Tổng số chương 121

CHƯƠNG 18: CHÚ CHÓ NHỎ MỚI (3)

KIM CƯƠNG KHÔNG VỠ

501 lượt đọc · 3,159 từ

Sấm sét nổ giữa trời quang, ba trăm cái nhóm nhỏ của nhóm khách hàng lập tức bùng nổ.

Đinh Chiêu đọc đi đọc lại cái email mấy lần, không hề có lời giải thích về nguyên nhân đằng sau. Cậu ngẩng đầu lên, Gavin ở phía đối diện đờ người ra, con dao tỉa lông mày rơi cạch xuống bàn.

Trời đất ơi! Đại Đầu không thể tin nổi, trượt ghế tới bên cạnh Đinh Chiêu, hạ thấp giọng hỏi: "Cậu đi nguyền rủa kẻ tiểu nhân đấy à?"

Đinh Chiêu nghiêm chính tuyên bố: "Tôi không làm mấy trò mê tín dị đoan đâu."

Đại Đầu vò chiếc mũ len màu cam rực rỡ thành một cục. Trong lúc hai người còn đang hoang mang, Lại Thiến giả vờ ho một cái, nghiêng đầu ra hiệu bảo họ xem tin nhắn.

Cô chia sẻ một đường link từ app ALB (A little bit) vô nhóm ba người. Đinh Chiêu nhấn vô, chủ đề bong bóng hiện rõ dòng chữ: Tin sốt dẻo, Giám đốc của bộ phận Marketing Mingshi bị điều tra nội bộ rồi.

Toàn bộ nội dung đại ý là: Thứ Sáu tuần trước có một nhà cung cấp đã gửi một bức email tố cáo đích danh đến Giám đốc điều hành khu vực Đại Trung Hoa của Mingshi. Email tố cáo Kenny Vu - người phụ trách bộ phận Marketing - đã lợi dụng chức quyền để mưu lợi cá nhân, có sự móc ngoặc lợi ích với không ít nhà cung cấp. Anh ta thường xuyên lấy lý do không hài lòng với phần trăm chiết khấu và tiền hoa hồng để cố ý trì hoãn kỳ hạn thanh toán cho các nhà cung cấp. Họ đã quá mệt mỏi vì bị quấy nhiễu nên hy vọng có được một lời giải thích thỏa đáng.

Bức email khiếu nại đồng thời được gửi chuyển phát email cho nhiều quản lý cấp cao, thậm chí làm kinh động đến cả trụ sở toàn cầu của Mingshi. Trụ sở đã ra lệnh phải điều tra nghiêm ngặt nội bộ, ngay lập tức tạo nên một làn sóng chấn động.

Đồng nghiệp thi nhau để lại bình luận: Nhà cung cấp nào mà "cứng" vậy?

Chủ thớt trả lời: Cái này thì không rõ, nghe nói là một công ty nhỏ, chẳng mấy danh tiếng.

Ba người trong nhóm thảo luận sôi nổi nhưng đều không có manh mối. Lại Thiến bảo: "Chờ đó, để tôi đi hỏi thăm xem."

Cô biến mất một lúc rồi quay lại với thông tin số một: "Hỏi được rồi, là công ty A."

Cái bên làm đặt chỗ truyền thông (Media Booking) đó á? Đinh Chiêu có chút ngạc nhiên. Hồi trước phục vụ Mingshi, cậu có tiếp xúc với nhân sự bên công ty A. Công ty này quy mô rất nhỏ, giai đoạn đầu là đại lý truyền thông của CO2, sau đó qua giới thiệu mà lọt vô danh sách nhà cung cấp của Mingshi, từ bên C, (nhà thầu phụ), thăng cấp thành bên B, (đối tác trực tiếp).

Người đối ứng của công ty A thái độ rất tốt, nhận thầu các dự án của CO2 với mức giá hữu nghị. Đinh Chiêu cũng là người dễ tính, thỉnh thoảng mọi người tán gẫu qua WeChat, đối phương cũng ẩn ý than vãn rằng đúng là chỉ có bên B mới biết xót thương bên B, CO2 lần nào thanh toán tiền cũng rất nhanh chóng. Ngược lại, một số bên A lớn hễ quà cáp không đến nơi đến chốn là kỳ hạn thanh toán cứ thế bị kéo dài lê thê. Dòng tiền của những công ty nhỏ như họ vốn đã rất căng thẳng, làm sao chịu nổi những lần ứng trước hàng triệu tệ như vậy.

