Tổng số chương 215

Chương 1: Tôi là cộng sự của cậu

ĐUỔI THEO MẶT TRỜI

282 lượt đọc · 2,973 từ

Thành phố New York, Sở Cảnh sát New York (NYPD), Chi cục Manhattan

Casey tay phải kéo Carl đang định chạy lung tung ngó nghiêng khắp nơi, khuỷu tay trái kẹp một thùng các-tông lớn đựng đồ dùng văn phòng, bước vào cổng lớn Chi cục Manhattan NYPD.

Vừa vào cửa, sau quầy điều phối có một người phụ nữ trông rất nghiêm nghị đứng đó, ước chừng khoảng 35 tuổi, đang cầm micro nói gì đó, trông tâm trạng không tốt lắm.

Casey ngập ngừng một chút, đợi bà ấy đặt điện thoại xuống mới đi tới hỏi: "Chào buổi sáng, xin hỏi Tổ trọng án án mạng đi lối nào?"

Người điều phối viên không ngẩng đầu lên, tiện tay chỉ về phía bên phải: "Đi thẳng, thang máy lên tầng năm."

Casey nói tiếng cảm ơn, kéo bàn tay nhỏ mềm mại của Carl đi về phía khu vực thang máy, vừa đúng lúc thang máy tới, họ liền bước vào trong thang máy. Bên trong có một người đàn ông mặc áo blouse trắng, ngoại hình không tệ, mái tóc màu đỏ sẫm, sẫm đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là màu nâu sẫm, mắt rất xanh, sống mũi cao đến nỗi Casey chỉ liếc mắt một cái, trong lòng đã đưa ra kết luận.

Ồ, người Nga.

Lúc Casey dắt Carl vào thang máy, anh ta ngước mắt lười biếng liếc nhìn hai người một cái, ánh mắt di chuyển xuống dưới, dừng lại trên người Carl.

Casey và Carl nhìn qua là biết cha con, đều tóc vàng mắt xanh, Casey vóc dáng cao lớn thẳng tắp, mày mắt sâu, cười lên giống như một vệt nắng chói chang. Carl còn rất nhỏ, ước chừng mới hai tuổi, trắng trẻo non nớt đặc biệt đáng yêu.

Người đàn ông tóc đỏ cứ nhìn chằm chằm Carl, ban đầu Carl không cảm thấy gì, dần dần cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông, cậu bé rụt rè ngẩng mặt lên, chạm mắt với người đàn ông tóc đỏ.

Người đàn ông nhe răng cười với Carl, vô cùng mong đợi dáng vẻ một lát nữa cậu bé siêu đáng yêu này sẽ cười với mình, nhưng còn chưa đợi anh ta tưởng tượng xong, Carl đã nhăn mũi, ôm chặt lấy bắp chân Casey bên cạnh, cái miệng nhỏ nhắn mở ra bắt đầu òa khóc nức nở.

Người đàn ông tóc đỏ nghẹn giọng: “…”

Casey vội cúi người đặt thùng các-tông xuống đất, ôm Carl dỗ dành: “Carl không khóc, sao vậy con?”

Carl khóc hu hu, vừa khóc vừa bật ra từng từ rời rạc: “Carl… sợ! … Dữ!”

Casey đã rèn luyện được kỹ năng có thể đoán ra ý nghĩa thực sự mà Carl muốn diễn đạt từ những lời nói rời rạc của cậu bé, ý của Carl là cậu bé bị người đàn ông tóc đỏ kia dọa, sợ đến phát khóc.

Người đàn ông tóc đỏ vẫn nghẹn giọng: “…”

Tôi dữ vậy sao??? Rõ ràng tôi đang cười mà!

Vừa nãy Casey quay lưng về phía người đàn ông, không nhìn thấy anh ta làm gì, lúc này không nhịn được quay đầu lại, vừa định nói gì đó thì phát hiện đã đến tầng ba, cửa thang máy mở ra, người đàn ông tóc đỏ gần như là lao ra khỏi cửa.

