Căn nhà Đinh Chiêu thuê là qua một bên trung tâm môi giới. Chuỗi vốn của họ bị đứt, bên môi giới không làm tiếp được nữa, chủ nhà ngay sáng sớm hôm sau đã đến thu hồi nhà, trực tiếp quét Đinh Chiêu ra khỏi cửa, không cho thương lượng lấy một đêm.
Còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, cậu đã trở thành một kẻ vô gia cư tại Thượng Hải. Nửa ngày nghỉ mà Trình Nặc Văn cho đều dùng để đóng gói hành lý. Đinh Chiêu lục tìm hết danh sách liên lạc mới tìm được một người bạn cũ đồng ý cho cậu mượn sofa nằm tạm trong hai tuần.
Nhà người bạn cũ này ở tận ngoài vành đai ngoài Phố Đông, đi đến Hằng Quang tốn thời gian ngang ngửa đi một chuyến Tô Châu. Tổng thời gian đi làm và về nhà mỗi ngày mất hơn 4 tiếng, gần như bào mòn nửa cái mạng của Đinh Chiêu.
Chỉ có hai tuần để quá độ, nếu không tìm được chỗ ở, e rằng cậu phải lấy trời làm chăn lấy đất làm giường. Đinh Chiêu vì chuyện này mà phiền lòng khôn xiết, đi làm cứ hễ rảnh là lại lướt điện thoại, đảo qua đảo lại các nhóm thuê nhà trên Weibo và WeChat, chỉ muốn nhanh chóng tìm được một phòng đơn giá tầm 2k tệ, đi xe buýt đến đường Hoài Hải trong vòng một tiếng.
Lại Thiến và Đại Đầu nhận ra cậu đang tâm hồn treo ngược cành cây bèn hỏi nguyên do, nhưng Đinh Chiêu không muốn dùng chuyện riêng làm phiền họ nên chỉ bảo không có gì, chỉ là mất ngủ thôi.
Thị trường thuê nhà ở Thượng Hải vốn dĩ "người đông nhà ít", lại đúng vô mùa tuyển dụng, ngân sách của Đinh Chiêu lại thấp nên nguồn phòng có thể chọn rất hạn chế. Có mấy lần vừa hẹn môi giới tan làm đi xem phòng, chưa đầy hai tiếng sau môi giới đã báo nhà đã cho thuê rồi, lại phải bắt đầu lại từ đầu.
Chuyện này chưa giải quyết xong đã ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái làm việc của cậu, liên tiếp mấy ngày liền phạm phải những lỗi sơ đẳng. Chỉ số thiếu kiên nhẫn của Trình Nặc Văn đối với Đinh Chiêu tăng vọt lên mức 6.0, gọi cậu vô phòng họp nhỏ và quát: "Hồn cậu bay đi đâu rồi hả? Đống đồ nộp lên làm như một đống hỗn độn thế này."
Đinh Chiêu đứng nghiêm chịu phạt, trong đầu lại đang nghĩ: Cái phòng vách ngăn mà môi giới vừa gửi trông cũng được đấy chứ ha.
"Đang mơ mộng cái gì đấy?" Trình Nặc Văn gõ bàn rầm rầm, Đinh Chiêu mới sực tỉnh. Nhất thời cậu cũng chẳng biết sếp đã mắng đến đoạn nào, chỉ biết tròn mắt nhìn anh.
"Một cái tiến độ dự án mà bị trả về làm lại bao nhiêu lần, cậu tự đếm cho tôi nghe xem."
Đinh Chiêu bấm ngón tay: "Ba lần."
Không ngờ cậu lại thật sự đếm, Trình Nặc Văn bốc hỏa, phải nỗ lực lắm mới dập được cơn giận. Anh nhìn Đinh Chiêu một lượt: "Có phải mấy ngày rồi cậu không về nhà không?"
"Sao anh biết?" Đinh Chiêu ngẩng phắt đầu lên.
