Tổng số chương 118

Chương 16: Y phục

SỦNG PHI

172 lượt đọc · 2,514 từ

Hậu cung có hơn hai mươi vị cung phi có vị phân, không thiếu gì kẻ muốn tranh giành một phần rủ lòng thương của Thiên tử.

Hoàng thượng gần đây vào hậu cung nhiều hơn một chút, ngoài Vệ Quý phi ân sủng đang thịnh, Thư Phi và Từ Tiệp Dư cũng đều từng tiếp giá. Nhưng từ sau khi Từ Tiệp Dư thị tẩm, Hoàng thượng liền không triệu hạnh cung phi nào nữa, hậu cung khó tránh khỏi nổi lên vài lời dị nghị.

Hôm nay đến Khôn Nghi cung thỉnh an, Từ Tiệp Dư vừa vào cửa, trong điện vút một cái yên tĩnh trở lại.

Đón lấy ánh mắt dò xét của mọi người, nàng ta không hiểu vì sao, đành phải cong khóe môi, bên gò má trắng hồng lộ ra lúm đồng tiền, ngọt ngào đáng yêu.

Cái dáng vẻ ngây thơ đáng yêu này, hoàn toàn không giống người từng bị Hoàng thượng lạnh nhạt.

“Đúng là tim lớn thật.” Vân Sung Dung bĩu môi, nói lời mỉa mai với Trương Quý Nghi bên cạnh. “Nếu đổi lại là người khác, e là đã xấu hổ không dám ra khỏi cửa rồi.”

Từ Tiệp Dư là người do Hoàng hậu tiến cử lúc tuyển tú, Trương Quý Nghi không muốn đắc tội Hoàng hậu, chỉ khẽ lắc đầu, nhắc nhở Vân Sung Dung là không ổn.

Tuệ Tu Nghi ở đối diện nghe thấy lời ả, cười khẩy một tiếng, nhướng mày. “Vân Sung Dung đúng là tâm tư linh lung. Bổn cung thấy ngươi không bằng đặt tâm tư vào đường chính, cũng không đến nỗi nhìn ân sủng của Từ muội muội mà đỏ mắt.”

Vân Sung Dung tức đến dựng mày, Tuệ Tu Nghi vừa vặn chọc trúng chỗ đau của ả. Ả đã mấy tháng chưa từng thừa sủng, vốn dĩ Quý phi đã hứa giúp ả nói đỡ trước mặt Hoàng thượng, lại bị Từ Tiệp Dư cướp trước.

“Thiếp thân còn chưa đến mức thiển cận như vậy.” Ả đảo mắt, không thiếu mỉa mai nói: “Có điều thiếp thân không bằng Tuệ Tu Nghi nhìn xa trông rộng, biết chọn cây mà đậu.”

Tuệ Tu Nghi năm đó vì đắc tội Quý phi, sau khi hai bên kết oán, liền quay sang thân cận với Đức Phi, người sinh hạ Nhị Hoàng tử.

Lý do chọn Đức Phi, e là vì Đại Hoàng tử thân thể yếu ớt, không có hy vọng kế thừa đại thống.

Tiết Lệnh đi theo Tiết Phi từ bên ngoài vào, vừa hay chứng kiến quá trình hai người đấu khẩu, thái dương nhói đau âm ỉ.

Người của Chiêu Dương cung đến cáo bệnh Quý phi thân thể không khỏe, cùng lúc nội thị truyền báo “Hoàng hậu giá đáo”, cuộc tranh cãi trong điện mới yên tĩnh trở lại.

“Hậu cung tần ngự, phải là tấm gương cho nữ tử thiên hạ.”

Vương Hoàng hậu thướt tha đi đến trước bảo tọa, khí chất đoan trang ung dung của nàng trấn áp được cục diện.

“Bổn cung ở bên trong đã nghe các ngươi ầm ĩ dữ dội, còn ra thể thống gì nữa?”

Một câu nói này nhắc nhở cả hai phe Vệ Quý phi và Đức Phi, Tiết Lệnh nhìn thấy rõ, hèn gì Hoàng hậu có thể ngồi vững ngôi vị Trung cung.

Nhóm cung phi vốn đã hành lễ đứng dậy, bất kể thật lòng hay giả dối, đều cung kính nói: “Thiếp thân ghi nhớ lời dạy của Hoàng hậu nương nương.”

Vương Hoàng hậu nhắc nhở xong, liền cho mọi người ngồi xuống.

