Diên Phúc cung nhận được tin tiếp giá, đã gần đến giờ Ngọ.
Tiết Phi đang hờn dỗi nghe Tiểu Lộ Tử vào báo tin, nói là Hoàng thượng qua đây dùng bữa trưa, đầu tiên là kinh ngạc không dám tin, giữa tiếng chúc mừng của mọi người, ý cười rạng rỡ vịn tay Bạch Chỉ đứng dậy, vẻ u ám trên mặt quét sạch sành sanh.
Trong điện là bầu không khí vui vẻ hân hoan, Tiết Lệnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ cất viên thuốc an thần trong tay về lại ngăn kéo.
Nàng thật tâm hy vọng ân sủng của Tiết Phi nhiều thêm chút, đừng tính kế lên người nàng nữa.
“Hoàng thượng trong lòng vẫn luôn nhớ thương nương nương, hễ rảnh là đến thăm người đầu tiên.”
Bạch Chỉ trước tiên cười tâng bốc chủ tử, ngước mắt nhìn đồng hồ giờ, vội vã lo liệu, “Chỉ còn nửa canh giờ, chúng nô tỳ phải mau hầu hạ người chải đầu thay y phục.”
Tiết Phi mặt mày rạng rỡ gật đầu, hai mắt long lanh vẻ sảng khoái và đắc ý.
Trong cung nhất định đã sớm lan truyền chuyện của nàng ta và Vệ Quý phi ở hồ sen, nàng ta gần như có thể tưởng tượng ra bộ mặt của mọi người ở sau lưng cười nhạo nàng ta bị Quý phi khi nhục.
Vốn tưởng rằng phen này mình mất mặt rồi, không ngờ Hoàng thượng lại đến Diên Phúc cung của nàng ta trước, đây quả là thể diện lớn bằng trời.
Mắt thấy Tiết Phi được mọi người vây quanh sắp vào nội điện thay y phục, Tiết Lệnh đúng lúc đứng ra, nàng rũ mày rũ mắt, tư thái khiêm tốn cung kính, khẽ nói: “Nương nương, nô tỳ đến tiểu trù phòng hầm canh bổ người uống buổi chiều trước đã.”
Nàng đã quyết ý đợi Thiên tử đi rồi mới quay lại, chọn một cái cớ không thể bắt bẻ được.
Tiết Phi lúc này tâm trạng rất tốt, vội vã đi chọn y phục, thấy nàng biết điều như vậy, hòa nhã nói: “Đi đi.”
Tiết Lệnh nhún gối hành lễ xong, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Tuy nhiên nàng không nhìn thấy sau khi mình xoay người, Thái Chi đi theo sau Bạch Chỉ đáy mắt lóe lên một tia u ám.
.
Cung nhân dưới sự dẫn dắt của Ngân Liễu, đâu ra đấy bận rộn cả lên. Thái Chi giành trước việc đến rương hòm lấy y phục, động tác cực nhanh chọn ra hai bộ y phục màu sắc tươi tắn và hai bộ màu trơn, liền vội vã quay về.
Lúc này Tiết Phi đang ngồi trước bàn trang điểm, được Bạch Chỉ hầu hạ chải đầu lại.
“Trong cung ai cũng nói Quý phi đắc sủng, nô tỳ thấy chẳng qua chỉ là Quý phi tự mình hư trương thanh thế mà thôi.” Thái Chi ở trước mặt Tiết Phi cũng coi như có thể diện, nói chuyện cũng bạo dạn hơn. “Nghe nói Hoàng thượng đến cung chúng ta, e là Quý phi tức đến lệch mũi.”
Lời này tuy có chút bất kính, nhưng quả thực nói trúng tim đen của Tiết Phi.
Quả nhiên Tiết Phi nghe xong, chỉ hờn dỗi mắng câu “Không có quy củ”, chứ không có lời trách mắng nào khác.
