Tổng số chương 118

Chương 8: Thỉnh an

SỦNG PHI

120 lượt đọc · 2,485 từ

Sáng sớm hôm sau, Tiết Lệnh bị gọi đi cùng Tiết Phi đến thỉnh an Hoàng hậu.

Sáng sớm mùa hạ hãy còn mát mẻ, các cung phi đều muốn nhân lúc trời chưa quá nóng để đi thỉnh an Hoàng hậu, đặc biệt là các cung phi phẩm giai thấp không có nghi trượng, vì để không bị phơi nắng hai lần, xuất phát càng sớm hơn.

Tiết Phi thì canh đúng giờ mới ra cửa, quả nhiên trên đường gần như không thấy cung phi địa vị thấp, chỉ nhìn thấy từ xa nghi trượng của hai ba vị cung phi địa vị cao.

Khác với vẻ thong thả lần trước ra ngoài, kiệu liễn khiêng đi rất ổn định, bước chân của nội thị nhanh hơn không ít.

Đến Khôn Nghi cung, mỗi vị tần phi vào điện đều chỉ được mang theo một cung nữ. Tiết Lệnh tự biết thân phận không đủ, lặng lẽ đi ra sau lưng Ngân Liễu. Ai ngờ Tiết Phi đầu cũng không ngoảnh lại, nhàn nhạt nói: “A Lệnh, theo bổn cung vào trong.”

Tim Tiết Lệnh vút một cái thắt lại.

Lúc này trong điện đã đến không ít người, bên trong đang rôm rả nói chuyện, nghe nội thị truyền báo “Tiết Phi nương nương đến”, tiếng nói chuyện im bặt, ánh mắt của mọi người có mặt đồng loạt nhìn sang.

Từ sau khi du hồ rơi xuống nước, đây là lần đầu tiên Tiết Phi đến Khôn Nghi cung thỉnh an. Nàng ta hơi hất cằm, thần sắc thong dong tự tại, không hề để ý ánh mắt quan sát của bất kỳ ai.

Việc mình được tấn phong là sự thật, ở địa vị cao mang lại cho nàng ta sự tự tin, người cần phải ngước nhìn nàng ta ngày càng nhiều, tự nhiên không cần phải để tâm đến những ánh mắt tò mò dò xét kia.

Tiết Lệnh lần đầu đến Khôn Nghi cung, mọi thứ đều khiến nàng cảm thấy xa lạ.

Nhưng hôm nay tình thế khác hẳn ngày thường, nàng không dám gây chú ý, cúi đầu nín thở đi theo Tiết Phi, chỉ dám dùng khóe mắt liếc nhìn chỗ ngồi trong điện.

Chỉ còn ba chỗ trống, ngoài Tiết Phi chưa ngồi xuống, còn lại Vệ Quý phi và Khác Chiêu Dung chưa đến. Cung nhân dẫn Tiết Phi đi về phía trước, bây giờ nàng ta đã lên vị phân, thứ tự chỗ ngồi đã được xếp lên trước Liễu Chiêu Viện, người vốn dĩ ở trên nàng ta.

Một lần rơi xuống nước, đổi lại vị trí cao hiện nay, tuy Tiết Phi biết mình đã mất đi thứ gì, nhưng đám cung phi phẩm cấp dưới Liễu Chiêu Viện lại chỉ cảm thấy nàng ta mệnh tốt.

Những cảm xúc như ngưỡng mộ, đố kỵ, bất bình lướt qua đáy mắt mỗi người, nhưng họ chỉ có thể ngấm ngầm nhẫn nhịn, làm ra tư thái cung kính, hành lễ thỉnh an Tiết Phi.

Tiết Phi khẽ gật đầu, đáp lại bằng nụ cười chuẩn mực. Tiết Lệnh lặng lẽ lưu ý mối quan hệ giữa các cung phi xung quanh và Tiết Phi.

Đang lúc các cung phi chào hỏi xã giao lẫn nhau, tiếng truyền báo của nội thị lại vang lên: “Quý phi nương nương đến——”

Nghe thấy người đến, mọi người lập tức lấy lại tinh thần.

Rất nhanh, Vệ Quý phi mặc cung trang màu xanh lam sáng dệt kim tuyến đi vào. Đập vào mắt là một dung mạo rực rỡ động lòng người, cùng với những bảo thạch lấp lánh rực rỡ trên búi tóc mây cao vút, chiếu đến hoa cả mắt.

