Phúc Ninh cung.
Triệu Huy đang cúi đầu phê duyệt tấu chương, Lưu Khang Thuận rón rén đi vào, dâng lên một phong thư.
Triệu Huy đầu cũng không ngẩng, “Chuyện gì?”
“Bẩm Hoàng thượng, là A Lệnh cô nương bên cạnh Tiết Phi nương nương sai người mang đến.”
Động tác Triệu Huy khựng lại, ngước mắt nhìn qua, đáy mắt lướt qua một tia kinh ngạc.
Y nhận lấy thư mở ra, chỉ liếc xem qua loa, liền đặt sang bên cạnh.
Lưu Khang Thuận thấy Hoàng thượng thần sắc nhàn nhạt, nhất thời cũng không đoán được thánh ý, không dám nhiều lời.
Phong thư này do Tiết Lệnh tự tay viết, nét chữ thanh tú, lời lẽ khẩn thiết.
Trong thư, nàng trước tiên là cảm kích Hoàng thượng ban thuốc và y phục, lại nói thân thể mình đã khỏe, chỉ là Tiết Phi nương nương gần đây cứ bắt nàng đến tiểu trù phòng hầm canh, hôm nay sinh thần Tiết Phi, e là lại phải thức đêm.
Vỏn vẹn mấy câu, lại lặng lẽ nói ra tình thế khó xử và vất vả của mình.
Triệu Huy cầm bút son lên, giọng điệu như thường: “Sinh thần Tiết Phi, trẫm không đi. Chọn mấy món đồ chơi mới lạ gửi đến Diên Phúc cung.”
Lưu Khang Thuận vội vàng vâng dạ, thấy Hoàng thượng không có dặn dò gì khác, đành phải lui ra ngoài.
.
Diên Phúc cung.
Tiết Phi thức dậy từ sớm, liền chờ Hoàng thượng qua.
Mắt thấy mặt trời đã lên cao, không chỉ Hoàng thượng không đến, ngay cả ban thưởng cũng chỉ là người của Nội Vụ Ty đưa tới.
Nàng ta trong lòng không vui, lại nghe nói bên Vệ Quý phi cũng yên yên tĩnh tĩnh, đành phải nhẫn nhịn.
Đợi đến quá trưa, lần lượt có các cung phi qua chúc mừng.
Tiết Phi thay cung trang đã chuẩn bị tỉ mỉ, lấy lại tinh thần để xã giao, nhưng trong lòng lại càng thêm không cam lòng.
Nếu tối nay Hoàng thượng không đến, nàng ta thật sự sẽ trở thành trò cười cho hậu cung!
Nàng ta đang tâm phiền ý loạn, bỗng nhiên nghe cung nhân vào báo: “Nương nương, Đức Phi nương nương và Thẩm Tài nhân đến.”
Tiết Phi cố nặn ra nụ cười, đích thân ra đón.
.
Tiết Lệnh vẫn chưa biết mình đã bị người ta nhắm đến.
Không ngoài dự đoán, vào ngày trước hôm thỉnh an tiếp theo, cơn giận của Tiết Phi kỳ diệu thay đã dịu đi.
Sáng sớm hôm đó, Tiết Lệnh bị gọi đến tẩm điện, đi cùng Tiết Phi đến Khôn Nghi cung thỉnh an Hoàng hậu.
Nàng đã chuẩn bị từ trước, hôm nay ra ngoài mặc bộ cung trang mới do Châm công cục đưa tới. Tiết Phi liếc mắt nhìn thấy nàng vẫn mặc bộ đồ cung nữ, cũng không thèm để ý, ngược lại Ngân Liễu nhìn nàng thêm hai cái.
Đoàn người men theo đường hành lang Ngự hoa viên đi về phía Khôn Nghi cung, đi được nửa đường, Tiết Phi phát hiện mình quên mang khăn lụa.
Thấy thời gian vẫn còn sớm, Tiết Phi giơ tay chỉ Tiết Lệnh, dặn dò: “Quay về lấy chiếc khăn lụa mới làm của bổn cung đến đây.”
Khăn lụa thì không quan trọng, chỉ sợ Tiết Phi muốn xem nàng có còn nghe lời hay không.
Tiết Lệnh không chút do dự, lập tức quay về đi lấy.
Nhìn thấy nàng bước nhanh rời đi, Tiết Phi nhếch khóe môi, đang định bảo người dừng kiệu, bỗng nhiên sắc mặt hơi thay đổi.