"Cái áo sơ mi này cậu mặc ba ngày rồi, có thay áo khoác ngoài cũng vô dụng thôi."
"Tôi đang tìm chỗ ở mới," Đinh Chiêu túm lấy cổ áo khoác, "Hai ngày nay tạm thời đang ở nhờ nhà bạn..."
"Thôi được rồi," Trình Nặc Văn ngắt lời, "Tôi không muốn nghe lý do cho sai lầm của cậu." Tuy nhiên sắc mặt anh có phần dịu đi, anh dặn dò: "Quản lý khách hàng cần phải trau chuốt vẻ ngoài, không cần mặc lòe loẹt nhưng cần phải chỉnh tề sạch sẽ. Cái áo mặc ba ngày thì ít nhất cũng phải ủi lượt đi một chút, đừng có mặc bộ dạng như khổ qua héo như vậy đi làm."
Đến chỗ ngả lưng còn chẳng có, lấy đâu ra tâm trí mà ủi quần áo. Đinh Chiêu lủi thủi về chỗ ngồi, môi giới gửi tin nhắn tới: Xin lỗi nha, cái phòng vừa gửi có người ký hợp đồng mất rồi.
Người bạn cũ sáng nay cũng khó xử nói với cậu: "Đinh Chiêu này, bạn gái tôi hôm nay qua chơi, cậu có thể tìm chỗ khác ở tạm một đêm được không?"
Mắt tối sầm lại. Xong đời rồi. Đến Thượng Hải hai năm, cậu chỉ quen thân với đồng nghiệp, thật sự chẳng có người bạn nào có thể nhờ vả được. Bất đắc dĩ, cậu lại phải lật lại danh sách liên lạc từ đầu, nén sự ngượng ngùng hỏi thêm vài người nữa.
Tin nhắn gửi đi nửa tiếng đồng hồ vẫn chẳng có ai trả lời.
Cùng lắm thì đi thuê một phòng khách sạn bình dân. Nhưng vừa mở số dư tài khoản ra, đầu Đinh Chiêu còn to hơn cả Đại Đầu. Cậu thường có thói quen tiết kiệm, cứ đủ số chẵn là lại gửi về cho mẹ. Số tiền trong tay hiện giờ nếu không ăn không uống cũng chỉ đủ ở khách sạn bốn năm ngày.
"Giờ nghỉ trưa đến rồi! Hôm nay ăn gì đây?" Đại Đầu trượt ghế tới hỏi.
"Tung xúc xắc đi," Lại Thiến đề nghị, "1-3-5 ăn đồ Đông Bắc, 2-4-6 ăn bánh bao nhỏ."
Đinh Chiêu ủ rũ vẫy tay với họ: "Tôi không ăn đâu."
"Mì xào Giang Tây nha?" Lại Thiến cố ý chiều theo ý cậu.
"Tôi không thấy đói, mọi người đi đi."
Nghe thấy Đinh Chiêu không đi, Đại Đầu lén giơ ngón tay cái với cậu, tỏ vẻ vô cùng cảm kích.
.
Sofa nhà người bạn cũ không duỗi được chân, cả đêm ngủ không yên giấc. Đinh Chiêu nhân lúc vắng người bèn mượn gối ôm của Lại Thiến ra khu vực nghỉ ngơi để ngủ bù. Ngủ được một tiếng, tỉnh dậy tình hình càng tệ hơn, xương cốt đau nhức rã rời.
Nheo mắt nhìn điện thoại, kỳ lạ thay lại có người phản hồi. Người liên lạc với cậu là một cậu em khóa dưới cùng khoa tên là Ngô Tư Lâm.
Hai người quen nhau trong một hoạt động câu lạc bộ ở đại học, không liên lạc nhiều. Ngô Tư Lâm thuộc cộng đồng LGBT, tính cách rất "bung xõa", ở trường hành động phóng khoáng, rất nổi bật. Sau khi tốt nghiệp thì làm KOL Beauty, thường xuyên đăng những bức ảnh ăn chơi trác táng trên vòng bạn bè.
