Giấy không gói được lửa, việc Đinh Chiêu tạo thuận lợi cho khách hàng chen ngang chỉ vài phút sau đã bị tâu đến chỗ Trình Nặc Văn. Mà lại là đích thân Trưởng nhóm thiết kế đi "tâu", hay còn gọi là "khiếu nại".
Trình Nặc Văn buổi chiều họp liên miên, nhưng vẫn không nhịn được mà dành thời gian ra huấn thị người. Anh cho nhóm nhân viên tiếp theo đứng chờ bên ngoài, gọi riêng Đinh Chiêu vô phòng họp, mục đích rõ ràng.
Đinh Chiêu giúp khách hàng giải quyết việc gấp, không phải là dập lửa, mà là tự rước lửa vô thân, sẵn tiện đốt luôn cả đồng nghiệp.
Trình Nặc Văn sau khi nhận khiếu nại thì sắc mặt cực kỳ khó coi. Đinh Chiêu phát huy sở trường quan sát sắc mặt, đọc ra một sự thật nản lòng: Trình Nặc Văn sắp mắng cậu rồi.
"Trước đây vì quản lý khách hàng bên Mingshi không kiểm soát tốt đầu vô, cứ liên tục nhận việc đột xuất, nên mới khiến nhóm thiết kế không ai chịu làm đồ của họ nữa. Chuyện này Đại Đầu chưa nhắc với cậu à?"
"Dạ, lúc đào tạo buổi chiều anh ấy có nói qua..."
"Vậy tại sao cậu không nghe? Chúng ta là công ty quảng cáo truyền thông của Mingshi, không phải bảo mẫu. Làm bao nhiêu dịch vụ, xuất bản nội dung gì, giấy trắng mực đen đã viết rất rõ ràng. Việc thêm đồ đột xuất không phải không làm được, mà là phải xác nhận trả tiền, điều phối tốt thời gian mới có thể để nội bộ làm. Cái đạo lý này khó hiểu lắm sao?"
"Tôi có nói với khách hàng rồi, nhưng anh ấy không đồng ý..."
"Anh ta không đồng ý thế nào?"
"Anh ta kêu tôi tìm anh..."
"Tại sao cậu không tìm tôi?"
Đinh Chiêu cứng họng. Làm sao cậu dám nói với Trình Nặc Văn rằng mình sợ tìm anh chứ. Cậu theo bản năng cúi người, gập một góc 90 độ cực sâu.
"Cậu ngẩng đầu lên," Trình Nặc Văn không muốn nhìn cậu cúi đầu, "Nếu cậu chưa có kinh nghiệm, tôi có thể hiểu. Nhưng cậu không phải là người mới hoàn toàn, trước khi đến CO2 cậu cũng đã làm quản lý khách hàng ở các công ty khác rồi. Học cách xử lý những yêu cầu vô lý của khách hàng chẳng phải là tố chất cơ bản sao? Nếu ngay cả chuyện nhỏ nhặt này cũng làm không xong, sau này ai dám yên tâm giao việc khác cho cậu?"
Đúng là ma xui quỷ khiến, Đinh Chiêu cầu nguyện lúc này thực sự có hồn ma nào nhập vô để ứng phó thay mình. Mới ngày đầu đi theo Trình Nặc Văn, bản thân đã "anh dũng hy sinh", bị Trình Nặc Văn đánh cho không còn mảnh giáp. Ngoài xin lỗi ra, thực sự không nghĩ được cách nào tốt hơn.
Tiếc rằng Trình Nặc Văn lại thuộc tuýp người ghét nghe câu "xin lỗi" nhất. Câu xin lỗi của Đinh Chiêu còn chưa kịp thốt ra hết, anh đã gạt phăng một cách gắt gỏng: "Đừng nói lời xin lỗi không giải quyết được vấn đề, hoàn toàn là lãng phí thời gian."
Từ "Tôi..." vừa mới nhấc lên đã bị chặn lại, Đinh Chiêu bĩu môi, rồi từ từ thả lỏng, mím chặt môi lại.
"Quản lý khách hàng tôi cần không phải là một cái máy truyền tin chỉ biết copy past. Những lỗi tương tự không được phép xảy ra lần nữa. Từ nay về sau, đối với tất cả yêu cầu vô lý của khách hàng, phải nghĩ cách từ chối, nghe rõ chưa?"
Đinh Chiêu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Ra ngoài làm việc đi." Trình Nặc Văn không nói nhảm, cũng không muốn lãng phí thêm thời gian trên người Đinh Chiêu. Anh vẫy tay ra hiệu cho những người đang đợi ngoài phòng họp đi vô, cuộc họp mới của anh bắt đầu.
Quay lại chỗ ngồi, Đinh Chiêu vẫn mở WeChat doanh nghiệp ra, trước tiên nói lời xin lỗi với Đại Đầu, sau đó tìm Trưởng nhóm thiết kế và nhà thiết kế cộng tác để xin lỗi từng người một.