Từ đường hành lang bên cạnh, Đức Phi và Hiền Phi đi tới, bên cạnh Đức Phi còn có đường muội của mình, Thẩm Tài nhân.
Quan hệ của nàng ta với hai vị phi tần này tuy không đến mức như nước với lửa giống Quý phi, nhưng cũng chẳng tốt đẹp gì.
Hai bên hành lễ xong, Hiền Phi và Tiết Phi nhìn nhau một cái, kinh ngạc phát hiện y phục của hai người hôm nay lại giống nhau lạ thường.
“Hai vị muội muội hôm nay đúng là tâm hữu linh tê.” Đức Phi phe phẩy quạt tròn cười nói: “Toàn một màu xanh biếc, thật là thanh mát, khiến người ta sáng mắt.”
Hiền Phi ngước mắt quét nhìn Tiết Phi từ trên xuống dưới một lượt.
.
Bộ cung trang trên người nàng ta, bất kể là màu sắc, kiểu dáng hay hoa văn thêu, lại không khác mấy so với của mình, chỉ là khi so sánh cả hai, y phục của Tiết Phi dù là đường kim mũi chỉ hay công thêu, đều trông thật vụng về.
“Bộ y phục này của bổn cung là kiểu dáng nhà ta mua từ Cẩm Tú Các trong kinh thành, do chính đại sư phụ của họ thiết kế, giao cho Châm công cục làm.” Hiền Phi đè nén sự không vui trong lòng, nhíu mày nói: “Bộ này của Tiết Phi từ đâu ra?”
Mẫu tộc của Hiền Phi là gia đình thư hương truyền đời, tổ tiên từng là trọng thần trong triều. Hiện giờ phụ thân tuy đã trí sĩ, huynh trưởng còn trẻ tuổi đã là Lại Bộ Thị Lang, tiền đồ vô lượng.
Nàng có tài khí, càng có ngạo khí, không thích người khác bắt chước vụng về.
Tiết Phi nhận ra không ổn, theo phản xạ phản bác: “Là người bên cạnh bổn cung tự làm, lẽ nào Hiền Phi nương nương cho rằng bổn cung trộm bản vẽ của người?”
Lời này nghe vào tai người khác không khác gì chột dạ, Hiền Phi lập tức biến sắc.
“Chắc Tiết Phi muội muội không phải cố ý đâu.” Đức Phi cười rạng rỡ kéo tay áo Hiền Phi, dịu giọng nói: “Nàng ta bệnh nặng mới khỏi, muội muội nhường nàng ta chút đi.”
Hiền Phi không thích Đức Phi đứng ra giảng hòa, giơ tay áo hất tay Đức Phi ra, lạnh lùng nói: “Không phiền Đức Phi bận tâm.”
Hành động này lọt vào mắt Tiết Phi, rõ ràng là bất mãn với mình.
Lời nói tiếp theo của Hiền Phi, khiến Tiết Phi tức đến bốc hỏa, cả thể diện lẫn mặt mũi đều mất sạch.
“Ngươi về thay y phục đi, lần này bổn cung không so đo với ngươi.”
.
Cùng lúc đó.
Tiết Lệnh cầm khăn lụa vội vã quay về, gặp một tiểu cung nữ trông quen mắt.
Nàng ta là người của Ngự Thiện Phòng, ngày thường từng chịu ân huệ của Tiết Lệnh, vì vừa hay nhìn thấy một màn ở Ngự hoa viên, nên vội vàng ngăn Tiết Lệnh lại.
“Tiết Phi nương nương đang lúc nổi giận, cô nương đừng qua đó thì hơn.”
Tiết Lệnh nghe kể lại sự tình, đang trong lòng cân nhắc, bỗng nhiên nàng phát hiện trong bóng râm rậm rạp đằng xa, loan giá của Thiên tử đang đi xuyên qua.
“Nếu ta không đi, nương nương sau đó nhớ lại sẽ tức giận.” Nụ cười của nàng lộ ra một tia cay đắng, bất đắc dĩ nói: “Đa tạ ngươi nhắc nhở, mau về đi.”
Quả nhiên lúc nàng đến, Tiết Phi đang tranh luận với Hiền Phi, đã tức đến hai má ửng hồng.
Tiết Lệnh giả vờ không biết gì, bước nhanh tiến lên, hai tay bưng khăn lụa, cung kính nói: “Nương nương, khăn lụa lấy về rồi.”
