Tiết Phi đến trước sương phòng nơi Hoàng hậu nghỉ ngơi, nàng ta nhếch khóe môi, nở một nụ cười, rồi mới thong thả bước vào.
“Hoàng hậu nương nương an hảo.”
Bên nhuyễn tháp cạnh cửa sổ, Vương Hoàng hậu đang lật xem sổ sách hậu cung. Nghe tiếng Tiết Phi thỉnh an, nàng ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn sang.
Hoàng hậu trước nay khoan hòa, nay mặt không chút biểu cảm, khiến Tiết Phi trong lòng càng thêm bất an.
Qua một lát, Vương Hoàng hậu mới chậm rãi nói: “Ngồi đi.”
Tiết Phi tạ ơn, ngồi đối diện Vương Hoàng hậu, cách một cái kỷ nhỏ.
Đợi cung nhân dâng trà lên, Vương Hoàng hậu cho lui người xung quanh, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Hôm nay cung nữ ngươi mang theo bên cạnh chính là Tiết Ngũ cô nương nhỉ?”
Tiết Phi hơi mất tự nhiên, khẽ nói: “Thiếp thân để A Lệnh tạm thời theo bên cạnh học quy củ.”
Vương Hoàng hậu hơi nhíu mày, giọng điệu không nặng không nhẹ nói: “Lúc đầu ngươi cầu xin bổn cung cho nàng ta vào cung, hình như không phải nói như vậy.”
Tiết Phi hai má ửng đỏ, lúng túng không lên tiếng.
Hai tháng trước, lúc nàng ta bị Thái y phán sau này khó mà mang thai nữa, đã đau khổ giằng co rất lâu, cầu xin đến trước mặt Hoàng hậu. Dựa vào tình nghĩa trước đây ủng hộ Hoàng hậu và công lao bảo vệ hoàng tự, nàng ta đã thẳng thắn nói muốn để muội muội nhà mẹ đẻ vào cung củng cố ân sủng.
“Ngươi nói không muốn cả đời cô khổ không nơi nương tựa, muốn có một mụn con bên cạnh, bổn cung nghĩ đến ngươi có công bảo vệ hoàng tự, liền đồng ý với ngươi.”
Vương Hoàng hậu phượng mâu híp lại, ánh mắt sắc bén khiến Tiết Phi không thể né tránh.
Nàng ta bị nhìn đến toàn thân không tự nhiên, đành cố gắng biện giải cho mình, “Nương nương, thiếp thân nghĩ dưa hái xanh không ngọt, rốt cuộc phải để Hoàng thượng thích mới được.”
Vương Hoàng hậu cười một tiếng, không nhanh không chậm nói: “Hôm qua Hoàng thượng đến thăm ngươi, ngươi có từng nhắc đến chuyện này?”
Đáy mắt Tiết Phi hiện lên vẻ lúng túng, miễn cưỡng giải thích: “Hoàng thượng đến đột ngột, quy củ của A Lệnh vẫn chưa học tốt…”
Vương Hoàng hậu nhướng mày, “Bổn cung thấy nàng ta đi theo sau ngươi cử chỉ đúng mực, ngay cả Vân Sung Dung cũng nhìn ra, nàng ta không phải cung nữ tầm thường.”
Tiết Phi vừa định mở miệng biện giải Vân Sung Dung cố ý kiếm chuyện, nhưng chợt nghĩ lại Hoàng hậu sao lại không biết, đây là đang nhắc nhở mình.
Sắc mặt nàng ta hơi tái nhợt, vành mắt hơi hoe đỏ, vội vàng cúi đầu. “Nương nương, là thiếp thân làm không thỏa đáng.”
Thấy nàng ta đã chịu mềm, Vương Hoàng hậu nghĩ đến nàng ta thân thể bị thương càng thêm đau lòng, bèn dịu giọng nói: “Ngũ cô nương dù sao cũng là huyết mạch Hầu phủ, nếu ngươi muốn dùng nó, thì sớm cho nó một danh phận, cứ để nó làm cung nữ không rõ không ràng, quả thực là ủy khuất nó, để người khác nhìn vào cũng không hay.”
Trong lòng Tiết Phi tràn đầy ấm ức và đau khổ không thể trút ra, nhưng chỉ có thể đỏ vành mắt vâng dạ.
Hoàng hậu thấy vậy, khẽ thở dài một hơi, ban thưởng không ít đồ bổ, bảo nàng ta về điều lý thân thể cho tốt.
.
