một mạng,” Nghiêm Vũ ngừng một chút, “nhưng Phi Yến đã tắt thở rồi…”
Cắn răng, một lúc lâu sau, Tống Hàn Mặc đáp một câu: “Không sao, trước đó ta vội về cứu người, bây giờ không kịp nữa rồi…”
Nói xong, chàng chống tay trái xuống sàn, nén đau, dựa vào thành xe ngựa: “Ngươi vừa nói ta biết rồi cũng không làm gì được, xem ngươi… đang mặc tang phục, là vì Nghiêm đại nhân sao? Nghiêm Tu Khiết chết rồi?”
Vành mắt Nghiêm Vũ hơi đỏ, hai tay đặt trên tang phục siết chặt, giọng nói có phần nghẹn ngào: “Y… lúc nghỉ ngơi trong phủ, đã bị thích khách cải trang thành tiểu tư bắn chết.”
Tuy biết Nghiêm Tu Khiết đã xảy ra chuyện, nhưng Tống Hàn Mặc vẫn giật mình kinh hãi, trước đó là hành thích giữa phố, lần này lại là bắn chết trong phủ? Không biết hai lần này có phải do cùng một người làm hay không.
“Hung thủ lại cải trang thành tiểu tư? Xảy ra khi nào? Lúc đó Nghiêm Tu Khiết đang ở đâu trong phủ? Đang làm gì?” Tống Hàn Mặc dồn dập hỏi.
Nghiêm Vũ nhìn Tống Hàn Mặc, vẻ mặt có chút chần chừ, hắn mím đôi môi mỏng nói: “Chuyện xảy ra vào chập tối hôm nay. Buổi chiều huynh trưởng rảnh rỗi, ngồi bên ao trong phủ câu cá giải sầu. Tên thích khách đó trèo lên mái nhà, tay cầm nỏ, sau khi bị bắt tại trận đã cắn lưỡi tự vẫn.”
Mắt đảo một vòng, nghĩ đến chuyện giới nghiêm lần đó, Tống Hàn Mặc hỏi ra nghi vấn đã có từ lâu của mình: “Tại sao Nghiêm gia không lập linh đường ở Thượng Kinh? Tại sao phải rời thành trong đêm?”
“Y nói… y không muốn được chôn ở Thượng Kinh… Thượng Kinh lạnh quá, y muốn về Giang Nam.”
Ngoài xe ngựa, gió lạnh vi vu, thổi bay hơi ấm trong xe. Im lặng một lát, Tống Hàn Mặc chỉ nói bốn chữ: “Thì ra là vậy.”
A Xảo trước đây cũng thích nhìn về phía bắc, nói rằng nàng nhớ Vi Đan rồi.
“Cảnh Vương, ngài hãy gặp y đi.” Mắt Nghiêm Vũ hơi đỏ.
Nhớ lại một Nghiêm Tu Khiết không chút sức sống ngồi trước cửa tiệm. Tống Hàn Mặc dời mắt đi nơi khác, tránh ánh mắt của Nghiêm Vũ, do dự nói: “Bản vương… không muốn gặp y.”
Trong mắt Nghiêm Vũ có chút thất vọng, hắn thủ thỉ nói: “Cảnh Vương, tuy tại hạ từ nhỏ lớn lên ở quê, nhưng huynh trưởng thường xuyên đến thăm tại hạ, huynh đệ chúng tại hạ từ nhỏ tình nghĩa sâu đậm. Dù không ở Thượng Kinh, tại hạ cũng từng nghe danh Mặc Thất công tử, chỉ vì huynh trưởng thường nhắc đến ngài, trong lời nói đều là sự tán thưởng.”
“Nghiêm Tu Khiết tán thưởng bản vương?”
Nghiêm Vũ gật đầu: “Huynh trưởng sở dĩ chỉ trích Cảnh Vương trên triều đình, tại hạ đoán, có lẽ là hận rèn sắt không thành thép.”
“…” Tống Hàn Mặc im lặng một lúc, chàng nhìn ánh nến, khẽ cười một tiếng, suy nghĩ có chút xa xăm, nhớ lại những lời chỉ trích của đám ngôn quan trên triều trước đây, “Nghiêm đại nhân lại đề cao bản vương như vậy, chuyện ở sân mã cầu năm đó y chưa nghe qua sao? Bản vương không dám nhận.”
“Tại hạ cũng cho rằng hành vi của huynh trưởng không thỏa đáng, nhưng huynh trưởng một mực làm theo ý mình, nên quan hệ với Cảnh Vương mới luôn giằng co. Gần đây, Cảnh Vương dường như có ý kết giao với huynh trưởng, ngày tặng mai, lúc y về phủ, trên mặt mang theo nụ cười, là nụ cười mà Vũ này nhiều năm chưa từng thấy.”
