Đến CO2 một tháng, Đinh Chiêu mới chỉ nói chuyện tử tế với Trình Nặc Văn đúng một lần.
Trình Nặc Văn là Giám Đốc quản lý khách hàng, chức danh Giám đốc, quản lý nhóm khách hàng A. Chức vụ quản lý khách hàng cao nhất ở CO2 chính là Giám Đốc quản lý khách hàng, tổng cộng có hai người, thuộc hàng nhân vật đỉnh tháp trong công ty.
Hồi mới vô CO2, Đinh Chiêu đúng lúc gặp Trình Nặc Văn đi công tác Hồng Kông, cậu không được gặp mặt. Buổi phỏng vấn là do Trang Hiểu Đóa thực hiện. Cô là cánh tay trái cánh tay phải của Trình Nặc Văn, thuộc diện người đại diện, Trình Nặc Văn vắng mặt thì gặp Trang Hiểu Đóa chẳng khác nào diện kiến thánh thượng.
Lần giao tiếp đầu tiên là tuần trước Trình Nặc Văn về, anh và Trang Hiểu Đóa dẫn Đinh Chiêu cùng Lại Thiến đi ăn cơm để chào mừng người mới.
Trước khi ngồi vô bàn ăn, Đinh Chiêu đã chào hỏi đơn giản với Trình Nặc Văn tại chỗ làm việc, rụt rè nói với anh: "Chào anh, tôi là chuyên viên quản lý khách hàng mới vô làm, tôi tên Đinh Chiêu."
Lúc đó Trình Nặc Văn chỉ khẽ gật đầu, đáp lại một câu "Chào cậu", rồi quay mặt đi chỗ khác bàn chuyện với Trang Hiểu Đóa. Đinh Chiêu còn chẳng nhìn rõ mặt anh.
Ngày hôm đó tại bàn ăn, cậu mới thực sự được nhìn thấy Trình Nặc Văn trọn vẹn, ở một vị thế bình đẳng.
Trình Nặc Văn không thể nói là "anh tuấn". Người anh tuấn thì CO2 không thiếu, Trình Nặc Văn là "đẹp trai".
Đẹp trai khác với anh tuấn. Anh tuấn là một loại công thức: mắt to, mũi cao, lông mày kiếm, cứ thế mà điền vô là được. Đẹp trai thì nói về cảm giác, về khí chất. Một người có lẽ ngũ quan không hẳn là chuẩn mực nhất, nhưng cũng đủ khiến người ta phải khen một câu: "Đúng là một soái ca."
Ngũ quan của Trình Nặc Văn đương nhiên không hề lệch lạc. Anh có gương mặt rất đoan chính, mắt hai mí, sống mũi cao, đẹp nhất là bờ môi, môi mèo, khóe miệng bẩm sinh hơi vểnh lên. Nhưng anh không cười, biểu cảm luôn nghiêm túc, sự tương phản này vô cùng mạnh mẽ.
Soái ca. Đinh Chiêu thầm nghĩ. Đại soái ca.
Soái ca mở lời: "Ceci, Đinh Chiêu. Đinh Chiêu, cậu có tên tiếng Anh không?"
Cái thói xấu của giới quảng cáo là ai ai cũng phải có một cái tên bằng chữ cái Latinh vận vô người. Trên thẻ tên thông hành ở CO2 của Trình Nặc Văn ghi là Nate, Trang Hiểu Đóa là Doris, Lại Thiến là Ceci. Đến lượt Đinh Chiêu, cậu thật thà viết vô cột tên tiếng Anh là phiên âm tên mình: Ding Zhao.
Cậu lắc đầu, nhớ lại tiết tiếng Anh hồi tiểu học, thầy giáo đặt tên cho cả lớp, đến lượt cậu thì vừa hay đến chữ D, thầy bảo: "Em tên là Dick đi, Dick Ding, gọi lên cũng khá hay." Cậu vui vẻ nhận lời, mãi đến khi lên cấp hai tra từ điển mới phát hiện cái tên này có nghĩa lóng nhạy cảm, từ đó không bao giờ dùng nữa.
Trang Hiểu Đóa cười hì hì, nói cậu ấy có danh hiệu rồi, gọi là Tiểu Chiêu!
