Ăn cơm xong đi bộ về đường Hoài Hải Trung, Đại Đầu và Lại Thiến vẫn còn chuyện để tám, hai người đi xuống khu hút thuốc dưới tòa nhà Hằng Quang, còn Đinh Chiêu thì đi "điểm danh" ở phòng bảo vệ.
Trên đường đi, Đinh Chiêu kiểm tra email. Theo lịch trình, bản xem trước nội dung WeChat tuần mới của Mingshi đáng lẽ phải có vô trưa nay. Đinh Chiêu gửi tin nhắn hỏi tiến độ nhưng cũng không thấy hồi âm.
Thôi thì chiều đợi xem sao, giờ đi "hít" chó cái đã. Cậu vừa định cất điện thoại thì thấy đã có người đến trước một bước, đang chơi đùa cực kỳ vui vẻ với Tiểu Hồng.
"Thần ẩn" Trình Nặc Văn không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Trước cửa phòng bảo vệ có một chiếc ghế dài, anh đang ngồi đó ăn bánh burger, để Tiểu Hồng quấn quýt quanh chân.
Trên ghế có một chiếc túi giấy McDonald's. Đinh Chiêu lại gần nhìn kỹ, đó là túi giấy đặc biệt của suất ăn Happy Meal, (suất ăn trẻ em), có hình chữ M được tạo thành từ một dải cầu vồng vẽ tay.
Lại còn gọi cả suất ăn trẻ em nữa đó. Bình thường ở công ty, Đinh Chiêu hiếm khi thấy Trình Nặc Văn ăn uống, họa hoằn lắm mới thấy anh dùng cà phê kèm sandwich. Hôm nay đi họp anh mặc vest chỉnh tề, dùng cái bộ dạng đạo mạo ấy để ăn thức ăn nhanh, hình ảnh thật sự rất tương phản. Lại còn đi kèm với hộp sữa mini và bắp hạt, càng tăng thêm hiệu ứng hài hước.
Đinh Chiêu nhớ lại chuyện xu hướng tính dục của Trình Nặc Văn mà Đại Đầu nói lúc trưa. Họ có biết Trình Nặc Văn thích ăn đồ ăn nhanh không nhỉ? Hay là, chỉ có mình mình phát hiện ra chuyện này?
Bí mật luôn khiến con người ta nảy sinh một loại cảm giác ưu việt khó tả, từ đó thúc đẩy ham muốn khám phá. Đinh Chiêu không nhịn được, bèn chào Trình Nặc Văn: "Anh ở đây hả."
Trình Nặc Văn lộ vẻ mặt "cậu đang làm phiền tôi đấy", nhưng Tiểu Hồng đã làm anh phân tâm. Mùi thịt burger quyến rũ khiến nó liên tục nhảy lên gối Trình Nặc Văn: Muốn ăn, muốn ăn!
"No," Trình Nặc Văn ngăn nó lại, gói chiếc bánh chưa ăn hết vô túi, lấy ra hai gói đồ ăn vặt dỗ dành Tiểu Hồng: "Ăn cái này không?"
Chú Lưu ở phòng bảo vệ ngó đầu ra: "Cậu Trình ơi, đừng cho nó ăn nhiều quá, dạo này nó béo lên mấy cân rồi đấy!"
Im đi mà! Tiểu Hồng gâu gâu với chú Lưu, rồi nhìn chằm chằm vô món đồ ăn vặt trong tay Trình Nặc Văn với vẻ khoái chí, chồm người lên vồ lấy anh.
Đinh Chiêu liếc nhìn bao bì món đồ ăn vặt, cậu từng thấy nó ở cửa hàng thú cưng, giàu hạt lanh, hoàn toàn tự nhiên giúp tiêu hóa tốt, một gói nhỏ giá tận 120 tệ. Cậu từng tặc lưỡi chê đắt vì toàn là giá trị thương hiệu ảo, không biết ai mới đi mua cái này?
... Hóa ra là Trình Nặc Văn, anh thực sự rất yêu chó.
"Được rồi, chúng ta ăn ít thôi nha." Trình Nặc Văn mở bao bì, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con để nói với Tiểu Hồng.
