Việc "chơi xỏ" CO2 vốn là ý tưởng nảy ra trong một lần Kenny và Gavin đi "quẩy" tại phố Cự Lộc 158.
Gavin là quân sư quạt mo, vừa đưa ra ý tưởng tồi tệ đã tự đắc vô cùng. Hắn hỏi Kenny xem có phải đối thủ của Mingshi gần đây vừa bị phạt 800.000 tệ vì dùng sai bản đồ không.
"Đúng vậy, ảnh do công ty Quảng cáo Truyền thông làm, từ dưới lên trên không một ai kiểm tra ra, cuối cùng phải đuổi việc một thiết kế nhỏ trong nhóm, công ty Quảng cáo Truyền thông phải bỏ tiền ra đền mới xong chuyện."
"Anh cứ học theo vậy. Nếu có thể 'tạo ra' một sai sót rồi đổ vấy cho CO2, đặc biệt là nhắm vô đứa quản lý khách hàng phụ trách thực thi, anh đoán Nate sẽ làm gì? Đuổi việc quản lý khách hàng chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là để ổn định đợt đấu thầu sắp tới, anh ta chắc chắn sẽ không dám cãi anh nửa lời, lúc đó chẳng phải anh muốn xoay anh ta sao cũng được sao."
Có lý, Kenny xiêu lòng. Hugo mới đến không lâu, vị người Pháp lười biếng này chẳng mặn mà với nghiệp vụ, suốt ngày bận rộn lấy lòng ban giám đốc, mọi việc hằng ngày của bộ phận Marketing đều do Kenny quyết định, điều này cho anh ta rất nhiều không gian để thao túng. Danh sách nhà cung cấp của Mingshi vốn "vàng thau lẫn lộn", luôn có những kẻ muốn đi cửa sau. Lương ở phía nhãn hàng (Client) thấp, mức tăng hằng năm không như ý, anh ta dĩ nhiên không từ chối việc kiếm thêm thu nhập ngoài luồng.
Lâu dần, Kenny nắm quyền sinh sát tại bộ phận Marketing, lòng tham lớn dần, lông cánh cứng cáp, cảm thấy mình là vô đối nên nảy sinh ý đồ với CO2.
Ngay từ lần đầu gặp Trình Nặc Văn, Kenny đã biết họ cùng một "giới". Nếu có cơ hội giao lưu sâu hơn, Trình Nặc Văn chịu dùng sức hút cá nhân để lôi kéo mình, thì dù không có hoa hồng, anh ta cũng sẵn lòng tạo điều kiện thuận lợi cho CO2.
Kết quả là Trình Nặc Văn hoàn toàn phớt lờ anh ta, lại còn điều Gavin - người vốn thân thiết với mình - đi chỗ khác. Kenny ngồi không yên nữa, mời bao nhiêu lần bị từ chối bấy nhiêu lần, Trình Nặc Văn thậm chí còn chưa bao giờ tiết lộ số điện thoại cá nhân cho anh ta.
"Nate thật sự là Gay sao? Tôi chưa bao giờ thấy anh ta có hứng thú với bất kỳ người đàn ông nào cả." Gavin cũng hậm hực về chuyện này. "Con cá lớn" Trình Nặc Văn ai cũng thèm muốn, nhưng ăn không được thì đâm ra ghét, thà để nó ôi thiu đi còn hơn để người khác ăn mất.
Kenny vốn định đối xử khắc nghiệt một chút với Trình Nặc Văn, làm khó anh một chút để anh nhận ra sai lầm của mình mà hạ mình xuống dỗ dành anh ta. Chỉ cần cái gã cứng nhắc này chịu làm thế, thì đợt chiến dịch quảng cáo mười triệu tệ cuối năm, anh ta chỉ cần rỉ tai Hugo một câu là phán cho CO2 ngay, chẳng có gì khó khăn.
Tiếc rằng Trình Nặc Văn lại "không hiểu phong tình" đến cùng. Kenny càng quậy, anh càng cứng rắn. CO2 chiếm giữ Mingshi hai năm nay, các công ty Quảng cáo Truyền thông khác ở Thượng Hải đành ngậm ngùi "lót đường" cho các cuộc đấu thầu mỗi quý, chỉ ăn được chút vụn bánh thuê ngoài, nên sớm đã có lời ra tiếng vô. Năm nay đột ngột có Giám đốc mới, tín hiệu này cho thấy sự biến động. Các đại lý khác đang mài nanh múa vuốt, qua lại riêng tư với Kenny thường xuyên, từ tặng quà đến tiệc tùng, đều muốn nhân cơ hội này để lật ngược thế cờ.