Trình Nặc Văn giữ gương mặt nghiêm nghị, một bên lông mày nhướn lên: "Thánh nữ Minh Giáo?"
Soái ca cũng đọc tiểu thuyết võ hiệp sao? Trình Nặc Văn dường như cũng không xa cách như vẻ bề ngoài. Đáng tiếc, câu nói tiếp theo của anh đã dập tắt ảo tưởng của cậu: "Tôi thích Chu Chỉ Nhược."
Cũng không ngoài dự đoán, người đủ mạnh mẽ mới dám thích Chu Chỉ Nhược. Chứ hạng tính cách như Tống Thanh Thư thì có thích cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
"Tôi thích Tiểu Chiêu," Trang Hiểu Đóa - người đã tuyển Đinh Chiêu vô công ty - có ý kiến khác, "Dịu dàng, thấu hiểu lòng người, có thể làm nằm vùng ở Đỉnh Quang Minh lâu như vậy thì đâu phải hạng tầm thường, luôn có điểm đặc biệt của riêng mình."
Cô vừa nói vừa cười như đang nhắc nhở Đinh Chiêu: "Cậu thấy sao?"
"Dạ? Tôi không thích Tiểu Chiêu. Tôi thích Triệu Mẫn."
Nụ cười trên mặt Trang Hiểu Đóa vẫn giữ nguyên, vô cùng hiền hòa. Còn Trình Nặc Văn thì nhướn nốt bên lông mày còn lại, ngón tay gõ gõ vô cuốn menu trước mặt: "Gọi món đi."
Nửa bữa cơm sau đó, Trình Nặc Văn không hỏi thêm Đinh Chiêu bất kỳ câu nào nữa.
Trình Nặc Văn dày dạn kinh nghiệm, chỉ cần liếc mắt hai cái là phân biệt được năng lực nhân viên. Anh hoàn toàn không có hứng thú với Đinh Chiêu.
May mà người này là sếp trên cả sếp của Đinh Chiêu, cao hơn cậu mấy cấp, bình thường ít khi tiếp xúc trong công việc. Cứ cách xa Trình Nặc Văn một chút là có thể bảo toàn bình an qua sáu tháng thử việc.
Đinh Chiêu quyết định quán triệt hành động này đến cùng. Cậu xách mấy túi cà phê chen vô thang máy, tự giác đứng vô góc đối diện với Trình Nặc Văn, giữ khoảng cách xa nhất.
Vì lịch sự, cậu vẫn nở nụ cười, trả lời câu hỏi trước đó của Trình Nặc Văn: "Tôi chỉ xuống lấy hộ cà phê thôi, mọi người đang bận lắm."
"Ai bận?" Trình Nặc Văn đưa tay xem đồng hồ, "Mười giờ rưỡi mọi người mới vừa ngồi xuống, có gì mà bận."
Anh lại nhìn mấy túi cà phê, biểu cảm lộ rõ sự không hài lòng.
Đinh Chiêu tưởng anh bất mãn, ngập ngừng hỏi: "Anh... hai người cũng muốn cà phê sao? Hay là để tôi đi mua thêm hai cốc nữa?"
Nghe thấy câu này, biểu cảm của Trình Nặc Văn càng tệ hơn. Sao lại tức giận rồi? Đinh Chiêu căng thẳng tột độ: "Nhanh lắm!"
"Không cần đâu, chúng tôi không uống, cám ơn."
Cuối cùng là Trang Hiểu Đóa lên tiếng giải vây, thái độ dịu dàng hình thành sự tương phản rõ rệt với Trình Nặc Văn. Đinh Chiêu căng thẳng nuốt nước miếng, không dám nói nhiều, nép vô góc đóng vai bức tượng.
Trình Nặc Văn dường như định nói gì đó, nhưng điện thoại rung lên. Vừa nhìn ID người gọi, sắc mặt anh lại tệ thêm ba phần.
Chuông reo mấy hồi, Trình Nặc Văn mới bắt máy. Suốt cuộc gọi anh đều nói tiếng Pháp, Đinh Chiêu không hiểu lấy một chữ, chỉ lờ mờ nhận ra qua tông giọng cực nhanh của anh rằng đây chắc chắn không phải chuyện gì vui vẻ.
Thang máy sao vẫn chưa đến? Đinh Chiêu xách mười cốc cà phê, giữ tư thế này đã vài phút. Sợi dây của túi giấy xiết chặt vô cổ tay, để lại mấy vết hằn.
