Tổng số chương 121

CHƯƠNG 13: BƯỚC NGOẶT MỚI (1)

KIM CƯƠNG KHÔNG VỠ

342 lượt đọc · 2,290 từ

Ngồi thụp bên lề đường gọi được xe, Đinh Chiêu mới dần lấy lại hơi, cậu nằm vật ra ghế sau xe taxi. Cậu run rẩy xóa tài khoản WeChat của Ngô Tư Lâm, sau đó nhìn thấy mình qua gương chiếu hậu: cổ áo xộc xệch, diện mạo nhếch nhác, hình ảnh thê thảm vô cùng.

Lát nữa phải gặp Trình Nặc Văn! Cậu bật dậy, mò mẫm hồi lâu mới lôi được chiếc cà vạt từ trong ba lô ra. Chiếc cà vạt nhỏ đã bị vò nát nhăm nhúm, cậu cố sức dùng tay vuốt phẳng, nhưng vết hằn quá rõ ràng, vuốt cũng vô dụng, chỗ nào nhăn vẫn cứ nhăn.

Để Trình Nặc Văn nhìn thấy, chẳng phải sẽ chê cậu diện mạo không đứng đắn, rồi trừ điểm cậu liên tục sao? Nhưng cậu có lý do mà, đêm nay... Thôi bỏ đi, so với việc nói ra sự thật, thà để Trình Nặc Văn trừ hai điểm còn yên ổn hơn.

Càng nghĩ càng thấy tủi thân, Đinh Chiêu không nhịn được, trong mũi phát ra những tiếng sụt sịt. Tài xế từ lúc cậu lên xe đã lén quan sát, bèn hỏi: "Ái chà, cậu thanh niên, sao vậy? Cậu đang vội lắm à? Tôi có cần lái nhanh hơn chút nữa không?"

Đinh Chiêu hít mũi, nói: "Không cần đâu, cám ơn bác." Cậu nhìn chiếc cà vạt trên tay, thật sự không vuốt phẳng được, bèn vo tròn ném lại vô túi, rồi lau mắt, mu bàn tay để lại một vệt nước sáng loáng.

Xe dừng dưới lầu Hằng Quang, Đinh Chiêu trả tiền xong không quên đòi hóa đơn, tài xế tốt bụng đưa thêm cho cậu hai tờ nữa.

Cả tầng của CO2 vẫn sáng đèn, như thể ánh sáng vĩnh hằng không bao giờ tắt, ở đó không có đêm đen.

Lên đến tầng 28, văn phòng đã có nhiều người có mặt, đang tụ tập quanh chỗ ngồi của Đinh Chiêu. Trình Nặc Văn, Trang Hiểu Đóa, Đại Đầu đứng thành một hàng, sắc mặt mỗi người một vẻ, còn có một nhân vật mà bình thường Đinh Chiêu cực kỳ hiếm khi tiếp xúc. Việc đối phương xuất hiện trong dịp này là điều rất không bình thường.

Sếp tổng của CO2 - Kiều Bội - đang ngồi ở chỗ của cậu. Đinh Chiêu vốn có thói quen chỉnh ghế làm việc thấp xuống một chút, cả người thu gọn vô trong chỗ ngồi để có cảm giác an toàn. Thay bằng Kiều Bội ngồi, cô đã chỉnh cao lên, khẽ tựa người ra sau, hai tay đặt trên tay vịn của ghế.

Trình Nặc Văn đang nói gì đó bên cạnh cô, Kiều Bội gương mặt trầm tĩnh, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.

Chuyện gì mà phải huy động đến cả sếp tổng? Đinh Chiêu không nghĩ ra được, vẫn là Đại Đầu nhìn thấy cậu trước, nói: "Tiểu Chiêu tới rồi."

"Ngại quá, nửa đêm nửa hôm bắt Nate gọi cậu qua đây, cậu tên Đinh Chiêu đúng không?"