Món đồ ăn vặt 120 tệ này mà không ngon thì chắc phải đi báo cáo cục quản lý giá mất. Tiểu Hồng nếm một lần là nhớ mãi, gặm hết hơn nửa gói rồi vẫn muốn ăn thêm. Đinh Chiêu đứng bên cạnh bị bỏ rơi bấy lâu, vội vàng móc trong túi ra miếng thịt khô: "Tôi cũng có này!"
Cô nàng chạy lại ngửi ngửi một cái, rồi nhăn mũi bỏ đi chỗ khác.
"Đúng là từ nghèo lên giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó mà."
Đinh Chiêu giáo huấn Tiểu Hồng, nhưng cô nàng ngọt ngào chẳng thèm để ý đến cậu, cứ vui vẻ chạy quanh Trình Nặc Văn. Trình Nặc Văn đối với chó cực kỳ khoan dung, mọi sự phóng túng chưa từng thấy trong công việc đều dồn hết vô Tiểu Hồng. Anh xoa xoa phần thịt ở sau cổ nó và nói: "Chỉ được ăn thêm một miếng nữa thôi đó."
"Anh chiều nó quá rồi, nuôi chó không được nuông chiều như vậy, lâu dần thành thói xấu đó." Đinh Chiêu ngồi thụp xuống ôm lấy Tiểu Hồng, bịt mõm nó lại và nhìn chằm chằm vô mắt nó.
Trình Nặc Văn dừng động tác cho ăn: "Sao cậu không đem cái thái độ dạy chó này vô trong công việc đi? Được thế thì bên Sáng tạo cũng bớt gửi cho tôi vài bức email khiếu nại rồi."
Chó với người sao mà giống nhau được? Nếu có thể, Đinh Chiêu hận không thể cung phụng đám dân Sáng tạo kia như tổ tiên, chỉ cầu mong họ giao hàng đúng hạn, đừng có gây khó dễ cho cậu.
"Mối quan hệ giữa người với người cũng dựa vô sự rèn luyện, có phản xạ có điều kiện cả đó."
Trình Nặc Văn hất cằm, ra hiệu cho Đinh Chiêu buông Tiểu Hồng ra.
"Có những người cậu càng chiều theo ý họ, họ càng lấn tới. Phải gây áp lực vô đúng thời điểm, áp lực đúng chỗ thì họ mới cho cậu phản ứng chính xác."
Anh giơ tay lên cao, cầm miếng đồ ăn vặt đung đưa trên đầu Tiểu Hồng, tay kia ấn xuống: "Ngồi."
Đinh Chiêu và Tiểu Hồng cùng lúc ngồi xuống, tư thế cực kỳ nghiêm chỉnh.
"Ngoan," Trình Nặc Văn thưởng cho Tiểu Hồng miếng đồ ăn cuối cùng, rồi nói với Đinh Chiêu: "Dắt nó về phòng bảo vệ đi, không được ăn thêm nữa thật đó, sờ vô toàn thịt là thịt thôi."
Đinh Chiêu vừa kéo vừa lôi đưa Tiểu Hồng về chỗ chú Lưu. Xong xuôi cậu mới phản ứng lại: Trình Nặc Văn nói chí phải, ngay cả ví dụ thực tế anh cũng làm luôn cho xem rồi.
Nghĩ kỹ lại, có phải Trình Nặc Văn đang ám chỉ điều gì không? Hôm nay họ đã chịu thiệt ở chỗ Mingshi, với cá tính của Trình Nặc Văn, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Dù sao đi nữa, Đinh Chiêu cũng móc điện thoại ra ghi lại đoạn hội thoại này vô ghi chú, bôi đậm và làm nổi bật.
Lúc quay lên, Trình Nặc Văn vậy mà vẫn chưa đi. Anh cầm trong tay một chiếc hộp nhỏ - món đồ chơi đi kèm suất Happy Meal. Đinh Chiêu có ấn tượng, đây là bộ sưu tập hộp mù liên danh với một bộ phim hoạt hình hot, quảng cáo khắp nơi, đi tàu điện ngầm thường xuyên nhìn thấy.
