Lúc quay lại văn phòng, Lại Thiến vẫn còn đang giận. Thấy Đinh Chiêu, cô không cho cậu một sắc mặt tốt nào, cũng chẳng thèm nói nửa lời, chỉ mải mê gõ phím cạch cạch.
Đinh Chiêu cố gắng bắt chuyện, hồi lâu sau cô mới quay đầu lại, hừ một tiếng: "Gửi mấy tin nhắn không thấy hồi đáp, tôi suýt tưởng anh đã cuốn gói rời đi rồi chứ."
Cô nàng miệng lưỡi sắc sảo nhưng biểu cảm lại ẩn chứa sự quan tâm. Đinh Chiêu cảm thấy ấm lòng, nói làm gì có chuyện đó, dù phòng nhân sự có đến đuổi cậu cũng không đi. Những điều cần học ở Trình Nặc Văn còn rất nhiều, cậu không nỡ rời đi.
Hiếm khi thấy Đinh Chiêu nói năng như vậy, Lại Thiến khá bất ngờ. Cô cố ý trút giận, vung tay vỗ mạnh vô lưng cậu một cái: "Muốn ở lại thì ở cho hẳn hoi nhé! Còn không mau ngẩng đầu ưỡn ngực lên, làm quản lý khách hàng thì tinh thần là quan trọng nhất đó."
Ăn một chưởng của cô, bầu không khí giữa hai người tốt lên nhiều. Đinh Chiêu ngồi thẳng lưng, mở máy tính, tìm lại các hóa đơn trà chiều để sắp xếp đầy đủ.
Trước khi gửi đi, Đại Đầu nhắn tin riêng cho cậu, nói rằng chuyện báo giá Trình Nặc Văn đã xử lý xong rồi, bảo cậu đừng áp lực tâm lý quá, sau này trong nhóm làm việc cứ đối ứng với Kenny như bình thường.
Chuyện mà cậu coi là "trời sập", Trình Nặc Văn chỉ nhẹ nhàng ra tay đã ổn thỏa. Đinh Chiêu thêm một dòng ghi chú vô email gửi sếp: Cám ơn anh, sau này tôi sẽ nhìn cho kỹ.
Trình Nặc Văn không trả lời, nhưng khoản thanh toán đã được duyệt ngay trong ngày.
.
Lại một tuần đi làm mới, Đinh Chiêu đến công ty lúc mười giờ, trước sau với Lại Thiến một chút.
Vừa vô văn phòng, cô gái chào cậu, nhưng khi ngẩng đầu lên thì kinh ngạc: "Anh cắt tóc rồi à?"
Phần tóc mái vốn che khuất mắt trước đây đã được cắt sạch, lộ ra vầng trán, trông cậu thanh thoát hẳn, ánh mắt nhìn người cũng trực diện hơn chứ không còn lấm lét từ dưới nhìn lên nữa.
Đinh Chiêu trong diện mạo mới trả lời: "Phải, mỗi tội chải chuốt hơi mất thời gian một tí."
"Khá đó, đẹp trai!" Lại Thiến rất hài lòng với tạo hình mới của cậu, lật danh sách yêu thích giới thiệu cho cậu mấy loại sáp vuốt tóc. Đại Đầu ở phía bên kia trượt ghế tới, nhìn Đinh Chiêu từ trái sang phải, sờ sờ chiếc mũ len của mình nói: "Thật ngưỡng mộ cậu, tóc nhiều, tha hồ mà tạo kiểu."
Đinh Chiêu cười: "Làm xong Mingshi thì chưa chắc đâu. À phải rồi, phương án của Mingshi năm ngoái có mấy chỗ tôi không hiểu, có thể hỏi anh chút không?"
Tin hot nhất hôm nay trên "A little bit": Cầu cứu sản phẩm mọc tóc. Hơn 300 lượt theo dõi, bình luận được like nhiều nhất: Do gien cả thôi, khuyên chủ thớt nên chấp nhận số phận.
.
Bước đầu tiên để tồn tại: Ngẩng đầu nhìn thế giới.