Kiều Bội ra hiệu cho Đinh Chiêu tìm một chiếc ghế. Khi ngồi xuống cậu mới phát hiện mình và sếp tổng đang trong trạng thái đối diện trực tiếp. Trình Nặc Văn và những người khác vẫn đứng, dáng người họ như những cột đá cẩm thạch bao vây Đinh Chiêu ở giữa, tạo thành một tòa án thẩm phán vô hình.

Công ty là một tòa kim tự tháp, Trình Nặc Văn leo đến đỉnh tháp, còn Kiều Bội chính là điểm cực trên đỉnh tháp đó.

CO2 có ba cổ đông hợp tác, trong đó hai người thường xuyên đóng tại Hồng Kông, Kiều Bội là người thứ ba. Năm đó rời khỏi T&H, cô cùng các cổ đông khai thác thị trường đại lục, sơ khởi lập văn phòng Thượng Hải, về sau phát triển thuận lợi, CO2 đi vô vận hành độc lập, Kiều Bội giữ chức Giám đốc điều hành (CEO). Cô là cấp trên của Trình Nặc Văn, sở hữu quyền quyết định tuyệt đối trong công ty.

Trò chuyện với một người như vậy, chỉ số áp lực lập tức tăng kịch trần. Đinh Chiêu run rẩy bấu lấy mép ghế, ướm hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì không?"

Kiều Bội nhìn thẳng vô mắt cậu, nhìn một lúc lâu mới mở lời: "Có một chuyện vô cùng quan trọng cần xác nhận với cậu. Tôi hy vọng trước khi trả lời, cậu hãy suy nghĩ kỹ mọi chi tiết, sau đó thành thật nói cho tôi biết."

Giọng sếp tổng nghe rất êm tai, nhưng lời lẽ lại sắc bén, khiến người ta không tự chủ được mà nảy sinh tâm lý phải đối xử nghiêm túc. Đinh Chiêu thoáng thấy Trang Hiểu Đóa ở bên cạnh đang mở ghi âm, phản ứng đầu tiên là mình đã gây họa rồi - không lẽ nào, khách hàng và nội bộ gần đây không có khiếu nại nào nhắm vô cậu, công việc cần làm cũng đều nộp đúng hạn, trừ mấy ngày nay cậu tâm hồn treo ngược cành cây, tài liệu bị Trình Nặc Văn trả về làm lại vài lần ra thì chẳng có gì không ổn cả.

Vả lại cậu chỉ là một chuyên viên quản lý khách hàng, quyền lực bé bằng hạt vừng, gây họa to đến mấy thì to được đến đâu? Đinh Chiêu lén nhìn Trình Nặc Văn, kết quả đối phương chẳng thèm nhìn cậu, hoàn toàn không đưa ra chút gợi ý nào.

"Bài đăng WeChat tuần trước của Mingshi là do cậu phụ trách đúng không?" Kiều Bội hỏi.

Chính là bài Hách Tư Gia giúp viết, nội dung về bộ sản phẩm giới hạn liên danh giữa sản phẩm ngôi sao và nghệ sĩ, đã lên sóng được mấy ngày rồi.

"Cái nút kêu gọi hành động ở cuối bài cũng là cậu làm?"

Đinh Chiêu ngơ ngác gật đầu. Bản tóm tắt yêu cầu công việc của Kenny có đặc biệt nhắc tới, để phối hợp với việc tung bộ sản phẩm, Mingshi toàn cầu sẽ làm một đợt hoạt động trải nghiệm tại cửa hàng ngoại tuyến, nên bảo họ thêm một cái kêu gọi hành động ở cuối bài, một nút tương tác để dẫn người dùng vô trang đích, điền thông tin hẹn trước tại cửa hàng.

Sau khi thiết kế xong, Đinh Chiêu đã kiểm tra qua, nút bấm có thể nhảy trực tiếp, rất thuận lợi.

Kiều Bội bảo cậu tự xem đi: "Cái nút kêu gọi hành động không có vấn đề gì, vấn đề là ở cái trang đích được dẫn tới ấy."