Cầm trên tay một lúc lâu mà Trình Nặc Văn vẫn chưa mở. Đinh Chiêu tưởng anh không thích, bèn hỏi sao không mở ra.
"Cảm giác không phải là con tôi muốn."
... Chẳng lẽ anh ăn suất trẻ em chỉ vì món đồ chơi này thôi sao?
Bộ sưu tập liên danh có mười mẫu, chẳng qua là để kích thích tâm lý con bạc của người tiêu dùng. Đinh Chiêu cũng thấy người khác đăng trên vòng bạn bè, toàn bốc trúng những mẫu phổ thông như cừu hay thỏ, không biết Trình Nặc Văn hứng thú với mẫu nào.
Nói đúng hơn, việc Trình Nặc Văn có hứng thú với thứ này đã là một sự đảo lộn nhận thức rồi. Vì làm trong ngành quảng cáo dịch vụ hàng tiêu dùng, Đinh Chiêu cứ ngỡ Trình Nặc Văn phải thấu hiểu hết mọi chiêu trò marketing rồi chứ.
"Anh muốn con nào?" Cậu hỏi.
Sếp chỉ tay vô mẫu ẩn ở tận dưới cùng hộp: nhân vật phản diện trong phim hoạt hình, có đôi sừng quỷ màu đỏ, tạo hình rất phô trương.
Gu thẩm mỹ thật độc đáo. Đinh Chiêu hỏi tiếp: "Để tôi thử nha?"
Trình Nặc Văn rõ ràng là không tin tưởng cậu, không đồng ý ngay. Nhưng cân nhắc một lát, có lẽ vẫn là không muốn tự mình mở nên anh đưa chiếc hộp qua.
Đinh Chiêu dùng cả hai tay, nhanh chóng xé mở nhìn vô bên trong, rồi nở một nụ cười rạng rỡ: "Của anh đây!"
"Vận may của cậu tốt vậy sao?"
Trình Nặc Văn hiếm khi để lộ vẻ ngạc nhiên, cẩn thận lấy mẫu đồ chơi ẩn đó ra khỏi hộp, nghiêm túc kiểm tra một vòng.
"Vận may bốc thăm của tôi khá ổn. Hồi trước tôi hay giúp bạn bốc vé xem concert, còn bốc trúng cả ghế hàng đầu."
Đắc ý chưa được hai giây, Đinh Chiêu liên tưởng đến tình trạng công việc thê thảm thời gian qua, cảm thấy khoe khoang vận may nhỏ nhặt này trước mặt Trình Nặc Văn là không thỏa đáng, cậu cúi đầu xuống: "Nhưng mấy việc lớn thì không ăn thua."
Trình Nặc Văn đang mải mê ngắm món đồ chơi mới, chẳng rảnh để nghe Đinh Chiêu phân tích vận khí. Cho đến khi điện thoại có tiếng báo email, anh lướt nhìn một cái, biểu cảm trở nên hơi trừu tượng, chẳng nói chẳng rằng cất món đồ chơi rồi cùng Đinh Chiêu đi lên lầu.
Buổi chiều công việc đột ngột tăng vọt khiến Đinh Chiêu quay cuồng đầu óc. Giải quyết xong việc gấp đã gần bốn giờ, cậu nhớ tới thứ cần đưa cho Kenny, nhưng bên phía văn bản vẫn không có động tĩnh gì. Cậu nhắn thêm một tin nhắn giục, mười phút trôi qua không nhận lại được lấy một dấu chấm câu.
Cậu nhìn về phía nhóm Sáng tạo, người viết văn bản cho Mingshi đang ngồi tán gẫu với người khác, rõ ràng là cố ý lờ cậu đi.
Đinh Chiêu dứt khoát chạy sang nhóm Sáng tạo, đi đến bàn của người đó: "Phiền anh kiểm tra tin nhắn của tôi được không?"
Đối phương lười biếng quét mắt qua màn hình máy tính: "Vừa mới thấy."
