Tổng số chương 118

Chương 5: Chịu nhục

SỦNG PHI

235 lượt đọc · 3,994 từ

Tiết Lệnh dọc đường càng nghĩ càng hoảng hốt, bước chân cũng ngày càng vội vã.

Mãi đến khi nhìn thấy từ xa ánh sáng bên cửa sổ sương phòng, ánh đèn mờ nhạt ấm áp đó khiến nàng hơi hoàn hồn lại.

Nàng rảo bước nhẹ nhàng, thu bàn tay bị thương vào trong tay áo.

Tú Đường nghe thấy động tĩnh đã vén rèm từ bên trong, nhìn thấy động tác vô thức của Tiết Lệnh trong lòng nhói đau, lại e dè có tai mắt của Tiết Phi ở đây, đành phải im lặng tiến lên, dìu nàng cùng vào trong phòng.

Trước bàn trang điểm, Tú Đường sớm đã chuẩn bị xong nước sạch và thuốc trị thương thay Tiết Lệnh rửa vết thương, động tác trên tay nàng ta nhanh nhẹn khéo léo, chỉ sợ làm đau Tiết Lệnh.

Đợi làm xong việc trong tay, gương mặt thanh tú của Tú Đường lóe lên một tia lo lắng.

“Cô nương, trong Diên Phúc cung đồn đại rồi, nói là người bị người ngự tiền đưa về.”

Nàng ta ngồi xổm xuống, mở to đôi mắt tròn, ngẩng đầu nhìn Tiết Lệnh, nhỏ giọng hỏi: “Tiết Phi nổi giận với người rồi à?”

Tiết Lệnh biết nàng ta lo lắng cho mình, nàng vỗ vỗ tay nàng ta an ủi, kiên nhẫn giải thích: “Giỏ xách của ta bị hư giữa đường, lúc này mới bị thương tay. Vừa khéo gặp được Thánh giá, mới được người ngự tiền đưa về.”

“Tiết Phi vốn định trút giận, nhưng biết được Hoàng thượng đến Thanh Hòa cung thăm Khác Chiêu Dung, nhất thời lại gác chuyện của ta sang một bên.”

Nhìn vẻ mặt không mấy tin tưởng của nàng ta, Tiết Lệnh đưa tay từ trong túi thơm mang theo người lấy ra một hộp ngọc tròn màu trắng xanh, đưa đến tay nàng ta.

“Đây là Tiết Phi ban thưởng, nói là thuốc trị thương hiệu quả cực tốt, ngửi mùi hương không tệ.”

Tiết Lệnh biết nàng ta buồn bã, nàng khẽ cong khóe môi, cố ra vẻ thoải mái nói: “Ngươi rành mấy thứ này nhất, giúp ta thẩm định xem nào.”

Tú Đường mở hộp ngọc tròn, khẽ ngửi một cái.

Nàng ta không tính là tinh thông y lý, chỉ nhận biết một ít dược liệu, sau khi phân biệt kỹ càng, xác nhận Ngọc Cơ Cao này quả thật là đồ tốt.

“Đây tính là chuyện gì chứ?”

Tú Đường đặt đồ vật lên bàn cất kỹ, khẽ lẩm bẩm oán giận: “Đánh một cái tát rồi lại cho một quả táo ngọt?”

Cái giỏ xách đang yên đang lành tại sao lại hư, mọi người đều lòng dạ biết rõ.

“Tiết Phi bây giờ trong cung khá có tiếng hiền đức, tự nhiên sẽ không để người ta nắm được cớ.” Tiết Lệnh không muốn nàng ta lo lắng theo, chỉ giải thích qua loa một câu.

Tú Đường suy tư một lát, tạm thời thở phào một hơi.

Bây giờ cô nương là đại cung nữ, cũng thường ra bên ngoài, nếu để người khác nhìn thấy trên người có vết thương, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy chủ tử hà khắc.