Ra khỏi cổng lớn Khôn Nghi cung, sắc mặt Tiết Phi hơi kém, nàng ta nhìn thấy Ngân Liễu đang đợi bên kiệu liễn, nhớ lại mình đã sai Tiết Lệnh đến Ngự Thiện Phòng, ánh mắt cũng trở nên phức tạp.
Nàng ta không nói gì, im lặng suốt đường về Diên Phúc cung.
.
Hôm nay hưu mộc, Triệu Huy phê duyệt tấu chương đến quá trưa, lại đọc sách nửa ngày, bất tri bất giác đã đến lúc hoàng hôn buông xuống.
Lưu Khang Thuận canh đúng thời cơ Hoàng thượng uống trà, tiến lên nói: “Hoàng thượng, có mấy vị nương nương đặc biệt chuẩn bị canh thang giải nhiệt, muốn đưa đến cho Hoàng thượng.”
Lần này hồi cung, Hoàng thượng tuy đã đến cung của các tần phi, nhưng chưa từng ngủ lại, ngày tháng lâu dần, tự nhiên lòng người dao động. Các nương nương trong cung vừa muốn mời sủng lại sợ bị ghét, gần đây đa số đều tìm người ngự tiền dò la tin tức trước.
Đưa canh chỉ là cái cớ, nếu Hoàng thượng chịu đến cung nào dùng bữa tối, chuyện thị tẩm tự nhiên cũng thành.
Triệu Huy đặt chén trà xuống, thuận miệng hỏi: “Toàn bộ đều là canh giải nhiệt?”
Lưu Khang Thuận sớm đã chuẩn bị sẵn lời lẽ, vội vàng giải thích: “Hôm nay là ngày đến Khôn Nghi cung thỉnh an, Hoàng hậu nương nương ban thưởng đồ bổ giải nhiệt. Từ Quý phi nương nương trở đi, các vị chủ tử đến thỉnh an đều nhận được.”
Lời ông vừa dứt, chỉ thấy Hoàng thượng bỗng ngước mắt, ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua. “Thường ngày sao không thấy ngươi nhiều lời như vậy?”
Trán Lưu Khang Thuận vã mồ hôi lạnh, tự biết không giấu được Hoàng thượng, cung kính nói: “Người của Chiêu Dương cung đến, Quý phi nương nương muốn tự mình mang đến cho người.”
Sau khi chuyện du hồ mùa xuân xảy ra, lại biết Khác Chiêu Dung có thai, Vệ Quý phi trong lòng không vui, nói mấy câu khó nghe, sau đó lại nhiều lần nghi ngờ việc phong thưởng cho Tiết Phi, Hoàng thượng ngoài mặt không nói gì, nhưng không hề bước chân vào Chiêu Dương cung nữa.
Nàng trước tiên là cáo bệnh mời Hoàng thượng, Hoàng thượng chỉ cho Thái y qua: sau đó nàng tự mình đến Phúc Ninh cung cầu kiến, Hoàng thượng bận rộn chính vụ, không hề gặp nàng ta.
Vệ Quý phi vừa vào cung đã đắc sủng, còn chưa từng bị lạnh nhạt như vậy.
Vệ Quý phi ấm ức vô cùng, nhưng lại quên mất một chuyện.
Hoàng thượng đã là minh quân, thiên hạ thái bình, hậu cung nên hòa thuận yên ổn.
May mà Quý phi không chấp mê bất ngộ, gần đây tỏ ra biết sai chịu sửa, vả lại có chút tình nghĩa thanh mai trúc mã với Hoàng thượng, ông mới dám đưa lời đến trước mặt Hoàng thượng.
Triệu Huy thu hồi tầm mắt, nhạt giọng nói: “Về Phúc Ninh cung.”
Lưu Khang Thuận đang nghi hoặc Hoàng thượng đổi ý, bỗng nhiên hoàn hồn, Hoàng thượng là cho phép ông chuyển tin cho Chiêu Dương cung.
Ông vội vàng vâng dạ, thầm nghĩ nỗ lực của Quý phi nương nương không uổng phí, đây là sắp được phục sủng rồi.
.
Đợi loan giá từ Ngô Đồng Uyển đi ra, đã là lúc hoàng hôn.
Mùa hạ ngày dài, ánh chiều tà của ráng mây hoàng hôn nhuộm khắp chân trời, cái oi bức ban ngày hơi tan đi.
Triệu Huy không cho người thả rèm xuống, lúc đi ngang qua góc Tây Nam Ngự hoa viên, vô tình liếc nhìn ra ngoài.
