Tổng số chương 121

CHƯƠNG 1: CÔNG TY MỚI (1)

KIM CƯƠNG KHÔNG VỠ

617 lượt đọc · 3,231 từ

Khu vực trung tâm thương mại tại Thượng Hải mọc lên san sát, vòng xoay thương mại đường Hoài Hải có thể xếp hàng đầu. Chẳng vì gì khác, vì nó đủ dài, đông người, nhiều trung tâm thương mại và càng nhiều cao ốc văn phòng hạng 5A hơn.

Tòa nhà Hằng Quang là một trong số đó, hàng xóm của nó là trung tâm mua sắm thời thượng và công viên Phục Hưng. Tòa nhà cao 30 tầng, công ty mới của Đinh Chiêu độc chiếm tầng 28, kính sát đất bao quanh toàn bộ, có thể nhìn xuống khu Lư Loan cũ, đúng nghĩa là khu đất vàng.

Trong ngành quảng cáo, những công ty muốn phô trương thanh thế đều quyết tâm chen chân vô nội đô. Tiêu chuẩn là đi gặp khách hàng ở Hằng Long hay Gia Lý bằng taxi thì tiền cước không được vượt quá mức khởi điểm.

Cũng có những công ty đề cao cá tính, nhất quyết ẩn mình ở vùng ngoại ô, ví dụ như công ty cũ của Đinh Chiêu. Đó là công việc đầu tiên của cậu sau khi tốt nghiệp, nói là studio sáng tạo nhưng thực chất là một xưởng bóc lột đen tối, nhân sự thường trực chưa đến mười người.

Làm quản lý khách hàng ở đó, dù là một chuyên viên quản lý khách hàng nhỏ bé, mỗi ngày cũng phải đối mặt với ba bốn khách hàng thương hiệu. Đinh Chiêu hận không thể phân thân làm đôi, rồi sinh thêm năm cặp anh em nữa, ai nấy đều mọc ra ba đầu sáu tay.

Bận rộn là thế nhưng lương chẳng thấy tăng, bị ép uổng hơn một năm trời, lương vẫn dậm chân ở mức bốn ngàn tệ. Lão sếp cực kỳ thích vẽ bánh, tiền thưởng cuối năm lúc nào cũng là "hẹn năm sau nhé". Ngay cả đồng nghiệp đã nghỉ việc cũng dám quấy rầy, không phải mượn tiền thì cũng là gửi thông tin tuyển dụng, bắt Đinh Chiêu làm cố vấn miễn phí.

Một ngày nọ, đối phương gửi tới một tin nhắn, Đinh Chiêu xem xong, ngạc nhiên hỏi: "CO2 dạo này cũng đang tuyển người sao?"

Đối phương đáp: "Làm sao có thể! Tôi nhờ người quen giới thiệu nội bộ đấy!"

CO2, cái tên vang dội trong giới, "đấm" 4A Marketing "đá" Hotshop (công ty sáng tạo quy mô nhỏ nhưng chất lượng), thành lập vài năm đã vươn lên hàng công ty Quảng cáo Truyền thông tuyến một, phục vụ khách hàng phong phú và chất lượng, có thể nói là thánh địa dát vàng của dân quảng cáo.

Vì đãi ngộ cao hơn mức trung bình của ngành nên công ty này rất hiếm khi có vị trí trống. Đinh Chiêu thầm ngưỡng mộ, gửi lời chúc mừng.

Đồng nghiệp cũ đắc ý, nhân cơ hội khoe khoang một tràng về các mối quan hệ xã giao cứng cựa của mình.

Vài ngày sau, Đinh Chiêu lướt các tài khoản tuyển dụng, tình cờ thấy một thông báo tuyển dụng công khai của CO2. Trong lòng vừa thắc mắc, cậu vừa lấy hết can đảm, sửa lại sơ yếu lý lịch trong đêm rồi gửi đi.

Nửa tháng sau, thẻ nhân viên của CO2 đã treo lên cổ Đinh Chiêu.

.

Ngày nhận được offer, cậu hớn hở chạy đi chia sẻ tin vui với đồng nghiệp cũ. Chưa nói được vài câu, đối phương đã chặn số cậu. Đinh Chiêu ngẩn ngơ hồi lâu mới nhớ ra tên này còn nợ cậu hai ngàn tệ chưa trả.

Vô được CO2, đối với Đinh Chiêu mà nói là "chạm tới trần nhà", gặp vận may lớn, lương theo đó tăng lên một nửa. Mọi chuyện không thuận lòng đều có thể bỏ qua để bắt đầu lại, cậu cực kỳ trân trọng cơ hội này.