Loại chuyện này cậu đã làm nhiều lần, dù không ai thèm để ý thì cũng đã sớm quen. Trước đây Đinh Chiêu luôn cảm thấy hạ thấp tư thế một chút, thái độ khúm núm một chút, mọi người cũng sẽ cảm thông hơn, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Vậy thì chiến thắng nhỏ giữa cậu và Gavin ban sáng tính là cái gì? Suy nghĩ hồi lâu, Đinh Chiêu mở trang web tìm kiếm: Làm thế nào để nói không.
Xem được hai trang, cậu thêm vô một từ khóa: Làm thế nào để nói không một cách khéo léo.
Có người trượt ghế đến bên cạnh cậu, đưa qua một gói đồ ăn vặt màu sắc rực rỡ.
"Không sao đâu," Đại Đầu ho một tiếng: "Cậu mới gia nhập, chưa nắm rõ tình hình nên phạm lỗi là bình thường. Anh đã nói với Kenny rồi, bài Weibo đó coi như cậu tặng cho anh ta, lần sau chú ý là được."
Anh liếc nhìn trang tìm kiếm của Đinh Chiêu, hơi khó xử vỗ vai cậu: "Nhưng mà, cậu cũng cần phải, ừm, điều chỉnh lại phương thức. Làm quản lý khách hàng ngày nào cũng sẽ gặp phải những vấn đề này, nếu không biết từ chối khách hàng, cuối cùng người mệt chết chỉ có bản thân mình thôi."
Kiến thức trên mạng không giải quyết được vấn đề gốc rễ, Đinh Chiêu đóng trang web lại. Cố trụ đến giờ tan làm, cậu định đứng dậy, nhưng mông vừa rời khỏi ghế, thấy Đại Đầu và Trang Hiểu Đóa đều chưa về, lại dính mông vô ghế tiếp.
Lại Thiến xách túi: "Hôm nay anh lại định tăng ca à?"
"Không phải." Đinh Chiêu định nói lại thôi. Lại Thiến nhìn là hiểu, cô nhấc cậu ra khỏi chỗ ngồi, vẫy tay với Trang Hiểu Đóa và những người khác: "Tôi và Tiểu Chiêu đi trước đây, hẹn mai gặp lại."
Trang Hiểu Đóa và Đại Đầu ngẩng đầu lên, mỉm cười cho đi.
.
Bước ra khỏi tòa nhà Hằng Quang, thấy điện thoại không có ai tìm, trái tim đang treo lơ lửng của Đinh Chiêu cuối cùng cũng được hạ xuống.
"Họ sẽ không quản mấy việc này của anh đâu," Lại Thiến đảo mắt đến tận đỉnh đầu, "Nếu anh không có việc gì làm mà cứ ở lại đó thì cũng chỉ là ngồi đờ người ra thôi. Ở CO2 không có cái thói nịnh bợ tăng ca cùng sếp đâu, miễn là anh giao việc đúng hạn, ai thèm quản anh gửi file ở chỗ làm hay ở trong nhà vệ sinh chứ."
Cũng có lý, cậu giơ ngón tay cái với Lại Thiến. Hai người đi hai tuyến tàu điện ngầm khác nhau, sau khi vô trạm thì tách ra, mỗi người hòa vô dòng người tan tầm.
Tàu điện ngầm Thượng Hải rất tốt, tỏa đi khắp nơi, luôn có thể vận chuyển những "con cá mòi trong hộp thiếc" đến từng địa điểm đúng giờ. Qua mười mấy trạm, Đinh Chiêu cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời, hít thở bầu không khí trong lành bên ngoài.
Cậu sống ở Dương Phố, đi làm ở đường Hoài Hải phải chuyển hai tuyến tàu điện, xa thì có hơi xa một chút, nhưng thắng ở chỗ giá thuê rẻ. Đi bộ về căn phòng thuê, bạn cùng phòng đang chơi game ở phòng khách. Căn nhà Đinh Chiêu thuê chung là kiểu căn hộ cũ nát trong khu tập thể, có hai phòng ngủ. Cậu và bạn cùng phòng không thân, là quen nhau trên ứng dụng thuê nhà rồi ghép phòng, chẳng biết cậu ta làm nghề gì mà suốt ngày chẳng đi đâu, cứ ru rú trong nhà.
Đinh Chiêu thân thiện chào một câu "Tôi về rồi đây", bạn cùng phòng "ừ" một tiếng, coi như đã trả lời.
Cậu cũng không trò chuyện thêm, xách hộp cơm mua ở cửa hàng tiện lợi vô bếp, vừa bước đến gần cái bàn ăn nhỏ thì suýt ngất xỉu. Bạn cùng phòng ăn cơm hộp ngày ba bữa, không dọn dẹp, đồ ăn thừa cứ thế chất đống ở đó. Thượng Hải tháng Chín vẫn là mùa "thu hổ", trời nóng chưa qua, trên túi nilon đã có mấy con ruồi muỗi nhỏ bay vo ve.