Vừa hay có cơn gió thổi tới, chiếc khăn lụa gấp gọn trong tay nàng bị gió thổi tung ra, hoa văn y hệt lộ ra ngoài.
Đức Phi che môi cười khẽ, Hiền Phi cơn giận vẫn chưa nguôi, mà không biết từ đâu lại truyền đến tiếng cười khẩy——
Tiết Phi xấu hổ hóa giận, giơ tay liền tát thẳng vào mặt Tiết Lệnh.
Bạch Chỉ nhận ra không ổn, đang định ngăn lại, thì cái tát của Tiết Phi đã giáng mạnh xuống mặt Tiết Lệnh, kèm theo là tiếng quát mắng: “Quy củ của ngươi học ở đâu!”
Tiết Lệnh nghiêng người, lảo đảo hai bước mới đứng vững.
Tiết Phi vẫn thấy chưa đủ, đang định nhân cơ hội quở trách Tiết Lệnh một phen, để gỡ gạc chút thể diện cho mình.
Bỗng nhiên tiếng vỗ tay giòn giã truyền đến, Tiết Phi toàn thân run bắn.
Loan giá của Thiên tử không biết đã đến từ lúc nào, rèm lụa vén lên một nửa, Triệu Huy đang ngước mắt nhìn nàng ta.
Hai đầu gối Tiết Phi mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững.
May mà Bạch Chỉ ở bên cạnh đỡ nàng ta, mới không ngự tiền thất nghi.
Đức Phi và Hiền Phi họ đều không ngờ Hoàng thượng lại xuất hiện ở đây, vội vàng tiến lên hành lễ.
Tiết Lệnh cúi đầu cùng đám cung nhân nhún người hành lễ. Nàng cố ý nghiêng người, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt nghiêng không bị đánh, tựa như không muốn bị người khác nhìn thấy sự chật vật của mình.
Triệu Huy không hề xuống loan giá, từ trên cao nhìn xuống mọi người.
Động tác nhỏ cố ý che giấu kia của nàng tự nhiên không thoát khỏi mắt Triệu Huy. Từ tầm mắt y nhìn sang, dù nàng cúi đầu thấp đến đâu, mấy vệt ngón tay đỏ tươi kia vẫn rõ ràng có thể thấy.
Vì da nàng trắng nõn mịn màng, trông lại càng thêm hãi hùng.
“Bình thân.” Sau khi Triệu Huy cho đứng dậy, đôi mắt mực sâu thẳm lướt qua một tia u ám.
Y không che giấu cảm xúc của mình, ánh mắt lại lần nữa lướt qua Tiết Phi toát ra cảm giác áp bức mười phần.
“Đang ồn ào gì vậy?”
Hoàng thượng không đặc biệt điểm danh, những người còn lại có thể giả ngốc, nhưng Tiết Phi lại không thể không đáp.
“Bẩm Hoàng thượng, là người trong cung thiếp thân phạm lỗi.”
Nàng ta không biết Hoàng thượng đã thấy bao nhiêu, nhưng đã dừng lại hỏi đến, e là đã thấy mình đánh người.
Chuyện hôm nay vốn đã kỳ lạ, bộ y phục này của mình là quà mừng sinh thần Thái Chi sớm dâng lên, nó chắc chắn không dám hại mình, chỉ e là có kẻ hữu tâm giở trò.
Nàng ta quyết định kéo Hiền Phi xuống nước, khuấy đục ao nước này lên.
Tiết Phi nhắm liều, khẽ nói: “Nó khiến thiếp thân và Hiền Phi nương nương nảy sinh mâu thuẫn, thiếp thân trong lúc nóng giận đã ra tay dạy dỗ nó.”
Lời vừa dứt, Hiền Phi lập tức tức đến bốc khói.
Mình vốn là nạn nhân, lại bị Tiết Phi vài ba câu cắn ngược, như thể là mình được lý không tha người!
Đức Phi vốn thấy đây là cơ hội tuyệt vời để chơi xỏ Tiết Phi, thấy nàng ta lại lôi kéo cả Hiền Phi, ánh mắt khẽ động, biết điều ngậm miệng không nói.
“Ồ?” Triệu Huy dường như có chút hứng thú, quay sang nhìn Hiền Phi.
“Là mâu thuẫn gì?”
