Tổng số chương 215

Chương 10: Hành động nằm vùng 3

ĐUỔI THEO MẶT TRỜI

375 lượt đọc · 2,268 từ

Casey ra khỏi cửa phòng, trên mặt không còn biểu cảm gì. Vừa nãy ở trong đó cậu ở trần, thắt lưng cũng không thể giắt súng, bây giờ thuộc về trạng thái tay không tấc sắt, nếu bên ngoài cửa còn có tay chân của Lissman ẩn nấp, về cơ bản là cậu đánh không lại.

Cậu vừa rẽ qua một góc, liền có một đôi tay đặt lên vai cậu, lập tức lông tơ cậu dựng đứng, trong đầu vừa lóe lên sự lựa chọn nên tiếp tục diễn vở kịch “trai bao” đến cùng hay là cứ thế khống chế người này tại chỗ, thì nghe thấy giọng nói quen thuộc khẽ vang lên bên tai: “Qua đây!”

Casey thở phào nhẹ nhõm, mặc cho Jerry kéo cậu ra phía sau cánh cửa cầu thang cạnh tường, cậu nói: “May mà các anh không gõ cửa.”

Jerry lắc đầu: “Về mời Emma ăn cơm đi.”

Gloria đứng bên cạnh hai người, ánh mắt kỳ quái đánh giá Casey từ trên xuống dưới: “Bộ dạng này của cậu là sao vậy?”

Jerry bị cô nhắc nhở cũng nhìn về phía Casey, kinh ngạc: “Hả, cậu vừa đánh nhau một trận ở trong đó à?”

Casey lúc ra ngoài vội vàng vơ lấy một cái áo sơ mi trắng mặc vào rồi đi luôn, nút áo chỉ cài đến ngực, cơ ngực và cổ đều lộ ra ngoài, hơn nữa hai nút trên cùng còn cài sai, tóc vàng rối bù, mặt còn hơi đỏ vì kích động cảm xúc ban nãy.

Casey theo phản xạ cúi đầu nhìn bản thân, ngại ngùng sờ gáy: “Cái này… cái này về rồi giải thích sau.”

Giọng Emma đột nhiên vang lên trong tai nghe của Jerry và Gloria: “Từ lúc nãy tôi đã không nhìn thấy Dino và Lissman nữa rồi!”

Vẻ mặt Gloria trở nên nghiêm túc, nhỏ giọng nhắc lại với Casey, Casey xua tay: “Họ vào phòng ngủ rồi. Lissman chắc sẽ không nghi ngờ tôi nữa đâu.”

Gloria cong mắt tinh nghịch: “Tôi vẫn rất tò mò cậu làm thế nào được đấy.”

Casey giả vờ không nghe thấy.

Trong phòng

Dino đưa tay gạt khẩu súng Lissman đang dí vào anh ra: “Bây giờ ông có thể bỏ súng xuống được chưa?”

Lissman chậm rì rì cất súng đi, trên mặt treo nụ cười giả tạo: “Thật sự rất xin lỗi, nhưng làm nghề này của chúng tôi, bắt buộc phải cẩn thận rồi lại cẩn thận.”

Dino đi lướt qua người ông ta, tự mình uống ly rượu vang đỏ mà Casey vừa nhấp một ngụm ban nãy, lạnh lùng nói: “Tôi không mời ông uống rượu đâu, dù sao nghề này của các người cẩn thận rồi lại cẩn thận, chắc chắn lo tôi lại bỏ thêm thứ gì đó vào cho ông.”

Lissman không nổi giận, ông ta cũng biết đối tác giao dịch này của mình vốn là người có bối cảnh có thân phận, bị mạo phạm như vậy mà còn chưa hủy giao dịch đã là nể mặt ông ta lắm rồi.

Lúc rượu vang đỏ trôi vào thực quản, tim Dino vẫn còn đang đập dữ dội.

Đây là lần đầu tiên anh nằm vùng, đối thủ phải đối mặt lại là ác quỷ hai tay đầy máu tươi, một chút sơ sẩy, không chỉ bản thân anh, mà Casey cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Cảm giác adrenaline tăng vọt này, quả thực đã lâu lắm rồi không có.

Lissman không nán lại quá lâu , cũng có thể là ý đuổi khách của Dino quá rõ ràng , ông ta nhún vai, để lại một câu về thời gian địa điểm: “Bảy ngày sau, cùng thời gian tối nay, địa điểm cụ thể tôi sẽ thông báo lại cho anh.”

Dino xoay người lại, nhíu mày: “Tôi giả sử trước đó ông nói là năm ngày sau là có thể đến một lô hàng mới.”

Lissman nhếch khóe môi: “Tôi luôn phải chừa cho mình chút đường lui , giống như tôi đã nói, làm nghề này của chúng tôi, nhất định phải cẩn thận rồi lại cẩn thận.”

Dino lập tức cảm thấy cái áo sơ mi sau lưng mình hơi ươn ướt mồ hôi.