Nghiêm Vũ chậm rãi nói: “Dù ở trong cung bị Bệ hạ trách phạt, sau khi về phủ, huynh trưởng cũng sẽ ngẩn người nhìn cành mai mà ngài tặng.”
Tống Hàn Mặc lộ vẻ kinh ngạc, chàng không ngờ Nghiêm Tu Khiết lại thích cành mai đó đến vậy, có chút ngoài dự liệu, chàng lại không để ý đến chuyện trách phạt mà Nghiêm Vũ nói.
Nghiêm Vũ lại nói: “Nghiêm gia tại hạ làm ngôn quan ở Thượng Kinh đã ba đời, huynh trưởng ở Thượng Kinh vẫn chưa có một người bạn tri kỷ, xem ra, huynh trưởng rất yêu mến Cảnh Vương. Bây giờ y thân đang nằm trong quan tài, Cảnh Vương ngài… ngay cả gặp y một lần cũng không chịu sao?”
“…” Tống Hàn Mặc nhắm mắt, tựa vào thành xe, suy nghĩ một lát vẫn chưa lên tiếng.
Một lão phu nhân vén rèm xe lên, tóc bà đã hoa râm, khóe mắt có vài nếp nhăn, mặt đẫm lệ, giọng điệu kiên định: “Cảnh Vương đã không muốn gặp, Hành Chi đừng miễn cưỡng ngài ấy nữa.”
“Vâng, thưa mẫu thân.” Nghiêm Vũ nhìn Tống Hàn Mặc lần cuối, rồi xuống xe.
Sau một hồi khuyên giải của Nghiêm Vũ, Tống Hàn Mặc thực ra đã muốn đi, nhưng Nghiêm lão phu nhân đã nói vậy, chàng mà mở miệng nói muốn gặp Nghiêm Tu Khiết một lần thì lại không hay.
Gió lạnh buốt giá, thổi tốc một góc rèm cửa sổ xe ngựa, Tống Hàn Mặc nhìn thấy tấm vải trắng bay phấp phới trong gió. Mấy hạ nhân đến gần, vén tấm vải trắng lên, một góc cỗ quan tài đen kịt hiện ra.
Rèm buông xuống, che khuất tầm nhìn, Tống Hàn Mặc chỉ nghe thấy tiếng ma sát của tấm ván gỗ nặng nề, chàng không khỏi nín thở, đoán rằng có lẽ nắp quan tài đã được đẩy ra.
“Vù vù vù”, lại một trận gió mạnh, trong khu rừng bên cạnh còn vọng đến mấy tiếng chim kêu thê lương.
Rèm lại bị vén lên một chút, trong tay Nghiêm lão phu nhân cầm một lọn tóc buộc dây đỏ dường như muốn đặt vào trong quan tài, Nghiêm Vũ ở bên cạnh kéo bà lại, chắc là không đồng ý.
Nghiêm lão phu nhân đẩy mạnh Nghiêm Vũ ra, mắt đẫm lệ, liếc về phía này một cái, Tống Hàn Mặc tóc gáy dựng đứng, không rõ vì sao, chàng cảm thấy lão phu nhân đang nhìn mình.
May mà gió đã ngừng, tấm rèm rủ xuống, che đi ánh mắt của lão phu nhân, khiến chàng thở phào nhẹ nhõm.
Tống Hàn Mặc kiểm tra vết thương của mình, gãy một cánh tay, trên mặt có vài vết xước, trên chân, trên người khắp nơi đều quấn băng gạc, thật là thê thảm.
Ánh nến vàng vọt trong xe khẽ lay động, cảnh tượng vừa nhìn thấy càng củng cố quyết tâm nhất định phải cứu Nghiêm Tu Khiết của chàng.
Dựa vào thành xe, chàng từ từ nhắm mắt lại…
Gió lùa qua khe rèm vào trong xe, ở nơi Tống Hàn Mặc không nhìn thấy, tóc của chàng rõ ràng đã bị cắt đi một đoạn ngắn.
“Cảnh Vương? Cảnh Vương…”
Tống Hàn Mặc tỉnh lại, nhận ra là Nghiêm Vũ thì trở nên hoảng hốt, gắng gượng ngồi dậy nhìn ra bầu trời ngoài xe: “Canh giờ nào rồi?!”
Vén rèm lên, vẫn là một màu đen kịt, lòng mới yên lại.
“Cảnh Vương?” Nghiêm Vũ không hiểu sự hoảng hốt đột ngột của Tống Hàn Mặc, nói: “Vẫn chưa đến nửa đêm.”
“Phù, vậy thì tốt… vậy thì tốt…” Tống Hàn Mặc lại ngồi xuống, tâm trạng bình tĩnh lại một chút mới hỏi Nghiêm Vũ: “Có chuyện gì?”