“Qua mấy ngày nữa là sinh thần của Tiết Phi, năm nay nàng ta mới tấn phong phi vị, bổn cung đã thưa với Hoàng thượng, tổ chức cho nàng ta một bữa yến tiệc sinh nhật long trọng.” Vương Hoàng hậu nói xong, mỉm cười hiền hòa nhìn Tiết Phi.

Không phải sinh thần cung phi nào cũng được Hoàng hậu đứng ra tổ chức, thậm chí còn mời được Hoàng thượng.

Nhưng trên mặt Tiết Phi lại không mấy vui vẻ, nàng ta đứng dậy tạ ơn trước, rồi làm ra vẻ khiêm tốn nói: “Tạ nương nương ban ơn, thiếp thân năm nay không phải sinh thần chẵn, thật không dám phiền đến nương nương và các vị tỷ muội——”

Hành động này rơi vào mắt người khác, là khiêm tốn kiểu lấy lui làm tiến: nhưng Tiết Lệnh biết Tiết Phi có sắp xếp khác, đáy lòng dâng lên chút lo lắng, ánh mắt kín đáo quan sát những người có mặt.

Nàng đã muốn rời Diên Phúc cung, thì phải chọn cho mình một nơi để đi. Phe Vệ Quý phi đã kết oán với Tiết Phi, hai bên như nước với lửa: phe Đức Phi và Hoàng hậu có tranh chấp lợi ích, cũng chỉ là bề ngoài bình yên thôi: nàng chỉ có thể đặt ánh mắt vào những cung phi chưa rõ ràng đứng về phe nào.

Chỉ là nàng vào cung thời gian còn ngắn, tính tình của các vị phi tần địa vị cao vẫn chưa nắm bắt được.

Thư Phi nương nương thị tẩm trước Từ Tiệp Dư, xuất thân từ An Quốc Công phủ, đoan trang nhàn nhã, thấu hiểu lòng người, là cháu gái của dưỡng mẫu Hoàng thượng, Tiên Hiếu Huệ Hoàng hậu.

Sau khi Hiếu Huệ Hoàng hậu băng hà, Hoàng thượng vẫn lễ ngộ Quốc Công phủ, phong Thư Phi.

Vân Sung Dung dám đấu khẩu với Tiết Phi, nhưng không dám nói này nói nọ với Thư Phi.

Tiết Lệnh thu hồi tâm tư, lúc này chưa phải lúc cân nhắc những chuyện này, nàng phải mượn sức Hoàng thượng để rời đi trước đã.

Sinh thần của Tiết Phi sắp đến, thời gian dành cho nàng không còn nhiều.

.

Mấy ngày sau đó, Tiết Lệnh vẫn luôn lưu ý hành tung của Thiên tử, nhưng lại không thu hoạch được gì.

Mãi đến sáng nay nàng tình cờ ở Ngự Thiện Phòng nghe người ở bếp nói mang bữa tối đến Ngô Đồng Uyển, liền ngấm ngầm ghi tạc trong lòng.

Nàng từ miệng Ngân Liễu biết được Ngô Đồng Uyển là thư phòng riêng của Hoàng thượng, Hoàng thượng chưa từng mang cung phi nào vào, là một nơi đặc biệt.

Tiết Lệnh bừng tỉnh ngộ, con mèo kia nhất định được nuôi trong Ngô Đồng Uyển.

Phúc Ninh cung thường có cung phi hầu giá, thỉnh thoảng cũng triệu kiến triều thần, nuôi mèo tự nhiên là không tiện.

Trong tay nàng không có át chủ bài nào khác, duy chỉ có con mèo của Thiên tử là coi như thân cận, chỉ có thể mượn cớ này để "tình cờ gặp gỡ" mới không lộ dấu vết.

Thấy thời gian cũng sắp đến, Tiết Lệnh tay xách hộp thức ăn cố ý mượn từ Ngự Thiện Phòng, mặt không đổi sắc ra khỏi cổng lớn Diên Phúc cung.

Gần đây tinh thần Tiết Phi không tốt lắm, khẩu vị cũng kém, tiểu trù phòng thay đổi món liên tục cũng có hạn, họ đến Ngự Thiện Phòng nhiều lần hơn, ra ngoài cũng không gây nghi ngờ.

Sau khi vội vã trả hộp thức ăn trở về, Tiết Lệnh vừa đi vừa tiện tay hái lá cỏ bện một cái giỏ hoa nhỏ xinh, bên trong để khô thịt miếng nhỏ xin từ Ngự Thiện Phòng.