Trình Nặc Văn thì chẳng có biểu hiện gì, chỉ gửi một hộp bánh Trung thu nhân danh công ty. Giữa chừng Gavin còn thêm dầu vô lửa, bảo Kenny rằng Trình Nặc Văn dạo này đích thân dẫn dắt tên quản lý khách hàng mới, suốt ngày dính lấy nhau, lại còn nuôi cả chó dưới lầu.
Để đả kích Trình Nặc Văn, Kenny không tiếc công sức hành hạ Đinh Chiêu, nhưng anh ta cũng dần phát hiện ra tên Đinh Chiêu vốn đã hiền lành nay lại càng hiền lành hơn. Đối với những yêu cầu của anh ta, hễ thấy khó thực hiện là Đinh Chiêu lập tức lôi "ngọn núi lớn" Trình Nặc Văn ra đỡ: Gửi Bản tóm tắt yêu cầu công việc cho cậu ta, cậu ta đáp "Rõ, tôi sẽ đồng bộ chia sẻ với Nate": giục lấy phương án, cậu ta đáp "Tôi hiểu, Nate đang xem rồi, lát nữa sẽ gửi": nhét thêm việc đột xuất, cậu ta vẫn đáp "Tôi nhận được rồi, để tôi bàn bạc với Nate trước đã".
Định lập mặt trận thống nhất để đối phó với tôi đấy hả? Kenny không chịu nổi sự xúc phạm đến lòng tự trọng này, nghĩ bụng dù thế nào cũng phải cho Trình Nặc Văn nếm mùi đau khổ.
Đề nghị của Gavin đúng là "một mũi tên trúng hai đích". Kenny âm thầm giở chút thủ đoạn, sự việc nhanh chóng bị vỡ lở. Hugo giận run người. Ông ta thuộc tuýp quản lý cấp cao người nước ngoài truyền thống, trong nhiệm kỳ có thể không có thành tích nổi bật nhưng tuyệt đối không được để xảy ra đại họa. Sau khi xác định ranh giới lỗi lầm còn mập mờ, ông ta lập tức đồng ý để Kenny đổ lỗi, ra lệnh bắt CO2 phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Khoản tiền phạt lên tới hàng trăm ngàn tệ, mối quan hệ khách hàng đang lung lay sắp đổ, đủ để sếp tổng của CO2 phải đích thân đến Mingshi xin lỗi. Hôm đó Trình Nặc Văn cũng đi theo, thu lại sự ngạo mạn thường ngày, thái độ đối với Kenny ôn hòa hơn hẳn.
Kenny đắc ý vô cùng, nhắn tin riêng cho Gavin: "Chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn đến cúi đầu đó sao? Anh ta cũng chỉ đến thế mà thôi."
Gavin phụ họa, kể cho hắn rằng Trình Nặc Văn rất có thành ý, vừa về công ty đã gửi email công khai đá tên lính mới kia ra khỏi nhóm Mingshi, tin chắc là sắp phải cuốn gói ra đi rồi.
Hai kẻ đó cười hô hố với nhau, tâm trạng vô cùng tốt. Còn tên lính mới vốn là tâm điểm của câu chuyện, lúc này đang đứng trước cửa nhà Trình Nặc Văn, ôm ba lô đắn đo mãi không quyết.
.
Đầu óc Đinh Chiêu như muốn nổ tung, cậu vẫn không thể tin được chỗ mà Trình Nặc Văn nói giới thiệu cho mình lại chính là nhà anh.
Một người đàn ông đồng tính mời mình đến ở cùng, cái kịch bản này nghe quen quen vậy ha.
Tuy nhiên Trình Nặc Văn nhanh chóng giải thích, đây không phải là mời mọc mà là trao đổi nguồn lực: Anh mới nuôi một chú chó, có quá nhiều thói xấu, đang rất cần người đến dạy dỗ. Vừa hay nhà có phòng trống, nếu Đinh Chiêu đúng như lời đã nói là có khả năng dạy chó siêu phàm, có thể trị được cái con "hỗn thế ma vương" trong nhà thì mượn phòng cho cậu ở tạm một thời gian cũng không phải là không thể.
