Tổng số chương 118

Chương 3: Dự định

SỦNG PHI

123 lượt đọc · 2,758 từ

Có người giúp đỡ, Tiết Lệnh lúc quay về người nhẹ nhõm đi không ít.

Đợi đến khi có thể nhìn thấy ba chữ lớn "Diên Phúc cung" từ xa, nhìn thấy đường hành lang trống không trước cửa, tia hy vọng cuối cùng trong lòng nàng cũng tan vỡ.

Hoàng thượng không hề qua đây.

Phúc Hỉ là người hầu hạ ngự tiền, hẳn là biết hành tung của Hoàng thượng. Nhưng công việc hắn lĩnh lần này chỉ là đưa mình về, nếu hỏi nhiều chính là mình không biết điều mà vượt phép.

Tiết Lệnh do dự mấy lần, cuối cùng vẫn là không hỏi ra miệng.

Nội thị gác trực trước cửa cung nhìn thấy bên cạnh Tiết Lệnh còn có người, ban đầu tưởng là người của Ngự Thiện Phòng giúp mang đồ đến. Đợi khi hai người đến gần, lúc này mới kinh ngạc nhận ra vị nội thị áo lam kia lại chính là đệ tử của Lưu tổng quản, Phúc Hỉ.

Hai tiểu nội thị đều là người lanh lợi, Tùng Thạch chạy đi báo tin cho Tiết Phi, Tùng Thanh ở lại thì ân cần bước nhanh tới.

“Phúc Hỉ công công an hảo.”

Hắn trước tiên chào Phúc Hỉ, sau đó mới cười híp mắt nói với Tiết Lệnh: “A Lệnh cô nương về rồi——”

Trong lúc nói chuyện Tùng Thanh nhìn thấy giỏ xách trong tay Phúc Hỉ có mấy phần quen mắt, phảng phất chính là cái A Lệnh cô nương mang ra ngoài.

Phúc Hỉ mỉm cười gật đầu, thuận thế giao giỏ xách vào tay Tùng Thanh, nghiêng người nói với Tiết Lệnh hết sức khách khí: “Đã có người đến đón cô nương, nô tài xin về trước.”

Tùng Thanh nhìn thấy quai giỏ bị hư, lại nghe lời hắn nói, nụ cười trên mặt cứng đờ.

Lẽ nào Phúc Hỉ công công lần này đến đây chỉ là giúp đỡ A Lệnh cô nương, chứ không phải đến truyền đạt thánh chỉ của Hoàng thượng?

Tiết Lệnh nén bình tĩnh, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt, mắt hạnh trong veo, ra vẻ thản nhiên độ lượng.

Nàng hơi phúc thân hành lễ, ôn tồn nói lời cảm tạ: “Công công vất vả.”

Phúc Hỉ vẫn giữ vẻ mặt cười khiêm hòa, “Cô nương khách khí rồi.”

Nữ tử có thể khiến Hoàng thượng lưu ý không nhiều, có vài cung phi phẩm giai thấp tuyển tú vào cung thậm chí còn chưa được diện Thánh, vị A Lệnh cô nương Diên Phúc cung này lại được Hoàng thượng đặc biệt chiếu cố.

Nàng quả thực sở hữu một dung mạo phù dung động lòng người, cử chỉ nói năng nhìn cũng không giống cung nữ tầm thường.

Càng hiếm có là nàng rất biết chừng mực, trên đường đi những lời không nên hỏi một câu cũng không nhắc tới.

Chuyến công sai này thuận lợi hơn tưởng tượng.

Phúc Hỉ đáp lễ xong không dừng lại lâu, lấy lý do có việc bận từ chối Tùng Thanh mời hắn vào trong ngồi, hắn trực tiếp rời khỏi Diên Phúc cung.

.

Khi Bạch Chỉ dắt người vội vã chạy tới, chỉ nhìn thấy bóng lưng của hắn.