Thái Chi hai tay bưng khay đi đến trước mặt Tiết Phi, nhìn thấy trên bàn trang điểm không hề có trang sức và son phấn màu sắc rực rỡ, trong lòng càng thêm tự tin, dường như vô tình mở lời.
“Ân sủng của nương nương đang thịnh, cả hậu cung này là độc nhất vô nhị.”
Ả nịnh nọt một câu, rồi lại khẽ nhíu mày, dường như hết lòng suy nghĩ cho Tiết Phi.
“A Lệnh cô nương là muội muội trong nhà của nương nương, nô tỳ vốn không nên nhiều lời.”
“Nhưng cô nương nói uống chút thuốc viên là đủ giải nhiệt, dường như không tán thành việc mời Thái y.”
“Nhìn thấy Thái y đến bắt mạch cho người, Hoàng thượng e là sẽ càng thương tiếc nương nương hơn.”
Lời Thái Chi vừa dứt, chỉ thấy nụ cười bên môi Tiết Phi trong gương đồng dần nhạt đi, vẻ mặt đột nhiên nghiêm lại.
Ả không hề sợ hãi, thậm chí có chút đắc ý, chủ tử nhất định sẽ nghi ngờ Tiết Lệnh có dụng ý khác.
Chỉ là sau khi Tiết Phi xem qua y phục ả chọn, trên mặt không có vẻ hài lòng như ả tưởng tượng, trong giọng nói ngược lại có vài phần không vui.
“Đi đổi hai bộ thanh nhã đến đây, ngoài màu đỏ và màu trắng, bổn cung không có y phục nào khác à?”
Thái Chi sững lại, lúc này mới nhận ra mình làm việc không hợp ý chủ tử, ả đỏ mặt bước nhanh lui xuống.
Tiết Phi chọn một cây trâm hoa thủy tiên, đưa cho Bạch Chỉ bên cạnh, giọng điệu có chút nặng nề. “Trang điểm thanh nhã là được, không cần cố ý tiều tụy.”
Bạch Chỉ nghe xong, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Đã là cáo bệnh mới dẫn được Hoàng thượng đến thăm, cũng nên có vài phần dung mạo bệnh yếu mới phải, trước khi Thái Chi nói, nương nương cũng là ý này.
Chỉ là thấy nương nương không muốn nói nhiều, ả cũng không tiện hỏi sâu, tay chân nhanh nhẹn làm theo.
Đợi đến khi chải đầu trang điểm xong, Tiết Phi tự mình chọn một bộ cung trang màu xanh thanh thiên, kiểu dáng hoa văn thêu thùa đều đơn giản phóng khoáng, rất hợp với khuôn mặt chỉ thoa chút son phấn hôm nay của nàng ta.
Tiết Phi đứng trước gương soi toàn thân, tâm tư phức tạp ngắm nghía bản thân.
“Nương nương, Thánh giá đến——”
Nghe tiểu cung nữ chạy vào báo tin, Tiết Phi hoàn hồn, sửa lại váy áo định bụng tự mình ra đón.
Vừa đi đến dưới hành lang, nàng ta nhìn thấy bóng dáng cao lớn thẳng tắp kia, hốc mắt hơi nóng lên.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tiết Phi, Triệu Huy không nhanh không chậm ngước mắt, thấy bộ trang phục thanh nhã này của nàng ta, đáy mắt lướt qua một tia hài lòng.
Hôm nay y đến Diên Phúc cung, chính là vì Tiết Phi cũng coi như biết điều, không giả bệnh mời Thái y đến làm ầm ĩ mâu thuẫn giữa nàng ta và Vệ thị.
Nàng ta bước nhanh đón lên, đè nén nỗi chua xót trong lòng, nở một nụ cười rạng rỡ.
“Thiếp thân ra mắt Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc.”
Triệu Huy giơ tay đỡ nàng ta, ôn tồn nói: “Nàng thân thể còn yếu, bình thân đi.”