Tú Đường buột miệng nói: “Nàng ta chính là cậy Thế tử gia đổi phòng tuyến ở bên ngoài nhất thời không về được, mới giày vò người như vậy——”, Chỉ là lời còn chưa nói xong, liền thấy sắc mặt cô nương nhà mình đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Tiết Lệnh nghiêm mặt nói: “Thân sơ khác biệt, Đại bá phụ ở đó thì sao chứ, tự nhiên phải suy nghĩ cho nữ nhi mình. Sau này không cần nhắc lại nữa.”

Nàng cố ý nhấn mạnh ba chữ "Đại bá phụ", Tú Đường tự biết mình lỡ lời, lúng túng cúi đầu.

Đó là bí mật tối kỵ của Hầu phủ, vốn không nên tùy tiện nhắc tới.

“Phụ mẫu tuy không còn, ta vẫn còn ngoại tổ mẫu, còn có ngươi và Tuyết Đàn.”

Tiết Lệnh cảm thấy ban nãy giọng mình hơi nặng, đã dọa Tú Đường sợ, liền dịu giọng nói: “Ta sẽ tìm cách sớm ngày rời cung.”

Tiết Phi muốn lợi dụng nàng, nhưng bây giờ vẫn còn e dè, chỉ để nàng làm cung nữ chính là vì duyên cớ này.

Mấy ngày nữa là sinh thần của Tiết Phi, nữ quyến Hầu phủ đều sẽ vào cung, lúc đó là một cơ hội cực tốt.

Mắt Tú Đường sáng lấp lánh, ánh mắt kiên định gật đầu.

Từ sau khi Tam gia mất sớm, cô nương tuổi còn nhỏ đã che chở cho mẫu thân, che chở cho nàng ta và Tuyết Đàn thoát khỏi sự làm khó dễ cả trong tối lẫn ngoài sáng của Tiết Phi. Lần này nếu không phải Lão Hầu gia vì ngoại tổ mẫu bệnh nặng của cô nương mà mời thái y chữa bệnh, họ vốn đã dọn ra khỏi Hầu phủ mấy năm, cũng sẽ không quay về.

Cô nương nhất định sẽ nghĩ ra cách hay.

Sau đó Tiết Phi quả nhiên không bắt Tiết Lệnh đến làm việc, đợi hai ba ngày trôi qua, vết thương trên tay Tiết Lệnh hồi phục cũng được bảy tám phần, mới để nàng đến trong điện hầu hạ cận thân.

.

Hôm nay trời mới tờ mờ sáng, Tiết Lệnh sớm đã thức dậy chải chuốt xong, vội vã chạy đến nội điện để trực.

Gần đây tâm trạng Tiết Phi không tốt lắm, người của Diên Phúc cung đều sống vô cùng cẩn thận dè dặt.

Sau khi Hoàng thượng đến Thanh Hòa cung, mấy ngày liên tiếp đều ở một mình tại Phúc Ninh cung, ngoài việc đến cung Hoàng hậu thăm Đại Hoàng tử vừa mới khỏi bệnh ho, thì không hề bước chân đến hậu cung nữa.

Lúc Tiết Lệnh chạy đến trước tẩm điện, cung đăng dưới hành lang mới vừa vặn tắt ngấm.

Nàng rón rén vén rèm đi vào, Tiết Phi ngày thường giờ này vẫn còn ngủ, hôm nay đã thức dậy ngồi trước bàn trang điểm.

Tiết Lệnh thấy vậy, không tiến lên làm chướng mắt Tiết Phi, lặng lẽ đi thu dọn giường nệm.

“Nương nương, hôm nay mặc chiếc váy lụa màu hồng phù dung này thế nào?” Bạch Chỉ đang dốc sức chuẩn bị cho Tiết Phi ra ngoài, trong tay bưng chiếc váy đã chọn xong qua hỏi.

Tấm vải này là Hoàng hậu ban thưởng lúc Tết, chủ tử và Khác Chiêu Dung đều nhìn trúng, cuối cùng vẫn là chủ tử giành được.

Bạch Chỉ nghĩ chủ tử nhà mình nhìn thấy tâm trạng sẽ tốt hơn một chút.