Vừa rồi mừng hụt một phen, nương nương còn đang chờ họ về bẩm báo.

Không thể nói chuyện được với Phúc Hỉ, giữa mày mắt Bạch Chỉ lóe lên một tia bực bội. Ả liếc cái giỏ trong tay Tùng Thanh, ánh mắt lại rơi xuống người Tiết Lệnh đang tay không.

Chỉ là đi ra ngoài một chuyến, lại dính líu quan hệ với người ngự tiền.

Sắc mặt ả lạnh đi, “A Lệnh cô nương, nương nương mời.”

Dù đã sớm đoán Tiết Phi sẽ hỏi đến, tim Tiết Lệnh vẫn thắt lại, vết thương trên đầu ngón tay cũng đau âm ỉ.

Càng là lúc này, nàng càng không thể rối loạn, nếu không Tiết Phi sẽ chỉ nghĩ nàng đang chột dạ.

Tiết Lệnh vẻ mặt như thường đáp một tiếng, bảo người mang giỏ xách cùng đi theo nàng.

Lần này đến chính điện, Tiết Lệnh đang tính toán làm sao đối phó Tiết Phi, bỗng cảm thấy mùi hương ngọt ngấy vốn có đã nhạt đi không ít, có một mùi thuốc nồng nặc đột ngột lẫn vào.

So với mùi hương trong điện, thứ càng khiến nàng không thể lơ là hơn là ánh mắt lạnh như băng của Tiết Phi.

Tiết Lệnh nhún người hành lễ: “Nô tỳ ra mắt nương nương.”

“Lấy nguyên liệu dùng lâu vậy sao?” Tiết Phi đã thay một bộ cung trang màu trơn đang nhíu mày, ánh mắt trầm trầm nhìn nàng.

Không giống sự thăm dò trước khi nàng rời đi, lần này Tiết Phi dường như đã thật sự nổi giận, thậm chí không bảo nàng đứng dậy.

Tiết Lệnh nén cơn khó chịu, cung kính nói: “Bẩm nương nương, hôm nay Ngự Thiện Phòng đông người, hơn nữa trên đường về quai giỏ xách bị đứt, nô tỳ lúc này mới chậm trễ chút thời gian.”

Nàng không vội biện bạch cho mình chuyện được người ngự tiền đưa về cung, chỉ trả lời sự thật.

Tiết Phi liếc thấy giỏ xách bị hư, ngước mắt nhìn quanh trong điện một vòng, dừng lại trên người Thái Chi đang cúi đầu một lát, nhưng cuối cùng cũng không nổi giận.

Nàng ta mất kiên nhẫn vòng vo, hỏi thẳng: “Tại sao lại là Phúc Hỉ đưa ngươi về?”

“Thánh giá đi ngang qua, lúc nô tỳ nép vào hành lễ đã bị Lưu tổng quản nhìn thấy yêu bài, nhận ra nô tỳ là người Diên Phúc cung.” Tiết Lệnh giữ hơi thở ổn định, khẽ nói: “Hoàng thượng có hỏi thăm chuyện ăn uống của nương nương, có lẽ là sợ làm lỡ bữa ăn của người, Lưu tổng quản mới phái người đưa nô tỳ về.”

Để xóa bỏ sự nghi kỵ của Tiết Phi, Tiết Lệnh đành phải lái câu chuyện sang nàng ta.

Tuy nhiên chuyện Tiết Lệnh lo lắng nhất vẫn xảy ra, nghe nói Thiên tử mở lời hỏi thăm, đáy mắt Tiết Phi lóe lên một tia sắc lẹm, nhưng giọng điệu lại dịu dàng một cách kỳ lạ.

“Ngươi trả lời thế nào, Hoàng thượng có hài lòng không?”

Tiết Lệnh căng thẳng thần kinh, thậm chí còn cẩn thận hơn cả lúc diện Thánh ban nãy, càng không dám chậm trễ.