Hiền Phi vốn định mở miệng biện bạch cho mình, nhưng lại không muốn vì một bộ y phục mà tự hạ thấp thân phận, để Hoàng thượng cảm thấy nàng so đo tính toán, làm hư hình tượng của mình trong lòng Hoàng thượng.
Nàng quyết định, tiến lên bẩm báo: “Hoàng thượng, thiếp thân cho rằng là hiểu lầm, Tiết Phi nói quá sự thật.”
“Mùa hè nóng nực, khó tránh khỏi can hỏa vượng.” Đức Phi thấy Hiền Phi cũng coi như lý trí, khóe môi gợn nụ cười hòa nhã, ở bên cạnh hùa theo: “Tiết Phi muội muội thân thể còn yếu, nhất thời bị kích động cảm xúc cũng là khó tránh.”
Nghe ba người ngươi một lời ta một câu, Triệu Huy ngoài mặt không nhìn ra cảm xúc, dường như kiên nhẫn lắng nghe, lại dường như lơ đãng.
Nhưng khóe mắt y trước sau không rời khỏi người Tiết Lệnh.
Nàng mới là người duy nhất bị tổn thương trong màn kịch ồn ào này, lại chỉ có thể lén lút che giấu vết thương. Thậm chí vì vướng bận thân phận chủ tớ, nàng ngay cả tư cách biện giải cho mình một câu cũng không có.
Nhìn bộ dạng nhẫn nhịn của nàng, Triệu Huy trong lòng có chút không thoải mái.
Y lười nghe Tiết Phi giảo biện, giữa mày mắt toát ra vẻ lạnh lùng, không vui nói: “Đức hạnh của hậu phi, cốt ở ôn hòa, cung kính, hiền thục, cẩn trọng. Nàng đã được tấn phong phi vị, tự khắc phải ghi tạc trong lòng.”
“Tiết Phi đức hạnh thiếu sót, phạt bổng một tháng.”
Tiết Phi nghe xong, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt.
Nàng ta không hề tiếc chút bạc đó, dù nửa năm hay một năm cũng không là gì. Câu “đức hạnh thiếu sót” này, đối với nàng ta, người được phong phi nhờ công lao bảo vệ hoàng tự, quả thực là lời quở trách nghiêm khắc nhất.
Tiết Phi hoảng hốt, trực tiếp quỳ xuống đất. “Thiếp thân biết sai rồi!”
Tiết Lệnh và Bạch Chỉ thân là cung nữ, cũng đành phải quỳ theo.
Đức Phi và Hiền Phi họ còn lại, thấy chuyện đã ầm ĩ, bất kể trong lòng nghĩ thế nào, đều im như ve sầu mùa đông, không dám mở miệng.
Triệu Huy không thèm nhìn Tiết Phi thêm một cái, trực tiếp thả rèm lụa xuống, ra lệnh khởi hành.
Cung tiễn Thánh giá rời đi, Hiền Phi trước nay luôn kiêu ngạo tự chủ đứng dậy ném khăn lụa, tức giận buông lại câu “Đúng là xui xẻo, hôm nay gặp phải ngươi coi như bổn cung xui tám đời”, rồi vịn tay cung nữ lên kiệu liễn, tự mình đi về Khôn Nghi cung.
Đức Phi thì giả nhân giả nghĩa an ủi Tiết Phi hai câu, dắt theo Thẩm Tài nhân rời đi.
“Vốn là tỷ muội ruột thịt, lại thành ra thế này.” Nàng vừa lắc đầu cảm thán, vừa liếc nhìn đường muội bên cạnh. “Tiết Ngũ cô nương đúng là đáng thương thật!”
Thẩm Tài nhân cúi đầu, nàng ta không nói gì, đáy mắt lại lóe lên chút sợ hãi.
Đức Phi hài lòng thu hồi ánh mắt, trước khi rời đi, nàng quay đầu liếc nhìn Tiết Lệnh đang cúi đầu, trong lòng lướt qua chút nghi ngờ.
Trước đây Hoàng thượng không bao giờ để ý đến mấy chuyện vặt vãnh hậu cung này, hôm nay đi ngang qua, thật sự là trùng hợp sao?
Nhưng từ đầu đến cuối Tiết Lệnh không nói một lời, không có chút hành động cố ý bán thảm nào.
Đức Phi thu hồi tâm tư, mục đích hôm nay của mình đã đạt được, thậm chí còn tốt hơn hiệu quả dự tính.