Các cung phi vội vàng đứng dậy hành lễ, Vệ Quý phi đi thẳng qua, mắt không liếc ngang, chỉ hơi giơ tay, khí thế không coi ai ra gì kia khiến người ta không thể làm lơ.

Bỗng nhiên, nàng dừng bước trước mặt Tiết Phi.

Các cung phi có mặt không dám nhìn công khai, đều dùng khóe mắt lén lút dò la, chỉ nghe Vệ Quý phi giọng lười nhác nói: “Tiết Phi thân thể khá hơn chút nào chưa?”

Tiết Phi đã nếm được vị ngọt từ chuyện lần trước, biết rõ phải tỏ ra hiểu chuyện, độ lượng, mới có thể khiến Hoàng thượng hài lòng.

Nàng ta thuận theo phúc thân lần nữa, dịu giọng nói: “Làm nương nương bận tâm, thiếp thân đã không còn gì đáng ngại.”

Nụ cười mỉa mai trên khóe môi Vệ Quý phi cứng lại một thoáng. Nàng nhìn Tiết Phi từ trên cao xuống, mày hơi nhíu lại, không ngờ Tiết Phi tâm cao khí ngạo ngày trước cũng có lúc thuận theo như hôm nay.

Không biết ai trong đám đông nói một câu: “Ối, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây rồi.”

Lời này cũng là tiếng lòng của mọi người có mặt.

Hai người xưa nay không hòa thuận, đặc biệt là chuyện hồ sen Tiết Phi chiếm thế thượng phong, điều này khiến Vệ Quý phi sủng ái tột bậc lại luôn kiêu ngạo sao nuốt trôi được cơn giận này. Nay kẻ thù gặp mặt, tất phải có một màn kịch hay mới đúng, không ngờ hai người lại hòa nhã một cách lạ thường.

Trong lòng Quý phi càng thêm bất mãn, nhưng nay đang ở trong cung Hoàng hậu, vả lại Hoàng thượng mới đến thăm Tiết Phi, Quý phi e dè nên cuối cùng không nói gì.

Một trận sóng gió lặng lẽ kết thúc, Tiết Lệnh bất giác nhớ lại sự ngang ngược của Quý phi bên hồ sen ngày đó, cứ cảm thấy sự việc sẽ không trôi qua đơn giản như vậy.

Quả nhiên giây tiếp theo, Vân Sung Dung thân thiết với Quý phi liếc qua chỗ trống duy nhất, cười rạng rỡ gây khó dễ cho Tiết Phi: “Mấy ngày không gặp, Tiết Phi nương nương ngày càng rạng rỡ tỏa sáng. Rốt cuộc là do nền tảng của người tốt nên hồi phục nhanh, không giống Khác Chiêu Dung thân thể bất an, ra khỏi cửa cũng khó khăn!”

Tiết Lệnh lặng lẽ liếc nhìn khóe môi hơi cong lên của Vệ Quý phi, đoán được là do Quý phi ngầm sai khiến.

Quý phi đúng là biết cách đâm dao vào tim Tiết Phi.

Lúc đầu hai người đều rơi xuống nước, Tiết Phi tuy cũng được tấn phong, nhưng Khác Chiêu Dung lại là mang thai.

Hoàng thượng con nối dõi không nhiều, bất kể Khác Chiêu Dung sinh nam hay sinh nữ, tấn phong phi vị là chuyện sớm muộn. Nếu sinh nam liền có hy vọng tranh đoạt ngôi vị, nếu sinh nữ thì là công chúa đầu tiên của Hoàng thượng, tự nhiên là hòn ngọc quý trên tay.

Mà Tiết Phi rơi xuống nước bị thương thân thể, sau này có thể mang thai nữa hay không đều rất khó nói, e là trong lòng không phải không có oán hận.

Mâu quang Tiết Phi khẽ động, nàng ta quay đầu nhìn Vân Sung Dung mặt đầy khiêu khích, ra vẻ mặt gió thoảng mây trôi.

“Khác muội muội là nghén mà thôi. Huống hồ có Hoàng thượng đích thân đến thăm, dù cho thân thể khó chịu, nhưng trong lòng lại là vui sướng.”