Tiết Phi đang chọn trang sức, nàng ta nghiêng mắt liếc một cái, vừa định gật đầu, khóe mắt lại liếc thấy một bóng dáng thon thả màu hồng nhạt trong gương, lập tức sắc mặt hơi trầm xuống.

Nàng ta không vui nói: “Đổi chiếc khác đi.”

Bạch Chỉ có chút không hiểu tại sao chủ tử đột nhiên nổi giận, nhưng vẫn rất nhanh lấy ra chiếc dự bị, một chiếc váy lụa màu đỏ hải đường.

“Chiếc này càng tôn lên làn da trắng nõn của nương nương, khí sắc cũng tốt.”

Tiết Phi lộ vẻ do dự, lát sau, chỉ vào chiếc váy lụa màu trắng ánh trăng trên sập rồi nói: “Lấy chiếc kia.”

Bạch Chỉ lập tức mang đến, Tiết Phi lại dường như mất hứng, trực tiếp bảo người chải đầu.

Không khí trong điện nháy mắt trở nên lạnh nhạt, cung nữ chải đầu run rẩy sợ sệt, chỉ sợ chủ tử không hài lòng thì mình gặp xui xẻo.

Tiết Phi hơi thất thần.

Nàng ta vốn nghĩ đợi Hoàng thượng đến Diên Phúc cung rồi, mới long trọng xuất hiện trước mặt mọi người, nên vẫn luôn cáo bệnh không ra khỏi cửa.

Nhưng Hoàng thượng lại trước sau không đến.

Nàng ta không dám tiếp tục chậm trễ nữa, đành phải đánh cược một phen, rằng ở Khôn Nghi cung có thể gặp được Hoàng thượng.

Đợi cung nhân hầu hạ nàng ta sửa soạn xong xuôi, đã qua giờ Thìn. Tiết Phi đứng trước gương soi toàn thân, ngắm nghía dung mạo trang điểm của mình.

Nàng ta thay đổi vẻ rực rỡ ngày thường, cũng không hề dùng hương đốt, ăn mặc giản dị đi không ít, trông thanh nhã dịu dàng.

Người bệnh nặng mới khỏi, chính nên như vậy.

Tiết Phi trong lòng hơi yên, ngước mắt liếc thấy Tiết Lệnh đang đứng ở góc, dường như vô tình nói: “A Lệnh, hôm nay ngươi và Ngân Liễu theo bổn cung đến Khôn Nghi cung thỉnh an Hoàng hậu.”

Tiết Lệnh trong lòng cả kinh, hoàn toàn không ngờ tới Tiết Phi sẽ dẫn nàng theo.

Vì không chắc Tiết Phi là thăm dò hay thật sự muốn nàng đi, Tiết Lệnh tiến lên nhún người bẩm báo: “Nương nương, nô tỳ chỉ sợ quy củ vẫn chưa học tốt, làm mất thể diện của nương nương.”

“Hoàng hậu nương nương cho phép ngươi vào cung, vẫn chưa dẫn ngươi qua tạ ơn.”

Tiết Phi giơ tay khẽ vuốt cây trâm bộ diêu bên thái dương, thuận miệng nói: “Lần này bổn cung thân thể đã khỏe nhiều, tự nhiên nên đi một chuyến.”

Tiết Lệnh đành phải cung kính vâng dạ.

Tiết Phi quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, nhíu mày nói một câu “Giản dị quá”, rồi quay sang ra lệnh Bạch Chỉ lấy một cành hoa châu, tự mình cài cho Tiết Lệnh vào búi tóc mây đen nhánh, ngắm nghía một lát, Tiết Phi khẽ gật đầu.

“Đi thôi.”

.

Sáng sớm đến Khôn Nghi cung thỉnh an Hoàng hậu, giờ hãy còn sớm. Tiết Phi cố ý lệnh cho kiệu liễn đi chậm một chút.

Đây là lần đầu tiên nàng ta chính thức ra ngoài sau khi được tấn phong phi vị, kiệu liễn cũng hoa lệ và rộng rãi hơn trước không ít, ngồi lên càng thêm dễ chịu.