Chín giờ sáng thứ Hai, Đinh Chiêu băng qua nửa thành phố Thượng Hải, đến công ty chưa kịp ngồi xuống đã vội bật điều hòa làm lạnh phòng, kéo rèm, đổ rác, thay nước bình hoa cho người ngồi đối diện, động tác thuần thục như nước chảy mây trôi.

Công ty mới chuộng tự do, không bắt chấm công. Văn phòng trước mười giờ sáng im lìm như phim Silent Hill, ngay cả nhân viên vệ sinh còn đến muộn hơn Đinh Chiêu. Thấy cậu bận rộn làm đủ mọi việc, bà ấy mừng vì rảnh rỗi, lẻn vô phòng trà nước xem điện thoại.

Làm cái nghề quảng cáo này cơ bản là trực chiến 24/24. Qua sự rèn luyện của công ty cũ, đồng hồ sinh học của Đinh Chiêu đã được quản lý theo kiểu quân đội, không cho phép bản thân lười biếng dù chỉ một chút.

Cậu chạy lạch bạch đi in chương trình họp, in xong sắp xếp từng bản một, cẩn thận dùng kẹp giấy kẹp lại.

Ngẩng đầu lên, mười giờ đã qua, mọi người lục tục đi làm.

CO2 phục vụ khách hàng quốc tế, không khí doanh nghiệp nước ngoài đậm đặc, có thể nghe thấy đủ loại ngôn ngữ chào buổi sáng. Đinh Chiêu đặt tài liệu lên bàn làm việc của từng đồng nghiệp. Phía sau cậu lướt qua một luồng gió mang theo hương thơm, một cô gái ngồi xuống cạnh cậu, vung tay một cái, chiếc túi xách da cừu nhỏ màu đen quăng lên bàn, chiếm mất một góc bàn làm việc của cậu.

Lại Thiến mắt không liếc ngang, cầm gương kiểm tra son môi, hồi lâu mới chịu quay đầu lại. Sau khi nhìn quanh một lượt, cô hỏi Đinh Chiêu với vẻ hoài nghi: "Hôm nay anh đến lúc mấy giờ?"

"Chín giờ, có chuyện gì sao?"

"Lại sớm vậy? Đến làm gì, có việc à?"

"Gavin bảo tôi đến sớm in chương trình họp buổi họp hôm nay, in xong phát cho mọi người."

Chuyên viên quản lý khách hàng là vị trí cơ bản nhất trong nhóm khách hàng - ở CO2 vơ đại cũng được một nắm, địa vị của người mới thậm chí không bằng thực tập sinh lâu năm, việc bị sai vặt là chuyện thường tình.

"Anh in thật đấy à?" Lại Thiến vơ lấy xấp giấy trước mặt, "Tuần trước phòng nhân sự chẳng phải mới gửi email nói công ty muốn quản lý không dùng giấy sao, thứ gì xem được trên máy tính thì đừng in ra lãng phí giấy nữa."

Đinh Chiêu vội vàng mở hộp thư: "Sao tôi không nhận được?"

"Chắc chắn là anh ta cố tình không chuyển phát email anh rồi," Lại Thiến vươn tay, vơ lấy đống tài liệu ở phía đối diện nhét cho Đinh Chiêu, "Nhân lúc mọi người trong nhóm chưa đến, mau thu dọn đi."

Không có thời gian suy nghĩ kỹ, Đinh Chiêu nhanh chóng thực hiện. Lại Thiến ngồi đó chỉ huy: "Phía sau, phía sau kìa, còn hai bản nữa."

Sau khi thu dọn sạch sẽ, cậu ngồi xuống vỗ ngực: "Cám ơn nha, suýt nữa thì dính bẫy."

"Nếu bình thường anh cứng rắn một chút thì cũng không đến mức bị anh ta nhắm vô. Anh ta chỉ thấy anh dễ bắt nạt thôi." Chú ý thấy bình hoa đối diện Đinh Chiêu, Lại Thiến lại lên cao giọng: "Nghiệp chướng mà, sao anh còn tưới nước cho mấy bông hồng anh ta nhận được từ tám trăm năm trước vậy?"

Đinh Chiêu cười khổ: "Anh ta là chuyên viên quản lý khách hàng cấp cao, vô công ty trước tôi, không nên đắc tội."

"Anh phải hiểu cho rõ, Doris mới là sếp của anh, anh ta chỉ giúp dắt mối người mới thôi."