Ý của Lissman rất rõ ràng, ban đầu ở trên xe ông ta căn bản không hoàn toàn tin tưởng Dino, cái gọi là năm ngày sau cũng chỉ là một quả bom khói. Nếu năm ngày sau họ gặp mặt, phía Dino mang theo một đám cảnh sát, cảnh sát đặc nhiệm, còn có đội hành động gì đó đến bắt ông ta, vậy thì bọn họ ngoài việc bị bại lộ ra thì chẳng có tác dụng gì cả, bởi vì đám con gái trong tay Lissman đều chưa đến, họ không có bằng chứng. Vậy thì kết quả rõ ràng, bắt được ông ta, nhưng lại chỉ có thể bất đắc dĩ thả ông ta ra lần nữa. Mà sau đó nếu còn muốn triển khai hành động nằm vùng kiểu này nữa sẽ càng khó khăn hơn, Lissman chắc chắn sẽ càng cảnh giác hơn.

Trong khoảnh khắc này Dino đột nhiên nghĩ, chuyện tối nay chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.

Suy nghĩ từ góc độ của Lissman, tối nay ông ta xông vào, cầm súng chất vấn anh, tưởng rằng (Casey) là cớm, kết quả không phải, còn làm phiền “chuyện tốt” của đối tác giao dịch (tức là Dino). Chỉ cần ông ta còn muốn tiếp tục giao dịch với Dino, thì việc nhượng bộ thích đáng là cần thiết.

Cho nên Lissman quyết định kết thúc sớm cuộc thăm dò này, nói cho anh biết thời gian giao dịch cuối cùng.

Dino nhìn chằm chằm Lissman bước ra khỏi phòng, môi mím thật chặt.

Casey, Jerry, Gloria trốn trong khu chiếu nghỉ cầu thang, đợi Lissman đi được nửa tiếng sau mới đi ra, cùng Emma đang xách một chiếc hộp chạy lên gõ cửa phòng Dino.

Dino mở cửa cho họ, vừa định nói chuyện, thì thấy Emma giơ ngón trỏ lên trước miệng mình, anh lập tức ngậm miệng lại.

Emma lấy từ trong chiếc hộp mang lên một cái máy to gần bằng cái đầu, vác lên vai bắt đầu chạy đi chạy lại trong phòng.

Một lát sau, Emma cất máy đi: “Có thể nói chuyện rồi, trong phòng không có camera cũng không có máy nghe lén.”

Dino mở lời trước: “Chuyện tối nay, là lỗi của tôi—”

“Không không không,” Casey cắt ngang lời anh, “Là lúc tôi lên đây thiếu cảnh giác, không chú ý có người bám theo.”

Dino nhíu mày: “Thẻ phòng là tôi đưa cho cậu, lẽ ra tôi nên để cậu về nhà thẳng—”

“Được rồi được rồi, tất cả im lặng đi,” Gloria trợn mắt, “Chút chuyện cỏn con này không cần thiết phải tranh qua giành lại, trọng tâm bây giờ là tiếp theo nên làm thế nào.”

Dino gật đầu: “Đúng. Chuyện tối nay tuy đột ngột, nhưng cũng có một cái lợi. Lissman đã nhả ra thời gian giao dịch thực sự là bảy ngày sau, chứ không phải năm ngày.”

Mọi người có mặt đều hiểu ra nguyên nhân thực sự ẩn giấu bên trong.

Jerry cân nhắc một lát, nói: “Mấy ngày nay Dino đừng chạy đến cục cảnh sát nữa, tốt nhất cứ ở trong khách sạn, cửa cũng đừng bước ra.”

Dino gật đầu.

“Có việc gì chúng tôi sẽ nhắn tin cho cậu, việc quan trọng thì tìm người giả dạng nhân viên vệ sinh hoặc dịch vụ phòng mang lời nhắn cho cậu.” Jerry nói tiếp, “Bên chúng tôi liên lạc với lực lượng đặc nhiệm, nhất định phải đảm bảo đến lúc đó chắc chắn không sai sót.”

Bây giờ đã sắp sáng rồi, Jerry, Gloria và Emma trở về cục cảnh sát, Casey vẫn còn lo lắng cho Carl, muốn về xem cậu bé, ôm cậu bé rồi mới đến cục. Cậu vừa định chào Dino nói mình đi đây, Dino đã giữ cậu lại trước một bước, anh nhìn Casey đầy khó xử, sâu trong đôi mắt nâu như ẩn chứa vòng xoáy: “Tôi vẫn muốn xin lỗi cậu.”

Casey xoay người đối diện Dino, nghiêm mặt nói: “Tôi nói lại lần nữa, anh thật sự không cần xin lỗi, tôi từng trải qua nhiệm vụ còn gay cấn hơn thế này nhiều, mức độ này chẳng là gì cả. Hơn nữa anh cũng đâu làm hỏng nhiệm vụ, ngược lại còn có được tình báo sâu hơn, không phải rất tốt sao?”

Dino bước lên một bước, khoảng cách giữa anh và Casey càng gần hơn nữa. Ánh mắt anh vẫn khóa chặt trên người Casey, chỉ là chuyển từ khuôn mặt cậu sang đôi mắt màu xanh ngọc bích của cậu: “Phần xin lỗi đó vừa nãy đã xong rồi, bây giờ tôi là muốn xin lỗi vì chuyện trước đó đã xúc phạm cậu.”

