Thái Chi cười như không cười nhìn nàng, cũng không đợi nàng đáp lời, tự mình ra lệnh cho tiểu cung nữ: “Ngây ra đó làm gì, không thấy A Lệnh cô nương sắp ra ngoài rồi sao, còn không mau đi lấy giỏ xách?”
Nhìn thì có vẻ là làm việc chu toàn, thực chất là không cho Tiết Lệnh cơ hội từ chối.
Trong điện có tiếng cười nói vui vẻ vọng ra, phảng phất như tiếng cổ vũ.
Tiết Lệnh sắc mặt không đổi, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt, khẽ nói một câu “Không cần đâu”, tự mình xoay người đến tiểu trù phòng lấy giỏ xách.
.
Hôm nay Ngự Thiện Phòng đặc biệt náo nhiệt, các cung đều đang vắt óc suy nghĩ sắp xếp món ăn cho bữa tối.
Nếu có thể giữ Thiên tử dùng bữa tối, chuyện thị tẩm cũng là nước chảy thành sông.
Tiết Lệnh đã dặn dò người của tiểu trù phòng, chọn xong nguyên liệu mình cần, xách giỏ đi ra liền bước nhanh xuyên qua đường hành lang đông người, rẽ vào một con đường nhỏ hẻo lánh rồi mới đi chậm lại.
Các cung vẫn còn đang ngóng cổ mong chờ, chứng tỏ Thánh giá vẫn chưa đến Diên Phúc cung, mình lúc này quay về vẫn còn sớm.
Đi qua một con đường nhỏ có giả sơn và cây lùn che khuất, Tiết Lệnh xách chiếc giỏ nặng trĩu sớm đã hơi mệt, nhìn thấy một tảng đá ở chỗ râm mát khuất nẻo, nàng mắt sáng lên, chuẩn bị qua đó nghỉ chân một chút.
Bỗng nhiên, Tiết Lệnh cảm giác vạt váy bị thứ gì đó khẽ móc vào.
Lúc nàng cúi đầu nhìn, trong mắt hạnh lóe lên một tia kinh ngạc.
Thì ra thứ móc vào vạt váy nàng lại là một con mèo nhỏ gầy yếu, trông chừng mới ba bốn tháng tuổi. Nó toàn thân trắng tinh, chỉ có trên chóp đuôi là một nhúm lông màu cam.
Loại tướng mạo này thường thấy ở chốn thôn dã, không giống ngự miêu nuôi trong cung.
Mặt của con vật nhỏ nhọn hoắt, không mấy cân xứng với đôi mắt to tròn xoe, sát bên khóe mắt có vết sẹo cũ rõ ràng, nhìn liền khiến người ta đau lòng.
Tiết Lệnh hạ thấp người, thương yêu xoa xoa nó. Mèo con cũng không sợ người, ngẩng cái đầu nhỏ lên kêu meo meo một tiếng.
Lúc này nàng phát hiện trên móng trước của mèo con còn có một vết thương đang rỉ máu, nhưng con vật nhỏ phảng phất như không biết đau, cái mũi nhỏ cứ ủi ủi, còn cọ cọ vào bên cạnh giỏ xách của Tiết Lệnh.
Tiết Lệnh sững lại, lập tức nhớ tới gói cá hun khói nhỏ trong giỏ.
Con vật nhỏ này mũi thính, chắc là ngửi thấy mùi cá.
“Mèo ham ăn nhỏ, trị thương quan trọng hơn.”
Tiết Lệnh khẽ cong khóe môi, một mặt dịu giọng dỗ dành, một mặt động tác nhanh nhẹn bắt lấy nó.
.
May mà trong túi thơm mang theo người nàng có chuẩn bị thuốc trị thương, vốn là vì hàng ngày đến bếp làm việc khó đảm bảo không bị thương tay, hôm nay liền dùng đến.
Tiết Lệnh lấy thuốc bột cầm máu ra, trước tiên cẩn thận rắc lên vết thương, rồi lại xé khăn lụa sạch trong tay áo, động tác vừa nhẹ vừa nhanh băng lại cho nó.
Nàng chỉ mải lo băng bó, lại không để ý đến loan giá của Thiên tử ở đằng xa.
Trên hành lang gấp khúc, Triệu Huy vô tình liếc một cái, bất giác ngưng đọng mâu quang.