Nhận ra sự khó chịu của cậu, Trang Hiểu Đóa hỏi: "Có cần tôi cầm hộ không?"
"Dạ không sao, tôi xách được." Đinh Chiêu khéo léo từ chối, lén cử động cổ tay.
Thang máy đi lên hơi không ổn định, cậu lơ đễnh một chút, đứng không vững nên người lao về phía trước. Kết quả là đâm sầm vô Trình Nặc Văn, góc độ hoàn hảo, tặng thẳng cho lồng ngực đối phương một cú "thiết đầu công".
Người Đinh Chiêu tuy "không có xương sống" nhưng cái đầu thì cứ như đúc bằng sắt đặc, cứng vô cùng, khiến Trình Nặc Văn bị va đau đến mức ho mấy tiếng.
"Xin lỗi, xin lỗi! Là lỗi tại tôi, tôi đứng không vững..."
Cậu sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, liên tục lùi lại. Trang Hiểu Đóa ở bên cạnh mỉm cười, đưa tay ra hiệu bảo cậu đưa túi cà phê cho mình.
Đinh Chiêu vội vàng dâng lên, nhân tiện lén nhìn Trình Nặc Văn. Bình thường cậu hay để tóc mái dài một chút để tiện quan sát người khác qua khe tóc, nhằm giảm bớt nỗi khổ sở khi phải nhìn thẳng.
Qua khe tóc, Trình Nặc Văn không thể tiếp tục gọi điện được nữa. Trang Hiểu Đóa hỏi có sao không, anh lắc đầu, sa sầm mặt mày xoa ngực.
Bữa trưa chào mừng đó, Đinh Chiêu đã ăn trong sự run rẩy dưới cái nhìn của Trình Nặc Văn, bây giờ đổi sang cái hộp sắt di động kín mít này, nỗi sợ hãi chỉ có tăng chứ không giảm.
Nửa đoạn đường thang máy còn lại, Đinh Chiêu dính chặt vô vách tường không dám ho he. Tầng 28 vừa đến, cậu nhận lại túi giấy từ tay Trang Hiểu Đóa, chạy như bay về văn phòng.
Đám thực tập sinh ùa tới, lấy đi cà phê của mình mà chẳng thèm nói một câu cám ơn. Đinh Chiêu đưa cốc cuối cùng cho Gavin, anh ta chê cậu lề mề, nhấp một ngụm rồi nhăn mũi than vãn Flat White nguội ngắt khó uống quá.
Đinh Chiêu không để tai vô, vẫn còn đang hồi tưởng lại đoạn "trọng thương" Trình Nặc Văn. Sếp lớn hôm nay tâm trạng đã không tốt, mình thì hay rồi, lại đi vuốt râu hùm, đúng là gan to bằng trời.
Càng nghĩ càng sợ, Trình Nặc Văn khó chiều thế nào, chuyện bát quái trong công ty cậu nghe không ít. Người ta đồn anh làm việc cực kỳ nghiêm khắc, lúc đuổi việc ai cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, đúng chuẩn một cỗ máy máu lạnh, trong nhóm khách hàng còn được mệnh danh là "Ma Vương".
Mới đến có một tháng, không lẽ lại xui xẻo đến thế sao. Đinh Chiêu cầm cự đến giờ họp giao ban, lách vô văn phòng rồi cố ý ngồi ở cuối bàn dài, ra sức vén tóc mái che bớt mặt mình lại để Trình Nặc Văn không nhìn thấy.
Kết quả đối phương bước vô, ngồi ngay vị trí đầu bàn, cách xa cậu đến tám trượng.
Lời nhắc nhở của Lại Thiến ban sáng đã có tác dụng. Trước cuộc họp, Trình Nặc Văn liếc qua bàn một lượt rồi nói: "Sau này làm việc, nếu không cần thiết thì hãy cố gắng tránh việc in ấn. Hôm nay ai phụ trách chương trình họp vậy? Phản ứng rất nhanh, làm tốt lắm."
Đinh Chiêu còn đang phân vân không biết có nên giơ tay không thì đã nghe thấy giọng nói mềm mỏng của Gavin: "Dạ là tôi phụ trách. Tuần trước thấy email nói về việc văn phòng không giấy tờ nên tôi nghĩ tuần này có thể bắt đầu hành động luôn."