Đinh Chiêu vẫn thấy không yên tâm. Trình Nặc Văn dĩ nhiên không giống Ngô Tư Lâm, sẽ không có ý đồ đen tối gì với cậu. Điều cậu lo lắng là những rắc rối phát sinh khi sống chung với cấp trên. Trình Nặc Văn trong công việc kỹ tính thế nào Đinh Chiêu đã thấm thía rồi, trong cuộc sống chắc chắn còn kinh khủng hơn.
Cậu và anh, sống hòa thuận dưới một mái nhà là chuyện phi thực tế.
Nhưng cậu đã đánh giá thấp khả năng thỏa hiệp của bản thân. Đến khi Trình Nặc Văn mở cửa, chẳng có gì sánh nổi với sự choáng ngợp mà căn hộ cao cấp bên bờ sông Từ Hối này mang lại.
Từ lối vô đã có thể nhìn thấy phòng khách rộng thênh thang, bàn đảo bếp và ban công ngoài trời. Đẹp, cực kỳ có gu, đúng chuẩn phong cách có thể lên tạp chí nội thất. Đinh Chiêu đứng ở cửa thầm rơi lệ, cái diện tích này cộng với địa thế này, cậu có phấn đấu thêm mười năm nữa chẳng biết có đủ tư cách chạm vô không.
Sự chấn động chưa kéo dài được hai giây, cậu nhìn kỹ các chi tiết trong phòng khách, tâm lý lập tức tụt dốc không phanh. Rộng thì rộng thật, tinh tế thì tinh tế thật, nhưng tiếc là có một tên "điên" vừa ghé thăm, chỗ nào cắn được, chỗ nào lật được là nó không tha một chỗ nào, từ góc sofa đến cây xanh trong góc, thật là thê thảm không nỡ nhìn.
Đinh Chiêu vừa định hỏi Trình Nặc Văn xem nhà anh nuôi giống chó gì mà sức sát thương kinh hồn thế, thì thấy gã "điên" kia nghênh ngang từ trong phòng chạy ra, hai cái tai rủ xuống, đi tới đi lui đánh hơi khắp nơi như cảnh sát tuần tra.
Thấy Trình Nặc Văn về, đứa "điên" phấn khích vẫy tai, lại còn sủa váng lên trong phòng khách, đại ý là: "Nhìn chiến tích của tôi nè! Khen tôi đi! Nhanh lên!"
Trình Nặc Văn không giận, trên mặt chỉ hiện rõ một chữ: Mệt. Anh nghiêng người, để Đinh Chiêu "diện kiến" nó.
Gương mặt Đinh Chiêu đờ ra. Thường ngày quan sát cách Trình Nặc Văn đối xử với Tiểu Hồng, cậu thấy Trình Nặc Văn trước đây chưa từng nuôi chó. Lần đầu làm "phụ huynh", tại sao anh lại chọn giống Beagle, (chó săn thỏ)?
Nhưng đã đến đây rồi, cậu chỉ đành ngồi xuống chào hỏi chú Beagle trước mặt.
Đúng là không hổ danh "hỗn thế ma vương", chú Beagle thấy người lạ đột nhập vô địa bàn của mình là chẳng nể nang gì, nhe răng ra, bật chế độ sủa loạn xạ "vòng lặp âm thanh nổi" nhắm thẳng vô Đinh Chiêu.
"Xá Xíu, im lặng!"
Trình Nặc Văn chỉ tay vô cái mũi chó ướt át của nó, mệnh lệnh hoàn toàn vô tác dụng. Beagle là "đại ca" trong giới loài chó, lại còn hay "hóng hớt", nhưng điều Đinh Chiêu để tâm nhất không phải là những thứ đó.
"Nó tên là gì?"
Với tác phong của Trình Nặc Văn, con chó anh nuôi có tên là Hoàng tử William cũng chẳng có gì lạ. Thế mà cái tên Xá Xíu này, đặt nghe chẳng kém cạnh gì chú Lưu bảo vệ.