Môi trường làm việc trước đây của Đinh Chiêu rất khắc nghiệt, việc thỏa hiệp vô điều kiện với khách hàng là chuyện cơm bữa. Hay nói cách khác, thỏa hiệp thì "tiện" hơn: nói lý lẽ với khách hàng họ không nghe, việc không thành thì sếp mắng chửi, nghĩ đi nghĩ lại, cứ để người ta giày vò thì mới sống sót được.
Logic này đặt vô CO2 hoàn toàn không thành lập, và Trình Nặc Văn cũng không cho phép. Thỏa hiệp không thể tồn tại, chỉ có thể thay đổi.
Hợp đồng duy trì của Mingshi nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng thực tế vận hành lại liên quan đến rất nhiều bộ phận: Sáng tạo, Truyền thông, Hành chính, Tài chính, IT. Mỗi khâu đều cần đích thân xử lý. Quản lý khách hàng chính là mạch máu nhỏ của dự án, chỉ khi vận chuyển mọi thứ đến đúng người vô đúng thời điểm mới có thể đảm bảo dòng chảy suôn sẻ, không bị chồng chéo.
Kiểu thao tác đa nhiệm cường độ cao này buộc cậu phải nhanh chóng học hỏi các quy trình chuẩn của ngành quảng cáo. Từ phối hợp dự án đến kỹ năng giao tiếp, vô CO2 rồi Đinh Chiêu mới thực sự bước chân vô ngành, mọi nhận thức cũ đều phải đập đi xây lại.
Dung lượng não có hạn, những lúc phiền não, cậu sẽ dành thời gian quan sát Trình Nặc Văn - tấm gương tốt nhất. Cấp trên một ngày họp mười cuộc, nhận và gửi email bao gồm cả chuyển phát email không dưới trăm bức, nhưng anh luôn nắm bắt được nhịp điệu: việc gì gấp thì làm trước, việc gì lùi được thì lùi, việc gì nên từ chối thì từ chối. Mọi chỉ thị điều độ đều rõ ràng, mạch lạc, mà vẫn có thể dành thời gian để phê bình Đinh Chiêu.
May mà Đinh Chiêu đã hiểu ra, Trình Nặc Văn là "huấn" nhiều hơn là "mắng", giáo dục cậu theo kiểu chuyện nào ra chuyện đó, không kèm theo cảm xúc cá nhân. Nghĩ thông suốt điểm này, mỗi lần vô phòng họp nhỏ, khả năng chịu đựng của cậu tăng vọt, thậm chí còn có tâm trí để học hỏi. Cuốn sổ tay không còn dùng để ghi chép ai uống cà phê gì, mà dùng để trích dẫn "ngôn ngữ Trình Nặc Văn".
Không biết thì học, học từ người giỏi nhất.
Đại Đầu - người tiếp xúc mật thiết với Đinh Chiêu - là người cảm nhận rõ nhất. Trước đây tài liệu Đinh Chiêu gửi hoặc là định dạng lộn xộn, hoặc là nộp chậm trễ, rất kéo lùi tiến độ của nhóm. Gần đây thì vừa nhanh vừa tốt, thói quen sử dụng thuật ngữ cũng đồng nhất cao độ với nhóm, tiết kiệm được rất nhiều rắc rối cho mọi người.
Lúc đầu Trang Hiểu Đóa muốn đưa Đinh Chiêu vô nhóm Mingshi, thực ra Đại Đầu cũng không lạc quan, đoán cậu trụ được hai tuần là cùng. Không ngờ Đinh Chiêu như một chiếc lò xo, bị nén đến tận cùng mới bắt đầu bật lại, giờ đây cuối cùng cũng dần đi vô quỹ đạo.
Trình Nặc Văn giao cho Đinh Chiêu phụ trách những việc hằng ngày cơ bản là để giúp cậu rèn luyện thói quen làm việc và thiết lập khung nhận thức. Nhưng "miếng bọt biển" cần thời gian để hút nước, Đinh Chiêu trong mảng giao tiếp vẫn còn rất yếu, vẫn là "khách quen" trong danh sách đen của nhóm Sáng tạo.