Đến bên cạnh giả sơn, lúc nàng theo phản xạ cúi người tìm mèo, thoáng nhìn thấy một cục trắng trên bãi cỏ.

Tiết Lệnh đang định đi theo qua, phía sau giả sơn bỗng vang lên một giọng nữ mềm mại: “Điện hạ, ngài chậm một chút——”

Lời vừa dứt, một bóng dáng nhỏ xíu từ sau giả sơn lảo đảo đi tới. Hài tử này trông chừng hai ba tuổi, gầy gò, ngược sáng không nhìn rõ dung mạo.

Nghe nói trong cung hai vị Hoàng tử chỉ cách nhau mấy ngày, Đại Hoàng tử sinh non nên yếu ớt, Nhị Hoàng tử sinh đủ tháng thân thể khỏe mạnh.

Hài tử gầy yếu lại có mày mắt tinh xảo trước mắt này, hẳn là Đại Hoàng tử Triệu Kha.

Tiết Lệnh không ngờ lại có người khác ở đây, liền thuận thế nhún người hành lễ: “Nô tỳ bái kiến Điện hạ.”

Cùng lúc đó, cung nhân đi theo hài tử cũng lộ diện, nàng ta dắt tay Đại Hoàng tử, nhíu mày hỏi: “Ngươi là người cung nào, tại sao lại ở đây?”

“Nô tỳ là cung nữ của Diên Phúc cung.” Tiết Lệnh trấn tĩnh như thường nói: “Nô tỳ từ Ngự Thiện Phòng trở về, vừa hay đi ngang qua nơi này…”

Họ bên này đang nói chuyện, lại có cung nhân đi tới.

“A Lệnh cô nương, Hoàng hậu nương nương cho mời.”

Lúc này Tiết Lệnh mới nhìn rõ, hóa ra quả cầu trắng kia là một quả cầu da được làm tinh xảo, chứ không phải con mèo nàng đang tìm. Chắc là Hoàng hậu nương nương dắt Đại Hoàng tử ra đây chơi đùa, mình lại không may đi lạc vào.

Nàng thuận theo vâng dạ, chuẩn bị thỉnh an Hoàng hậu xong liền lập tức về cung.

Tuy nhiên sau khi vòng qua giả sơn, trong lương đình cách đó không xa, chễm chệ ngồi cả Đế lẫn Hậu.

Thân thể Tiết Lệnh mạnh mẽ run lên, vội vàng thu lại mọi tâm tư.

Đại Hoàng tử được cung nhân dắt đến bên cạnh Đế Hậu, Tiết Lệnh đi đến thềm đá trước đình quỳ xuống, cung kính nói: “Nô tỳ bái kiến Hoàng thượng, bái kiến Hoàng hậu nương nương——”

Triệu Huy từ xa nhìn thấy bóng dáng màu hồng kia, thấy động tác nàng lanh lợi nhẹ nhàng, rõ ràng là đã dùng thuốc rồi, vả lại Diên Phúc cung sóng yên biển lặng, e là nàng đã thông minh che giấu chuyện này.

Biết linh hoạt ứng biến, xem ra nàng cũng không thật sự cứng nhắc.

Đáy mắt Triệu Huy lướt qua một tia hài lòng, nhạt giọng nói: “Bình thân.”

Vương Hoàng hậu luôn lưu ý sắc mặt của Thiên tử, ánh mắt nàng đảo qua người Tiết Lệnh, bên môi hiện lên nụ cười hòa nhã, cười gật gật đầu.

Một mỹ nhân lanh lợi thế này, Hoàng thượng có nhìn bằng con mắt khác cũng là chuyện thường, nước cờ này của Tiết Phi đi đúng rồi.

Vương Hoàng hậu nghĩ muốn giúp Tiết Phi một tay, đang định giữ Tiết Lệnh lại nói mấy câu, lại thấy Đại Hoàng tử trước mặt người ngoài vốn luôn bẽn lẽn nhút nhát, lại dũng cảm chủ động đi qua, giọng nói mềm mại nũng nịu gọi một tiếng “Tỷ tỷ”.

Không chỉ Vương Hoàng hậu lộ vẻ kinh ngạc, Triệu Huy đang bưng chén trà động tác cũng hơi khựng lại, ngước mắt nhìn về phía hai người.

Chỉ thấy tiểu hài tử đưa tay nhỏ ra, sờ sờ giỏ hoa bện bằng cỏ đặt bên cạnh Tiết Lệnh.