Đinh Chiêu hoàn toàn không thân với cậu ta, cũng hơi e ngại tính cách của đối phương, nhưng tình thế bắt buộc, giữa công viên lộ thiên và Ngô Tư Lâm, đương nhiên là vế sau đáng tin hơn.
Hỏi thăm xã giao vài câu, Đinh Chiêu uyển chuyển trình bày hoàn cảnh hiện tại. Ngô Tư Lâm cũng chẳng hỏi gì thêm, chỉ bảo: Gửi em hai tấm ảnh thử~
Đinh Chiêu thắc mắc, nhưng cậu coi Ngô Tư Lâm là cứu cánh nên không nghĩ nhiều, cạch cạch chụp hai tấm ảnh tự sướng gửi qua.
Cứu cánh hào phóng ngoài dự kiến, nhận được ảnh liền trả lời: Nhà em còn một phòng trống, hay là anh qua đây ở vài ngày đi.
Đúng là trên đời vẫn còn nhiều người tốt! Đinh Chiêu cảm kích khôn xiết, liên tục cám ơn, dùng thêm cả đống dấu chấm than.
Rất nhanh sau đó Ngô Tư Lâm gửi địa chỉ, hẹn Đinh Chiêu tám giờ gặp mặt. Chuyện lớn trong lòng đã được giải quyết, chiều nay Đinh Chiêu quét sạch vẻ uể oải, tay gõ phím nhanh thoăn thoắt, cố gắng hoàn thành hết đống việc cần giao qua email trước bảy giờ. Trước khi đi, cậu định tìm Trình Nặc Văn nhưng sếp dường như nhận được thông báo gì đó nên cứ ở lì trong phòng sếp tổng, không thể diện kiến.
Chạy thôi chạy thôi! Bảy giờ năm mươi, Đinh Chiêu đạp xe đạp công cộng đến điểm hẹn. Địa chỉ Ngô Tư Lâm đưa là một căn hộ chung cư cao cấp ở quận Hoàng Phố, an ninh nghiêm ngặt, có thể thấy công việc làm KOL của cậu ta rất khấm khá.
Đinh Chiêu vác ba lô lên thang máy, lén tra cứu giá thuê nhà ở khu này, kết quả là cao gấp mấy lần lương của cậu. Nghĩ đến hai người tuổi tác xấp xỉ nhau mà mức sống một trời một vực, áp lực đồng trang lứa không khỏi tăng vọt.
Đến tầng, trước khi nhấn chuông cửa, tim Đinh Chiêu bỗng đập nhanh một cách bất thường, dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cậu vỗ vỗ mặt cho bớt nghi thần nghi quỷ, đổ lỗi cho thang máy đi nhanh quá. Ngón tay nhấn lên chuông cửa, vang lên một tiếng "tinh tong".
"Tới đây, anh đúng giờ quá ha."
So với thời đại học, ngoại hình của Ngô Tư Lâm càng thêm trương dương, nhuộm tóc màu tím sáng, mặc một bộ áo bó và quần ngắn bó sát. Mở cửa thấy Đinh Chiêu, hai con mắt của cậu ta tập trung nhìn xuống, soi xét vị trí hạ bộ của Đinh Chiêu một lượt. Soi xong, khóe miệng nở nụ cười, một tay chống hông, một tay vịn cửa, uốn éo cơ thể tạo thành đường cong.
Cái dự cảm bất thường ấy càng nặng nề hơn, Đinh Chiêu khó khăn nuốt nước miếng, thần kinh căng thẳng tột độ.
"Vô đi chứ." Ngô Tư Lâm ngoắc ngoắc ngón tay với Đinh Chiêu, dáng điệu yểu điệu nhường lối vô.
Đinh Chiêu bước vô nhà mà cứ như vô động bàn tơ. Vừa mới thử bước tới một bước, một mùi hương nồng nặc sộc thẳng vô mũi khiến cậu ho sặc sụa.