Lúc đó Đinh Chiêu nghe xong thì biết vậy chứ không để tâm. Giờ liên tưởng lại, sao thời điểm lại trùng khớp đến vậy? Tại sao công ty A lại nhảy ra tố cáo Kenny? Dùng cái cách tố cáo mang tính "tự sát" như vậy, tiền thì có thể đòi được đó, nhưng sau này bên A nào còn dám tìm họ hợp tác nữa, chẳng phải tự chôn mìn cho mình sao?

Đến đây cậu không nghĩ thông được nữa, bèn gửi thắc mắc vô nhóm.

Lại Thiến: Tôi cũng chỉ biết đến thế thôi, không dò hỏi thêm được gì nữa.

Đinh Chiêu lén nhắn tin riêng cho Trình Nặc Văn, hỏi anh rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì. Sếp không trả lời, chỉ đáp: Tiếp tục diễn đi, đừng để lộ.

Sự việc này lùm xùm suốt hai ngày, tin mới từ app ALB (A little bit) truyền ra: Điều tra là đúng sự thật, Kenny Vu đã bị Mingshi sa thải. Quá trình diễn ra vô cùng âm thầm, nhằm giảm thiểu ảnh hưởng xuống mức thấp nhất.

.

Trình Nặc Văn nhận được tin sớm hơn một chút. Anh đang ở trong phòng sếp tổng. Kiều Bội bưng bình giữ nhiệt, thong thả uống trà dưỡng sinh.

"Phía Mingshi nói sẽ sớm rà soát lại một lượt danh sách nhà cung cấp để xem những nhà nào có móc ngoặc với Kenny," Trình Nặc Văn sau khi nghe điện thoại xong bèn truyền đạt lại tin tức cho Kiều Bội, "Chỗ chúng ta rất sạch sẽ, không có ảnh hưởng gì đâu."

Sếp tổng gật đầu, thổi hơi vô miệng bình: "Đống hỗn độn nhiều thế này, Hugo dạo này tâm trạng chắc chắn không tốt. Ông ấy có một phòng riêng ở sân Golf bên Phố Đông, khi nào rảnh cậu có thể tới đó," cô cân nhắc từ ngữ, "tình cờ gặp gỡ một chút."

Trình Nặc Văn hiểu ý cô, bề ngoài thì đồng ý nhưng miệng lại bảo: "Tôi đánh Golf đâu có giỏi."

Sếp tổng cười rộ lên: "Bảo cậu đi học hỏi Ryan nhiều vô, lần nào chúng ta đi đánh bóng cậu cũng chỉ biết đứng bên cạnh xem, học bao nhiêu năm rồi mà trình độ vẫn cứ thối như thế."

Trình Nặc Văn không nói gì thêm. Kiều Bội nheo mắt lại, nhận ra anh có phần không sẵn lòng đi làm mấy cái trò quan hệ xã giao này với khách hàng, bèn chuyển hướng: "Nếu cậu thực sự không muốn thì để Ryan đi cũng được. Tiếc là tiếng Pháp của cậu ta không ổn lắm, nói chuyện cứ như ngậm ô liu trong miệng ấy."

"Chị kêu anh ta giao hãng Maheley cho tôi, đổi Mingshi cho anh ta làm, tôi chẳng có ý kiến gì đâu."

"Hai cái đứa này thật là..." Kiều Bội bật cười. "Thôi được rồi, tôi chẳng quản nổi các cậu nữa. Các cậu muốn đánh nhau thì ra ngoài mà đánh, đừng có ở trước mặt tôi mà cắn xé nhau nữa."

Cô đặt bình giữ nhiệt xuống, đan tay lại đỡ dưới cằm, mỉm cười nhìn Trình Nặc Văn: "Đi chơi chút đi Nate. Đôi khi đánh bóng dở cũng có thể chiều theo sở thích của người ta. Hugo là người hẹp hòi, cậu nên nhường nhịn ông ấy nhiều hơn mới đúng."

Hai tuần trước, sau khi họ thẩm vấn Đinh Chiêu xong vô lúc nửa đêm, cô cũng ở vị trí này với tư thế này mà nói với Trình Nặc Văn: "Tiền có thể đền, nhưng không thể đền trắng được. Kenny không phải là mối đe dọa, nhưng cái quyền lực mọn trong tay anh ta làm chúng ta làm việc rất khó chịu. Có anh ta ở đó, Mingshi sau này sẽ không được yên ổn đâu."

