Ngày hôm sau, trên app ALB (A little bit) sóng cuộn gió trào, lướt liên tiếp hai mươi cái bong bóng đều thảo luận về vụ "lật xe" của Mingshi, đủ loại tin vỉa hè mọc lên như nấm.
Tin nóng! Mingshi ra thông báo rồi! Con dấu còn chưa kịp đóng, bên quan hệ công chúng chắc đang cuống cuồng lên rồi .
- Hai tháng trước hãng OO vừa bị phạt 800k tệ vì đặt nhầm bản đồ, giờ đến lượt Mingshi tiếp sức, mấy hãng Skincare các người đừng có quá đáng thế chứ.
- Nghe nói là lỗi của bên phía nhãn hàng (Client) mà, CO2 có phải đền tiền không nhỉ?
- [Bình chọn], Nếu bạn là sếp, bạn sẽ chọn ai làm bia đỡ đạn?
Giữa những cuộc thảo luận xôn xao, có một cái bong bóng mờ nhạt chẳng có mấy người phản hồi, chủ đề: Cái đứa đáng ghét ngồi đối diện tôi sắp "ngỏm" đến nơi rồi, tâm trạng thật là tốt quá đi.
.
Hôm nay đi làm, Đinh Chiêu không muộn. Vừa tới nơi đã nhận được một email nặng ký: Cậu bị đá ra khỏi nhóm Mingshi.
Đích thân Trình Nặc Văn gửi email thông báo công khai, chuyển phát email toàn bộ nhân viên nhóm khách hàng và nhóm sáng tạo. Đinh Chiêu xem xong, bất động như tượng, đờ người ngồi tại chỗ suốt năm phút đồng hồ.
Chẳng mấy chốc email bổ sung của Trang Hiểu Đóa cũng tới. Cô khôi phục lại thân phận cấp trên trực tiếp, sắp xếp Đinh Chiêu tạm thời theo Lại Thiến. Dùng từ ngữ rất khách sáo là bảo cậu giúp việc cho dự án Bách Gia Lệ, nhưng ẩn ý bên dưới chính là làm chân sai vặt cho đối phương.
Lại Thiến và Đại Đầu sau khi nhận được email đều biến sắc, liên tục tag Đinh Chiêu trong nhóm ba người.
Tin nhắn trong nhóm chat dần dần nhảy lên 99+, Đinh Chiêu vẫn ngồi lỳ ở đó, dường như vẫn còn ngửi thấy mùi nước tẩy rửa trong nhà vệ sinh trên người mình.
"Tiểu Chiêu." Lại Thiến ngoài đời đẩy cậu một cái, thấy cậu vẫn không phản ứng bèn vội vàng gọi: "Đại Đầu, Đại Đầu!" Chiếc mũ len màu tím trượt ghế tới, chọc chọc Đinh Chiêu.
"Sập nguồn rồi." Anh nói với Lại Thiến. "Nate và sếp tổng sáng sớm nay đã đến chỗ Mingshi, vừa về cái là gửi email kiểu này luôn... Anh thấy Tiểu Chiêu lần này, lành ít dữ nhiều rồi."
"Không lẽ bị đuổi thật sao?" Lại Thiến hạ thấp giọng. "Nhưng lần này đâu phải lỗi của Tiểu Chiêu."
"Anh làm sao mà biết họ nghĩ gì, dù sao phía Mingshi cứ khăng khăng là lỗi của chúng ta. Tiền phạt thì không tránh khỏi rồi, cũng phải giao một người ra cho họ chứ."
Lại Thiến đập bàn một cái: "Mẹ kiếp, thế chẳng phải là lấy Tiểu Chiêu ra tế thần sao?"
"Ái chà cô nương ơi nhỏ cái miệng thôi, cô đập trúng tay tôi rồi..."
Hai người xì xào bàn tán ngay trước mặt Đinh Chiêu, còn chính chủ thì vẫn chẳng có chút biểu cảm nào. Gavin ở phía đối diện đang cùng mấy thực tập sinh diễn kịch, kẻ đóng giả anh và Trình Nặc Văn. Thực tập sinh diễn vai Đinh Chiêu, Gavin diễn vai Trình Nặc Văn.
"Đinh Chiêu" khóc lóc thảm thiết, ôm lấy cánh tay "Trình Nặc Văn" nói: "Em không đi đâu, em không đi đâu."
"Trình Nặc Văn" ghét bỏ gạt tay cậu ta ra, nói: "Chuyện này không đến lượt cậu quyết đâu, bảo vệ đâu? Bảo vệ!"
.