Đập vào mắt là một mảng xanh um tùm, giả sơn màu đá xanh ẩn hiện trong đó, tựa như một bức tranh phong cảnh. Bỗng nhiên, dưới bóng râm rậm rạp, một bóng dáng màu hồng nhạt nổi bật giữa cảnh.
Gương mặt mỹ nhân cười như hoa kia trông rất quen mắt, Triệu Huy híp híp mắt, ra lệnh dừng loan giá.
Tiết Lệnh đang nhờ người lo liệu việc bên cạnh giả sơn, không hề hay biết mình đang bị người khác nhìn chăm chú từ xa.
Nàng từ trong khăn lụa lấy ra miếng khô cá nhỏ cuối cùng đưa cho mèo con, nhìn bộ dạng cắm đầu ăn ngấu nghiến của nó, vừa buồn cười vừa xót xa.
Tiết Lệnh xoay người, nở nụ cười với tiểu nội thị mặc đồ đơn giản trước mặt. “Tiểu gia hỏa này làm phiền công công chiếu cố rồi.”
Nàng vốn dĩ đến Ngự Thiện Phòng trả giỏ xách, trên đường về không chỉ gặp lại con mèo nhỏ mình từng cứu, mà còn làm quen với tiểu nội thị trực ở gần đó.
Trực trong cung hơn một tháng, nàng sớm đã biết làm thế nào để cười thật thân thiện vô hại, huống hồ nàng sở hữu một dung mạo xinh đẹp, dễ khiến người ta buông lỏng đề phòng.
Thấy cậu ta cũng thích mèo, Tiết Lệnh lấy ra tiền tiết kiệm của mình, một miếng bạc vụn khá nặng, đưa thẳng đến bên tay cậu ta. “Công công cứ nhận lấy, chuẩn bị khẩu phần ăn cho tiểu gia hỏa cũng cần chi tiêu.”
Tiểu nội thị vốn còn hơi do dự, thấy mèo con ăn xong khô cá đang liếm móng vuốt, mắt thấy sắp chuồn đi, cậu ta đành phải nhận bạc của Tiết Lệnh trước, khẽ nói một tiếng: “Cô nương yên tâm”.
Thấy cậu ta chịu nhận, Tiết Lệnh thở phào nhẹ nhõm, cười rạng rỡ dặn dò cậu ta nên chăm sóc mèo thế nào.
Hiếm khi thấy dáng vẻ hoạt bát thả lỏng, nụ cười lanh lợi của nàng, Triệu Huy đăm chiêu thu hồi tầm mắt.
Lần trước đến cung Tiết Phi, Tiết Lệnh mọi bề đều cẩn thận giữ kẽ, rõ ràng sống không được tốt. Tình thế khó khăn của bản thân còn chưa giải quyết, lại còn tốn tâm tư tìm đường sống cho mèo.
Ở trong cung này, tự nhiên là bớt quản chuyện bao đồng thì tốt hơn. Nàng thông tuệ lanh lợi, không thể không hiểu.
Vì một con mèo lai lịch không rõ ràng, có đáng không?
.
Triệu Huy rũ mắt che giấu cảm xúc, giơ tay thả rèm lụa xuống.
Loan giá đi một mạch về trước, rất nhanh đã đến đường hành lang dẫn tới Phúc Ninh cung.
Giờ này vẫn chưa đến lúc lên đèn, nhưng trời đã nhá nhem tối, nhìn người từ xa có mấy phần không rõ.
Nhìn thấy loan giá Thiên tử, người hai bên đường hành lang vội vã nép vào hành lễ.
Lưu Khang Thuận hiểu tại sao Thiên tử quay lại, mắt tinh phát hiện trong đám người im lặng hành lễ, quả nhiên có Vệ Quý phi. Nàng thay đổi y phục trang sức xa hoa phô trương thường ngày, đổi sang bộ cung trang giản dị thanh nhã.
Ông lập tức quyết đoán chào: “Quý phi nương nương——”
Tuy đã có chuẩn bị, nhưng Vệ Quý phi lúc nhìn thấy loan giá Thiên tử, vẫn không kìm được đỏ hoe mắt.
Thấy trong loan giá không có động tĩnh, trong lòng nàng vừa thấp thỏm bất an, lại vừa cảm thấy vô cùng ấm ức.
Trong chốc lát, ngón tay thon dài hữu lực của nam tử vén rèm lên, hiện ra một gương mặt tuấn mỹ.
Triệu Huy giọng ôn hòa nói: “Mấy ngày nay gầy đi không ít, là không chịu dùng bữa đàng hoàng sao?”