Còn về phía khách hàng, Kenny vẫn rất quái chiêu, đặc biệt là với Đinh Chiêu, nhưng anh ta lại không đề nghị đổi quản lý khách hàng, dường như sắt đá quyết tâm hành hạ cậu đến cùng.
Điểm này Kenny cực kỳ "cáo". Giám đốc người Pháp của Mingshi cũng có mặt trong nhóm trao đổi lớn. Kenny và Đinh Chiêu trao đổi trong đó đều rất có chừng có mực, giọng điệu thấu hiểu lòng người: mọi sự bất mãn anh ta đều nhắn tin riêng để xả lên đầu Đinh Chiêu. Thỉnh thoảng có quá đáng quá, Trình Nặc Văn sẽ ra mặt điều giải, Kenny giả vờ thu liễm được hai ngày rồi đâu lại vô đó.
Đại Đầu rất thông cảm cho Đinh Chiêu. Anh là người đi trước, hiểu rõ Kenny khó nhằn đến mức nào. Tên này chỉ thích nghe lời bùi tai, phải dỗ dành chiều chuộng, độ khó giao tiếp chắc chắn nằm trong top đầu của các nhóm khách hàng ở CO2.
Thấy Đinh Chiêu nhìn màn hình thở dài, Đại Đầu đoán ngay là Kenny lại tới gây rắc rối, bèn đề xuất: "Hay là hôm nay đừng để Tiểu Chiêu đi họp ở chỗ Mingshi nữa, Kenny hai ngày nay lại đang nhắm vô cậu ấy."
Hai người đang đối chiếu tiến độ công việc với Trình Nặc Văn. Đinh Chiêu nghe xong không trả lời ngay, lén nhìn Trình Nặc Văn một cái.
Trình Nặc Văn vẫn vững như bàn thạch, ý là để Đinh Chiêu tự mình quyết định.
Đinh Chiêu suy nghĩ một lát: "Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi đi họp với họ kể từ khi vô nhóm, hơn nữa tôi còn phụ trách thuyết trình phần báo cáo tháng, không đi thì không tốt lắm."
Trình Nặc Văn gật đầu: "Hôm nay Hugo cũng tham gia họp, có ông ấy ở đó thì Kenny cũng sẽ giả vờ giữ kẽ hơn. Cậu chuẩn bị tốt phần thuyết trình của mình đi, nếu Kenny có vấn đề gì tôi sẽ trả lời."
Hugo chính là Giám đốc người Pháp của Mingshi. Đại Đầu hiểu ý, nhắn tin riêng cho Đinh Chiêu: Ổn rồi, có Nate chống lưng cho cậu, cứ tự tin mà nói nha.
.
Công ty Mingshi nằm ở đường Nam Kinh Tây, tòa nhà văn phòng tương tự như Hằng Quang, phong cách doanh nghiệp nước ngoài điển hình. Đinh Chiêu lần đầu tiên đi gặp kiểu khách hàng này, nghĩ đến lát nữa phải họp hoàn toàn bằng tiếng Anh, tuy đã chuẩn bị kỹ bản thảo thuyết trình nhưng trình độ tiếng Anh của cậu cũng chỉ ở mức khá, đọc viết tốt hơn nghe nói, trong lòng không tránh khỏi lo lắng, lúc lên thang máy vẫn còn đang lén ôn bài.
Nhân viên CO2 đã đến Mingshi nhiều lần, lễ tân nhận ra Trình Nặc Văn và Đại Đầu, hỏi thăm vài câu rồi bất ngờ yêu cầu điền tờ khai khách viếng thăm một cách lịch sự.
Đại Đầu lầm bầm: "Trước đây chúng tôi có bao giờ phải điền đâu ha."
Nụ cười của lễ tân hơi cứng lại, nói: "Quy định mới, phiền các anh."
Sắc mặt Trình Nặc Văn có chút thay đổi nhưng nhanh chóng phục hồi, đứng ra đại diện điền thông tin. Lễ tân dẫn họ vô phòng họp. Vừa bước vô cửa, ngay cả Đinh Chiêu cũng nhận ra có điều không ổn. Phòng họp mà đối phương chuẩn bị có diện tích cực nhỏ. Họ đi ba người, cộng thêm hai khách hàng là ít nhất năm người, họp trong không gian chỉ vài mét vuông này chẳng phải quá chật chội sao.