"Nhà em... thơm thật đó..."
Ngô Tư Lâm cười nói: "Nến thơm đó, em đặc biệt đốt khi anh tới, thơm không?"
"Cũng được, cũng được." Đinh Chiêu theo bản năng ôm ba lô ra trước ngực, dời tầm mắt không dám nhìn Ngô Tư Lâm. Áo và quần của đối phương đều ngắn đến mức đáng kinh ngạc, chỉ cần cử động nhẹ là lộ ra mảng lớn da thịt.
Ám chỉ quá rõ ràng, chuông cảnh báo trong đầu Đinh Chiêu kêu inh ỏi. Sau khi vô cửa, Ngô Tư Lâm chỉ phòng cho cậu, Đinh Chiêu nghiêm túc bày tỏ mình chỉ ở lại một đêm thôi, đợi ngày mai nhà bạn trống chỗ là sẽ đi ngay, tuyệt đối không ở lâu.
"Khách sáo thế làm gì?" Ngô Tư Lâm vỗ vô cánh tay cậu, trượt xuống tận khuỷu tay và bóp nhẹ một cái, "Phòng này của em để trống suốt mà, anh muốn ở mấy ngày cũng được."
Đinh Chiêu rút tay ra, cười gượng gạo: "Một đêm thôi, thật đó," cậu giơ tay thề, "Sáng mai anh đi ngay!"
Ngô Tư Lâm bị vẻ ngốc nghếch của Đinh Chiêu làm cho buồn cười, nói đầy ẩn ý: "Không sao, đêm nay còn dài mà."
Cậu ta hỏi Đinh Chiêu đã ăn cơm chưa. Đinh Chiêu nào dám nói chưa, vội vàng bảo ăn rồi ăn rồi, em đừng bận tâm.
"Vậy thì vừa hay ôn lại chuyện cũ đi, mấy năm không gặp, em nhớ anh lắm đó."
Ngô Tư Lâm một tay kéo tuột Đinh Chiêu đang định trốn vô phòng ra, lôi cậu đến cạnh sofa phòng khách, rồi không biết lấy ở đâu ra chai rượu vang và một cặp ly, đôi mắt lúng liếng nhìn cậu.
Khung cảnh ám muội thế này, Đinh Chiêu hận không thể tự vả vô miệng mình, chỉ muốn xuyên không về lúc trước khi nhấn chuông cửa. Giác quan thứ sáu vốn định cứu cậu một mạng, thế mà cậu lại tự mình đóng gói nộp mạng vô hang sói.
Ở dưới mái hiên nhà người ta phải cúi đầu, Đinh Chiêu ngồi nép bên mép sofa, khoanh tay trước ngực, tạo tư thế phòng thủ tuyệt đối.
Rượu vang vừa mở, Ngô Tư Lâm trực tiếp rót đầy ly trước mặt Đinh Chiêu: "Chai rượu này đắt lắm đó, em chẳng bao giờ cho người ngoài uống đâu, hôm nay nể mặt anh em mới khui đó."
"Đừng đừng đừng," Đinh Chiêu hận không thể dốc ngược lại vô chai, "Anh không biết uống rượu, phí rượu của em ra."
Ngô Tư Lâm cười hi hi hai tiếng, ghé sát vô mặt Đinh Chiêu: "Sao em thấy anh có vẻ cao hơn hồi đại học một chút nhỉ?"
"Làm gì có dậy thì lần hai!" Đinh Chiêu ngả người ra sau, không kịp đề phòng bị Ngô Tư Lâm ôm lấy cánh tay, còn nhân tiện sờ soạn từ vai xuống mấy cái.
"Chỉ là hơi gầy," Ngô Tư Lâm nhận xét, "nhưng mà cũng đủ rồi."