Vệ Quý phi vừa vui mừng vừa đau khổ, còn chưa kịp ngẩng đầu, hạt lệ từ hốc mắt lăn xuống, nước mắt rưng rưng nói: “Cứ tưởng Hoàng thượng không thèm để ý đến thiếp thân nữa——”
Nàng vốn xinh đẹp rực rỡ, dù cho tỏ ra yếu đuối rơi lệ cũng rất là đáng thương động lòng.
Triệu Huy vẻ mặt ôn hòa bước xuống loan giá, đi đến trước mặt nàng.
“Hoàng thượng, thần thiếp biết sai rồi.” Không đợi y mở lời, Vệ Quý phi ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ánh nước nhìn y đăm đắm, thăm dò đổi cách xưng hô.
“Thần thiếp chỉ là quá muốn Hoàng thượng để tâm đến thần thiếp một chút, lúc đó mới ăn nói không lựa lời, Hoàng thượng đừng chấp nhặt A Diên có được không?”
Triệu Huy nhàn nhạt cười, tự mình đỡ nàng đứng dậy, rồi liếc nhìn hộp thức ăn bên tay nàng, “A Diên mang gì đến vậy?”
Vệ Quý phi nghe y chịu gọi khuê danh của mình, trong lòng thả lỏng, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười: “Là canh bổ ninh tâm tĩnh khí.”
“Chỉ có canh?” Triệu Huy nhướng mày, giọng điệu thoải mái, lại có hai phần trêu ghẹo.
Vệ Quý phi hoàn toàn yên tâm, giọng nũng nịu hờn dỗi: “Trong Chiêu Dương cung đã chuẩn bị rượu ngon thức ăn ngon, Hoàng thượng có bằng lòng dời bước không?”
Triệu Huy cười cười, dắt tay nàng lên loan giá, dùng hành động trả lời nàng.
Vệ Quý phi cười đến cong cả mày mắt, nũng nịu khoác tay Triệu Huy, giọng điệu mềm mỏng kể lể nỗi nhung nhớ. Tuy nói ra vẻ ấm ức, nhưng trong lòng lại rất sảng khoái.
Chẳng bao lâu nữa, tin tức mình được phục sủng sẽ truyền khắp hậu cung.
Triệu Huy lơ đãng lắng nghe, nhưng ngoài mặt không nhìn ra. Bỗng nhiên gió đêm thổi rèm lụa bay lên, y hơi nghiêng mắt, ánh mắt dừng lại thêm một thoáng.
Vệ Quý phi nhạy bén bắt được khoảnh khắc đó, cũng nhìn theo qua.
Một cung nữ không nhìn rõ dáng vẻ đang cúi đầu quỳ trên đất. Vệ Quý phi vốn không mấy để ý, bỗng nhiên cung đăng treo trên tường được thắp lên, dáng vẻ mọi người cũng rõ ràng hơn.
Người kia trông quen mắt, mày mắt có hai ba phần giống Tiết Phi——
Ánh mắt Vệ Quý phi bỗng chốc lạnh đi.
Tiết Phi lá gan cũng lớn thật, lại dám phái Tiết Lệnh theo dõi mình!
Nàng bất giác siết chặt ngón tay, khiến Thiên tử liếc mắt nhìn, lúc này mới sực tỉnh lại.
Hoàng thượng đang ở ngay bên cạnh, bất kể là ai cũng không thể ảnh hưởng.
Nàng từ từ nặn ra nụ cười, rúc vào lòng Thiên tử làm nũng.
“Hoàng thượng, tối nay ở lại với thiếp thân có được không?”
Triệu Huy nhàn nhạt cười.
.
Đợi đến khi loan giá rời đi, Tiết Lệnh mới thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu gối đứng lên.
Nàng hơi xui xẻo, vì vội vã về Diên Phúc cung lại đụng phải Thiên tử và Quý phi ở cùng một chỗ. Sợ bị Quý phi nhìn thấy sẽ suy nghĩ nhiều, lúc vội vàng cúi đầu nhún người lại vì đi vội mà chân mềm nhũn không đứng vững, đầu gối đập vào phiến đá xanh.
Nhưng nàng ngược lại đã hiểu sự khác thường sáng nay của Quý phi, trong hậu cung người có thể khiến Quý phi cúi đầu, xưa nay chỉ có Hoàng thượng.
Nàng tiếp tục vội vã quay về, trong lòng lại càng thêm bất an.
Nếu Tiết Phi biết chuyện tối nay, không biết còn tức giận đến mức nào nữa.