Nay chỉ mới là phi vị đã đắc ý đến thế, nếu sau này mọi sự thuận lợi, nàng ta trèo lên cao hơn, tự nhiên sẽ khiến lục cung phải nhìn bằng con mắt khác.

Lúc đi qua đường hành lang dẫn đến Ngự hoa viên, vừa khéo nhìn thấy kiệu liễn của Tuệ Tu Nghi đi tới, nàng ta chỉ nhấc ngón tay, trong chốc lát, kiệu của Tuệ Tu Nghi liền dừng lại, hướng nàng ta hành lễ thỉnh an.

Tuệ Tu Nghi lễ nghĩa chu toàn, Tiết Phi mỉm cười đầy thể diện.

Ban đầu Tuệ Tu Nghi tuyển tú vào cung, vì gia thế tốt dung mạo đẹp, trực tiếp được phong Tu Nghi, vốn dĩ vị phân cao hơn Tiết Phi, Tiết Phi lúc đó còn là Tu Viện, bây giờ Tuệ Tu Nghi lại phải hành lễ với Tiết Phi.

Ý cười trên khóe môi Tiết Phi càng sâu thêm, ra hiệu nâng kiệu.

Đi một mạch đến Ngự hoa viên, cách bóng cây bỗng nhìn thấy một đoàn nghi trượng đi tới, số người còn đông hơn họ, đến gần mới phát hiện, lại là Vệ Quý phi và Vân Sung Dung cùng đoàn tùy tùng.

Vẻ đắc ý trên mặt Tiết Phi bay biến, ánh mắt vút một cái tối sầm lại.

Hai người đều xuất thân tướng môn, đều được khen là rực rỡ động lòng người, nhưng Vệ thị ngay từ đầu đã được phong Quý phi, đứng đầu Tứ phi.

Vệ Quý phi cậy mình có chút tình nghĩa thanh mai trúc mã với Hoàng thượng, tính tình kiêu căng ngang ngược. Nhưng lại cứ đúng ý Hoàng thượng, là vị cung phi được sủng ái nhất đúng với tên gọi.

Rõ ràng là mình vào Đông cung trước, thời gian bên cạnh Hoàng thượng lâu hơn, vậy mà lại kém xa ả!

Tiết Phi trong lòng ảo não, nhưng ngoài mặt không lộ chút nào, khóe môi đã gợn lên nụ cười nhàn nhạt.

Vệ thị trước nay luôn chèn ép nàng ta không ngẩng đầu lên được, bây giờ mình được tấn phong, e là Vệ thị càng tức tối hơn, mình cũng xem như được nở mày nở mặt rồi.

Nghĩ đến đây, nàng ta thẳng lưng, chỉ hơi nghiêng người tới trước, gật đầu nói: “Thiếp thân ra mắt Quý phi nương nương.”

Vệ Quý phi ngước mắt, ánh mắt hờ hững rơi trên người Tiết Phi. Bây giờ nàng ta lại ra vẻ khí phái phi vị trước mặt mình, đúng là tự tin hơn không ít.

Chút công lao kia, chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi.

Vệ Quý phi vẻ mặt lạnh nhạt thuận miệng đáp, giữa mày mắt lướt qua vẻ khinh thường. Vân Sung Dung bên cạnh trước nay luôn lấy Vệ Quý phi làm đầu, lúc thỉnh an Tiết Phi chỉ qua quýt gọi một tiếng “Tiết Phi tỷ tỷ”.

Tiết Phi có chút không vui, nhưng cũng biết nếu đối đầu với Quý phi, mình không có phần thắng.

Nàng ta kìm nén cảm xúc, đang chuẩn bị rời đi, lại nghe Vệ Quý phi không nhanh không chậm mở lời. “Ngươi còn đang bệnh, sao lại ra ngoài dạo chơi rồi?”

Tiết Phi nghe ra Vệ Quý phi có ý kiếm chuyện, dứt khoát thẳng thắn nói: “Làm nương nương bận tâm, thiếp thân đã khỏe nhiều rồi, đang chuẩn bị đến bẩm báo với Hoàng hậu nương nương.”