Đinh Chiêu dốc hết sức bình sinh để không nghĩ xem cái "đủ" trong miệng đối phương rốt cuộc là chỉ khía cạnh nào. Cậu ngồi trên sofa mà cảm giác như một giây dài bằng một năm. Ngô Tư Lâm mời rượu thì cậu lắc đầu như trống bỏi, bảo không uống được, về sau trực tiếp lấy cớ sáng nay bị cảm đã uống thuốc kháng sinh, giờ mà uống rượu là vô thẳng phòng cấp cứu ICU luôn.
Thấy cậu không chịu hợp tác, Ngô Tư Lâm mời mãi cũng thấy chán, bèn tự mình uống hết hơn nửa chai, uống đến mức say lướt khướt, người mềm nhũn ra nằm vật xuống sofa.
Ánh mắt cậu ta mê ly, quần áo xộc xệch, đưa tay vẫy Đinh Chiêu: "Học trưởng, em uống nhiều quá rồi."
"Cậu nghỉ đi! Tôi không làm phiền nữa!"
Đinh Chiêu chớp thời gian, chân không chạm đất, chạy trối chết về phòng, chốt cửa lại mới thấy chút an toàn.
Mấy chỗ vừa bị Ngô Tư Lâm sờ qua chỗ nào cũng thấy ngứa ngáy. Đinh Chiêu nắm chặt cổ áo, quyết định đặt báo thức sáu giờ sáng mai, tranh thủ lúc đối phương chưa tỉnh để chuồn sớm. Để tiện lợi, cậu cũng chẳng dám thay áo sơ mi và quần, cứ thế mặc nguyên đồ nằm lên giường.
.
Lúc đầu cậu còn vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nghe một hồi thì buồn ngủ, nhắm mắt đi gặp Chu Công. Nửa đêm đang ngủ mơ màng, cứ gặp ác mộng, mơ thấy có ai đó đè nặng lên người khiến cậu khó thở.
Đinh Chiêu gắng gượng mở mắt, nhìn rõ người trước mặt, ngay lập tức sợ đến mức tỉnh cả ngủ: Ngô Tư Lâm không biết đã mở khóa từ lúc nào, còn lẻn vô trong chăn, hai tay đang chuẩn bị đột phá lớp quần lót của cậu.
Đòi mạng tôi mà! Đinh Chiêu hét lớn một tiếng: "Cậu làm cái gì vậy hả!", rồi ra sức vùng vẫy, ngay lập tức hất văng cái thân hình nhỏ bé của Ngô Tư Lâm xuống đất.
"Mẹ kiếp, anh bị thần kinh à!" Ngô Tư Lâm bị đá xuống giường bò dậy, giơ chân đạp Đinh Chiêu một cái, "Đã đến đây rồi còn giả vờ tiết liệt nam nhi cái nỗi gì!"
"Anh không phải!" Đinh Chiêu đã hiểu mục đích Ngô Tư Lâm thu lưu mình, lấy chăn làm lá chắn quấn chặt lấy người, "Anh là trai thẳng!"
Ngô Tư Lâm cười lạnh: "Em biết, anh mà không phải trai thẳng thì em cũng chẳng thèm cho anh vô cửa đâu."
Vừa nói, cậu ta vừa thử leo lại lên giường, đồng thời hạ giọng mềm mỏng: "Cái hạng 'ngầm' như anh em gặp nhiều rồi, lúc đầu thì có vẻ bài xích, nhưng làm thật rồi thì chỉ có thấy sướng thôi. Chỉ cần anh chịu, nhà em cho anh ở thoải mái. Anh chẳng phải cũng làm việc ở trung tâm thành phố sao? Chỗ này địa thế tốt thế nào, không có vạn tệ sao mà thuê nổi. Em bình thường bận lắm, một tuần cùng lắm làm một hai lần thôi, anh ở bên cạnh là được, không thiệt đâu."
Mẹ kiếp... không làm! Da đầu Đinh Chiêu tê dại: "Anh không làm mấy chuyện này, cậu đừng có lại gần!"