Lại Thiến nghe không lọt tai, đứng dậy định tranh luận với họ thì bị Đại Đầu kéo lại. Trong lòng cô căm hận, đẩy mạnh Đinh Chiêu một cái: "Tiểu Chiêu! Đinh Chiêu!"
Tiếng gọi làm cậu sực tỉnh. Đinh Chiêu cử động tay, rồi cử động chân, tứ chi lạnh giá bắt đầu dần dần có máu lưu thông trở lại. Cậu quay đầu nhìn phòng họp nhỏ, rèm sáo đang kéo kín, chứng tỏ Trình Nặc Văn đang ngồi bên trong.
Cậu đứng dậy, ai gọi cũng chẳng thèm thưa, cứ thế như một người máy lừng lững bước từng bước về phía trước. Cho đến khi đi tới cửa phòng họp nhỏ, cậu đưa tay đẩy cửa bước vô.
Cửa không khóa. Trình Nặc Văn ngồi đó, nhắm mắt xoa xoa thái dương.
"Cậu không biết gõ cửa à?" Anh nói như vậy, tay không dừng, mắt cũng không mở.
Đinh Chiêu gõ mạnh hai cái lên cánh cửa đang mở toang: "Được chưa?"
Trình Nặc Văn dừng động tác. Anh thấy Đinh Chiêu đứng đờ người ra như một cái cột ở cửa, hoàn toàn không có ý định đóng cửa lại.
Đám người nhóm khách hàng bên ngoài mỗi người đều rướn cổ nhìn về phía phòng họp. Trình Nặc Văn đứng dậy, đi tới cạnh Đinh Chiêu đóng cửa lại. Anh đi họp ở Mingshi nên dùng loại nước hoa mùi rất nhạt, chỉ khi đứng sát vô người mới ngửi thấy thoang thoảng. Đinh Chiêu ngửi thấy rồi, nhưng mùi nước tẩy rửa trên người cậu còn nồng hơn, ngay lập tức át hết mùi nước hoa.
Trình Nặc Văn rõ ràng cũng nhận ra cái mùi nồng nặc khó chịu này, anh nhăn mũi: "Có chuyện gì?"
"Tôi muốn một lời giải thích." Đinh Chiêu nói không đầu không cuối.
"Giải thích cái gì."
"Tại sao tôi lại bị đá ra khỏi nhóm Mingshi."
Trình Nặc Văn nhướng mày, trở lại cái dáng vẻ lúc gặp đêm qua: "Cậu không đọc hiểu email à?"
"Tôi không hiểu tại sao tôi không làm gì sai mà lại bị đá ra ngoài."
Đêm qua ngồi trên sàn nhà vệ sinh, Đinh Chiêu đã rà soát lại quá trình lên sóng của nội dung này hết lần này đến lần khác, bóc tách từng lớp một, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Cuối cùng cậu tìm thấy một manh mối: hôm đó trước khi đăng bài, Kenny từng liên hệ cậu trong nhóm lớn, đặc biệt hỏi rằng: "Cậu đã kiểm tra kỹ chưa đó, mọi câu chữ đều không có vấn đề gì chứ?"
Lúc đó cậu đã trả lời là “Dạ".
Tại sao lại cố ý hỏi như vậy, tại sao trang đích trước sau không đồng nhất, tại sao vừa hay lại có người phát hiện ra - trong chớp mắt, Đinh Chiêu nảy ra một suy đoán cực kỳ lắt léo nhưng cũng cực kỳ khả thi.
Cậu hừng hực khí thế muốn thảo luận suy luận này với Trình Nặc Văn vô ngày hôm nay, kết quả đến công ty thì gặp lúc đối phương đi Mingshi, về đến nơi là nhận ngay một bức email "chúc mừng".
Phải rồi, cái khả năng mà cậu có thể nghĩ tới, Trình Nặc Văn làm sao mà không nghĩ tới cho được? Nhưng anh vẫn đẩy cậu ra. Đêm qua Kiều Bội đã nói, CO2 phải chịu trách nhiệm với Mingshi, vậy thì nhóm khách hàng cũng phải có người chịu trách nhiệm với CO2. Và người đó sẽ là ai?
Kinh nghiệm làm bia đỡ đạn cho người khác, Đinh Chiêu có thừa. Thừa đến mức cậu có thể sắp xếp dùm Trình Nặc Văn luôn - sa thải một đứa quản lý khách hàng cấp thấp nhất trong nhóm, bảo hiểm rẻ mạt, chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.
Hóa ra cái họ dựng lên không phải là tòa án thẩm phán, mà là bàn tế lễ. Đinh Chiêu chính là chú cừu non trắng hếu đó. Cho dù chân tướng có rành rành ra đó, CO2 vẫn cần phải trị trọng đưa ra một vật tế để đổi lấy sự yên tâm của bên A (khách hàng).