Cơn đau truyền đến từ mắt cá chân lúc này cũng ngày càng rõ rệt, nàng thuận thế quỳ xuống. “Nô tỳ nói nguyên liệu trong giỏ xách là dùng để hầm canh cho nương nương, chỉ là nô tỳ lần đầu gặp Thánh giá thật sự hoảng sợ, không dám ngẩng đầu, cũng không nhìn thấy Hoàng thượng.”

“Xin nương nương giáng tội!”

Nghe lời này, vẻ mặt Tiết Phi hơi dịu lại.

Trên loan giá có rèm lụa che, Hoàng thượng không nhất định đã nhìn thấy Tiết Lệnh. Dù có nhìn thấy thì sao chứ, hai ngày nay chẳng phải cũng nghe nói có cung phi phẩm giai thấp đến gần Phúc Ninh cung “tình cờ gặp gỡ” Thiên tử bị quở trách đó sao.

Nếu Tiết Lệnh cố ý đi quyến rũ Thánh thượng, ắt sẽ chỉ khiến ngài chán ghét.

Nàng cũng coi như thông tuệ, không dám tự tác chủ trương.

Tiết Phi đang nghiền ngẫm nên chấn chỉnh nàng thế nào, bỗng nhiên rèm lụa vén lên, Ngân Liễu vội vã đi vào.

“Nương nương, Tiểu Lộ Tử dò la được tin tức, Hoàng thượng đã đến Thanh Hòa cung.”

Ngân Liễu kín đáo liếc nhìn Tiết Lệnh đang quỳ trên đất, khẽ nói: “Nghe nói Khác Chiêu Dung thân thể bất an, phái người đi bẩm báo Hoàng hậu nương nương, lại thật khéo gặp Thánh giá giữa đường.”

Nghe thấy Thanh Hòa cung tiếp giá, sắc mặt Tiết Phi lại trở nên khó coi.

Hô hấp Tiết Lệnh vút một cái ngưng lại.

Hôm nay rốt cuộc cũng không thoát khỏi việc Tiết Phi lấy mình ra trút giận.

Nhưng ngoài dự đoán của nàng, Tiết Phi sầm mặt xua tay, ra hiệu nàng lui về trước.

Tiết Lệnh không dám chậm trễ, nén đau đứng dậy, rón rén lui ra ngoài.

.

Cung nhân ở lại trong điện chỉ còn lại Bạch Chỉ và Ngân Liễu, đối mặt với Tiết Phi mặt đầy giận dữ, Ngân Liễu ngồi xổm trên đất nhặt mảnh sứ vỡ bên chân chủ tử, Bạch Chỉ thì bưng trà nóng đến.

“Hoàng thượng rời cung cả tháng đều yên ổn, vừa mới về nàng ta liền thân thể bất an?”

Tiết Phi lạnh lùng nói: “Chẳng qua là cậy vào cục thịt trong bụng để tranh sủng mà thôi!”

Hiện giờ Hoàng thượng dưới gối có hai vị Hoàng tử, Đại Hoàng tử được nuôi dưỡng dưới gối Hoàng hậu, sinh mẫu của Nhị Hoàng tử là Đức Phi, một trong Tứ Phi. Nếu Khác Chiêu Dung sinh hạ Hoàng tử, phong phi là chuyện sớm muộn.

Nếu chủ tử sớm biết Khác Chiêu Dung có thai, e là đã không cứu nàng ta.

Nhưng không có Khác Chiêu Dung, cũng sẽ có người khác, việc cấp bách trước mắt, chủ tử phải có hoàng tử của chính mình mới được.

Ngân Liễu dùng khăn lụa gói mảnh sứ vỡ lại, rón rén lui xuống. Bạch Chỉ là người đã hầu hạ chủ tử mười mấy năm, hiểu rõ nhất làm thế nào để chủ tử khuây khỏa.

Trước khi nàng ta rời đi, lờ mờ nghe thấy giọng Bạch Chỉ khẽ vang lên.