Trấn tĩnh lại một lát, Đinh Chiêu bước ra nói với bạn cùng phòng: "Đồ ăn thừa cậu ăn hôm nay vẫn còn trên bàn kìa, lát nữa đừng quên dọn đi nha."
Bạn cùng phòng vẫn đang mải mê đại chiến trong game, gật đầu lấy lệ.
"Sẽ có sâu bọ bò vô đó."
"Ừ."
"Có ruồi muỗi rồi kìa."
Âm lượng game lại tăng thêm vài phần.
Sống cùng dưới một mái nhà, Đinh Chiêu không muốn làm mối quan hệ quá căng thẳng, nhưng càng nhìn càng thấy khó chịu, cuối cùng nhắm mắt lại, dọn dẹp đống đồ ăn thừa đó với vẻ buồn nôn không biết là lần thứ bao nhiêu.
Ăn cơm xong, cậu ở trong phòng dùng bàn ủi hơi nước cầm tay là áo sơ mi, cẩn thận ủi phẳng cái áo đã bị nhăm nhúm khi chen chúc trên tàu điện ngầm. Mẹ gọi video tới, bà đang dắt chó đi dạo. Chú chó già nuôi nhiều năm ở nhà thấy Đinh Chiêu thì phấn khích vô cùng, gửi tặng cậu những nụ hôn nồng cháy qua màn hình.
Mẹ nói một cách chân tình: "Con trai, điện thoại bị con làm ướt hết rồi kìa!"
Đinh Chiêu cười vẫy tay với chú chó. Bà Đinh Huệ Phân lải nhải, vừa dắt chó vừa chia sẻ với Đinh Chiêu những chuyện nhỏ nhặt trong nhà, chẳng hạn như máy điều hòa cũ quá tiếng kêu to quá mẹ nghĩ chắc thôi không bật nữa, nhà anh họ con sửa nhà muốn hỏi mượn tiền mình để xoay xở chút khó từ chối quá, vân vân.
Nói đến cuối cùng, bà giả vờ như vô ý hỏi công việc mới của Đinh Chiêu thế nào. Đinh Chiêu cũng giả vờ như vô ý, nói theo lệ rằng mọi chuyện đều thuận lợi.
"Sau này con đừng gửi tiền cho mẹ nữa nha, tháng sau mẹ được tăng lương hưu rồi, một mình mẹ xài là đủ rồi. Thượng Hải tiêu xài nhiều thứ, con đừng có tiết kiệm quá, cần ăn cần mặc thì cứ tiêu, đừng để bản thân chịu khổ."
Đinh Chiêu “Dạ, dạ" hai tiếng, trò chuyện thêm một lát, nói phải ngủ sớm rồi cúp máy.
Chẳng biết là mẹ trí nhớ kém đi hay là không tìm được cái cớ nào tốt hơn, lần nào cũng đem chuyện lương hưu ra nói, nhưng mỗi tháng bà nhận được bao nhiêu tiền, sau khi cho mấy người họ hàng không ra gì mượn xong thì còn lại bao nhiêu, Đinh Chiêu còn rõ hơn cả bà.
Cái gen "người tốt việc tốt" của bà Huệ Phân, cậu đã thừa hưởng trọn vẹn 100%. Ngoài việc thắt lưng buộc bụng gửi thêm chút tiền về nhà, cậu chẳng còn cách nào khác.
.
Sau khi tính toán xong số dư tài khoản, Đinh Chiêu quan sát căn phòng của mình: căn phòng ngủ phụ chưa đầy mười mét vuông, có giường, tủ quần áo đơn giản, bàn làm việc nhỏ, thứ có sức sống nhất là một chậu xương rồng cô đơn bên cửa sổ.
Trong ba lô vẫn còn bộ sản phẩm dưỡng da mà hôm nay Đại Đầu đưa cho. Đinh Chiêu tháo bao bì ra, mấy chai thủy tinh nặng trĩu, mở ra có một mùi hương biển cả, thơm đến mức khiến người ta ngẩn ngơ, giống như chỉ trong tích tắc, cậu bay ra khỏi căn phòng thuê, bay càng lúc càng cao, mượn sức gió lành đưa cậu đến một hòn đảo nhiệt đới mộng mơ nào đó.
Trên chai in câu slogan nổi tiếng của Mingshi: Hãy khác biệt, Phi thường giống như bạn.
Ngành quảng cáo là thiên đường của hàng tiêu dùng, giỏi tạo ra những giấc mơ, cái gì cũng đòi hỏi sự độc đáo, phải vượt lên trên người khác. Nhưng thế giới này làm gì có chuyện ai ai cũng độc đáo? Giấc mộng đẹp thì dễ tạo, nhưng số kiếp hèn mọn thì khó đổi.
Đinh Chiêu đóng nắp chai lại. Thói quen hình thành từ nhỏ, những thứ quá tốt đẹp cậu luôn không nỡ chạm vô nhiều. Những từ như "phi thường" được sáng tạo ra, chắc là đặc quyền dành cho những người như Trình Nặc Văn. Đối với cậu, bình thường là đủ rồi.