Tiết Phi ánh mắt long lanh ngẩng đầu nhìn Thiên tử, khẽ nắm lấy ngón tay khớp xương rõ ràng của y. Nàng ta đợi một lát, thấy y không có ý đẩy ra, mới yên tâm cùng y dắt tay vào trong điện.
Đợi Triệu Huy ngồi xuống, ngước mắt lướt qua người hầu hạ bên cạnh Tiết Phi, không hề thấy cung nữ ngày đó.
“Hoàng thượng chính vụ bận rộn, còn kinh động ngài đến thăm thiếp thân, trong lòng thiếp thân áy náy quá.”
Tiết Phi tự mình bưng trà dâng lên trước mặt Thiên tử, không hề than khổ, chỉ đầy ắp vui mừng.
Triệu Huy thu hồi tâm tư, trên khuôn mặt tuấn mỹ kia dường như có vài phần thương tiếc, y vẻ mặt ôn hòa nói: “Trẫm biết nàng hiểu chuyện, hôm nay là rảnh rỗi đến thăm nàng, không cần để ở trong lòng.”
Được Hoàng thượng dùng lời lẽ ấm áp dỗ dành như vậy, nàng ta vốn nên vui mừng mới phải, nhưng Tiết Phi lại cảm thấy đáy lòng lạnh toát.
Chuyện bên hồ sen Hoàng thượng nhất định đã biết, nhưng lại không nhắc nửa chữ chuyện Quý phi sỉ nhục nàng ta, cũng không có ý truy cứu Quý phi, chỉ nói nàng ta hiểu chuyện.
Hiện giờ nàng ta có công lao trong người, còn phải nhẫn nhịn nuốt giận, nếu thời gian lâu rồi, chút công lao này mang lại cảm động cho Hoàng thượng ngày càng nhạt đi…
Tiết Phi ngoài mặt cười e lệ, trong lòng lại vừa kinh hãi vừa lo sợ.
Giằng co một lát, mắt thấy đã đến giờ dùng bữa, nàng ta nhân lúc Hoàng thượng không để ý, khẽ giọng dặn dò Bạch Chỉ: “Bảo A Lệnh qua đây hầu hạ.”
.
Trong tiểu trù phòng, Tiết Lệnh đứng bên bếp lò canh nồi canh, chỉ dùng lửa nhỏ để câu giờ.
Thấy bữa trưa đã đưa đi, nàng đang mở nắp, thong thả bỏ hương liệu vào, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã truyền đến.
Chỉ thấy Thái Chi vẻ mặt không vui đi vào, mất kiên nhẫn nói: “A Lệnh cô nương, nương nương dặn ngươi đi đưa canh bách hợp.”
Tiết Lệnh sững sờ ngẩng đầu, trong lúc hoảng hốt không chỉ cầm không vững nắp nồi, ngón tay cũng bất cẩn chạm phải nồi canh đang nóng bỏng, lập tức đỏ ửng một mảng.
“Nô tỳ dội nước lạnh xong sẽ qua ngay.” Nàng ổn định lại tâm thần, khẽ nói.
Nhưng Thái Chi phớt lờ bàn tay bị bỏng của nàng, ả vẫn thúc giục: “Cô nương nhanh lên, lẽ nào lại để Hoàng thượng và nương nương cùng đợi người sao?”
Tiết Lệnh đành phải đi theo ả qua đó trước.
.
Đợi khi hai người đến, tiểu cung nữ vén rèm lụa, món ăn cuối cùng vừa hay được dọn lên bàn. Chỉ thấy hai bóng dáng ngồi đối diện nhau, động tĩnh của rèm lụa rất nhẹ, dường như không ai để ý đến nàng.
Trong lòng nàng dấy lên một tia hy vọng, Tiết Phi muốn khảo nghiệm lòng trung thành của nàng, nên mới bày ra màn này.