“Nương nương, người nên sớm dự tính rồi…”

.

Trong Thanh Hòa cung, Từ thái y đang bẩm báo tình hình chẩn mạch cho Thiên tử.

Ông cân nhắc dùng từ, cẩn thận mở lời: “Hoàng thượng, Chiêu Dung nương nương thân thể không có gì đáng ngại, chỉ là phản ứng nghén dữ dội, kéo theo gây ra đau bụng.”

Cung nhân bên cạnh Khác Chiêu Dung nói chủ tử ói mấy lần, bụng đau nhói âm ỉ đã kéo dài hơn nửa canh giờ.

Cung phi từ tam phẩm trở lên đều có quyền trực tiếp truyền gọi thái y, huống hồ nàng đang mang thai lại có thái y chuyên môn coi sóc, vậy mà nàng lại phái người đi bẩm báo Hoàng hậu trước.

Ẩn ý bên trong không khó đoán ra, đặc biệt là đối với người ông làng ở Thái y viện từ thời Tiên đế như Từ thái y.

Ông không dám đắc tội Khác Chiêu Dung, càng không dám khi quân, đành phải ăn nói mập mờ.

Triệu Huy nghe vậy, vẻ mặt nhàn nhạt hỏi: “Hoàng tự trong bụng Khác Chiêu Dung có khỏe không?”

Nghe lời này, niềm vui sướng trong lòng Khác Chiêu Dung vì Thiên tử giá lâm, lập tức vơi đi quá nửa.

Vốn tưởng rằng Hoàng thượng sẽ thương tiếc nàng mang thai không dễ dàng, ân cần thương yêu nàng thêm vài phần, thế mà Hoàng thượng mở miệng câu đầu tiên lại là hỏi hoàng tự, chứ không phải quan tâm đến cảm nhận của nàng.

Nàng siết chặt khăn lụa trong tay, bụng đầy ấm ức lại có chút bất an.

“Hoàng tự mọi sự an lành.” Từ thái y vội vàng đáp lời, rồi nói: “Thần sẽ kê thêm một phương thuốc điều lý cho nương nương.”

Triệu Huy khẽ gật đầu, đợi ông lui xuống, liền ra lệnh cho người dời bình phong đi.

Khác Chiêu Dung cảm nhận được ánh mắt Thiên tử rơi trên người mình, trong lòng ngày càng thấp thỏm.

“Hoàng thượng, thiếp thân biết người chính vụ bận rộn, vốn không muốn kinh động người.” Nàng mặt mày thanh tú tái nhợt, trong mắt ngấn lệ, yếu ớt nói: “Nhưng vì liên quan đến hoàng tự, thiếp thân không dám không cẩn thận, lúc này mới phái người đến chỗ Hoàng hậu nương nương…”

Triệu Huy liếc nàng một cái, không nhanh không chậm mở lời: “Nàng yên tâm dưỡng thai, không cần suy nghĩ nhiều.”

Nghe thấy hai chữ “suy nghĩ nhiều”, trong lòng Khác Chiêu Dung bất giác thắt lại.

Nàng theo phản xạ chắp hai tay, như để che giấu đặt lên bụng nhỏ hơi nhô lên, giọng nũng nịu nói: “Tạ Hoàng thượng quan tâm, thiếp thân nhất định ghi lòng tạc dạ.”

Triệu Huy dường như chỉ thuận miệng dặn dò, không hề có ý gì khác. Y ngồi lại một lát, còn chưa đợi cung nhân dâng lên canh thang mà Khác Chiêu Dung ra lệnh người chuẩn bị tỉ mỉ, đã định đứng dậy rời đi.

Khác Chiêu Dung hơi vội, trong lúc tình thế cấp bách liền đứng thẳng dậy. “Hoàng thượng——”

Thấy động tác của Khác Chiêu Dung có thể xem là nhẹ nhàng, ánh mắt Triệu Huy khẽ lay động không dễ phát hiện.