Nói xong, cô nhắm mắt lại, nhãn cầu không ngừng xoay chuyển - đó là thói quen khi cô đang nghĩ đối sách: "Hugo đến Trung Quốc chưa đầy một năm, nếu bị phát hiện cấp dưới có nghi vấn nhận hối lộ và thao túng ngầm, ông ta sẽ phải làm sao đây?"

Trình Nặc Văn: "Chị muốn gậy ông đập lưng ông?"

Sếp tổng mở mắt: "Là đả thảo kinh xà."

Đối với Kenny, phải ra đòn chí mạng. Quản lý cấp cao người Châu Âu của Mingshi coi trọng sự trung thành của nhân viên. Kenny có thể làm loạn bên ngoài, nhưng tuyệt đối không được che giấu sự thật bên trong. Đánh gục một Kenny có thể giúp Hugo nhận rõ: so với việc thay đổi công ty Quảng cáo Truyền thông, giữ vững địa vị ổn định của bản thân mới là ưu tiên số một. Vô lúc này, với "vết xe đổ" của Kenny, nếu ông ta khăng khăng đòi thay CO2 thì khó tránh khỏi bị những kẻ có tâm địa xấu xa nghi kị.

Hugo chỉ là người bảo thủ chứ không ngu. Công ty Quảng cáo Truyền thông là A hay B đối với ông ta không quan trọng bằng việc giữ ổn định. Người nước ngoài nhập gia tùy tục, ở Trung Quốc thì "hòa khí sinh tài" mà. Mối quan hệ đang lung lay giữa Mingshi và CO2 lại quay trở về điểm cân bằng ban đầu.

Còn về công cụ "đả thảo kinh xà". Quy mô của CO2 trong hai năm qua tăng trưởng nhanh chóng, việc mở rộng các tuyến nghiệp vụ là vô cùng cấp bách. Trình Nặc Văn đầu năm đã kiến nghị với Kiều Bội rằng nội bộ nên sớm thành lập một đội ngũ Media riêng, nhưng nếu bắt đầu dựng từ đầu thì quá lãng phí thời gian.

Thâu tóm một công ty nhỏ về làm In-house là lựa chọn lý tưởng. Và công ty A - vốn đang gặp khó khăn trong kinh doanh lại có thâm thù với Kenny - chính là lựa chọn hàng đầu.

Vô ngày Kenny "ngã ngựa", CO2 đồng thời hành động. Gavin bị Trang Hiểu Đóa gọi vô phòng họp. Có mặt ở đó còn có Trình Nặc Văn. Cuộc gặp gỡ kéo dài đúng một tiếng đồng hồ. Đến khi Gavin bước ra, anh ta gần như phải bám tường mà đi, về đến chỗ ngồi là người đờ đẫn như gỗ.

Nửa tiếng sau, nhân sự IT qua thu máy tính, hành chính đồng thời đưa tới hộp giấy, nhỏ nhẹ nhắc nhở: "Dọn xong đồ dùng cá nhân đừng quên sang phòng phòng nhân sự ký tên nha."

Đám thực tập sinh hằng ngày vẫn quấn quýt với Gavin giờ ai nấy đều rụt cổ lại, giả vờ làm "ba con khỉ" - không nghe, không thấy, không nói - vì sợ bị liên lụy.

Trong nhóm nhỏ ba người, Đại Đầu lên tiếng: "Hôm nay là Last Day luôn rồi. Kenny vừa hạ đài là nhổ cỏ tận gốc ngay, Nate ra tay ác thật đó."

.

Lúc Gavin ôm thùng giấy rời đi, Đinh Chiêu ngẩng đầu nhìn thẳng vô anh ta. Gavin phần nào đoán được đầu đuôi câu chuyện, bèn ném cho Đinh Chiêu một cái nhìn độc địa. Đinh Chiêu chớp chớp mắt rồi lại cúi đầu xuống.

Tâm trí cậu vẫn còn đặt vô cái điện thoại. Mấy ngày nay Đinh Chiêu đặc biệt chú ý đến trạng thái của người đối ứng bên công ty A. Sáng nay người đó đăng một cái Story (vòng bạn bè) đầy ẩn ý, nội dung cực kỳ đơn giản, chỉ có bốn chữ: "Một khởi đầu mới."