Casey ngẩn người: “…”

Tôi chỉ muốn giải thích là Carl hơi nhát gan một chút, tôi không có ý định động thủ.

Anh chạy nhanh thật đó anh bạn.

Người đàn ông vừa ra khỏi thang máy, Carl lập tức nín khóc, Casey hôn hai cái lên má phúng phính non nớt của cậu bé, cậu bé liền bắt đầu cười khanh khách. Casey lấy khăn ướt trẻ em từ trong túi ra, cẩn thận eo-âyu khuôn mặt đầy nước mũi nước mắt của Carl, vừa đúng lúc đến tầng năm, cậu liền nhấc thùng các-tông từ dưới đất lên, dắt chặt Carl ra khỏi thang máy.

Vừa ra khỏi thang máy tầng năm, cánh cửa kính treo biển hiệu Tổ trọng án án mạng rất bắt mắt, Casey đẩy cửa ra, bên trong có không ít người, đa số vị trí làm việc đều là từng cặp đối diện nhau, các cảnh sát viên trông thật sự không rảnh rỗi, vô cùng vội vã. Cậu chỉ đành tiện tay kéo một người đàn ông lại: “Xin chào, tôi muốn hỏi một chút, văn phòng Đội trưởng Schatso ở đâu?”

Người đàn ông tóc nâu bị cậu kéo lại, trông có tướng mạo rất chuẩn người Mỹ, ước chừng tuổi khoảng ba mươi mốt ba mươi hai, anh ta kín đáo liếc nhìn Casey từ trên xuống dưới, chỉ vào một văn phòng riêng biệt sâu bên trong: “Phòng đó.”

Casey nói tiếng cảm ơn, dắt Carl đi về phía văn phòng đó, cậu gõ cửa, sau khi nghe thấy tiếng mời vào liền đẩy cửa đi vào, người ngồi bên trong chính là đội trưởng Tổ trọng án án mạng, Auston Schatso.

“Đội trưởng Schatso,” Casey đặt thùng các-tông xuống, lấy thư bổ nhiệm của mình từ trên cùng thùng đưa cho Auston, “Tôi là Casey Barron, đây là thư bổ nhiệm của tôi.”

Auston cũng giống Casey đều có màu tóc vàng óng, nhưng mắt của ông lại không phải màu xanh ngọc bích giống Casey, mà là màu xanh thẳm như biển cả. Ông nhận lấy thư bổ nhiệm xem kỹ một lượt, đứng dậy đưa tay ra cho cậu: “Casey, chào mừng cậu gia nhập Tổ trọng án án mạng.”

Casey cũng cười lên chân thành tha thiết, đưa tay ra nắm lấy tay Auston: “Là vinh hạnh của tôi.”

Carl ở bên cạnh, đầu quay qua quay lại giữa hai người họ, phát ra tiếng “hơ hơ”.

Auston theo phản xạ cúi đầu xuống, bị Carl đang nghiêng đầu dọa cho giật nảy mình: “Đây là con trai cậu?”

Casey cúi đầu véo nhẹ má Carl: “Cũng gần như vậy, Carl là con của chị gái tôi, bây giờ tôi đang nuôi cháu.”

Auston cười híp mắt: “Đáng yêu thật,” ông đi ra từ phía sau bàn làm việc, “Đi nào, tôi dẫn cậu đi làm quen với mọi người.”

Nói xong Auston dẫn Casey đến khu văn phòng chung, vỗ tay thu hút sự chú ý của các cảnh sát viên trong văn phòng, điểm tên mấy người: “Các cậu qua đây một chút, giới thiệu thành viên mới cho các cậu.”

Auston tiện tay mở một phòng họp, để Casey và Carl đi vào, không lâu sau, các cảnh sát viên được ông điểm tên cũng đi vào. Người vào không nhiều, tính cả Auston chỉ có bốn người, ba nam một nữ.

Auston hắng giọng: “Đây là cảnh sát viên mới đến đội chúng ta, Casey Barron, trước đây từng làm việc hai năm ở Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (Interpol), kinh nghiệm rất phong phú.”