Đinh Chiêu bất lực, giải thích hôm nay là Deadline khách hàng đưa ra, bản xem trước văn bản đang rất khẩn cấp.
"Cậu cũng đâu có nói là hôm nay nhất định phải đưa đâu, trước giờ chẳng phải toàn thứ Tư mới có sao?"
"Thứ Sáu Kenny nghỉ phép nên đẩy lên sớm một ngày," Đinh Chiêu cảm thấy không ổn, "Tôi đã ghi chú rõ trên lịch trình rồi mà."
"Hôm qua cậu không nhắc, sao tôi biết được? Chẳng lẽ hôm nay cậu bảo cần là tôi phải làm luôn cho cậu chắc? Mỗi ngày chúng tôi có bao nhiêu là việc."
Nhà thiết kế cho Mingshi ngồi bên cạnh nghe ra ẩn ý, hì hì phụ họa: "Đúng thế, Sáng tạo đâu phải siêu nhân, yêu cầu gấp gáp sao không đưa sớm đi?"
Thật là vô lý hết sức. Nếu là vài tuần trước, dù Đinh Chiêu có nghĩ vậy thì chắc chắn cũng sẽ xin lỗi trước, sau đó tìm đủ mọi cách để dỗ dành họ làm việc. Nhưng lúc này đầu óc cậu lướt nhanh qua ghi chú - Trình Nặc Văn đã nói, giải quyết vấn đề mới là ưu tiên hàng đầu.
"Lịch trình có cập nhật, mỗi thứ Hai tôi đều gửi cho mọi người, chỗ nào cần đẩy sớm hay lùi lại đều viết rất rõ ràng. Nếu không ai xem, thì ý nghĩa của việc quản lý khách hàng chúng tôi làm lịch trình là gì?"
Người thiết kế đang hóng hớt nghe Đinh Chiêu bắt đầu nói lý lẽ thì sắc mặt hơi thay đổi, không muốn rước họa vô thân bèn nhích ghế rời khỏi chiến trường.
Người viết văn bản đã quen nghe lời xin lỗi, không ngờ Đinh Chiêu lại táo bạo như vậy, dám đối chất trực diện với mình: "Ý cậu bảo tôi cố tình không viết hả?"
"Tôi không có ý gì khác. Nếu hôm nay anh thực sự có việc bận, tôi có thể nói với khách hàng một tiếng xem liệu ngày mai có đưa được không."
Lần đầu tiên bị Đinh Chiêu thách thức, người viết văn bản cảm thấy mất mặt: "Ngày mai cũng bận, không rảnh."
"Vậy phiền anh cho biết khi nào thì rảnh?"
"Không biết."
"Tôi thương lượng thời gian với khách hàng cũng cần có một thời hạn cụ thể, anh xem trước giờ tan làm ngày mai có được không?"
Anh ta xoạch một cái đứng phắt dậy, lườm Đinh Chiêu cháy mặt: "Cậu không hiểu tiếng người à? Tôi đã bảo là tôi không rảnh!"
Cuộc tranh cãi của hai người thu hút một lượng lớn đồng nghiệp vây quanh xem. Đại Đầu đang sang nhóm Sáng tạo làm việc nhìn thấy bèn vội vàng chen vô can ngăn, nói với người viết văn bản: "Thôi thôi đừng giận, vẫn còn thời gian mà, mọi người thương lượng chút là xong việc ấy mà."
"Tôi không làm, cứ để cậu ta trễ hẹn với khách hàng đi."
Anh ta không chịu nghe khuyên bảo, nổi nóng lên là sưng mặt sưng mày, ngay cả nể mặt Đại Đầu cũng không.
Đinh Chiêu ban đầu còn ngơ ngác, sau đó dần hiểu ra, đây là dân Sáng tạo đang muốn "dằn mặt" cậu. Thời gian qua, cậu đã nảy sinh không ít chuyện không vui với cả thiết kế và văn bản của Mingshi, hiềm khích coi như đã kết sâu. Dân Sáng tạo ở CO2 đối với những quản lý khách hàng họ không thích luôn không nể nang gì, cố ý gây khó dễ để đuổi người đi cũng không phải chuyện hiếm. Có lẽ họ đang chờ ngày hôm nay để cho cậu nếm mùi đau khổ.