Ảnh đi kèm là quán Starbucks ở một tòa nhà văn phòng nào đó. Đinh Chiêu thấy nhân viên pha chế lọt vô khung hình trông rất quen, nhìn kỹ lại, chẳng phải chính là quán ở tầng một tòa nhà Hằng Quang đó sao?

Đầu óc ong ong, cậu chợt nhớ tới lời Trình Nặc Văn nói về việc "thu nắm đấm lại rồi mới đấm ra". Có những chuyện CO2 không tiện ra tay, thì phải có người làm thay.

Đúng là một chiêu "mượn đao giết người" hoàn hảo. Trình Nặc Văn và sếp tổng suốt ngày ở trong cái phòng đó bày mưu tính kế, còn cậu thì sao? Phối hợp với Trình Nặc Văn diễn kịch, cậu cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ đó mà thôi. Vạn nhất mà cái miệng cậu bép xép làm lộ kế hoạch của CO2, e rằng những bước sau sẽ không được thuận lợi như thế này.

Đinh Chiêu vỗ ngực, may mà cậu nghe lời, Trình Nặc Văn chỉ đâu đánh đó, không hề làm sai nửa bước.

Sự bù đắp của cấp trên nhanh chóng tới. Trước giờ nghỉ trưa, Trình Nặc Văn gửi thêm một bức email công khai, giải thích lý do Gavin bị sa thải, đồng thời thông báo Đinh Chiêu quay trở lại nhóm Mingshi.

Toàn bộ nhóm khách hàng A tâm trạng phức tạp. Thời gian qua Đinh Chiêu ngày nào cũng diễn vai "xác sống bao vây", ai cũng tưởng là cá chết rồi, không ngờ lại bật dậy "cá chép hóa rồng", cùng nhau đóng một vở kịch điệp viên của năm của CO2.

Cái tên nhãi này kín mồm kín miệng thật, cộng thêm đôi mắt chó con đáng thương bị bỏ rơi kia nữa, vậy mà lừa được tất cả mọi người. Dân quản lý khách hàng ai nấy đều là "cáo già", nhìn ánh mắt Đinh Chiêu cũng có sự thay đổi, thầm nghĩ quả nhiên là do Nate đích thân dạy dỗ, sau này tuyệt đối không thể xem thường.

Đại Đầu là người đầu tiên nổ pháo chúc mừng. Những ngày không có Đinh Chiêu, một mình anh gánh vác Mingshi nặng nề, tóc rụng cả mớ. Giờ đây cuối cùng cũng có thể tạm biệt sự bi thảm, anh lập tức kéo Đinh Chiêu quay lại nhóm chat lớn của Mingshi.

Người khó chịu nhất là Lại Thiến, cô lén cấu vô bắp tay Đinh Chiêu một cái: "Anh giấu anh Đại Đầu thì thôi đi, vậy mà lừa cả tôi? Tức chết đi được!"

Đinh Chiêu đau đớn kêu oai oái: "Bữa trưa tôi bao! Tôi bao hết!"

.

Một bữa đồ Đông Bắc trôi qua, mưa tạnh trời quang. Sau bữa trưa, Đinh Chiêu không nghỉ một phút nào. Hôm qua cậu tìm thấy trong tủ đồ ăn vặt của Xá Xíu mấy gói đồ ăn xịn mà Trình Nặc Văn từng cho Tiểu Hồng ăn. Được sự đồng ý của chủ nhân, cậu hớn hở nhét vô ba lô, muốn chia sẻ với chú Tiểu Hồng đã lâu không gặp.

Cô nàng đang ngủ dưới bóng cây ở đằng xa. Đinh Chiêu vừa mới đi ra khỏi góc ngoặt thì nghe thấy tiếng hai người đang nói chuyện. Cậu thò đầu ra nhìn, Trang Hiểu Đóa và Trình Nặc Văn chẳng biết đã đến từ lúc nào, đang đứng hút thuốc và trò chuyện ở cửa phòng bảo vệ.

Dường như có nhắc đến tên mình, một chân cậu lập tức thu lại, Đinh Chiêu đứng nép bên tường lắng tai nghe.