Công ty có nhiều quản lý khách hàng, nhóm khách hàng chia thành hai nhóm A và B. Đinh Chiêu và Lại Thiến cùng nhảy việc vô một đợt, sau khi vô nhóm A thì làm việc dưới trướng của cùng một quản lý khách hàng - Doris Trang, Trang Hiểu Đóa. Nhìn bề ngoài cô ấy là một người chị dịu dàng tuyệt đối, nhưng nói chuyện sâu hơn một chút mới biết không phải lúc nào cũng như gió xuân thoảng qua.

Trang Hiểu Đóa trăm công nghìn việc, tiện tay chỉ định Gavin trong nhóm dắt người mới vô việc. Xét về thâm niên, chức vụ của Gavin cao hơn Đinh Chiêu và Lại Thiến một bậc, nhưng không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới trực tiếp, tất cả đều phải nghe theo sự sắp xếp của sếp chung là Trang Hiểu Đóa.

"Tôi nào dám." Đinh Chiêu thật thà đáp.

Cô gái đảo mắt: "Tiểu Chiêu à, anh càng nhường, anh ta sẽ càng lấn tới đó."

Nói thật, Đinh Chiêu không thích cái biệt danh này lắm, nhưng từ khi cậu bắt đầu có ký ức, mọi người xung quanh đều thích gọi như vậy, cũng không tiện làm mất hứng của người ta. Hồi nhỏ xem Ỷ Thiên Đồ Long Ký, cậu ghét nhất là Tiểu Chiêu, suốt ngày đi theo Trương Vô Kỵ phục vụ, kết quả chẳng được chút lợi lộc gì, đúng kiểu nhân cách hy sinh.

Cậu thích Triệu Mẫn, có thủ đoạn, biết tranh giành. Chịu thôi, con người ta thường thích cái mặt đối lập của mình, cái gì không có mới là tốt nhất.

Trong mắt cậu, Lại Thiến có chút dáng dấp của Triệu Mẫn. Cô ấy là người Thượng Hải, nhỏ hơn Đinh Chiêu một khóa, nhưng hồ sơ nghề nghiệp rất lộng lẫy, từng thực tập tại 4A, còn đứng nhất trong dự án lính mới.

"Ăn sáng chưa?" Thấy cậu đáng thương, Lại Thiến lại hỏi.

"Vẫn chưa."

Cô gái mò mẫm trong túi xách lấy ra một chiếc túi nilon của cửa hàng tiện lợi, đưa cho Đinh Chiêu.

"Anh không ăn à?"

"Ăn rồi, sáng nay mua một tặng một, cái thừa này tôi cũng ăn không hết."

Đinh Chiêu nhận lấy túi nilon, mở ra thấy vẫn còn bốc hơi nóng, là bánh bao nhân thịt rau khô mà cậu thích nhất.

Nhìn lại Lại Thiến, cô nàng đã quay đầu đi, chuyên tâm nhìn vô màn hình, không đợi cậu bày tỏ gì thêm.

Ăn sáng xong là mười giờ rưỡi, nhóm khách hàng cuối cùng cũng ngồi đủ, nhưng Trang Hiểu Đóa vẫn chưa xuất hiện, không biết có phải đi họp ở chỗ khách hàng hay không.

CO2 là một cỗ máy vận hành trơn tru, mọi người ai nấy đều có việc của mình, Lại Thiến cũng nhanh chóng chạy đi mất, để lại một mình Đinh Chiêu.

Dù quen biết chưa lâu, nhưng về khả năng hành động của Lại Thiến, Đinh Chiêu có cảm nhận sâu sắc. Tuần đầu tiên vô làm, Đinh Chiêu thấy cô ấy vùi đầu làm ví dụ, 20 trang, toàn bằng tiếng Anh, cứ ngỡ Trang Hiểu Đóa giao bài tập gì.

Sau này mới biết, cô ấy nhắm đến khách hàng trang sức trong tay Trang Hiểu Đóa, nên đã nghiên cứu tất cả các đối thủ cạnh tranh trên thị trường, lấy đó làm bảo chứng nói muốn theo học hỏi đối phương.

Trang Hiểu Đóa xem xong, khen ngợi vài câu, đồng ý.

Có tham vọng không khó, khó nhất là biến tham vọng thành hành động. Lại Thiến chỉ mất một tuần đã có thể kề cận đi theo Trang Hiểu Đóa. Còn Đinh Chiêu ngay cả tham vọng cũng thiếu mất ba phần, đến nay vẫn đang khổ sở dưới tay một kẻ nào đó.