Kẻ xấu là anh ta, người tốt cũng là anh ta. Đinh Chiêu và Lại Thiến nhìn nhau, thầm hiểu ý.
.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ. Trước khi kết thúc, Trình Nặc Văn ra hiệu cho mọi người khoan hãy đi, có chuyện muốn nói rõ với mọi người.
Tim Đinh Chiêu giật thót, cứ ngỡ Trình Nặc Văn định điểm danh phê bình vụ cậu tấn công trong thang máy.
"Mọi người nếu buổi sáng có nhu cầu uống cà phê, phòng trà nước của công ty có cung cấp, tầng một cũng có quán cà phê, đặt giao hàng cũng có thể giải quyết được. Chúng ta đi làm không bắt chấm công, thời gian dư dả, hoàn toàn có thể tự mình dành ra năm phút để giải quyết vấn đề này."
Anh nhấn mạnh hai chữ "tự mình", ánh mắt thì rơi vô mấy cốc cà phê của đám thực tập sinh trên bàn.
Người tinh mắt đều nhìn ra ý tứ. Chuyện thử thách mười cốc cà phê mỗi ngày của Đinh Chiêu ai mà chẳng biết? Họ nhìn Đinh Chiêu, lại nhìn Gavin, ồ hố.
Ngạc nhiên nhất là Đinh Chiêu. Không ngờ Trình Nặc Văn chẳng những không trách cú thiết đầu công của mình mà còn để ý đến những chuyện nhỏ nhặt đó, thậm chí còn lên tiếng vì cậu, trong lòng ít nhiều cũng thấy cảm động.
Chỉ có Gavin là mặt mũi tím tái. Anh ta tin chắc Trình Nặc Văn đưa ra lời huấn thị không chỉ đích danh này là do Đinh Chiêu đã mách lẻo sau lưng. Cơn tức nghẹn cổ, về đến chỗ ngồi, anh ta cố ý hỏi Đinh Chiêu hôm nay có kế hoạch công việc gì.
Đinh Chiêu không giống Lại Thiến có thương hiệu phục vụ riêng, hiện tại vẫn đang treo tên dưới trướng Gavin, lẽ đẽo theo sau xử lý những việc lặt vặt.
Cậu lật xem lịch trình: "Brand O tháng sau có hoạt động, muốn tìm một số Fashion Blogger tham gia, ngày mai cần đề xuất cho họ danh sách KOL."
"Cần bao nhiêu người?"
"5 người."
"Đã đưa cho khách hàng chọn thì 5 người sao mà đủ, ít nhất phải tìm 100 người đi."
Đinh Chiêu sững người: "100 người? Nhiều thế sao? Khách hàng chọn không xuể đâu. Hơn nữa hình như họ cũng không có nhiều ngân sách đến thế."
"Phải là người mới hoàn toàn, đừng đưa cho tôi mấy cái danh sách cũ của MCN. Có vấn đề gì không?"
"... Ờ, vậy để tôi đi nói với bên phòng truyền thông một tiếng."
Gavin kêu quái đản lên: "Ai bảo cậu tìm bên phòng truyền thông ? Chuyện nhỏ xíu thế này, tự mình làm là được rồi còn gì?"
"Một mình tôi?"
Đinh Chiêu kinh hãi, 100 người, cậu tìm đến tết công-gô mới xong.
"Không muốn làm à?"
"... Cũng không phải."
Nhân quả luân hồi, cuối cùng lại báo ứng lên đầu mình. Đinh Chiêu vừa chịu thiệt thòi tức khắc hết thấy cảm động nữa. Cậu cả ngày vùi đầu vô việc này mà vẫn tìm không đủ, tăng ca đến tận 8 giờ tối. Gavin thì chuồn từ lâu, trước khi đi còn mỉa mai một câu: "Hiệu suất của cậu kém thật đó."
Lại Thiến mủi lòng giúp cậu bổ sung thêm vài người, miễn cưỡng gom đủ 30. Cô có việc không thể ở lại thêm, bảo Đinh Chiêu dứt khoát đừng tìm nữa, Gavin chỉ là muốn bới lông tìm vết thôi, làm không xong cùng lắm mai bị mỉa mai vài câu, dù sao cậu cũng quen rồi, chẳng có gì lạ.