Mingshi không phải không có chỗ rộng rãi. Đinh Chiêu quan sát dọc đường thấy mấy phòng họp lớn đều đang để trống, sao lại sắp xếp cho họ ở đây?
Cũng không thấy bóng dáng khách hàng đâu. Lễ tân nói đã thông báo rồi, họ đang bận, cuộc họp có lẽ phải lùi lại hai mươi phút, mời các anh chờ một lát.
Trình Nặc Văn bề ngoài không nói gì, nhưng khi người đi rồi, vẻ không vui hiện rõ trên mặt. Anh thậm chí chẳng muốn ngồi xuống, cứ đứng bên cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài.
Đại Đầu thì thầm với Đinh Chiêu: "Bó tay thật, còn nhỏ hơn cả cái phòng họp lần trước anh tới. Phân biệt đối xử có cần rõ ràng thế không."
Những xích mích giữa CO2 và Mingshi gần đây có không ít lời đồn thổi, nhìn thái độ của Kenny đối với mình cũng có thể thấy được phần nào. Tuy nhiên, những hiềm khích tầng lớp cấp cao này không đến lượt Đinh Chiêu kiểm soát, đó là chuyện khiến Trình Nặc Văn phải đau đầu - mặc dù hiện giờ trông Trình Nặc Văn có vẻ rất phiền.
Đối mặt với Trình Nặc Văn đã lâu, Đinh Chiêu đã tích hợp chỉ số cảm xúc của anh thành một hệ thống đánh giá. Thời gian trước, đỉnh điểm sự thiếu kiên nhẫn của Trình Nặc Văn đối với cậu là khoảng 5.0 - 6.0, gần đây đã giảm xuống mức ổn định 4.0. Lúc này, nó ít nhất đã vọt lên đến 9.0, mức cảnh báo đỏ.
Cậu cúi đầu xem tờ ghi chú thuyết trình của mình, xem được hai cái lại bắt đầu căng thẳng, cầm chai nước khoáng trên bàn uống lấy uống để. Đại Đầu dùng chân đá cậu một cái, ra hiệu bảo uống ít thôi, kẻo đang họp mà đòi đi vệ sinh thì ngại lắm.
Đợi nửa tiếng đồng hồ, khi chỉ số cảm xúc của Trình Nặc Văn sắp chạm mức kịch trần thì khách hàng mới xuất hiện. Kenny trông khá giống ảnh đại diện, người thật nhìn cảm giác "silicon" nồng đậm hơn. Lúc bước vô cửa, anh ta đang nói cười vui vẻ với một người khác, nhưng đó không phải là Hugo - Giám đốc của Mingshi.
Thấy mấy người bọn họ, Kenny nhìn quanh một lượt, lướt qua Đại Đầu và Đinh Chiêu cực nhanh. Đặc biệt là Đinh Chiêu, lần đầu gặp mặt mà anh ta chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, cuối cùng dừng lại trên người Trình Nặc Văn. Rất nhanh anh ta đã đọc được biểu cảm của anh và nở một nụ cười có chút đắc ý.
"Ngại quá, nãy mải đào tạo cho lính mới nên đến muộn. Tôi giới thiệu một chút, đây là thực tập sinh quản trị mới của bộ phận Marketing chúng tôi, hôm nay đến nghe dự thính."
Trình Nặc Văn khoanh tay trước ngực. Cuộc họp lần này anh ăn mặc chú trọng hơn bình thường, từ kẹp cà vạt đến khăn cài túi áo đều không thiếu thứ gì, nhằm biểu đạt sự coi trọng đối với buổi gặp mặt Giám đốc Mingshi.
"Hugo bao lâu nữa thì tới?" Trình Nặc Văn hỏi.
"Ông ấy bận quá nè, mấy cái cuộc họp nhỏ thế này ông ấy không tham gia đâu. Chiều nay tôi còn có hai cuộc họp với bên Thương mại điện tử nữa, thời gian cũng khá gấp, chúng ta lướt nhanh qua nội dung đi."