Một tia sáng trắng loé lên, mí mắt Đinh Chiêu giật giật, nguồn sáng đến từ con dao tỉa lông mày trong tay người đối diện. Lưỡi dao sắc lạnh, phản chiếu hơi lạnh về phía cậu.

"Chào buổi sáng," Đinh Chiêu ngồi thẳng lưng như gặp đại địch, "Hoa tôi đã thay nước giúp anh rồi."

Ông hoàng đi muộn, không biết đã đến từ lúc nào. Gavin đặt dao tỉa lông mày xuống. Anh ta rất chú trọng ngoại hình, đến từng sợi tóc cũng dùng tinh dầu Morocco để chăm sóc. Ngày đầu gặp mặt, anh ta đã nhận xét cái áo khoác màu xám của Uniqlo trên người Đinh Chiêu trông chẳng khác gì thợ đốt than, lúc này cũng không ngoại lệ, cái nhìn phê phán gần như xuyên thấu qua lớp áo sơ mi vải cotton của Đinh Chiêu.

"Chương trình họp bảo cậu in đâu?" Anh ta hạ tầm mắt, chú ý thấy mặt bàn trống không.

Đinh Chiêu cân nhắc từ ngữ: "Sáng nay nghe nói công ty muốn thực hiện không dùng giấy, nghĩ lại in ngần ấy trang tốn rất nhiều giấy, khá lãng phí, hay là lúc họp mọi người cứ dùng máy tính xem vậy."

"Hả? Sao cậu không thương lượng với tôi trước?"

Gavin nhướn mày, độ cong có chút khắc nghiệt, giọng anh ta lanh lảnh khiến mấy thực tập sinh bên cạnh phải vểnh tai lên nghe.

"Xin lỗi," Đinh Chiêu đáp theo bản năng, "Đáng lẽ tôi nên nói với anh một tiếng."

"Góp ý tốt thì không nghe, cứ thích tự ý làm theo ý mình," Gavin bĩu môi, đổi sang giọng điệu ủy khuất, "Chương trình họp in ra xem từng trang mới rõ chứ, tìm tới tìm lui trên máy tính phiền phức biết bao nhiêu. Lúc họp đại ca có truy cứu, cậu lên đỡ thay tôi nha?"

Cám ơn anh quá nhỉ, nếu in ra một xấp giấy đặt trước mặt người đó, người bị mắng chẳng phải là tôi sao? Đinh Chiêu trong lòng bất bình, nhưng bề ngoài vẫn tiếp tục nói xin lỗi đến cùng.

Thấy cậu khúm núm, Gavin lộ vẻ hài lòng: "Sáng nay quên mua cà phê, lát nữa cậu xuống mua hộ tôi một cốc nha. Còn ai muốn nữa không?"

Mấy thực tập sinh hay chơi với Gavin rất giỏi đón ý sếp, lập tức quây lại, nói "em cũng muốn, em cũng muốn".

"À ừ, được, đợi chút, tôi ghi lại đã." Đinh Chiêu thành thạo mở ghi chú, ghi lại yêu cầu của từng người một.

Ở tầng một tòa nhà Hằng Quang có một quán Starbucks, chạy vặt nhiều lần đến mức nhân viên pha chế ca sáng đều đã nhẵn mặt Đinh Chiêu. Thấy cậu xuất hiện, họ liền hỏi: "Hôm nay thử thách mấy cốc đây?"

Đinh Chiêu giơ nắm đấm ra dấu "10", đối phương cười cười, nhanh chóng lên đơn.

Mười cốc cà phê nhanh chóng hoàn thành, hai cánh tay Đinh Chiêu treo đầy túi xách, thử thách cơ học cơ thể người, loạng choạng quay về đi thang máy.

Đúng lúc gặp một chuyến, thấy cửa sắp đóng, Đinh Chiêu vội vàng hét lên với người bên trong: "Làm ơn đợi chút!"

Cửa thang máy mở ra, càng mở càng rộng, đầu tiên hiện ra một quý cô công sở chuẩn mực. Đúng là đi gặp khách hàng, Trang Hiểu Đóa mặc bộ vest không một nếp nhăn, thấy Đinh Chiêu thì ôn tồn chào buổi sáng.

Vì buổi phỏng vấn mà cậu có ấn tượng rất tốt với Trang Hiểu Đóa, đang định đáp lại "chào chị" thì lời chưa kịp thốt ra đã nuốt ngược vô bụng - khi cửa thang máy mở hết cỡ, Đinh Chiêu mới nhìn rõ bên cạnh Trang Hiểu Đóa còn có một người nữa.