Trong đầu y bỗng hiện ra bóng hình thon thả màu hồng nhạt kia, cô nương đó rõ ràng bị đâm vào tay, lại bị thương ở chân, thế mà vẫn có thể giả vờ như không có chuyện gì, mày cũng không nhíu một cái, giữ quy củ đúng là quá mức rồi.

Nàng ấy như thể sợ y, chỉ hận không thể tránh thật xa.

Nếu Khác Chiêu Dung có kỹ năng diễn xuất thế này, cũng sẽ không khiến y sinh nghi.

Triệu Huy bị phân tâm, không nói gì, ngược lại tỏ ra vài phần cao thâm khó đoán, khiến Khác Chiêu Dung đang muốn mở lời giữ lại bị nghẹn họng, im bặt.

Hôm nay Hoàng thượng có thể đến thăm mình đã là thể diện hiếm có, ngay cả Vệ Quý phi được sủng ái nhất cũng không thể mời được Hoàng thượng.

Nàng khẽ vuốt bụng nhỏ của mình, trong lòng cuối cùng cũng an ủi được phần nào.

.

Sau khi Triệu Huy rời Thanh Hòa cung, liền trực tiếp ra lệnh cho người về Phúc Ninh cung lấy tấu chương, còn mình thì đến Ngô Đồng Uyển.

So với Phúc Ninh cung là nơi Thiên tử khởi cư hàng ngày, Ngô Đồng Uyển lại là lãnh địa riêng tư của Thiên tử, chưa từng có cung phi nào được vào.

Lưu Khang Thuận như đoán thánh ý, hôm nay Hoàng thượng không muốn gặp bất cứ ai.

Ông dẫn người hầu hạ bút mực trong thư phòng, thấy Thiên tử dường như vô tình liếc Phúc Hỉ một cái, trong lòng liền hiểu ra, nhân lúc dâng trà liền tiến lên.

“Hoàng thượng, vị cô nương ở Diên Phúc cung kia là muội muội trong nhà của Tiết Phi nương nương, tên là A Lệnh, vì có tài nấu nướng giỏi, nên vào cung để hầu hạ chuyện ăn uống của nương nương.”

Triệu Huy nhướng mày, nhưng không hề trách ông nhiều lời.

Đã là vì chuyện này mà vào cung, nàng đi lấy nguyên liệu cũng coi như hợp lý.

Đúng lúc Triệu Huy đặt chén trà xuống, bỗng nhiên một con mèo nhỏ toàn thân trắng như tuyết đi vào từ bên cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy lên thư án.

Ngay sau đó liền có tiểu nội thị vội vã đi vào, thấy nó lại ở trên thư án, nhất thời hoảng hốt, không biết nên xin tội trước hay là trực tiếp đi bắt mèo.

Chỉ thấy Thiên tử đang ngồi ngay ngắn sau thư án giơ tay lên, nhẹ nhàng nhấc bổng nó lên, nhưng lại bỗng nhíu mày.

Móng trước của mèo con bị quấn một vòng vải mỏng, còn có chút mùi thuốc, rõ ràng là đã bị thương.

“Hoàng thượng, nô tài thất trách.” Tiểu nội thị vội vàng quỳ xuống xin tội, “Từ sau khi cho ăn lúc trưa, nô tài không hề thấy nó, ban nãy thấy nó nhảy cửa sổ, lúc này mới đuổi theo qua.”

Triệu Huy hỏi: “Không phải ngươi băng bó?”

Sau khi nhận được câu trả lời phủ định, trong lòng y dấy lên một tia nghi hoặc.

Một người một mèo nhìn nhau một lát, Triệu Huy buông tay, giao cho tiểu nội thị mang đi.

Y cầm bút lên, giọng điệu bình thản không gợn sóng nói: “Tra xem là ai làm.”

— Hết Chương 3 —