"Có phải từ trước khi anh gọi điện cho tôi đêm qua, anh đã đưa ra quyết định rồi không? Rằng cho dù chuyện này là do ai làm đi chăng nữa, anh cũng sẽ để tôi gánh cái nồi này, tôi chính là con tốt thí mà anh chọn ra để dĩ hòa vi quý?"
Trong mắt Trình Nặc Văn có thứ gì đó lóe lên. Anh hất cao cằm, dáng vẻ đột nhiên trở nên vô cùng ngạo mạn. Hoặc giả, ngạo mạn mới chính là con người thật của anh. Ngay từ lần gặp đầu tiên, cái nhìn của anh dành cho cậu đã luôn là sự thờ ơ không chút kỳ vọng.
"Cậu cảm thấy cậu không có lỗi sao?"
"Tôi có lỗi gì chứ!" Mặt Đinh Chiêu đỏ bừng lên. "Nếu thực sự là do phía tôi xảy ra vấn đề, phạt tôi, tôi sẽ nhận. Nhưng lần này không phải lỗi của tôi!"
Cậu không muốn gánh nồi cho ai nữa. Cái cảm giác bị phớt lờ, bị hy sinh đó, cậu không muốn nhận nữa.
Ánh mắt Trình Nặc Văn soi xét cậu vô cùng lạnh lẽo: "Đinh Chiêu, tôi cho cậu thêm một cơ hội nữa. Nếu cậu có thái độ tốt một chút, xin lỗi nhận lỗi với tôi, tôi có thể không đuổi việc cậu. Nhưng nếu cậu tiếp tục dùng cái thái độ này để nói chuyện với tôi, thì đó là sai phạm nghiêm trọng trong thời gian thử việc, công ty sẽ ngay lập tức chấm dứt hợp đồng lao động với cậu, đồng thời yêu cầu cậu bồi thường cho những tổn thất đã gây ra."
Tốt thật đó. Lòng Đinh Chiêu lạnh lẽo mất một nửa. Cậu coi Trình Nặc Văn là thầy, ảo tưởng có ngày có thể với tới vạt áo của đối phương. Mà sự thật là, trong mắt Trình Nặc Văn, cậu chỉ là một công cụ có thể tùy tiện vứt bỏ cũng chẳng sao, thậm chí còn chẳng được tính là vừa tay.
Câu nói đó là gì ha? Trình Nặc Văn không phải con người, là một cỗ máy đi bộ máu lạnh.
Đinh Chiêu nghẹn một cục tức, nuốt không trôi mà nhả cũng không xong. Hơn hai mươi năm, cục tức này tích tụ trong lòng, bao nhiêu lần chạy đến cổ họng cậu lại ngậm miệng để nó biến mất. Nhưng lúc này thì không, nó phình to ra, bùng lên một ngọn lửa cũ. Quá khứ và hiện tại, tất cả những sự bất công xảy ra trên người cậu đều đang tăng tốc bùng cháy, tôi luyện ra một ý thức phản kháng chưa từng có tiền lệ.
Khoảnh khắc núi lửa thức tỉnh là lúc đất rung núi chuyển: "Tôi hiểu rồi, Trình Nặc Văn. Tôi cám ơn anh. Bây giờ tôi ra ngoài viết email nghỉ việc ngay đây. Tôi có tay có chân, không có CO2, tôi vẫn tìm được công việc khác. Cho dù không làm quảng cáo nữa, tôi cũng không muốn làm việc dưới trướng hạng người như anh!"
Cơ thể này vẫn chưa thể thích ứng được với nguồn năng lượng mạnh mẽ như vậy, phát sinh những đợt run rẩy sinh lý. Đinh Chiêu nắm chặt hai tay, kiềm chế để bản thân không bị bủn rủn chân tay mà ngã xuống, cậu tiếp tục quát: "Còn nữa, anh đừng có hù dọa tôi. Tôi biết quyền lợi của mình. Chuyện bồi thường, tôi sẽ tìm đến Cục Lao động để họ làm trọng tài đó."
Trình Nặc Văn không nói gì, một chữ cũng không.
Vẫn lạnh lùng như băng, nhưng mức độ đã giảm dần theo thời gian. Anh nhìn Đinh Chiêu, biểu cảm dần dần ấm trở lại, cho đến khi đôi môi mèo đang căng cứng kia thả lỏng và nhếch lên.
Trình Nặc Văn cười.
Ban đầu Đinh Chiêu tưởng đó là sự chế giễu. Không phải, Trình Nặc Văn thấy vui, anh đang cười thật sự.