Đinh Chiêu và Đại Đầu cùng trợn tròn mắt, cảm thấy câu nói nhẹ tênh này của Kenny thật không thể tin nổi. Họ đều đã xem qua chương trình họp, ngoài việc báo cáo hiệu quả mạng xã hội tháng trước, còn phải trao đổi về chiến lược truyền thông cho quý tới, tuyệt đối không phải là "cuộc họp nhỏ không cần thiết" nào cả.
Thấy Trình Nặc Văn vẫn đứng đó, Kenny phẩy tay: "Nate, ngồi đi chứ."
Có một khoảnh khắc Đinh Chiêu tưởng Trình Nặc Văn sắp nổi trận lôi đình. Qua lớp quần áo, cậu cảm nhận được toàn thân anh đang căng cứng. Cấp trên ở CO2 oai phong lẫm liệt thế nào, làm gì có ai dám cho anh ăn "quả đắng" thế này.
Nhưng cuối cùng, Trình Nặc Văn vẫn kéo ghế ngồi xuống.
Vì không có người nước ngoài ở đó nên Đinh Chiêu không phải thuyết trình bằng tiếng Anh. Điều này khiến lòng cậu nhẹ nhõm, nhưng ở một góc độ khác, sự nhẹ nhõm này thật không nên có. Cậu và Đại Đầu lần lượt hoàn thành báo cáo, Kenny cũng chẳng buồn nghe kỹ, giữa chừng mấy lần còn cười đùa hì hì với cậu thực tập sinh bên cạnh.
Đại Đầu hỏi Kenny có thắc mắc gì không, Kenny không thèm để ý, nhìn sang Trình Nặc Văn.
"Nói câu này hơi khó nghe một chút, nhưng sếp tôi cứ nói với tôi hoài là các bản đề xuất của CO2 càng làm càng thiếu sáng tạo. Các đối thủ cạnh tranh của chúng tôi đều có rất nhiều đổi mới trên Mạng xã hội rồi. Cứ tiếp tục thế này thì đừng nói đến chiến dịch quảng cáo cuối năm, ngay cả mảng vận hành hằng ngày này đến đợt gia hạn hợp đồng năm sau tôi cũng khó mà nói giúp cho các anh được đâu nha."
Nghe trực tiếp những lời "nha", "đâu nè", "đó mà" từ miệng Kenny, sức công phá còn lớn hơn nhiều. Đinh Chiêu cố nén sự khó chịu, không khỏi lo lắng cho Trình Nặc Văn.
"Vấn đề này phiền anh lần tới hẹn Hugo, chúng ta sẽ bàn bạc chi tiết hơn. Các thành viên trong nhóm của tôi đã bỏ thời gian và tâm huyết để làm ra bản báo giá chuyên nghiệp này, nó không phải là nhạc nền dùng để tán gẫu. Phiền hai vị có thể đưa ra một vài phản hồi nghiêm túc được không?"
Kenny nhướng mày: "Nate, tôi đã nói rồi, chúng tôi rất bận."
"Tôn trọng lẫn nhau là nền tảng hợp tác của CO2. Nếu Hugo không quen với điều này, hy vọng anh có thể bớt chút thời gian trong lúc bận rộn để nhắc nhở ông ấy nhiều hơn," Trình Nặc Văn cúi đầu nhìn đồng hồ, "Không làm phiền các vị làm việc nữa, bản báo cáo chính thức lát nữa sẽ được gửi chuyển phát email cho mọi người."
Nói xong, anh làm một thủ thế bảo Đinh Chiêu và Đại Đầu thu dọn laptop.
"Còn nữa, nếu trong mắt các vị đây là cuộc họp nhỏ không quan trọng thì sau này không cần đặc biệt gọi chúng tôi qua đây làm gì. Văn phòng hiện đại rồi, gửi cái email là được, coi như tiết kiệm chi phí thời gian cho cả đôi bên."