Tiết Lệnh hai tay bưng khay, không cố ý thỉnh an Thiên tử, nàng chỉ coi mình là cung nhân bưng thức ăn, cúi đầu rũ mắt đi tới.
Bạch Chỉ lấy đi chiếc bát sứ nhỏ màu trắng ngọt đựng canh bách hợp, Tiết Lệnh vừa định thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Tiết Phi ở bên cạnh cười mỉm mở lời.
“Hoàng thượng, đây là A Lệnh, muội muội nhà thiếp thân. Mấy hôm trước được Hoàng hậu nương nương ân chuẩn vào cung, đến để chăm lo thang thuốc cho thiếp thân.”
Nói rồi, Tiết Phi kéo nàng qua, vẻ mặt thân thiết nói: “A Lệnh, còn không mau ra mắt Hoàng thượng.”
Thân thể Tiết Lệnh cứng đờ, chiếc hộ giáp mạ vàng của Tiết Phi đặt trên cổ tay nàng, tựa như thân mật, lại tựa như uy hiếp lạnh như băng.
“Nô tỳ ra mắt Hoàng thượng.” Nàng không kịp nghĩ nhiều, lập tức đầu cũng không ngẩng mà nhún người hành lễ.
Triệu Huy lúc này mới ngước mắt, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua.
Nàng vẫn mặc bộ y sam màu hồng không nổi bật kia, nhưng lại cứ phác họa ra vóc người quyến rũ.
Dù cúi đầu rất thấp, hàng mi dài của nàng khẽ run, che đi đôi mắt, khiến y vô cớ nhớ lại đôi mắt hạnh xinh đẹp lướt qua trong lúc hoảng hốt ngước mắt của nàng ngày đó.
Triệu Huy không thích nàng cứ luôn rũ mắt, nếu là cung nữ tầm thường, nói thẳng cũng không sao, nhưng nàng là người Tiết Phi bảo nhà mẹ đẻ đưa vào.
Y nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, đang định cầm đũa lên, tầm mắt lại khựng lại một cách khó nhận ra.
Trên mu bàn tay trắng nõn mịn màng như ngọc ấm kia của Tiết Lệnh, có một vệt đỏ trong suốt rõ ràng, trông giống như bị bỏng.
Nàng ở trong cung Tiết Phi cũng bị làm khó dễ?
Cảm nhận được ánh mắt Triệu Huy dừng lại trên người Tiết Lệnh một lát, trong lòng Tiết Phi chua lòm, nhưng cũng chỉ có thể nhịn xuống, vẫn mỉm cười.
“Bình thân.”
Mãi đến khi Triệu Huy giọng bình thản cho đứng dậy, không chỉ Tiết Phi thở phào nhẹ nhõm, Tiết Lệnh cũng như trút được gánh nặng, nàng lặng lẽ lui ra sau lưng Bạch Chỉ, chờ thời cơ lui xuống.
Tiết Lệnh tưởng rằng mình làm kín kẽ, hoàn toàn không biết tất cả những điều này đều rơi vào mắt Triệu Huy, càng chứng thực thêm suy đoán của y.
Miệng Tiết Phi nói là muội muội nhà mẹ đẻ, thực chất Tiết Lệnh ở Diên Phúc cung sống không được tốt, hoàn toàn không nhìn ra đãi ngộ của một cô nương Hầu phủ.
Triệu Huy vốn sẽ không tốn tâm sức để ý chuyện riêng tư của các cung, chỉ là y nhìn Tiết Lệnh đầy câu nệ, bỗng nhiên nhớ tới vết thương trên móng mèo được băng bó cẩn thận kia, rồi lại nghe Tiết Phi nói, đã có chút lơ đãng.
Đến lúc dùng bữa, Tiết Phi mấy lần đứng dậy tự mình gắp thức ăn, y cũng không từ chối.