Nàng tay nhẹ phe phẩy quạt tròn, dặn dò: “Đi thôi, đừng lỡ giờ thỉnh an.”
Hôm nay bị Hoàng thượng quở trách trước mắt bao người, chút thể diện cuối cùng của Tiết Phi cũng mất sạch.
Nàng ta bảo Bạch Chỉ đến Khôn Nghi cung cáo bệnh, còn mình thì dẫn người về thẳng cung .
.
Diên Phúc cung.
Ngân Liễu nhận được tin “Chủ tử về rồi”, trong lòng thầm kêu không ổn, vội vàng ra đón.
Chỉ thấy Tiết Phi mặt lạnh như sương đi vào, Bạch Chỉ không về cùng, Tiết Lệnh trông vẫn như thường lệ, không đúng. Ngân Liễu bỗng phát hiện trên mặt nàng có năm vệt ngón tay đỏ tươi, rõ ràng là bị ai đó tát một cái.
Ngân Liễu không dám hỏi, đành phải dâng lên một tách trà ấm vừa phải, để nàng ta ổn định lại tâm thần.
Không có Tiết Phi dặn dò, Tiết Lệnh cũng không dám tự ý rời đi, rũ tay đứng hầu bên cạnh.
Tiết Phi sầm mặt ngồi xuống bên nhuyễn tháp, càng nghĩ càng thấy không đúng, chuyện hôm nay rõ ràng là có người gài bẫy mình!
Tại sao ngay ngày thỉnh an, mình và Hiền Phi lại mặc y phục gần như y hệt, đã thế đồ của mình cái gì cũng kém hơn một chút, tự dưng gây ra bê bối Đông Thi bắt chước, còn bị Hoàng thượng nhìn thấy phạt bổng lộc, phen này cả hậu cung đều biết hết rồi!
Nàng ta nắm chén trà, ngón tay không ngừng siết chặt, trong ánh mắt toát ra hận ý và vẻ không cam lòng nồng đậm.
Rốt cuộc là ai muốn hại nàng ta!
Người của Đức Phi hay là người của Vệ Quý phi?
Lúc đó lời của Đức Phi mềm mỏng mà hiểm ác, nhìn như khuyên hòa nhưng lại không có ý tốt: Vệ Quý phi và mình thế như nước với lửa, cố ý ngáng chân mình cũng là hợp tình hợp lý.
Nàng ta càng nghĩ càng kích động, tay mất sức, nước trà từ bên trong tràn ra, đổ lên mu bàn tay nàng ta.
Tiết Phi vốn đã thất thần, còn tưởng mình bị bỏng, phản ứng thái quá ném chén trà ra, lớn tiếng quát mắng: “Các ngươi muốn làm bỏng chết bổn cung sao!”
Mình được phá lệ tấn phong phi vị, không biết có bao nhiêu kẻ đỏ mắt ghen tị, lúc trước ở trong cung dưỡng bệnh thì cũng thôi, vừa mới ra ngoài đây, liền bắt đầu có kẻ giở chiêu trò bẩn.
Ở bên ngoài bị người ta tính kế mất sạch thể diện, về đến cung của mình còn đủ thứ chuyện không khiến mình bớt lo!
“Nương nương bớt giận!” Ngân Liễu không dám biện giải, vội lấy khăn lụa tiến lên lau vết trà cho nàng ta, Tiết Lệnh thì nhanh chân ra ngoài lấy đá lạnh.
Lúc Tiết Lệnh dùng khăn lụa bọc đá lạnh đi vào, Tiết Phi đã cho người bên cạnh ra ngoài, nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu, vẻ mặt nắng mưa thất thường.
Tiết Lệnh rũ mắt dâng đá lạnh lên, lại bị Tiết Phi siết chặt cổ tay.
“Nương nương?”
Tiết Lệnh đau đớn, lại phát hiện Tiết Phi sức lực rất lớn, mình lại không thể động đậy chút nào, đành phải thuận thế quỳ xuống.
Ánh mắt Tiết Phi sắc bén như dao, từng nhát từng nhát cứa qua mặt nàng.
Chỉ nghe Tiết Phi lạnh lùng mở lời: “Bổn cung bạc đãi ngươi chỗ nào, mà ngươi lại dám liên hợp với người ngoài hãm hại bổn cung——”
Có một khoảnh khắc, Tiết Lệnh tưởng rằng Tiết Phi đã nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của mình.
Tiết Lệnh rất nhanh bình tĩnh lại, Tiết Phi là đang hù dọa nàng.