Mỗi câu mỗi chữ Trình Nặc Văn nói ra đều đanh thép. Anh để lại cho Kenny một câu "Chúng tôi đi trước, không cần tiễn" rồi bước ra khỏi phòng họp mà không thèm quay đầu lại.
Ba người đi một chuyến rồi công cốc trở về. Trình Nặc Văn nén một bụng giận, trên xe về không nói lời nào, chỉ mải mê dùng điện thoại trả lời tin nhắn, về đến công ty là mất hút luôn.
.
Lại Thiến thấy Đại Đầu và Đinh Chiêu mặt mày ủ rũ bèn hỏi nguyên do. Nghe xong đầu đuôi cô cũng nhíu mày, nói thật là quá đáng, đúng là coi bên B - (công ty Quảng cáo Truyền thông) chúng ta như bầy tôi vậy.
Ở phía đối diện, Gavin vểnh tai nghe lén, đắc ý gõ bàn phím lạch bạch một cách đầy ác ý.
Giờ nghỉ trưa, Đinh Chiêu và Lại Thiến ra ngoài ăn cơm, Đại Đầu cũng muốn tham gia, ba người tìm một quán cơm nhỏ ngồi xuống gọi món xào. Đại Đầu và Lại Thiến đều thuộc diện chuyên gia tình báo, chuyện trò cực kỳ hợp rơ, bữa ăn diễn ra vô cùng rôm rả.
Nói đến Mingshi, Lại Thiến bảo mấy người bạn bên 4A có rỉ tai cô rằng chiến dịch quảng cáo lớn cuối năm của Mingshi đang bị mấy công ty quảng cáo truyền thông nhăm nhe hổ báo. Một là muốn nuốt trọn đơn hàng mười triệu tệ này, hai là lấy đó làm bàn đạp để cướp luôn mảng vận hành năm tới từ tay CO2.
Mingshi có bước đi khá táo bạo tại thị trường trong nước, ngân sách quảng cáo tăng lên hằng năm. Chỉ riêng phí vận hành hằng năm với CO2 đã gần năm triệu tệ, chưa kể đến thu nhập từ các dự án đấu thầu, quả thực là một "mỏ vàng" lý tưởng.
Miếng bánh quá lớn, tự nhiên sẽ có kẻ muốn chia phần.
Lại Thiến: "Tôi nghe nói Mingshi đang tiếp xúc với T&H, nếu là thật thì CO2 khá nguy hiểm đó."
"T&H chẳng phải là công ty cũ của Nate và sếp tổng sao?" Đại Đầu vừa gặm đũa vừa nói, "Bộ phận phát triển kinh doanh của họ cướp khách kinh lắm, cấp cao lại toàn người nước ngoài. Nếu Hugo thực sự muốn đổi công ty quảng cáo truyền thông thì xác suất tìm họ tiếp quản là rất lớn."
Những điều này Lại Thiến đã "bổ túc" cho Đinh Chiêu rồi. T&H thuộc hàng 4A quốc tế, thâm niên trong giới rất lâu đời. CO2 khởi nghiệp từ mảng quản lý khách hàng, sếp tổng trước đây là Tổng Giám Đốc quản lý khách hàng cấp cao của T&H, sau khi rời đi đã kéo theo không ít nhân sự và mối làm ăn từ công ty cũ. Thế nên hai bên được coi là có "thâm thù đại hận", thậm chí thỏa thuận không cạnh tranh của nhân viên còn ghi rõ sau khi nghỉ việc bao nhiêu năm thì không được sang đối thủ làm việc.
"Đúng thế, hôm nay Kenny họp hành gây khó dễ cho các ông, khó mà nói được là có phải do bên trên ngầm cho phép hay không."
"Haiz, phiền thật đó, đúng lúc này lại xảy ra chuyện."
Đại Đầu lắc đầu, chiếc mũ len cũng lắc lư theo. Gần đây anh và Trình Nặc Văn đang bận rộn làm đấu thầu cho Mingshi cùng bên Sáng tạo, vạn nhất mà hỏng bét, đầu tư 100 thu về 0 thì coi như làm không công.