Mọi người đều biết gần đây chỉ ở Khôn Nghi cung mới có thể gặp được Hoàng thượng, Tiết Phi tự xưng thân thể khỏe rồi đi gặp Hoàng hậu, có ý đồ gì quả thực không cần đoán.

Đáy mắt Vệ Quý phi lướt qua một tia lạnh lẽo, khóe môi lại từ từ cong lên.

“Bổn cung đang chuẩn bị bóc ít hạt sen dâng lên Hoàng thượng, đang thiếu người làm đây, thật khéo lại gặp được Tiết Phi.”

Tiết Lệnh vẫn luôn lưu ý cuộc đối thoại giữa họ, nghe lời mời của Vệ Quý phi, trong lòng cảnh giác. Nàng vào cung đã hơn một tháng, lúc Tiết Phi tĩnh dưỡng trong cung, trong số các cung phi phái người đến thăm hỏi không hề có Vệ Quý phi.

Quả nhiên sắc mặt Tiết Phi hơi thay đổi.

Vân Sung Dung thấy nàng ta dường như không muốn, ở bên cạnh thêm mắm dặm muối nói: “Chẳng lẽ trong lòng Tiết Phi nương nương chỉ có Hoàng hậu nương nương, không có Quý phi nương nương?”

Tiết Phi bất mãn liếc Vân Sung Dung một cái, bây giờ vị phân của ả thấp hơn mình không ít, lại dám cậy thế Quý phi mà châm ngòi.

Nàng ta cố nhịn, không thèm để ý đến Vân Sung Dung, chỉ nói với Vệ Quý phi: “Thiếp thân không có ý này.”

Chỉ thấy Vệ Quý phi tư thái lười biếng ngồi trên kiệu liễn, dùng dáng vẻ cao cao tại thượng không nói nên lời nhìn kẻ cả Tiết Phi. Vệ Quý phi hơi nhếch khóe môi, dùng giọng điệu không cho phép từ chối nói: “Vậy thì đi thôi.”

Trên danh nghĩa là chuẩn bị đồ ăn cho Hoàng thượng, Tiết Phi dù không tình nguyện nữa, cũng đành phải đi theo.

.

Hồ sen cách đây không xa, trong thủy tạ đã có cung nhân đi lại bận rộn. Đoàn người do Vệ Quý phi dẫn đầu đi thẳng vào trong.

Càng đến gần mặt nước, Tiết Lệnh rõ ràng cảm thấy sắc mặt Tiết Phi càng kém đi, ngón tay khoác trên tay nàng cũng bất giác siết chặt lại.

“Hôm đó chính là chỗ đó, Tiết Phi ra tay cứu Khác Chiêu Dung vừa đúng lúc.”

Vệ Quý phi đứng lại, bỗng nhiên quay đầu, nói giọng cười như không cười: “Vân Sung Dung, ngươi nên học hỏi Tiết Phi cho kỹ vào.”

“Sao hôm đó cùng ở trên thuyền, Tiết Phi thì vì cứu người mà ai nấy đều tán tụng, còn ngươi lại ngu ngốc đến mức bị người ta nghi ngờ là muốn mưu hại Khác Chiêu Dung——”

Vân Sung Dung nghĩ đến mình suýt nữa bị liên lụy mang tội danh mưu hại hoàng tự, lòng dâng lên căm hận, nói giọng âm dương quái khí: “Vốn là thiếp thân ngu dốt, không bằng Tiết Phi nương nương tâm tư lanh lợi.”

Tiết Phi nghe xong, sắc mặt trắng đi, cố giữ vẻ khoan dung, mỉm cười: “Chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Vệ Quý phi không vòng vo nữa, nhướng mày, nói: “Bổn cung nhớ Tiết Phi bơi lội giỏi, cùng Vân Sung Dung đi hái đài sen đi.”

Tiết Phi nghe vậy sững sờ, mặt đầy vẻ không dám tin, nàng ta theo phản xạ từ chối: “Nương nương, thiếp thân từ sau lần rơi xuống nước trước, đã hơi sợ nước.”