Hôm nay nhiều nhất chỉ là Tiết Phi bị người ta tính kế, mình chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Nàng đè nén chút hoảng loạn trong lòng, vô tội mở to mắt, ra vẻ không hiểu gì nói: “Nương nương, nô tỳ không có, xin nương nương minh xét!”
Tiết Phi nhìn chằm chằm nàng, đưa tay bóp cằm nàng, dường như muốn nhìn ra một chút chột dạ trong mắt nàng.
Đôi mắt hạnh long lanh kia trong veo óng ánh, ngập tràn vẻ mờ mịt hoang mang, không hề có chút né tránh.
Vành mắt nàng hơi hoe đỏ, nhìn kỹ có chút ấm ức.
Mỹ nhân chực khóc, như hoa lê đẫm mưa khiến người ta thương tiếc.
Hoàng thượng hôm nay chịu nổi giận, e là cũng có mấy phần vì Tiết Lệnh——
Lực tay Tiết Phi càng lúc càng mạnh, Tiết Lệnh đau đớn giãy giụa. Ngoài rèm truyền đến tiếng bước chân vội vã, rèm lụa vén lên, Bạch Chỉ xông thẳng vào.
“Nương nương!”
Nhìn thấy cảnh này, Bạch Chỉ biết chủ tử nhà mình đã thất thố, vội vàng xông lên ngăn cản.
Gương mặt này của Tiết Lệnh vẫn còn tác dụng lớn!
Ả “giải cứu” Tiết Lệnh khỏi tay Tiết Phi, khẽ giọng nhắc nhở: “Nương nương, Hoàng hậu nương nương đã phê chuẩn cho người nghỉ, nghe nói người không khỏe, còn định phái người đến cung chúng ta thăm hỏi——”
Tiết Phi hoàn hồn lại, nhìn thấy Tiết Lệnh mắt đỏ hoe, mới ý thức được mình đã mất lý trí.
Vốn đã hạ quyết tâm lôi kéo Tiết Lệnh cho tốt, lừa nàng để mình lợi dụng, phen này Tiết Lệnh e là càng lúc càng muốn xa lánh mình rồi!
Tiết Phi lòng đầy bực bội và hối hận không thể kìm nén, đành phải xua tay, ra hiệu Tiết Lệnh về trước.
“A Lệnh cô nương, chuyện hôm nay người cũng thấy rồi, là có kẻ tính kế nương nương chúng ta.”
Bạch Chỉ tự mình tiễn Tiết Lệnh ra cửa, giọng điệu thành khẩn giải thích: “Nương nương nhất thời mất lý trí, mong cô nương đừng để trong lòng.”
Tiết Lệnh khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ta hiểu mà, bên cạnh nương nương cần tỷ tỷ chăm sóc, mau về đi”.
Bạch Chỉ an ủi vài câu, lập tức quay về điện.
Chỉ thấy Tiết Phi ánh mắt trống rỗng ngã ngồi bên nhuyễn tháp.
“Nương nương, chuyện hôm nay có uẩn khúc, nhưng A Lệnh cô nương là vô tội.” Bạch Chỉ vội đỡ nàng ta dậy, khẽ giọng khuyên.
Chuyện hôm nay, đúng là không thể trách Tiết Lệnh.
Y phục từ đầu đến cuối không hề qua tay Tiết Lệnh, khăn lụa cũng là nương nương giữa đường bảo nàng đi lấy. Lúc nàng đi còn chưa gặp Hiền Phi, tự nhiên không biết chuyện nương nương và Hiền Phi bị đụng hàng.
Còn về việc Hoàng thượng sẽ đến, cho dù nàng thật sự có bản lĩnh mời được Hoàng thượng, nhưng lại không biết mình sắp bị đánh, sao có thể sắp xếp trước?
Vốn tưởng nương nương sẽ nghe lọt tai lời của mình, nhưng sau khi ả nói xong, nương nương lại lẩm bẩm: “Hoàng thượng nói bổn cung thất đức…”
“Hoàng thượng có phải là không thích bổn cung nữa không?”
Phạt bổng lộc, mất mặt đều là chuyện nhỏ, thái độ của Hoàng thượng mới là quan trọng nhất.
Tiết Phi càng nghĩ càng không yên, trong lòng dâng lên nỗi hoảng sợ tột độ.
Nếu mất đi ân sủng, tất cả của nàng ta đều xong đời.