Casey ngại ngùng gãi gãi sau đầu: “Đội trưởng quá khen rồi, thật ra cũng không có nhiều kinh nghiệm lắm, bởi vì trước đây tôi chủ yếu phụ trách mảng chống tội phạm trẻ em, lĩnh vực trọng án án mạng này vẫn còn là lính mới.”

“Anh chàng đẹp trai khiêm tốn vậy sao?” Người phụ nữ duy nhất vừa mở miệng đã trêu ghẹo Casey, cô ấy trông rất xinh đẹp, là kiểu đẹp đầy sắc sảo, nhìn là biết không dễ chọc vào. Người phụ nữ cười sảng khoái: “Tôi là Gloria, đây là cộng sự của tôi,” cô chỉ người đàn ông bên cạnh, “Cứ gọi anh ấy là Jerry.”

Jerry cũng chào hỏi Casey, Casey nhận ra anh ta chính là người mình vừa kéo lại hỏi văn phòng đội trưởng lúc nãy. Jerry trêu chọc hỏi: “Interpol? Vậy cậu là người Anh?”

“Không phải,” Casey vội giải thích, “Tôi là người Mỹ, tôi chỉ làm việc ở Anh hai năm thôi.”

Chỉ còn một người chưa tự giới thiệu, ánh mắt Casey chuyển về phía bóng dáng cao lớn kia, giây tiếp theo liền ngây người.

Không phải vì trước đây quen biết, hoàn toàn là bởi vì người đàn ông này, trông thực sự quá xuất chúng.

Vóc dáng anh cao lớn thẳng tắp, ước chừng khoảng một mét tám tám, trong Tổ trọng án án mạng người khác gần như đều mặc trang phục thường ngày để tiện hành động, vậy mà anh lại mặc một bộ âu phục trông được cắt may vô cùng vừa vặn. Bộ âu phục đắt tiền này càng làm nổi bật vóc dáng vai rộng eo hẹp của anh, thân hình tam giác ngược rất rõ ràng, chân cũng dài quá mức.

Đương nhiên điều khiến người ta kinh ngạc nhất vẫn là khuôn mặt của anh.

Casey có thể nói không hề khoa trương rằng, trong hai năm làm cảnh sát quốc tế, cậu đã gặp người của rất nhiều quốc gia, châu Âu, châu Á, châu Mỹ… Nhưng chưa từng gặp ai tuấn tú hơn người đàn ông này. Anh ta giống như tượng David thời Phục Hưng biến thành người thật, hiện thực hóa và phóng đại hóa sức hấp dẫn khiến người ta mê mẩn đó lên. Tóc anh ta màu nâu, mắt cũng màu nâu, sâu thẳm đến mức có thể khiến người ta chết đuối trong đó, khi anh ta dịu dàng nhìn chăm chú một người, bạn có thể nhìn thấy cả một bầu trời chiều tà mờ ảo.

Gương mặt như vậy phối hợp với vóc dáng như vậy đã là vạn người có một, điều hiếm có nhất lại chính là khí chất trên người anh ta, đó là một thứ gì đó mà Casey không thể diễn tả cụ thể được, nhưng có thể chắc chắn rằng, người như vậy, quyết không nên chỉ thuộc về một sở cảnh sát bình thường thế này.

Người đàn ông khẽ bước lên một bước, đôi mắt màu nâu mật ong quyến rũ cười nhìn Casey, bên trong như ẩn chứa ngàn lời muốn nói, lại như chẳng có gì ngoài nụ cười. Giọng nói vốn đã trầm ấm du dương của anh, lại pha lẫn chất giọng hơi uốn lưỡi gợi cảm đặc trưng của người Pháp vang vọng trong phòng họp nhỏ.

“Chào cậu, tôi là cộng sự của cậu, Dino Esposito.”