Mềm không được thì nắn rắn, Ngô Tư Lâm cũng chẳng thèm giả vờ nữa, chống hông chỉ thẳng mặt cậu mà mắng: "Đinh Chiêu, lúc anh gửi ảnh trông lẳng lơ chết đi được, giờ lại đến đây làm trò thanh cao với em? Chẳng phải là vì không có tiền nên muốn 'đứng đường' để đổi chỗ ở sao? Giả vờ thanh khiết cái gì, điếm lập bàn thờ trinh tiết cũng phải nhường chỗ cho anh đó."
Lời nói của Ngô Tư Lâm cực kỳ thô tục hạ lưu, Đinh Chiêu tức đến mức mặt trắng bệch: "Ảnh là do cậu bảo anh gửi, anh hoàn toàn không có ý đó! Anh chỉ muốn mượn chỗ ở một đêm thôi!"
"Thôi đi, đừng nói là anh không biết đến đây ở nhờ nghĩa là gì. Với lại em đâu có định 'đè' anh, là để anh 'đè' em mà, anh thì hay rồi, hét còn to hơn cả con đười ươi trong vườn bách thú. Bà đây cho anh một cơ hội cuối cùng, một tuần ít nhất một lần, có làm không?"
Những lời này giống như dùng hai cái búa lớn luân phiên nện vô đầu Đinh Chiêu. Bản thân thật sự không nhận ra sao? Giác quan thứ sáu đã cảnh báo, nhưng cậu lại coi là giả, suy cho cùng là vì tâm lý cầu may, tưởng rằng nhân tính vốn thiện. Ngô Tư Lâm chẳng có gì đáng tin, ngay từ giây phút cậu ta chìa cành ô liu ra, Đinh Chiêu đáng lẽ phải nhận rõ mình chính là một món hàng trên giá bị nhắm trúng, bị lột sạch bao bì để người ta nếm thử.
Sao lại rơi vô hoàn cảnh thế này, nửa đêm bị tấn công, còn phải ở trên giường phân bua ai trên ai dưới với một tên Gay gần như xa lạ. Đinh Chiêu tức đến chóng mặt, rất muốn đánh cho Ngô Tư Lâm một trận, lại hận mình không cầu tiến, vậy mà để cuộc sống trôi qua tồi tệ đến mức này.
Dưới gối có thứ gì đó rung lên bần bật, điện thoại có cuộc gọi đến. Đinh Chiêu như được đại xá, vội vàng bắt máy, muốn biết là ai đã gọi cuộc điện thoại cứu mạng này vô lúc nửa đêm.
"Alo, alo?"
"Tôi đây, cậu ngủ chưa?"
Nghe thấy giọng nói của Trình Nặc Văn trong hoàn cảnh này thật sự là quá hoang đường, Đinh Chiêu lắp bắp: "Dạ, ờ, cái đó..."
"Tôi hỏi cậu ngủ chưa?"
"Chưa, chưa ngủ! Không ngủ!" Đinh Chiêu trả lời thật to để khẳng định ý chí của mình, "Có chuyện gì không anh?"
Trình Nặc Văn bình tĩnh giải thích: "Bên Mingshi có chút chuyện đột xuất, bây giờ cậu có rảnh đến công ty không? Đến được thì cứ bắt taxi, sau đó thanh toán, cộng thêm một ngày nghỉ bù."
"Đến, đến!" Đinh Chiêu chẳng cần suy nghĩ, lập tức đồng ý. Dù có phải bù thêm tiền đi nữa, chỉ cần thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại cậu cũng sẵn lòng. Cậu lập tức nhảy phắt xuống giường, xách túi lao thẳng ra khỏi cửa phòng, hoàn toàn mặc kệ Ngô Tư Lâm đang đuổi theo phía sau, dùng những ngôn từ vô văn hóa để hỏi thăm cả nhà cậu suốt dọc đường ra thang máy.