Nghiêm Vũ: “Gia mẫu đã ngủ rồi, Vũ đến tìm Cảnh Vương là có chuyện quan trọng muốn báo…”
“Được.” Tống Hàn Mặc ra hiệu bằng mắt cho Nghiêm Vũ nói tiếp.
“Không biết Cảnh Vương có từng nghe nói về tổ chức Tam Trúc?”
“Tam Trúc?” Tống Hàn Mặc gật đầu, có chút do dự, “Mới nghe nói, là một tổ chức thám tử, thuộc về triều đình. Nghe nói… Nghiêm đại nhân là thủ lĩnh Tam Trúc.”
Nghiêm Vũ cau mày, im lặng một lát, đôi mắt hắn hơi đỏ, giọng điệu vô cùng bất mãn: “Toàn là quỷ kế của Tống Thanh Mặc!”
“Nghiêm công tử!!!” Tống Hàn Mặc cau mày ngắt lời hắn.
Tống Thanh Mặc là danh húy của Hoàng thượng.
Nghiêm Vũ bình tĩnh lại, nói tiếp: “Vũ hy vọng Cảnh Vương có thể nhớ một câu ‘Sự liễu phất y khứ, Thâm tàng thân dữ danh’, đây là châm ngôn của tổ chức Tam Trúc, do Lệnh Nhất Đao viết, là ám hiệu nội bộ của Tam Trúc.”
Tống Hàn Mặc khó hiểu nhìn Nghiêm Vũ: “Tại sao ngươi lại biết những chuyện này?”
“Tam Trúc chính là do Vũ và bằng hữu sáng lập. Sau này nếu Cảnh Vương có điều gì muốn biết, có thể đến một nơi ở Thượng Kinh có trồng ba cây trúc. Viết châm ngôn và điều muốn hỏi lên giấy, bỏ vào hộp dưới gốc trúc, bất kể là vấn đề gì, bảy ngày sau sẽ có câu trả lời.”
“Còn nữa… trong Đông Cung, có một rừng trúc, bên trong có hòn non bộ, dưới tảng đá đỏ có chôn phương ấn của thủ lĩnh Tam Trúc, Cảnh Vương có cơ hội thì hãy đi đào nó lên.”
Hắn nói một cách thản nhiên, nhưng Tống Hàn Mặc lại kinh hãi trong lòng, không dám tin: “Phương ấn thủ lĩnh?! Tại sao lại ở trong cung?! Tại sao ngươi lại nói cho bản vương những chuyện này?!”
Nghiêm Vũ tháo mặt nạ xuống, ánh mắt hắn nhìn Tống Hàn Mặc như một con dao khắc, nhìn thấu người ta từ trong ra ngoài.
Thấy Tống Hàn Mặc cau mày, Nghiêm Vũ dời tầm mắt, nói một cách bình thản: “Trước đây Mặc Thất công tử lừng lẫy trên sân mã cầu, còn là đệ tử chân truyền của đại sư cờ vây Tử Ngũ tiên sinh. Vũ cho rằng, Thất điện hạ hẳn không thật tâm muốn làm một vị nhàn tản vương gia ở Thượng Kinh. Tất cả chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ vì thời thế mà thôi.”
Trong mắt Tống Hàn Mặc mang theo vẻ cảnh giác: “Bản vương không biết Tử Ngũ tiên sinh nào, cũng không biết Nghiêm công tử đang nói gì.”
“Hờ, bảy năm trước, tiền thái tử qua đời, ngài nhiễm phong hàn, nằm liệt giường. Bốn năm trước, Chiêu Vũ Môn thanh quân trắc, ngài bị gãy chân, nằm liệt giường.
Trong lúc các vị hoàng tử tranh đoạt quyền lực trước đây, ngài đã đóng vai trò gì trong đó? Mà có thể sống đến ngày nay!”
Nghiêm Vũ lời lẽ đanh thép, hắn nói rất nhanh, không đợi Tống Hàn Mặc giải thích, lại nói: “Thất điện hạ trước đây được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của Đức phi, Hoàng thượng chính là con của Đức phi. Sau khi ngài ấy lên ngôi đã đích thân ban cho Thất điện hạ chữ ‘Cảnh’, Cảnh chính là vật không thể thiếu. Tại hạ cho rằng, Hoàng thượng rất hiểu điện hạ.”
Ánh mắt Nghiêm Vũ nhìn Tống Hàn Mặc mang theo sự chán ghét, không hề che giấu.
Lại là ánh mắt này, đáy mắt Tống Hàn Mặc thoáng qua vẻ tổn thương, chàng khẽ cười một tiếng: “Theo ý của Nghiêm công tử, bản vương sống lay lắt đến bây giờ chính là tội của bản vương? Sao Nghiêm công tử không đoán rằng, bản vương cũng chỉ là con cờ của những hoàng tử tranh quyền đó! Bản vương muốn sống, có gì sai! Bản vương sống sót sau cuộc tranh giành quyền lực, lại có gì sai!”