Casey dắt Carl đi đến vị trí làm việc của mình, thùng đồ lớn kia của cậu đã được Jerry chủ động xung phong giúp chuyển qua, sau đó cậu phát hiện, bàn làm việc của mình lại đối diện với bàn làm việc của Dino, ở giữa không có lấy một tấm vách ngăn. Điều này khiến Casey, người đã quen với văn phòng đơn ở Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế, cảm thấy vô cùng khó chịu, cậu cứ cảm thấy nếu mình ngoáy mũi ở đây, Dino đều có thể nhìn thấy không sót chút nào.

Dino tao nhã ngồi xuống đối diện Casey, anh cười cong mắt với Carl: “Chào nhóc, thiên sứ nhỏ.”

Carl nghiêng đầu nhìn Dino, miệng phát ra tiếng “i a”, sau đó cậu bé lại bất ngờ buông tay Casey ra, loạng choạng chạy đến trước mặt Dino, dang hai tay ra, làm nũng giọng sữa: “Bế… bế!”

Casey ngẩn người: “…”

Casey vội nhỏ giọng gọi Carl: “Cục cưng, mau về—”

“Không sao đâu,” Dino dịu dàng cười cười, đưa tay bế Carl vào lòng, hoàn toàn không để ý bộ âu phục trên người mình đã bị Carl làm cho nhăn nhúm, anh khẽ véo đầu mũi Carl, “Một thiên thần đáng yêu như vậy chủ động lao vào lòng tôi, là vinh hạnh của tôi.”

Casey sững người một lát, sau đó bật cười lắc đầu.

Lời ngon tiếng ngọt của đàn ông Pháp, thật sự là thuận miệng nói ra mà, ngay cả trẻ con cũng không miễn nhiễm được, mắt Carl sáng cả lên.

Casey vẫn hơi ngại ngùng: “Lần đầu gặp mặt đã phiền anh giúp tôi dỗ trẻ con—”

Dino nhìn cậu, đầy ẩn ý: “Đây không phải lần đầu chúng ta gặp mặt đâu.”

Casey chết lặng: “Gì? Trước đây tôi từng gặp anh sao?”

Dino khẽ véo má Carl, nhướng mày: “Cậu quên rồi.”

Gãi đầu, Casey ngượng ngùng: “Xin lỗi xin lỗi… Chúng ta gặp nhau khi nào vậy?”

Dino mỉm cười nhẹ: “Cậu tự nghĩ đi.”

Casey nghẹn giọng: “…”

Dino rõ ràng sẽ không chủ động nói cho cậu biết, người đàn ông này vừa dỗ dành Carl, vừa chuyển chủ đề: “Cậu định cứ mang Carl theo đi làm mãi sao?”

Nhắc đến chuyện này Casey lại thấy đau đầu, cậu cười khổ: “Tôi đến đây vội quá, nhà cũng là thuê tạm. Ở New York này tôi lại không quen biết ai, rất khó tìm được bảo mẫu đáng tin cậy lại tỉ mỉ trong thời gian ngắn.”

Dino gật đầu, đề nghị: “Tôi có quen một bảo mẫu, rất đáng tin cậy cũng rất tỉ mỉ, có cần giới thiệu cho cậu không?”

Mắt Casey sáng lên: “Thật sao!”

Sau khi vui mừng, cậu lại cân nhắc đến yếu tố thực tế, dù sao nhìn dáng vẻ của Dino, mức sống chắc chắn không cùng tầng lớp với mình, không khỏi ngại ngùng gãi gãi sau đầu, lúc ngượng ngùng cậu lại theo phản xạ làm động tác này, “Nhưng tôi không được khá giả lắm, nếu giá bảo mẫu cao quá tôi e là không chi trả nổi.”

Đôi mắt nâu xinh đẹp của Dino cười nhìn cậu, trông có vẻ rất tán thưởng sự thẳng thắn của cậu: “Là bạn tôi quen thôi, không đắt lắm đâu.”

Casey nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, vô cùng cảm kích chắp tay về phía anh: “Anh bạn, anh thật sự giúp tôi một việc lớn rồi! Tối nay mời anh ăn cơm được không?”