Đinh Chiêu ngoài miệng nói vâng, nhưng tay vẫn không ngừng, một mình tiếp tục tìm. Càng làm càng thấy choáng váng, không nhịn được mà oán trách Trình Nặc Văn. Nếu anh không nói những lời đó thì Gavin cũng đâu đến mức làm khó mình thế này.
Kẻ ở đỉnh tháp không hiểu được nỗi khổ của dân đen, một câu nói nhẹ tựa lông hồng rơi xuống đáy tháp đều do quần chúng lao động gánh hết.
Cậu nhìn máy tính đến hoa mắt, sau lưng không biết từ lúc nào đã có người đứng đó, hỏi: "Sao vẫn chưa về? Dạo này đâu có việc gì gấp đâu ."
Đinh Chiêu quay đầu lại nhìn, là Trang Hiểu Đóa. Cậu liền bảo có vài việc vẫn chưa xử lý xong, lại lo Trang Hiểu Đóa hiểu lầm năng lực mình quá kém, vội vàng hứa hôm nay nhất định sẽ làm xong. Gavin phiền phức, Trình Nặc Văn đáng sợ, nhưng CO2 thực sự là một chỗ tốt, cậu có quỳ cũng phải ráng mà bám trụ lại.
Trang Hiểu Đóa ngồi xuống chỗ của Lại Thiến, quan sát mặt bàn ngăn nắp của cô gái.
"Ceci bắt nhịp khá nhanh. Làm dự án Bách Gia Lệ mới hai tuần đã có thể độc lập đối ứng với khách hàng, giúp tôi bớt lo đi bao nhiêu."
Không biết lúc này Trang Hiểu Đóa nhắc đến Lại Thiến là có ý gì, Đinh Chiêu chỉ đành hùa theo: "Dạ, cô ấy rất giỏi."
"Còn cậu thì sao?" Trang Hiểu Đóa xoay chuyển chủ đề, nhìn về phía Đinh Chiêu, trên mặt vẫn nụ cười như mọi khi.
Thì kém xa chứ sao. Đinh Chiêu tự biết lượng sức mình, nhưng lời này cậu không dám nói ra.
"Cùng một đợt vô làm là một loại quan hệ rất đặc biệt, dễ bị người ta đem ra so sánh. Trong tay tôi có nhiều khách hàng, một mình bận không xuể, tuyển các cậu vô là để giúp tiêu hóa bớt việc. Ngoài Bách Gia Lệ ra vẫn còn rất nhiều cơ hội khác."
Cô thong thả nói, giải thích rõ ràng hơn, Đinh Chiêu cuối cùng cũng hiểu ra. Vừa định biểu đạt ý kiến thì lại nghe Trang Hiểu Đóa nói: "Nhưng có nắm bắt được hay không thì phải xem bản thân mình."
Lần này Đinh Chiêu lại mờ mịt. Trang Hiểu Đóa không đợi cậu nghiền ngẫm, đứng dậy dặn cậu trước khi rời công ty đừng quên tắt đèn. Thấy Đinh Chiêu vẫn đang cố sức suy nghĩ, cô thu lại nụ cười, thở dài một tiếng như vẻ bất lực mà cũng đầy thấu hiểu, giống như quay lại cái ngày phỏng vấn.
Lúc đó Trang Hiểu Đóa bảo Đinh Chiêu hãy nêu những ưu điểm của mình. Đinh Chiêu vốn đã đang căng thẳng, nghẹn nửa ngày mới hỏi cô rằng: "Tôi nêu khuyết điểm được không?" Nếu là khuyết điểm, cậu có thể liệt kê mười cái không trùng nhau.
Trang Hiểu Đóa nghe xong hơi ngạc nhiên, sau đó liền biến thành biểu cảm như bây giờ.
"Cậu nên biết Gavin không phải là cấp trên của cậu. Mặc dù chức danh anh ta cao hơn cậu một bậc, nhưng tôi mới là người nhận báo cáo trực tiếp hiện tại của cậu, mọi công việc của cậu đều phải báo cáo cho tôi."
Cô gõ gõ vô danh sách trên màn hình máy tính của Đinh Chiêu: "Tôi thấy 10 KOL đầu tiên là khá tốt rồi đó."