"Chó nhà bạn tôi đẻ, hồi nhỏ gọi quen rồi, không đổi được, nó chỉ có phản ứng với hai chữ này thôi."
Nhận ra biểu cảm nghi ngờ của Đinh Chiêu, Trình Nặc Văn chẳng thèm khiêm tốn: "Cậu đặt tên cũng chẳng có thiên phú gì hơn đâu."
Anh là kiểu phụ huynh gì vậy hả? Sao lại còn dìm hàng bảo bối nhà người khác? Đinh Chiêu tranh luận với anh: "Đinh Đinh Xe không chỉ mang họ em, mà còn là cấu trúc AAB, gọi lên nghe vừa đáng yêu vừa hay biết bao nhiêu."
Trình Nặc Văn hừ một tiếng, nụ cười đầy vẻ chế giễu.
Không thèm chấp anh. Đinh Chiêu nhìn Xá Xíu, vóc dáng còn nhỏ, ước chừng cùng lắm mới nửa năm tuổi, đúng là cái tuổi cần phải được "ăn đòn".
Cái thứ nhỏ bé này không dừng lại một giây nào, sủa cực kỳ kiêu ngạo. Trình Nặc Văn quản không nổi, hỏi Đinh Chiêu: "Dạy được không?"
Trước đây xem video chó cưng, Đinh Chiêu rất thích xem cảnh Beagle phá nhà, thường cười sặc sụa. Giờ đến lượt mình trải nghiệm, mới biết đằng sau video toàn là nước mắt đau thương.
Nhưng cậu có cách.
"Dạy được."
Đinh Chiêu gật đầu, đứng dậy rồi hét thẳng một tiếng thật to vô mặt con chó đang sủa hăng hái kia.
Giọng cậu vang như sấm, khiến Xá Xíu giật mình câm nín, ngay cả Trình Nặc Văn đứng bên cạnh cũng giật thót cả vai.
"Ngoan, tốt lắm."
Đinh Chiêu lại ngồi xuống, vuốt ve lưng con chó. Xá Xíu bị chuỗi hành động đột ngột này làm cho choáng váng, không sủa nữa. Nó không nhìn thấu được Đinh Chiêu, nhất thời thấy thiếu an toàn, bèn đi tìm người quen, chạy vòng quanh chân Trình Nặc Văn.
"Anh mua chuồng chưa?" Đinh Chiêu hỏi.
Trình Nặc Văn bảo mua rồi, nhưng thường không dùng. Anh đi làm cả ngày, sợ không về kịp thì Xá Xíu muốn đi vệ sinh sẽ bị nhịn đến chết mất, nên đành thả rông nó.
"Vậy không được, vẫn phải nhốt." Đinh Chiêu lùa Xá Xíu vô cái chuồng trong góc. Beagle vốn đã quen phóng túng nên không chịu vô, nhưng ít nhiều cảm nhận được Đinh Chiêu là người không dễ chọc vô, nên cứ đứng đó rên hừ hừ nhỏ xíu.
Đinh Chiêu chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp ra tay tét mạnh vô mông nó.
Áu! Xá Xíu đau điếng. Dù sao nó vẫn còn nhỏ, nhận thức về thế giới bên ngoài chưa hình thành, chỉ mơ hồ nhận ra rằng: từ nay thế giới của mình không chỉ có một người chủ thường xuyên vắng nhà, mặc kệ mình ăn uống chơi bời cũng không giận, mà còn có cái tên nhìn thì dễ bắt nạt nhưng thực tế lại cực kỳ hung dữ này nữa.
Rút ra được kết luận, chú chó nhỏ hoàn toàn "tắt đài", ngoan ngoãn chui vô chuồng, nằm bẹp ở đó trông thật đáng thương.
Trình Nặc Văn đứng xem bên cạnh, kinh ngạc trong lòng chẳng kém gì "thằng con" nhà mình. Anh nhìn Đinh Chiêu, như thể vừa được làm quen lại từ đầu.
Đối phương đóng cửa chuồng lại, quay đầu hỏi: "Tôi có thể đi xem phòng được không?"
Trình Nặc Văn sực tỉnh. Sau buổi học trải nghiệm đầu tiên, anh cảm thấy Đinh Chiêu cực kỳ đủ tư cách.