Đối phương vốn đang xem điện thoại, thấy cửa mở thì ngẩng đầu lên, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với Đinh Chiêu. Ánh mắt anh dừng lại trên người Đinh Chiêu một giây, sau đó hạ xuống, rơi trên mớ túi cà phê lỉnh kỉnh.

"Cậu đang làm thêm nghề giao hàng à?"

Trình Nặc Văn - sếp lớn của nhóm khách hàng A - hỏi một cách không hề khách sáo.

Chú thích:

* Tên công ty: CO2

*Account: Trong ngành quảng cáo, những vị trí thuộc mảng dịch vụ khách hàng (Account Service) đều được gọi là "Account". Đây là vị trí chịu trách nhiệm giao tiếp với khách hàng và nội bộ, kiểm soát việc thực hiện dự án.

Lộ trình thăng tiến trong truyện: AE → SAE → AM → SAM → AD → GAD.

- AE (Account Executive) CHUYÊN VIÊN QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG

- SAE (Senior Account Executive) CHUYÊN VIÊN QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG CẤP CAO

- AM (Account Manager) QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG

- SAM (Senior Account Manager) QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG CẤP CAO

- AD (Account Director) GIÁM ĐỐC QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG

- GAD (Group Account Director) TỔNG GIÁM ĐỐC QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG CẤP CAO (hoặc GIÁM ĐỐC NHÓM TÀI KHOẢN)

Vai trò của một GAD:

Nếu như AD (Account Director) thường chịu trách nhiệm quản lý một vài khách hàng lớn hoặc một mảng dịch vụ, thì GAD có tầm ảnh hưởng rộng hơn.

Quản lý nhiều nhóm: GAD đứng trên các AD, quản lý một danh mục khách hàng (portfolio) lớn hoặc nhiều nhóm Account khác nhau trong công ty.

Chiến lược cấp cao: Họ không còn can thiệp sâu vô việc thực thi hàng ngày mà tập trung vô việc tư vấn chiến lược kinh doanh cho khách hàng và định hướng phát triển cho công ty Quảng cáo Truyền thông.

Chỉ tiêu doanh thu: GAD chịu trách nhiệm về tổng doanh thu (revenue) của toàn bộ các nhóm Account dưới quyền.

Cầu nối lãnh đạo: Đây là vị trí trung gian quan trọng giữa đội ngũ Account và Ban giám đốc (Client Service Director hoặc Tổng Giám đốc).

* Tóm tắt:

AE/SAE: Thực thi và chạy dự án (Execution).

AM/SAM: Quản lý mối quan hệ và ngân sách (Management).

AD/GAD: Lãnh đạo và định hướng chiến lược (Leadership/Strategy).

-Thuật ngữ liên quan:

KOL (Key Opinion Leader): Người có sức ảnh hưởng (Người dẫn dắt dư luận chủ chốt).

Trong ngành Marketing, đây là những chuyên gia hoặc người nổi tiếng có tiếng nói và tác động đến quyết định mua sắm của một tệp khách hàng nhất định.

* Mô hình 4A Marketing: Chiến lược tiếp thị lấy khách hàng làm trung tâm gồm: Acceptability (Chấp nhận), Affordability (Chi trả), Accessibility (Tiếp cận), Awareness (Nhận biết).

* PHÒNG NHÂN SỰ (Human Resources) - Quản trị nguồn nhân lực, Phòng Nhân sự hoặc Bộ phận Nhân sự.

Trong các Agency (công ty quảng cáo/truyền thông), bộ phận nhân sự thường đảm nhận các nhiệm vụ then chốt sau:

Tuyển dụng (Recruitment): Tìm kiếm và săn đón các ứng viên phù hợp cho các vị trí từ CHUYÊN VIÊN QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG đến GIÁM ĐỐC QUẢN LÝ KHÁCH HÀNG.

Đào tạo & Phát triển (L&D): Tổ chức các buổi workshop về kỹ năng đàm phán, quản lý dự án hoặc cập nhật xu hướng KOL/Influencer mới nhất cho team Account.

Tiền lương & Phúc lợi (C&B): Quản lý lương, thưởng theo KPI (chỉ số hiệu quả công việc) và các chế độ bảo hiểm cho nhân viên.

Văn hóa doanh nghiệp: Gắn kết các phòng ban (như Account, Creative, Production) để đảm bảo môi trường làm việc hiệu quả.

— Hết Chương 1 —