Hóa ra là món đồ chơi nhỏ này thu hút sự chú ý của Đại Hoàng tử, Vương Hoàng hậu yên tâm, dịu giọng hỏi: “A Lệnh, đây là tự ngươi làm à?”

Tiết Lệnh hoàn hồn, cúi người đáp lời: “Bẩm nương nương, đúng là nô tỳ tiện tay bện chơi, bên trong đựng chút vụn khô thịt.”

Hàng mi dài của nàng khẽ run, gò má phấn nộn ửng lên vệt hồng như ráng chiều, cả người vì căng thẳng mà bất giác trở nên nói nhiều.

Nàng đã nói dối.

Nhưng nàng không phải là người giỏi nói dối.

Triệu Huy biết nàng quy củ trước nay luôn rất tốt, lại xuất thân Hầu phủ, tuyệt đối sẽ không vì Hoàng hậu hỏi chuyện mà hoảng hốt.

Nàng hôm nay đi đường vòng qua đây lại mang theo khô thịt, không phải ngẫu nhiên, mà là cố ý đến đây cho mèo ăn.

Chỉ là trong cung không cho phép có mèo hoang, nàng lại lén lút đưa bạc cho người ta, lỡ như Hoàng hậu hỏi đến, vừa khó lấp liếm lại còn liên lụy người khác, chi bằng nói dối.

Quả nhiên nàng nói xong, càng khiến Vương Hoàng hậu thêm khó hiểu.

Giỏ hoa này tuy nhỏ xinh đáng yêu, nhưng hoàn toàn không thích hợp để đựng đồ ăn.

Triệu Huy đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn nàng, thuận miệng hỏi: “Bện một cái mất bao lâu?”

Trong đầu Tiết Lệnh lóe lên một tia sáng, lập tức đáp: “Bẩm Hoàng thượng, mất khoảng một nén hương.”

Triệu Huy gật đầu: “Làm một cái mới cho Đại Hoàng tử.”

Hoàng thượng vừa mở lời, sự chú ý của mọi người đều chuyển sang Đại Hoàng tử, nhất thời cũng không ai truy cứu hành động khác thường của Tiết Lệnh.

Tiết Lệnh đáy lòng hơi thả lỏng, đang định vâng dạ lui đi, lại nghe Triệu Huy quay đầu nói với Vương Hoàng hậu: “Trẫm còn có việc đi trước, nàng dắt Kha nhi cũng về sớm đi.”

Vương Hoàng hậu nghe vậy có chút thất vọng, nhưng nàng không biểu lộ ra mặt. Thân là Hoàng hậu, nàng tự nhiên phải hiền đức hiểu đại cục.

“Vâng, thiếp thân cung tiễn Hoàng thượng.” Nàng gật đầu mỉm cười, dắt tay Đại Hoàng tử, dịu giọng nói: “Kha nhi, tạm biệt Phụ hoàng đi con.”

Đại Hoàng tử được giáo dưỡng vô cùng tốt, tiểu hài tử tuy hơi sợ Phụ hoàng của mình, nhưng cũng hành lễ không sai một ly, giọng nói non nớt: “Nhi thần cung tiễn Phụ hoàng.”

Triệu Huy khẽ gật đầu, giơ tay xoa xoa tóc trưởng tử, rồi xoay người rời khỏi lương đình.

Tiết Lệnh cùng đám cung nữ nhún người hành lễ, nàng bỗng nhiên có cảm giác, Hoàng thượng ban nãy là đang giúp nàng giải vây.

Trong lòng nàng đang có tâm sự, không để ý ánh mắt Triệu Huy dừng trên người mình một thoáng.

Vương Hoàng hậu nhìn thấy hết, vẻ mặt đăm chiêu.

.

Trong loan giá.

“Về Phúc Ninh cung.”

Quá trưa có công văn khẩn đến, Triệu Huy không muốn để nhi tử thất vọng, nên cố ý bớt chút thời gian đến chơi với tiểu hài tử, có thể ở lại đến lúc này đã là giới hạn rồi.

Trước khi thả rèm lụa xuống, y lại nhìn về phía lương đình một cái.

Tiết Lệnh xắn tay áo ngồi xổm trong bụi cỏ, chuyên tâm chọn lá cỏ thích hợp, để lộ ra một đoạn cánh tay thon trắng. Chỉ là tay áo quá rộng, nàng thỉnh thoảng phải xách lên xắn lại.

Triệu Huy nhíu mày, gọi Lưu Khang Thuận đến gần.

“May cho nàng ta hai bộ y phục vừa vặn.”

— Hết Chương 16 —