Đinh Chiêu lấy điện thoại ra kiểm tra, trang đích là danh sách các cửa hàng. Để cho rõ ràng, các cửa hàng trong và ngoài nước được liệt kê riêng biệt. Cậu lướt xuống cuối cùng, tim bỗng chốc hẫng một nhịp.

Một khu vực địa lý nào đó bị phân loại vô cột Cửa hàng Hải ngoại.

Không thể nào... Đinh Chiêu hít một hơi lạnh, làm mới trang vài lần, hai chữ đó vẫn nằm dưới danh nghĩa hải ngoại.

"Có người tố cáo Mingshi lập trường không rõ ràng, có nghi vấn vi phạm Luật Quảng cáo. Hôm nay bộ phận pháp chế của chúng tôi cũng đã nhận được thông báo chính thức," Kiều Bội rướn người về phía trước, "Tôi cần biết, trang này cậu đã duyệt qua chưa?"

Đinh Chiêu vừa định trả lời, Kiều Bội đã giơ tay ngăn lại: "Tôi đã nói rồi, trước khi trả lời hãy nghĩ cho kỹ."

Một động tác của sếp tổng đầy áp lực. Đúng vô giai đoạn trước khi đấu thầu, CO2 cây cao đón gió, bao nhiêu đôi mắt của đối thủ đang dán vô, chỉ mong họ xảy ra chút sơ suất. Mingshi là thương hiệu Châu Âu, việc thẩm tra nhắm vô doanh nghiệp nước ngoài luôn rất nghiêm ngặt, một khi liên quan đến vấn đề lập trường nguyên tắc vi phạm pháp luật, tiền phạt ít nhất cũng từ vài trăm ngàn tệ trở lên.

Cái "nồi" khổng lồ này mà phải gánh thì việc bị đuổi là cái chắc. Đinh Chiêu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lưng áo ướt đẫm, cậu ép mình phải bình tĩnh lại, sắp xếp tư duy: Trang đích không phải do nội bộ thiết kế, là thông tin thương hiệu định kỳ do Kenny đưa, trước đây họ cũng từng dùng vài lần, chưa bao giờ xảy ra vấn đề.

Việc đặt khu vực địa lý thế nào là một ranh giới nhạy cảm đối với dân quảng cáo. Trước khi lên sóng cậu đã xem qua trang, mọi người đều ở đúng vị trí, tuyệt đối không phải như hiện tại.

Mọi ánh mắt đều tập trung vô cậu, bầu không khí cuộn trào sóng ngầm. Đại Đầu lo lắng cắn móng tay, Trang Hiểu Đóa không còn nụ cười như thường lệ, thỉnh thoảng lại nhìn bản ghi âm trên điện thoại. Trình Nặc Văn bên cạnh cô thì đứng nhìn như người ngoài cuộc, không căng thẳng cũng chẳng quan tâm.

"Nghĩ kỹ chưa?" Kiều Bội hỏi.

Đinh Chiêu nắm chặt tay, móng tay đâm vô lòng bàn tay khiến cậu tỉnh táo hẳn lên. Cậu nghiêm túc gật đầu: "Tôi đã kiểm tra trang đó rồi, trước khi lên sóng mọi thứ vẫn bình thường."

Sắc mặt Kiều Bội không hề giãn ra: "Cậu chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn."

"Có bằng chứng gì chứng minh không?"

"... Dạ không có."

"Nếu bắt cậu dùng công việc này để đánh cược, cậu còn chắc chắn được không?"

Lời nói đã quá rõ ràng, mặt Đinh Chiêu lập tức trắng bệch. Nếu cậu bị CO2 sa thải vì chuyện này, sau này công ty nào còn dám nhận cậu nữa? Giới quảng cáo bé tí tẹo, chuyện gì cũng chỉ cần hỏi thăm một chút là biết hết.

Chút tự tin ít ỏi cũng chẳng còn, cậu giải thích lộn xộn: "Nhưng, nhưng trang này không phải do chúng tôi làm, theo lý mà nói thì đáng lẽ không liên quan đến chúng tôi..."