Dino vui vẻ đồng ý đồng thời lại đưa ra một đề nghị tốt hơn: “Hay là lát nữa tôi liên lạc bảo mẫu đó qua đây hai người bàn giao trước nhé? Tôi lo lát nữa bận rộn, Carl sẽ ngồi không yên.”

Đề nghị này quả thực nói đúng ý của Casey, cậu không nhịn được nở một nụ cười thật tươi với Dino: “Làm cộng sự với anh thật sự quá may mắn!”

Dino bị nụ cười của người đàn ông tóc vàng mắt xanh tuấn tú đối diện làm cho lóa mắt.

Hóa ra hai năm đã trôi qua, nụ cười của người này vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời như vậy, không hề thay đổi chút nào.

Thế này mới thật sự là, quá may mắn rồi.

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, bảo mẫu mà Dino gọi đã đến, đó là một người phụ nữ ngoài bốn mươi, tự giới thiệu tên là Eo-âyura, giọng nói phát âm giống hệt Dino, nhìn là biết kiểu người Pháp tiêu chuẩn có tổ tiên ba đời đều sinh ra và lớn lên tại bản địa. Tuy lúc không cười trông hơi nghiêm nghị, nhưng khi đối mặt với Carl thì bà ấy lại như biến thành người khác, dịu dàng chu đáo lại hòa nhã.

Casey vẫn thoáng có chút lo lắng, nhưng sự lo lắng này không phải xuất phát từ bảo mẫu hay Dino, hoàn toàn là xuất phát từ sự bất an khi cháu không ở trước mặt mình, nhưng cậu vẫn đưa chìa khóa và địa chỉ căn nhà thuê cho Eo-âyura.

Dino nhìn ra sự bất an của Casey, anh đề nghị: “Hay là chúng ta cùng đưa Carl về?”

Casey cũng rất muốn làm vậy, nhưng cậu hơi do dự chỉ về phía văn phòng của Auston: “Bên chỗ đội trưởng—”

“Không sao đâu,” Dino nháy mắt với cậu, “Tụi tôi thường làm thế này mà, lâu rồi cậu sẽ biết thôi.”

Nói xong anh quay người gõ lên bàn Gloria thu hút sự chú ý của cô, “Tôi và Casey ra ngoài một chuyến, nếu đội trưởng hỏi thì giúp tụi tôi bao che nha.”

Gloria làm dấu “OK”, lại cúi đầu xuống bắt đầu gặm nắp bút, Casey liếc nhìn qua, hình như là báo cáo kết án của một vụ án nào đó.

Căn nhà Casey thuê tạm thời cách cục cảnh sát không xa, lái xe khoảng hai mươi phút, là dạng nhà chung cư, kết cấu duplex đơn giản, tuy diện tích không lớn, nhưng ánh nắng rất tốt, cũng rất rộng rãi.

Dino vào cửa xong lặng lẽ quan sát một vòng, có thể nhìn ra Casey chuyển đến khá vội vàng, vừa không dọn dẹp triệt để, mấy thùng các-tông ở góc tường cũng chưa mở ra sắp xếp. Dino đang định xem xét kỹ hơn thì điện thoại lại reo.

Casey đang dỗ Carl ngoan ngoãn chơi ở nhà với Eo-âyura, khó khăn lắm mới dỗ dành có hiệu quả rõ rệt, Carl không còn quá chống cự Eo-âyura nữa, còn chưa kịp nghỉ lấy hơi, Dino đã khẽ đặt tay lên vai cậu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc nói: “Có án rồi.”

Chú thích:Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế: Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (International Criminal Police Organization -- INTERPOL), gọi tắt là Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (ICPO), thành lập năm 1923.

Nhấn mạnh một chút, Casey không phải kiểu đàn ông Âu Mỹ cơ bắp cuồn cuộn, mà là một anh chàng đẹp trai tóc vàng mắt xanh, thân hình cân đối, tỏa nắng!

— Hết Chương 1 —