Khiêm tốn độ lượng, không chút để ý như vậy, thật sự là tác phong của Tiết Phi sao? Mọi người có mặt đều kinh ngạc.

Tính tình Tiết Phi tuy không kiêu căng ngang ngược như Quý phi, nhưng cũng là người tâm khí rất cao, bị đối thủ mỉa mai, lại không đổi sắc mặt vững vàng đáp lời.

Vệ Quý phi vốn khóe môi còn đang cười mỉm lập tức lạnh mặt, đăm chiêu ngước mắt nhìn Tiết Phi.

Bộ dạng nắm chắc phần thắng này của Tiết Phi, lẽ nào lần trước Hoàng thượng đến gặp ả ta không chỉ là an ủi, mà còn hứa hẹn gì đó?

Nghĩ đến đây, Vệ Quý phi nghiêng mắt liếc nhìn Tiết Lệnh đang cúi đầu đứng hầu phía sau ả ta.

Giữa lúc đang im ắng, có tiếng bước chân từ sau bình phong truyền đến, lập tức nội thị truyền báo “Hoàng hậu nương nương giá đáo——”

Hoàng hậu cuối cùng cũng ra, tất cả mọi người đều đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ai nấy thu lại cảm xúc, đồng loạt hành lễ.

Vương Hoàng hậu vịn tay cung nhân đi vào, đợi an tọa ở ghế chủ tọa, mới ôn tồn nói: “Đều bình thân cả đi.”

Tiết Lệnh cùng mọi người đứng dậy, kín đáo ngước lên nhìn một cái.

Hoàng hậu hôm nay vận một bộ phượng bào màu vàng hạnh, đầu đội phượng quan, toát ra khí độ ung dung tôn quý. Vì Tiết Phi sớm đã đứng về phe Hoàng hậu, nên Tiết Lệnh ở Hầu phủ cũng từng nghe tổ mẫu kể về Hoàng hậu.

Hoàng hậu là kết phát thê tử của Hoàng thượng, từ Thái tử phi lên đến Hoàng hậu, luôn có hiền danh. Ngày thường đối đãi với các tần phi hết sức quan tâm, quản lý kẻ dưới khoan nghiêm tương tế, rất được Hoàng thượng tin tưởng. Đại Hoàng tử có sinh mẫu mất vì khó sinh, nay đang được nuôi dưỡng dưới gối Hoàng hậu.

“Hôm nay mọi người đến đông đủ thật.” Vương Hoàng hậu cười cười, không biết có phải nàng đã nghe thấy màn đối đầu trong điện hay không, mà quay sang hỏi thăm thân thể Tiết Phi.

“Thiếp thân tạ ơn nương nương quan tâm.”

Tiết Phi thướt tha đứng dậy, tư thái vô cùng khiêm tốn, nàng ta dịu giọng nói: “Mấy hôm trước vốn muốn đến thỉnh an người, chỉ là bị trúng nắng nên giữa đường phải quay về, nay đã khỏe hẳn rồi.”

Vương Hoàng hậu khẽ gật đầu, giơ tay bảo nàng ta ngồi xuống, thuận thế nói: “Mấy hôm nay trời oi bức, bổn cung đã cho người chuẩn bị ít thuốc viên giải thử và đồ bổ, các ngươi đều mang về một ít.”

Trừ Vệ Quý phi mặt lộ vẻ khinh thường, mọi người đều tạ ơn, không khí cũng thả lỏng hơn một chút, bắt đầu nói sang chuyện giải nhiệt mùa hè.

Tiết Phi khẽ phe phẩy quạt tròn trong tay, cũng tham gia vào chủ đề.

Từ Tiệp Dư ngồi xéo đối diện Tiết Phi, bị mặt quạt tinh xảo ánh lên lấp lánh thu hút, tò mò mở miệng hỏi: “Quạt của Tiết Phi nương nương thật là độc đáo, có phải là Hoàng thượng ban thưởng không?”

Từ Tiệp Dư có khuôn mặt tròn xinh xắn, tính tình ngây thơ đáng yêu, nói lời này cũng không khiến người ta chán ghét.

Tiết Phi chờ chính là câu này, cười đáp: “Muội muội đoán sai rồi, chiếc quạt tròn này là Quý phi nương nương ban tặng.”