Chàng có chút kích động, vết thương ở eo rỉ ra một ít máu, Nghiêm Vũ lạnh lùng nhìn, không nói gì thêm, gọi đại phu đến, thay băng mới cho chàng.
Sau khi đại phu lui ra, tâm trạng của Tống Hàn Mặc đã dịu đi một chút, chàng nằm trong xe ngựa, thăm dò hỏi: “Những lời Nghiêm công tử vừa nói, là suy nghĩ của chính ngươi hay là của Nghiêm đại nhân?”
“Những lời tại hạ vừa nói, không có chút quan hệ nào với huynh trưởng, huynh trưởng tâm tư trong sáng, đối xử tốt với mọi người, đó đều là phỏng đoán của tại hạ.”
“Hờ, Nghiêm đại nhân đối xử tốt với mọi người? Nực cười, thật nực cười. Ngươi từ nhỏ lớn lên ở quê, sao lại rõ chuyện các hoàng tử tranh giành quyền lực như vậy? Ta thấy ngươi là do mưa dầm thấm lâu thôi.”
Nghiêm Vũ lập tức phản bác: “Cảnh Vương! Ngài không hiểu huynh trưởng thật sự! Người đã khuất, mong Cảnh Vương đừng phán xét bừa bãi.”
Tống Hàn Mặc nghĩ đến cỗ quan tài đang đỗ ở không xa, trong lòng có chút áy náy.
Nghiêm Vũ không nhìn Tống Hàn Mặc, nói tiếp: “Tại hạ từ nhỏ lớn lên ở quê, hành tẩu giang hồ, kết giao bằng hữu, sáng lập Tam Trúc…”
Giọng hắn ngày càng cao, hắn thẳng người dậy, trong mắt phản chiếu ánh nến, rực lửa. Hẳn là đang nhớ lại những năm tháng khoái ý giang hồ trước đây, cả người như biến thành một ngọn lửa rực cháy.
Đột nhiên, ngọn lửa bị dập tắt. Nghiêm Vũ ngồi xuống lại, ánh mắt trở nên ảm đạm, hai tay siết chặt vạt áo: “Mấy người chúng tại hạ đều có chút hứng thú với chuyện triều đình. Nhưng, lúc Nhất Đao huynh còn tại thế, đã nói rằng, huynh ấy không muốn dùng Tam Trúc vào chuyện triều chính…”
Tống Hàn Mặc thuận miệng hỏi: “Lệnh Nhất Đao đại hiệp qua đời rồi sao?”
Tay phải Nghiêm Vũ run rẩy sờ lên vết sẹo trên mặt, cả người hắn toát ra nỗi đau đớn tột cùng: “Huynh ấy chết vì tranh đấu gia tộc, bị huynh đệ của mình giết. Năm đó tại hạ thì bị Nhị hoàng tử lầm tưởng là huynh trưởng mà truy sát, rơi xuống vách núi, một năm sau mới liên lạc lại được với huynh trưởng.”
Tống Hàn Mặc đột ngột ngồi bật dậy, mặc kệ vết thương đau đớn, trừng mắt nhìn Nghiêm Vũ, thì ra bảy năm trước người rơi xuống vách núi không phải là Nghiêm đại nhân, mà là Nghiêm Vũ!
Hờ, hóa ra Nhị hoàng huynh, lại truy sát nhầm người rồi sao.
Một nước cờ sai, cả bàn cờ đều thua…
Tống Hàn Mặc nhìn Nghiêm Vũ cảm khái nói: “Năm đó bản vương tuy nằm liệt giường, nhưng cũng có nghe qua. Huynh đệ Nghiêm gia các người gậy ông đập lưng ông, Nghiêm đại nhân trên triều chỉ chứng Nhị hoàng tử, lại đẩy hắn vào con đường chết.”
Cuối cùng hai người đều im lặng, Tống Hàn Mặc chất vấn: “Ngươi nói cho bản vương tin tức về Tam Trúc, có ý đồ gì?”
Nghiêm Vũ đeo mặt nạ lên, vô cảm liếc nhìn chàng một cái rồi không trả lời, hắn xuống xe ngựa rồi lẩm bẩm: “Con tin chết rồi, sau này sẽ là đối đầu trực diện…”
“Ý gì?”
“Đêm đã khuya, Cảnh Vương nghỉ sớm đi. Ngày mai ta sẽ cho người đưa Cảnh Vương về Thượng Kinh.”
.
Chú thích:
Lý Bạch, 《Hiệp khách hành》: Sự liễu phất y khứ, Thâm tàng thân dữ danh. (Việc xong phủi áo đi, giấu kín thân và danh.)