"Chẳng có gì khác biệt cả. CO2 là công ty Quảng cáo Truyền thông dẫn đầu của Mingshi, chỉ cần nội dung đi ra từ tay chúng ta có vấn đề, chúng ta đều phải chịu trách nhiệm liên đới."

Lời thoái thác quá ngây thơ, Kiều Bội lắc đầu. Cô lại nhìn Đinh Chiêu, ánh mắt như muốn mổ xẻ đại não cậu.

Đại não này đã sớm loạn thành một đoàn. Đinh Chiêu chưa bao giờ gặp phải cuộc khủng hoảng tầm cỡ thế này, cái miệng đã chẳng còn tác dụng gì nữa, chỉ biết nhìn Trình Nặc Văn như cầu cứu.

Vị cấp trên đứng xem gần hết buổi cuối cùng cũng nảy sinh chút lòng thương hại, ghé tai nói với Kiều Bội vài câu.

Sếp tổng suy nghĩ một lát, bèn vẫy tay ra hiệu cho những người đang quây quanh Đinh Chiêu tản ra. Không khí lưu thông, Đinh Chiêu tạm thời bước xuống khỏi tòa án thẩm phán. Cậu vẫn còn chưa hoàn hồn thì trước mắt xuất hiện một đôi giày da nam, nhìn lên trên, Trình Nặc Văn đã đứng trước mặt.

Đối phương hất cằm: "Hôm nay đến đây thôi, về đi."

Đinh Chiêu không còn sức để cử động, cậu ngước cổ lên nhìn Trình Nặc Văn đầy van nài: "Ngày mai..."

"Vẫn tới làm như thường."

Nói xong, Trình Nặc Văn chú ý đến bộ quần áo trên người Đinh Chiêu, lông mày nhíu lại. Trừ hai điểm.

Đinh Chiêu thật sự ngượng ngùng, ôm ba lô đứng dậy, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện này sẽ được xử lý sao đây?"

Sếp không trả lời, khôi phục lại tác phong lạnh lùng trước đây, có lẽ là không thèm nói với cậu. Đinh Chiêu thấy mình thật vô vị, lủi thủi bảo: "Vậy tôi xin phép về trước."

Cậu đi về phía cửa, cứ đi một bước lại quay đầu lại nhìn, cho đến khi hoàn toàn bước ra khỏi văn phòng cũng chẳng có ai gọi cậu lại. Đinh Chiêu không còn đích đến nào nữa. Cậu trốn khỏi nhà Ngô Tư Lâm, trốn đến công ty, giờ trốn khỏi công ty thì còn trốn đi đâu được nữa?

Chẳng có nơi nào để đi, chẳng có ai thu lưu, Đinh Chiêu khoác ba lô trốn vô nhà vệ sinh, quyết định thức trắng một đêm ở đây.

Cậu rửa mặt, người trong gương tiều tụy thấy rõ, đến chính cậu cũng không nhìn nổi nữa, vội vàng dùng nước làm nhòe mặt gương.

Sợ có người đi vô, Đinh Chiêu trốn vô buồng vệ sinh. Ngồi bồn cầu không thoải mái, cậu lấy ba lô làm đệm ngồi xuống sàn nhà.

Không gian khép kín mang lại cho cậu chút cảm giác an toàn. Đinh Chiêu ôm đầu gối tự an ủi mình: Qua đêm trong nhà vệ sinh cũng đâu có tệ đến thế, cách văn phòng chỉ có 20 mét, ít nhất sáng mai đi làm mình sẽ không bị muộn.

Tưởng tượng đến những hình ảnh đó, Đinh Chiêu thấy thật nực cười, cậu toét miệng cười, nhưng cùng lúc đó nước mắt cũng trào ra. Làm sao một khuôn mặt có thể hiện lên hai loại biểu cảm như vậy được? Cậu vùi đầu vô hai cánh tay, chờ xem tiếng cười hay tiếng nức nở sẽ dừng lại trước.

— Hết Chương 13 —