Vì địa thế và cây cỏ, ban đầu y chỉ nhìn thấy một bóng người bên cạnh giả sơn. Gương mặt tinh xảo kia lúc ẩn lúc hiện trong bóng cây xanh, làn da trắng lạnh long lanh tựa như không nhiễm một chút khói lửa nhân gian, phảng phất như tuyệt sắc tinh quái chỉ có trong thoại bản.
Đợi khi y ra lệnh loan giá dừng lại, bóng hình thon thả kia đã khuất vào trong bóng cây, phảng phất như ảo giác trong chốc lát.
Trong lòng Triệu Huy hiếm thấy dâng lên một tia hứng thú.
Lưu Khang Thuận đang hầu hạ bên cạnh nhận ra sự khác thường của Thiên tử, vội vàng nhìn theo ánh mắt của y, không phát hiện xung quanh có gì đặc biệt.
Thấy dáng vẻ đăm chiêu suy nghĩ của Triệu Huy, Lưu Khang Thuận còn tưởng Thiên tử vốn hôm nay không vào hậu cung đã đổi ý, muốn đến cung của vị chủ tử nương nương nào đó, do đó biết ý hỏi: “Hoàng thượng, người hồi Phúc Ninh cung hay là…”
Triệu Huy khẽ gõ quạt xếp trong tay, hơi trầm ngâm.
Từ khi y hồi cung chỉ gặp Hoàng hậu, chưa từng triệu kiến cung phi, hai ngày nay liền có kẻ nghĩ cách dò la hành tung của y, cố gắng tạo ra cảnh tình cờ gặp gỡ đi theo hầu.
Y vẻ mặt nhàn nhạt nói: “Hồi Phúc Ninh cung.”
.
Khi Tiết Lệnh nhận ra giỏ xách trong tay lắc lư dữ dội, trong lòng bỗng thấy không ổn.
Nàng vội vàng cúi đầu nhìn, chỉ thấy chỗ nối giữa quai xách và đáy giỏ không biết từ lúc nào đã đứt gãy quá nửa, trông như sắp rụng ra, phảng phất như giây tiếp theo sẽ bung ra hoàn toàn.
Tiết Lệnh đành phải ôm giỏ xách vào lòng, thấy không có nguyên liệu nào rơi ra, lúc này mới thở phào một hơi dài.
Đợi khi nàng nhìn kỹ chỗ đứt gãy, mày hơi nhíu lại.
Nguyên liệu chọn lần này hoàn toàn không vượt quá trọng lượng giỏ xách có thể chịu được, vết gãy trông không bằng phẳng, nhất thời khó mà xác định là có kẻ cố ý, hay là tự nhiên hư hư.
Là Thái Chi giở trò sao? Nàng ta đúng là ngày ngày mong mình làm hư việc của Tiết Phi.
Trong lòng Tiết Lệnh lướt qua một tia phiền muộn.
Đúng là đã dột còn gặp mưa, nàng vì vội vã đi đường lại bị che khuất tầm mắt, không cẩn thận giẫm phải đá cuội, tuy không ngã, nhưng lại bị trẹo chân, bất giác đi chậm lại.
Tuy nhiên, lúc này không phải là lúc nàng có thể suy nghĩ nhiều, ban nãy cứu mèo con đã làm lỡ không ít thời gian, nếu quay về quá muộn, đụng trúng lúc Thiên tử rời khỏi Diên Phúc cung cũng không hay.
Con đường hành lang này tuy không phải đường chính, cũng thường có cung nữ và nội thị đi qua. Tiết Lệnh đang chuẩn bị tìm một tiểu cung nữ đi ngang qua nhờ giúp đỡ, bỗng nhiên liếc thấy một đoàn người đang đi về phía này.
Tiết Lệnh không kịp thu hồi ánh mắt, một màu vàng tươi ánh lên ánh mặt trời, chói lòa xông vào mi mắt.
Hơi thở của nàng đột nhiên trở nên dồn dập, tim cũng đập thình thịch, không dám nhìn thêm một cái.
Đây là nghi trượng của Thiên tử!
Tiết Lệnh ổn định lại tâm thần, động tác nhanh nhẹn nép vào chân tường cung, đang định xách giỏ xách qua một bên để hành lễ, một tiếng “lách tách” nhỏ yếu rõ ràng truyền vào tai.