Vệ Quý phi cười lạnh một tiếng, thấy nàng ta có ý nhắc lại công lao, trong lòng chán ghét, ngoài mặt cũng lộ ra.

Vân Sung Dung vui vẻ thấy nàng ta bị Quý phi sắp đặt, nóng lòng hùa theo: “Hôm đó thiếp thân cũng ở trên thuyền, bây giờ cũng không thấy có gì. Tiết Phi nương nương chắc không phải đã làm chuyện gì khuất tất chứ?”

Sắc mặt Tiết Phi lúc trắng lúc đỏ, ánh mắt sắc như dao hận không thể quăng lên mặt ả. Nghĩ đến thủ đoạn của Vệ Quý phi, nàng ta đành phải tỏ ra yếu thế: “Nương nương, hay là để thuyền nương hái mang đến…”

“Hoàng thượng mấy ngày nay chính vụ bận rộn, quan tâm long thể an khang chính là bổn phận của hậu cung.”

Thái độ Vệ Quý phi trở nên cứng rắn, trong giọng nói còn mang theo ý quở trách. “Phải tự mình ra tay mới có thành ý.”

Nhìn khí thế không đạt mục đích không bỏ qua của Vệ Quý phi, Tiết Lệnh trong lòng cũng cả kinh.

Tiết Phi đã xem như địa vị cao trong hậu cung, vẫn kém xa sủng phi thật sự.

Trong lúc nói chuyện, thuyền nương đã chèo thuyền qua, một chiếc thuyền nhỏ trong nước trông vô cùng không vững vàng.

Lúc này Vệ Quý phi đông người thế mạnh, muốn tái diễn một màn “rơi xuống nước bất ngờ” cũng không phải chuyện khó.

Tiết Phi lúc này mới thật sự sợ hãi, chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt cũng dần lắc lư theo, trong dạ dày cuộn lên từng cơn, giữa ngày hè mà lại vã ra một thân mồ hôi lạnh.

Vì sự an nguy của bản thân, nàng ta nhắm liều, lập tức nhắm mắt lại, mềm nhũn ngã xuống.

“Nương nương, nương nương——”, Ngân Liễu và Tiết Lệnh tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng ta. Thấy Vệ Quý phi sắp ra tay trước, Tiết Lệnh bỗng nảy ra ý, vội vàng nói: “Nương nương e là bị trúng nắng rồi!”

Vệ Quý phi nghe tiếng cúi mắt xuống, nàng ta không thèm nhìn Tiết Phi “bệnh” ra sao, chỉ tìm người vừa nói.

Cung nữ này đúng là lanh lợi, chọn một lý do mà cả hai bên đều không mất thể diện.

Khi Vệ Quý phi nhìn rõ nửa khuôn mặt nghiêng tinh xảo kia, liền hơi híp mắt.

Đang lúc thời tiết nóng nhất trong ngày, làn da trắng hơn sương tuyết của nàng không có một giọt mồ hôi, trắng đến chói mắt. Hàng mi như lông quạ khẽ rũ xuống, che đi một nửa đôi mắt tựa lưu ly.

Tiết Lệnh nhận ra sự quan sát của Vệ Quý phi, vờ như không biết, chỉ vội vàng lấy Thanh Tâm Hoàn từ trong túi thơm ra cho Tiết Phi uống.

Chẳng qua chỉ là một cung nữ, còn không đáng để mình bận tâm.

Vệ Quý phi chuyển ánh mắt sang Tiết Phi đã ngã mềm oặt, trong lòng cuối cùng cũng thấy sảng khoái vài phần, nhưng mặt lại tỏ ra mất kiên nhẫn nói: “Đã là chưa khỏe, thì không nên ra ngoài. Đưa chủ tử các ngươi về Diên Phúc cung đi.”

Vân Sung Dung vui sướng khi thấy người gặp họa, buông lại câu “Đừng làm hư hứng thú của Quý phi nương nương”, liền vội vàng đi theo Vệ Quý phi.