Anh lại nói tiếp việc Kenny nắm bắt rất rõ động thái của nhóm A, chuyên nhắm vô lúc họ bận rộn nhất để giao nhiệm vụ. Lại Thiến hiểu ý gật đầu, ánh mắt hai người chạm nhau rồi cười một cách đầy ẩn ý.
Đinh Chiêu mặt khó hiểu: "?"
Cả hai cùng nhìn sang Đinh Chiêu, vẻ mặt như thể: Sao đến chuyện này mà ông cũng không biết thế.
"Gavin và Kenny ấy mà," Đại Đầu phổ cập kiến thức: "Nhóm khách hàng đều biết tỏng cả rồi, hai tên đó là gay, riêng tư thường xuyên đi chơi với nhau đó."
Ồ... Đinh Chiêu không mấy bất ngờ, sự khắc nghiệt của hai người này đối với cậu cứ như được cùng một sư phụ dạy ra vậy.
Nghĩ lại thì việc Gavin bị điều đi hồi đó cũng chẳng có gì lạ. Giao du quá gần gũi với khách hàng là con dao hai lưỡi đối với bên B, không nắm vững khoảng cách rất dễ xảy ra chuyện, đặc biệt là liên quan đến đạo đức nghề nghiệp, ít nhiều cũng chạm đến vấn đề nhạy cảm.
"Đều là Gay cả, nhưng Kenny đối với Gavin thì chị chị em em thân thiết không chịu được, còn đối với Nate thì rất lạ. Tôi nghi ngờ không biết anh ta có phải kiểu... 'không có được thì phá hủy cho hôi' không, vì ngoài công việc ra Nate chẳng thèm đếm xỉa gì đến anh ta cả."
Đại Đầu đang cảm thán thì Lại Thiến bỗng ngẩng phắt đầu lên, tông giọng vọt lên cao vút.
"Nate là gay á???"
"Cái gì 'ghi' cơ?"
Đinh Chiêu đang mải mê với món thịt xào nên nghe không rõ, vẫn đang xúc cơm vô miệng.
"Gờ-A-Y, gay." Lại Thiến nghiêm túc đánh vần.
Tin này mới thực sự khiến Đinh Chiêu sốc. Tay cậu run lên, miếng ớt xanh đang gắp rơi vãi ra bàn.
Cậu không hề có định kiến với người đồng tính, chỉ là Trình Nặc Văn nhìn từ góc độ nào cũng không có nửa điểm liên quan đến những ấn tượng rập khuôn về người đồng tính - cũng không đúng, nên nói là Trình Nặc Văn đã vượt thoát khỏi ranh giới nam nữ rồi. Trong mắt Đinh Chiêu, anh đã độc lập tiến hóa ra một loại giới tính riêng: Giới tính Trình Nặc Văn.
Tóm lại là không thể tưởng tượng nổi anh sẽ yêu đương với ai. À phải rồi, anh thích chó mà, nhưng với chó thì đâu thể yêu đương được, nên vẫn là không thể tưởng tượng ra.
"Đừng nói là tôi kể đấy nha," Đại Đầu làm thủ thế xin tha, "Nate không giống Gavin và những người khác, bình thường nhìn không ra đâu, anh ấy cũng không chủ động nhắc tới. Tôi cũng là một lần nghe sếp tổng nói mới biết thôi."
Dư chấn kinh ngạc của Lại Thiến vẫn chưa tan: "Tôi cứ tưởng... chậc, đúng là công ty quảng cáo, thật sự không có trai thẳng nào cả."
"Tôi nè."
Đinh Chiêu đáp ngay lập tức. Đại Đầu ngồi đối diện cũng vội vàng chỉ tay vô mình, ra hiệu về phía Lại Thiến.
Anh ra khẩu hình với Đinh Chiêu: Tôi cũng vậy!
"Đại Đầu cũng là trai thẳng."
Đinh Chiêu giúp truyền đạt. Lại Thiến quay đầu lại nhìn, Đại Đầu ngoác miệng cười với cô. Hôm nay anh đội chiếc mũ len màu vàng cam, phối với gương mặt tròn, thực sự quá giống một cái lòng đỏ trứng gà.