Vệ Quý phi mày liễu nhíu lại, biểu cảm như nuốt phải ruồi vô cùng khó chịu.

Lúc đó mình ra lệnh người ta tiện tay mang ít đồ qua cho Tiết Phi, lại bị mang ra khoe khoang, ả ta chính là cố ý làm mình ghê tởm.

“Quý phi đứng đầu chúng phi, càng là tấm gương cho hậu cung an ổn hòa thuận.”

Vương Hoàng hậu nghe vậy, mắt lộ vẻ tán thưởng, lập tức nói với mọi người: “Quý phi lần này đã làm tấm gương rất tốt, các ngươi đều học hỏi đi.”

Nhưng Vệ Quý phi không hề cảm kích, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Nàng ghét nhất cái dáng vẻ hiền đức làm mẫu mực cho hậu cung này của Hoàng hậu, chẳng qua đều là giả vờ lừa người thôi!

Vệ Quý phi xua xua tay, như thể bị sỉ nhục. “Nương nương hiền lương như vậy, mà trong cung vẫn còn có kẻ không an phận, thiếp thân sao dám gánh cái hiền danh này.”

Lời này nói xong, trong điện đột nhiên yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Tiết Lệnh cảm nhận được không khí vi diệu, lại nhớ đến vẻ âm dương quái khí của Quý phi bên hồ sen ngày đó, ngấm ngầm suy đoán sự mờ ám bên trong.

Nhân lúc mọi người nhất thời không nói gì, Vệ Quý phi trong lòng không vui, liếc Vân Sung Dung một cái.

“Đã lâu không gặp Tiết Phi nương nương, ngay cả người bên cạnh cũng thấy lạ mặt.”

Vân Sung Dung hiểu ý, ả đứng dậy hành lễ với Hoàng hậu, hờn dỗi nói: “Hoàng hậu nương nương thiên vị, mỹ nhân thế này lại đưa cho Tiết Phi nương nương làm cung nữ, bây giờ nhìn Tiết Phi nói năng cử chỉ đều khác hẳn lúc trước, lẽ nào cũng là cái lợi của việc nàng ta hầu hạ thỏa đáng sao?”

Nghe lời ả nói, ánh mắt của mọi người có mặt đều nhìn về phía Tiết Lệnh.

Mọi người ai nấy đều là kẻ tinh ranh, có lẽ có người sớm đã để ý đến Tiết Lệnh, cũng nghe nói nàng là người Tiết gia đưa đến, chỉ là không ai vạch trần.

Tiết Lệnh tim đập như trống giục, nhưng ngoài mặt không hề biểu lộ, vẫn giữ tư thế cúi đầu.

Vương Hoàng hậu đối với chuyện này tự nhiên biết rõ.

Nụ cười bên môi Vương Hoàng hậu biến mất, sắc mặt không đổi, nhưng giữa mày mắt lại toát ra vẻ uy nghiêm. Nàng nhàn nhạt nói: “Nếu người trong cung của ngươi không làm được việc, bổn cung sẽ phái người chọn người tốt đổi cho ngươi.”

Vân Sung Dung sững lại, chột dạ lắc đầu không ngừng.

Mình là người phe Quý phi, nếu nhận cung nữ Hoàng hậu phái tới, chẳng phải là đặt một tai mắt bên cạnh sao? Ả vội vàng nói: “Thiếp thân ăn nói không suy nghĩ, mong nương nương tha thứ.”

“Nếu không có chuyện gì thì về sớm đi, nắng ngày càng gắt rồi.”

Vương Hoàng hậu tự có phong độ của chủ hậu cung, nhắc nhở xong liền không so đo nữa.

Đang lúc mọi người lần lượt rời đi, cung nữ Tố Hoa bên cạnh Vương Hoàng hậu đi đến bên cạnh Tiết Phi, nhún gối hành lễ nói: “Nương nương, Hoàng hậu nương nương giữ người lại nói chuyện.”

Tiết Phi có một thoáng hoảng hốt, nhưng nàng ta rất nhanh đã trấn tĩnh lại, thuận miệng dặn dò “Đến Ngự Thiện Phòng lấy nguyên liệu”, đuổi Tiết Lệnh đi, bản thân mình đi theo Tố Hoa đến gặp Hoàng hậu.

— Hết Chương 8 —