Tiết Phi tức không nhẹ.

Nàng ta chỉ giả vờ ngất mà thôi, tự nhiên nghe lọt hết những lời đó vào tai.

Vệ Quý phi dồn ép người, nàng ta chỉ có thể nhượng bộ, Vân Sung Dung con tiện nhân này chó cậy thế chủ, cũng dám khi nhục mình!

Tiết Lệnh nhún người đỡ Tiết Phi, nhìn nhãn cầu đang đảo dưới mí mắt, lồng ngực phập phồng không đều của Tiết Phi, rồi trao đổi ánh mắt với Ngân Liễu.

Họ đều là người của Diên Phúc cung, nếu Tiết Phi mất hết thể diện, họ trở về cũng chỉ có nước chịu trút giận.

Để bảo toàn chút thể diện mỏng manh của Tiết Phi, Tiết Lệnh khẽ hắng giọng mở lời.

“Nương nương bị trúng nắng, khiêng kiệu liễn qua đây.”

.

Nhưng trong cung vốn dĩ không có bí mật gì, chuyện Tiết Phi ngất xỉu bị khiêng về cung của mình, vẫn bị không ít người nhìn thấy.

Chuyện này gây ra không ít lời bàn tán, đáng tin nhất là Vệ Quý phi cậy thế bắt nạt người, Tiết Phi chịu ấm ức, nhất thời tức quá không chịu nổi nên ngất đi.

Đợi đến lúc Triệu Huy bãi triều, nguyên cớ đã bị đồn thành đủ loại dị bản.

Trong Ngự thư phòng, Triệu Huy triệu kiến riêng triều thần, phê duyệt xong tấu chương, mới nghe người bẩm báo chuyện xảy ra bên hồ sen.

Một người là Vệ Quý phi sủng ái đứng đầu hậu cung, một người là Tiết Phi có công bảo vệ hoàng tự, cả hậu cung đều đang chờ thái độ của Hoàng thượng.

Triệu Huy không có biểu cảm gì, khiến người ta khó phư đoán tâm trạng. Lát sau, y đặt bút son trong tay xuống, dường như lơ đãng nói: “Diên Phúc cung có từng mời Thái y chưa?”

Lưu Khang Thuận từ sau khi xảy ra chuyện vẫn luôn phái người lưu ý động tĩnh hậu cung, lập tức đáp: “Bẩm Hoàng thượng, chưa từng.”

Đây đã là lần thứ hai ông trả lời câu hỏi này, tuy không hiểu dụng ý của Hoàng thượng, nhưng ông lờ mờ cảm thấy chuyện này sẽ ảnh hưởng đến quyết định của Hoàng thượng.

Quả nhiên lời ông vừa dứt, chỉ nghe Hoàng thượng nhàn nhạt nói: “Đến Diên Phúc cung.”

.

.

Bảng phân cấp do tác giả thiết lập, để mọi người tiện theo dõi nhân vật chính thăng chức:

Đứng đầu lục cung: Hoàng hậugồm

Chính nhất phẩm: Hoàng Quý phi [ chức vị này thường không lập nếu có Hoàng hậu]

Tòng nhất phẩm gồm tứ phi: Quý phi, Đức phi, Thục phi, Hiền phi

Chính nhị phẩm: Phi

Tòng nhị phẩm: Chiêu nghi, Chiêu viện, Chiêu dung

Chính tam phẩm: Tu nghi, Tu viện, Tu dung

Tòng tam phẩm: Sung nghi, Sung viện, Sung dung

Chính tứ phẩm: Tiệp Dư

Tòng tứ phẩm: Quý nghi, Uyển nghi, Đức nghi, Thuận nghi, Phương nghi

Chính ngũ phẩm: Dung Hoa

Tòng ngũ phẩm: Quý nhân

Chính lục phẩm: Tài nhân

Tòng lục phẩm: Mỹ nhân

Chính thất phẩm: Tuyển Thị

Tòng thất phẩm: Ngự Nữ

Chính bát phẩm: Thái Nữ

.

— Hết Chương 5 —