Không khí trong điện thả lỏng đi, đám cung nhân trong lòng cũng vui theo. Chủ tử có ân sủng trước mặt Hoàng thượng, tự khắc sẽ ban chút tâm trạng tốt đẹp này cho họ, mọi người đều dễ sống.
Trước khi bữa trưa kết thúc, Triệu Huy nếm thử canh bách hợp, lập tức nhìn về phía Tiết Lệnh, thuận miệng hỏi: “Là ngươi làm?”
Tâm trí Tiết Lệnh vốn đang thả lỏng lại căng thẳng lên, tất cả những điều này đều là Tiết Phi sắp xếp, làm sao trả lời còn chưa đến lượt nàng.
“Đúng là A Lệnh làm, sở trường của muội ấy là nấu các món canh thang.”
Không ngoài dự đoán của nàng, Tiết Phi trả lời thay nàng, còn cười rạng rỡ hỏi lại: “Hoàng thượng thấy mùi vị có ngon không?”
Triệu Huy khẽ gật đầu, khen một câu “Không tệ.”
Y rất rõ một câu nói của mình ảnh hưởng thế nào đến các cung phi, nếu Tiết Phi không ngốc, tự nhiên sẽ biết cân nhắc mà làm.
“Hoàng thượng đã thích, sau này thiếp thân sẽ thường cho người chuẩn bị.”
Đáy mắt Tiết Phi nhanh chóng lóe qua một tia cảm xúc vi diệu, lập tức nũng nịu nói: “Người phải thường xuyên đến mới được.”
Triệu Huy nhàn nhạt cười, xem như ngầm đồng ý.
Dùng xong bữa trưa, Tiết Phi còn muốn giữ y ngồi thêm lát nữa, lời chưa kịp nói ra, đúng lúc này Phúc Hỉ dắt theo hai tiểu nội thị, bưng hai hộp gấm đi vào.
“Trời mùa hạ nóng nực, nàng càng phải lưu ý giữ gìn thân thể.” Triệu Huy đã đứng dậy, cố ý nói: “Trẫm cho người chọn một ít đồ bổ có thể làm thành bánh ngọt, xem có thích không?”
Lúc Thiên tử tâm trạng không tệ, tự khắc có thái độ dịu dàng ân cần.
Tiết Phi hai mắt sáng lên, gật đầu lia lịa. “Hoàng thượng còn nhớ đồ ăn thiếp thân thích, thiếp thân vui mừng khôn xiết.”
Đồ bổ trong cung nàng ta không thiếu, nàng ta càng biết Hoàng thượng có lẽ không biết đồ bổ trong hộp gấm là gì, quan trọng nhất là Hoàng thượng tự mình đến thăm và mang tới.
Trong cơn sóng gió này giữa nàng ta và Vệ Quý phi, là nàng ta đã thắng.
.
Sau khi Thánh giá rời đi, Tiết Phi mặt mày đắc ý như gió xuân quay về trong điện, đang định tự mình xem xét đồ bổ, khóe mắt bỗng liếc thấy Tiết Lệnh bưng bộ trà cụ đang đi ra ngoài.
Nụ cười bên môi nàng ta tắt ngấm, ánh mắt cũng lạnh đi.
Hoàng thượng ham muốn ăn uống không nặng, nhưng y lại cố ý hỏi chuyện Tiết Lệnh, lại còn khen món canh bách hợp kia.
Tiết Phi không vui, dù nàng ta biết rõ Tiết Lệnh cử chỉ đúng mực, dù người ra quyết định là chính mình, nhưng trong lòng nàng ta vẫn không kiềm được bực bội.
“Ngươi không cần làm những việc này.”
Nàng ta nén vẻ chán ghét gọi Tiết Lệnh lại, lạnh lùng mở lời.
“Con người quý ở chỗ tự biết mình, ngươi phải rõ ràng việc mình nên làm và không nên làm.”