Tiếng cười rạng rỡ của Trang Hiểu Đóa truyền lại: ",Tìm Cục Lao động làm trọng tài? Hôm đó cậu ấy thật sự nói thế à? Cười chết mất thôi."

"Còn bảo tôi là 'hạng người như này', tôi là hạng người gì chứ?"

"Ừm, người máy máu lạnh vô tình?"

"... Cái tin đồn này ai truyền ra vậy, cô à?"

"Haha, tôi đâu dám, sếp tổng đó."

Đinh Chiêu nghe thấy Trình Nặc Văn hừ một tiếng không nặng không nhẹ.

"Thời gian qua anh bắt cậu ấy phối hợp diễn kịch với anh, cái miệng cậu ấy kín như khóa kéo vậy, ngay cả tôi mà cũng chẳng tiết lộ lấy nửa lời," Trang Hiểu Đóa chuyển chủ đề, "Bài kiểm tra coi như thông qua rồi chứ?"

Trình Nặc Văn dường như đang bật bật bật lửa, phát ra tiếng cạch cạch: "Còn... kém xa lắm. Gan thì nhỏ xíu, miệng thì vụng về. Nói thật lòng là chẳng hợp làm quản lý khách hàng một chút nào. Toàn tại cô bắt đầu cả, cứ nhất quyết nhét người sang chỗ tôi."

Đinh Chiêu nghe xong, tâm trạng từ vui chuyển sang buồn. Cậu biết năng lực của mình có hạn, nhưng nghe Trình Nặc Văn phủ nhận mình như thế, không kìm được mà thấy nản lòng.

Trang Hiểu Đóa thở dài: "Anh cứ coi như lúc đó tôi nhất thời mềm lòng hay hồ đồ cũng được. Nhìn cậu ấy như thế thực sự rất khó để mặc kệ. Hồi tôi phỏng vấn, hai mươi mấy người, xem hồ sơ thì cậu ấy không phải là tốt nhất, trả lời câu hỏi cũng lắp ba lắp bắp. Nhưng tôi cố ý gài lời, cậu ấy thà cúi đầu liên tục nói xin lỗi chứ nhất quyết không tiết lộ cho tôi thông tin nhạy cảm của công ty cũ."

Lần phỏng vấn đó, Trang Hiểu Đóa từng bày tỏ hứng thú với bản báo giá và phương án của một số dự án ở công ty cũ của Đinh Chiêu, bảo cậu mang đến chia sẻ. Mặc dù công ty cũ luôn đối đãi tệ bạc với cậu, nhưng Đinh Chiêu có nguyên tắc của riêng mình, cũng biết thông tin công ty không được tiết lộ ra ngoài. Cậu không hóa giải được, chỉ biết xin lỗi. Trang Hiểu Đóa nghe xong thì chỉ mỉm cười.

Cô dừng lại hai giây, tông giọng trở nên nghiêm túc hơn: "Nate này, quản lý khách hàng giỏi không khó tìm, cũng không khó đào tạo. Nhưng một người thành thật và giữ chữ tín thì đáng quý biết bao nhiêu, anh hiểu mà. Dù sao thì năm đó... chúng ta cũng từng phạm phải sai lầm."

Trình Nặc Văn im lặng hồi lâu không đáp.

"Chẳng phải anh cũng từng nói sao, người khờ không quan trọng, chim ngu dạy dỗ tốt cũng có thể bay cao vút trời xanh. Nhưng người xấu thì lại khác. Cây mía mà bị thối từ bên trong thì cắn vô chỉ thấy buồn nôn thôi." Cô như đang khuyên nhủ: "Cứ coi như làm thí nghiệm thêm một lần nữa đi, vạn nhất thì sao?"

"Nói thì dễ lắm, đâu có phải cô dạy đâu."

"A hahaha, thì tôi cũng là do anh dạy ra đó thôi! Thấy giống tôi không, hồi mới đến tôi cũng y hệt như thế."

Trình Nặc Văn lạnh lùng tổng kết: "Đều là đầu óc cá vàng cả."

Anh dùng tiếng Thượng Hải để nói, Đinh Chiêu nghe hiểu được. Đang lúc thẫn thờ, bỗng nghe Trình Nặc Văn bồi thêm một câu: "Nhưng mà vẫn được cái ngoan, dạy dỗ thêm một chuyến nữa, cũng không phải là không được."

— Hết Chương 18 —