Có hai cách: hoặc là chấp nhận chịu trận, hoặc là cứng tới cùng. Đinh Chiêu biết rõ lúc này không được thỏa hiệp. Nếu cúi đầu nhận sai thì chẳng khác nào tỏ ra yếu thế trước tất cả những người đang nhìn cậu, tự đóng dấu lên mình cái mác "dễ bắt nạt".
Một khi con ngựa hoang đã sổ lồng, quyền chủ động không nằm trong tay mình thì đám người này sẽ càng vô pháp vô thiên, sau này triển khai công việc với họ chỉ có khó thêm khó.
Lật ghi chú đến đoạn "bài giảng tươi mới" buổi trưa của Trình Nặc Văn, đây đúng là cơ hội thực hành tốt. Đinh Chiêu dù trong lòng không chắc chắn, nhưng tình hình đã đến mức này, cậu nghiến răng, liều một phen.
"Mấy ngày tới đều không rảnh sao? Nếu thời gian không sắp xếp được, tôi sẽ báo với trưởng nhóm của các anh một tiếng, để tìm Freelancer làm trước cũng được."
Theo thói quen làm việc của công ty quảng cáo, nếu gặp dự án khẩn cấp mà nội bộ không điều phối được nhân sự, quản lý khách hàng có thể xin ngân sách để thuê Freelancer bên ngoài thay thế tạm thời. Tuy nhiên, việc hợp đồng khung mà làm vậy chẳng khác nào ám chỉ năng lực viết lách của công ty không đủ.
Đám đông đang xem kịch lén nhìn nhau: Chà, quản lý khách hàng ra chiêu rồi kìa.
Người viết văn bản mỉa mai ngược lại: "Cậu có ngân sách thì cứ đi mà tìm, có giỏi thì sau này toàn bộ tìm Freelancer đi, thuê ngoài hết cái mảng Mingshi này đi, ai thích làm thì làm, tôi đây không thèm."
Vấn đề lại nâng cấp. Thuê Freelancer chi phí cao, dùng khẩn cấp lúc đó thì được, nhưng không phải kế lâu dài. Vạn nhất sau này nhóm Sáng tạo không ai chịu nhận việc của Mingshi nữa mà toàn phải thuê ngoài, không chỉ ngân sách dự án bị thắt chặt mà khách hàng biết được cũng sẽ khiếu nại, phàn nàn CO2 làm việc thiếu chuyên nghiệp.
Anh ta đinh ninh Đinh Chiêu không làm gì được mình nên càng thêm ngạo mạn. Các đồng nghiệp Sáng tạo thầm cười: Phen này quản lý khách hàng chết chắc.
Cũng có cách uyển chuyển hơn, ví dụ như Đinh Chiêu phải quen biết thêm nhiều người trong nhóm Sáng tạo, biết đâu có thể nhờ vả ai đó giúp một tay để lấp chỗ trống.
Nhưng trước đó cậu đã "nổi danh" vì vụ Mingshi, nên dân văn bản và thiết kế ai nấy đều tránh cậu như tránh tà. Lúc này thái độ của người viết văn bản Mingshi tương đương với lời tuyên bố chung của cả nhóm Sáng tạo. Đại Đầu cũng lực bất tòng tâm, phiền não vò chiếc mũ len, đưa mắt ra hiệu cho Đinh Chiêu: Rút quân thôi nhóc.
Dựa vô cái gì chứ? Đâu phải lỗi của cậu. Đinh Chiêu bỗng dâng lên một sự quật cường, đứng đó không chịu đi. Tay cậu nắm chặt thành quyền, lần đầu tiên trong lòng bốc hỏa, có thứ gì đó muốn hét lên từ lồng ngực.
Trong lúc căng thẳng tột độ, một cái đầu tóc vàng nhạt ghé lại, lười biếng nói: "Tôi rảnh."
*Brief: Bản tóm tắt yêu cầu công việc.
Freelancer: Người làm việc tự do.