Chỗ quai xách của giỏ đã đứt gãy hoàn toàn.
Nàng không hề bối rối, tay mắt lanh lẹ chặn lại nấm suýt nữa lăn ra khỏi giỏ, nhân tư thế hành lễ che ở bên cạnh, cố gắng hết sức không để mình gây chú ý.
Trên loan giá, Triệu Huy mắt nhìn khuôn mặt trắng nõn kia lướt qua, vô cùng giống người y nhìn thấy trong Ngự hoa viên.
Giữa mái tóc đen của nàng chỉ cài một cây trâm ngọc giản dị, y phục cũng là váy áo màu hồng nhạt đã hơi cũ, là trang phục của đại cung nữ trong cung.
Động tác hành lễ của nữ tử nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, chỉ là nàng quá quy củ, đầu cúi rất thấp, không nhìn rõ dung mạo.
“Nàng ta là người cung nào?” Triệu Huy đột nhiên mở lời.
Lưu Khang Thuận ở bên cạnh, khi nhìn thấy Tiết Lệnh trong trang phục đại cung nữ, đầu óc liền nhanh chóng xoay chuyển.
Trông nàng ta lạ mặt, trước đây chưa từng gặp qua.
Hiện giờ đại cung nữ các cung đều đã đủ, duy chỉ có Diên Phúc cung tháng trước còn thiếu chỗ trống, tháng này lại báo Nội Vụ Ty đã bổ sung đủ.
“Bẩm Hoàng thượng, vị cô nương này nô tài cũng là lần đầu gặp mặt, hẳn là người bên cạnh Tiết Phi nương nương ở Diên Phúc cung.” Ông ở bên cạnh cung kính nói.
Lúc Lưu Khang Thuận trả lời, trong lòng cũng thầm nghi hoặc.
Cô nương kia trong lòng ôm giỏ xách, lờ mờ nhìn thấy có lá rau xanh biếc lộ ra ngoài, rõ ràng là đi lấy nguyên liệu. Nhưng đại cung nữ là người có thể diện nhất trước mặt các chủ tử nương nương, đương nhiên không cần làm loại việc thô thiển này.
Nhìn thế nào cũng thấy toát ra vẻ kỳ quái.
Triệu Huy nhàn nhạt ừ một tiếng.
Lưu Khang Thuận thấy Thiên tử không có dặn dò gì khác, loan giá thậm chí không dừng lại, tưởng rằng Thiên tử chỉ là thuận miệng hỏi một câu.
Cảm nhận được nghi trượng của Thiên tử ngày càng đến gần, Tiết Lệnh bất động duy trì lễ nghi, nhưng trong lòng lại ngày càng căng thẳng, hô hấp gần như nín lại.
Bỗng nhiên, một "bóng râm" dừng lại bên cạnh nàng.
“Trong giỏ xách là vật gì?”
Giọng nam trầm thấp lạnh lùng từ trên truyền xuống, tuy là thuận miệng hỏi một câu, lại khiến người ta không dám coi nhẹ đối đãi.
.
Người nói chuyện tự nhiên là đương kim Thiên tử, Triệu Huy.
Tim Tiết Lệnh đập như trống giục, trước mắt cũng xây xẩm từng cơn.
Nàng vốn nghĩ cách tránh mặt Hoàng thượng, không để Tiết Phi có nửa điểm cơ hội mưu tính, lại cứ thế đụng phải.
Nhưng Thiên tử hỏi, không thể không đáp.
Nàng theo phản xạ cúi đầu thấp hơn, khẽ nói: “Bẩm Hoàng thượng, là nguyên liệu dùng để hầm canh.”
Lời này ngắn gọn khô khan nhất, giọng điệu bình thản khiến người ta không có ham muốn tìm hiểu thêm, nàng chỉ chờ Triệu Huy cảm thấy nhàm chán, để sớm rời đi.
Giọng nữ tử nhẹ nhàng mềm mại, nghe kỹ có thể phát hiện hơi thở có chút không ổn định.
Không biết là sợ hãi hay là câu nệ.
Triệu Huy vốn định nhân lúc nàng trả lời, liếc nhìn dung mạo của nàng, xem có phải là “tinh quái” trong Ngự hoa viên hay không.