Xúc phạm?

Casey chết lặng, cậu nghĩ nửa phút mới phản ứng lại được Dino có ý gì, không khỏi dở khóc dở cười: “Đó không tính là xúc phạm. Đây là việc bất đắc dĩ phải làm, tôi hiểu mà, hơn nữa, là tôi quyết định dùng cách này để giải quyết vấn đề trước tiên, anh bạn, anh thật sự đừng nghĩ nhiều quá, đừng tự tạo áp lực cho mình quá.”

Dino cười khổ: “Bây giờ hình như ngược lại rồi. Cậu là tay già đời có kinh nghiệm, còn tôi là lính mới tò te vừa vào nghề.”

“Bởi vì trước đây tôi làm cảnh sát quốc tế mà,” Casey nói, “Về phương diện nằm vùng vẫn có chút hiểu biết.” Cậu đảo mắt, “Dù sao thì bây giờ Lissman cũng đã biết tôi rồi, khoảng thời gian này lúc cần liên lạc với anh chắc đều sẽ là tôi đến, anh yên tâm đi, hành động lần này chắc chắn thành công, Lissman ngồi tù cho đến mục xương là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.”

Dino nhìn xoáy tóc vàng óng của Casey, nghe những lời cậu lải nhải không ngừng an ủi mình, sắc màu dịu dàng trong mắt, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều sẽ rung động.

Sáng hôm sau Auston đến cơ quan, nhìn thấy ba người buồn ngủ rũ rượi.

“Các cậu sao thế này?” Auston mang bữa sáng cho ba người, “Tối qua hành động nằm vùng có vấn đề gì à?”

“Không thể gọi là vấn đề,” Gloria che miệng, “Nhiều nhất chỉ là tình huống nhỏ thôi, đã giải quyết rồi, ông không cần bận tâm đâu.”

“Vậy thì tôi mừng vì được thảnh thơi,” Auston hừ một tiếng, vẫn không nhịn được hỏi, “Bây giờ tiến triển đến giai đoạn nào rồi?”

“Dino còn phải ở khách sạn ngủ phòng hạng sang, ăn gan ngỗng cao cấp, hưởng thụ sáu ngày nữa,” Bộ mặt ghen tị của Jerry rất rõ ràng, “Còn chúng ta chỉ có—”, anh mở túi bữa sáng Auston mang cho anh, “— sandwich ăn liền.”

Auston đưa tay chỉ điểm anh ta giữa không trung: “Cậu mà còn lải nhải nữa thì ngay cả sandwich ăn liền cũng không có mà ăn đâu.”

Jerry nín lặng: “…”

Đầu hàng rồi đầu hàng rồi.

Casey đưa ra câu trả lời hữu ích: “Tối qua khuya đã liên lạc được với lực lượng đặc nhiệm và các đơn vị khác rồi, đến lúc đó họ sẽ cử người đến hỗ trợ chúng ta. Địa điểm thì hiện tại Lissman vẫn chưa nói cho Dino, nhưng cá nhân tôi cảm thấy,” cậu cắn một miếng sandwich, nhăn mũi, vị sốt cà chua này phải nói là rất kỳ lạ, “khả năng cao sẽ không còn là nhà kho bên bờ sông Hudson nữa, dù sao nơi đó là hiện trường vụ án, bây giờ canh gác rất nghiêm ngặt.”

Auston sờ cằm, nhận ra sáng nay ra khỏi nhà hơi vội, vẫn còn chút râu lởm chởm chưa cạo sạch, sờ vào hơi ráp tay: “Nhiệm vụ bây giờ là chúng ta có thể xác định trước vị trí này hay không. Bởi vì nếu Lissman chỉ nói cho Dino vị trí cụ thể vài tiếng trước giao dịch, vậy thì chúng ta căn bản không kịp bố trí mai phục, sẽ mang đến sự không chắc chắn rất lớn cho hành động.”

“Khả năng này rất lớn,” Casey đặt chiếc sandwich sang một bên, vị sốt cà chua của quán này quả thực đang thách thức giới hạn vị giác của cậu, “Lissman là người rất cẩn thận, có thể nói là giảo hoạt, ông ta rất có khả năng đến một hai tiếng trước giao dịch mới nói cho Dino vị trí cụ thể, đến lúc đó chúng ta sẽ rất bị động.”

Auston gật đầu: “Vậy thì nhiệm vụ của các cậu bây giờ chính là, thông qua việc điều tra tài sản dưới tên Lissman, tài sản người nhà ông ta, cũng như một số bất động sản ông ta thường lui tới hoặc thuê, sau đó chúng ta lần theo manh mối, xác định những địa điểm ông ta có khả năng lựa chọn để bố trí mai phục.”

Cả ba người đều gật đầu, Jerry cuối cùng cảm thán một câu: “Tôi thật sự hơi muốn ăn gan ngỗng.”

— Hết Chương 10 —