Trái lại, nàng chỉ hận không thể vùi đầu vào giỏ xách, quá mức quy củ rồi.
Triệu Huy không mấy kiên nhẫn, giọng điệu lạnh lùng: “Ngẩng đầu lên.”
Tiết Lệnh vốn đã hoảng sợ vì lần đầu diện Thánh, nghe thấy Thiên tử tự mình ra lệnh, càng sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Dù nàng không phải là cung nữ thân phận hèn mọn, thiên hạ này cũng không ai dám chống lại ý của Thiên tử.
Tiết Lệnh đè nén sự hoảng loạn trong lòng, rũ mi mắt, từ từ ngẩng đầu lên.
Giờ phút này rời khỏi bóng cây rậm rạp, lại có ánh nắng rọi xuống từ ngói lưu ly, gò má trắng hồng kia mịn màng ẩm mượt. Y từ trên cao nhìn xuống, mày ngài như núi xa, hàng mi dài run rẩy, con ngươi bị mí mắt rũ xuống che khuất, xuống nữa là sống mũi thanh tú, đôi môi anh đào màu hồng nhạt…
Dẫu cho trong cung chưa từng thiếu mỹ nhân, trong lòng y vẫn lướt qua một tia kinh diễm.
Ánh mắt Triệu Huy cuối cùng dừng trên tay nàng.
Chỉ thấy đầu ngón tay trắng nõn đang ứa ra giọt máu đỏ thẫm, như bị thứ gì đó đâm phải.
Ngay lúc Tiết Lệnh suýt chút nữa không trụ nổi, lại nghe thấy giọng nam trầm thấp lại lần nữa vang lên. “Xách nổi không?”
Tiết Lệnh rõ ràng không ngờ Thiên tử lại hỏi mình một chuyện nhỏ nhặt như vậy, theo phản xạ ngước mắt.
Đó là một dung mạo vô cùng tuấn mỹ, dù là ngồi ngay ngắn trên loan giá, vẫn có thể nhìn ra vóc dáng cao thẳng như tùng của y. Có lẽ do góc độ nàng ngước nhìn, nam tử mặc thường phục màu đen huyền trước mắt vừa tôn quý ung dung, lại toát ra khí phái không giận mà uy.
Nàng bỗng nhận ra không ổn, cụp mắt xuống, khẽ nói: “Nô tỳ xách nổi.”
Triệu Huy dường như đã mất hứng thú, tùy ý đáp một tiếng, giơ tay thả rèm lụa xuống.
Không đợi Thiên tử nói thêm gì, dây thần kinh căng thẳng của Tiết Lệnh cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Dù cho đi lại đau đớn, nàng cũng đã quyết tâm, chỉ đợi loan giá Thiên tử rời đi, nàng lập tức chạy nhanh đến Ngự hoa viên tạm lánh.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, bên trong loan giá truyền ra giọng nói của Thiên tử.
“Cử người đưa nàng ta về.”
Lưu Khang Thuận cung kính vâng dạ, lập tức nói với nội thị đi theo: “Phúc Hỉ, ngươi giúp cô nương xách giỏ, đưa đến Diên Phúc cung rồi hãy quay về.”
Ông là người biết nhìn mặt đoán ý nhất, ông nhìn ra Tiết Lệnh theo phản xạ muốn từ chối, bèn nhắc khéo: “Cô nương đi chậm chút, nếu bị thương thì làm sao hầu hạ chủ tử cho tốt được?”
Tiết Lệnh hoàn hồn, đoán ra vị nội thị áo đỏ đang cười hòa nhã trước mắt, hẳn là tâm phúc của Thiên tử, Lưu tổng quản mà ngay cả các chủ tử nương nương trong hậu cung cũng phải lấy lòng.
Nghe ra ý nhắc nhở trong lời ông, Tiết Lệnh ổn định lại tâm thần, lại lần nữa nhún người tạ ơn.
Đợi loan giá Thiên tử rời khỏi tầm mắt, Tiết Lệnh đứng dậy, chỉ thấy vị nội thị áo lam bị gọi tên đã động tác nhanh nhẹn ôm lấy giỏ xách.
Mắt thấy phương hướng của loan giá rõ ràng không phải là Diên Phúc cung, tim nàng run lên, nhưng bên môi lại đã nở nụ cười.
“Làm phiền công công rồi.”