"Làm gì có ai nổi giận kiểu đấy chứ, vừa phát hỏa vừa run cầm cập."
Rũ bỏ dáng vẻ ngạo mạn, Trình Nặc Văn giọng điệu bình tĩnh: "Sáng nay tôi và Beth, (Kiều Bội), đã đến chỗ Mingshi. Kenny giả ngu, đẩy mọi chuyện sạch sành sanh, cắn chết bảo là do cậu kiểm duyệt không tới nơi tới chốn. Vì vậy chúng tôi đã chủ động đề xuất khoản tiền phạt này do CO2 gánh chịu. Kết quả xấu nhất là có thể phải đền tới một triệu tệ, ba tháng phí duy trì hợp đồng khung coi như làm không công."
Hả? Đinh Chiêu mờ mịt, cậu ngơ ngác nhìn Trình Nặc Văn. Vậy mà anh còn vui vẻ cái nỗi gì chứ.
"Cậu chắc cũng đoán được rồi," Trình Nặc Văn nói, "Lần này là Kenny cố ý giăng bẫy chúng ta."
Điều này khớp với kết luận mà Đinh Chiêu rút ra đêm qua. Trang đích sau khi lên sóng mới xảy ra vấn đề, chắc chắn có liên quan đến Kenny. Tên này cũng đủ xảo quyệt, làm việc xấu xong là quay tay hất nước bẩn lên người họ ngay.
"Chúng ta mà cứ đôi co với Mingshi đến cùng, cứng nhắc phân định đúng sai trong chuyện này thì có lẽ có thể lôi được Kenny ra ánh sáng. Nhưng lôi anh ta ra thì có tác dụng gì? Chỉ cần anh ta nói một câu 'không cẩn thận' là Hugo tự nhiên sẽ có cách biến chuyện lớn thành nhỏ. Làm sếp thì chẳng ai vì những lý do đó mà thay đổi người có thể giúp mình làm việc cả."
Trình Nặc Văn tiếp tục giải thích cho Đinh Chiêu: "Mối quan hệ hiện tại của chúng ta với Mingshi, cậu cũng có thể cảm nhận được rồi đó. Hugo đã có ý định đổi công ty Quảng cáo Truyền thông từ lâu, ở vô thời điểm mấu chốt này mà làm căng với họ thì chẳng mang lại lợi ích gì cho chúng ta cả."
CO2 nếu còn muốn giữ miếng thịt Mingshi này thì chỉ có thể nuốt cục tức này vô trong, tuyệt đối không được vạch trần Kenny để làm khách hàng mất mặt. Đinh Chiêu bình tĩnh lại, cơn giận tiêu tan quá nửa, vô thức đi theo tư duy của Trình Nặc Văn:
"Cho nên các anh đồng ý đền tiền, rồi đá tôi ra ngoài, là muốn đưa ra lời giải thích với Mingshi, để Kenny cảm thấy anh ta đã chiếm thế thượng phong, rồi... để anh ta lơi lỏng cảnh giác sao?"
Đối với tư duy hiếm hoi mới "online" của cậu, Trình Nặc Văn đáp lại bằng một ánh mắt khẳng định: "Trong nội bộ CO2 có tay trong của Kenny. Phải diễn một vở kịch cho anh ta xem thì anh ta mới tin."
Đinh Chiêu há miệng, rồi cúi đầu nhìn lại mình, đột nhiên phản ứng lại: "Vậy tôi là cái gì? Là vật che mắt sao?"
"Nhỏ cái miệng thôi," Trình Nặc Văn chê âm lượng của cậu quá lớn, đưa tay bịt miệng Đinh Chiêu lại. "Phòng này cách âm thật, nhưng cũng không chịu nổi cái kiểu gào thét của cậu đâu."
Đinh Chiêu bị bịt miệng, ư ử hồi lâu. Bình tĩnh nghĩ lại, Trình Nặc Văn tuy sắt máu vô tình nhưng trước giờ luôn công tư phân minh, không đến mức xảy ra chút sơ suất đã lấy cậu ra lấp hố. Những lời ép cậu xin lỗi ban nãy cũng là phép khích tướng, muốn thử xem cậu có thể kiên định lập trường của mình hay không.
Trình Nặc Văn năng lực làm việc xuất chúng, diễn kịch cũng là số một. Đinh Chiêu nhớ lại lúc nãy mình giận quá mất khôn, thật sự đã nổi hỏa với Trình Nặc Văn, không khỏi đỏ mặt tía tai.
Sự hiểu biết của cậu về Trình Nặc Văn vẫn còn quá nông cạn. Trình Nặc Văn vừa buông tay, cậu đã vội vàng thật thà nhận lỗi: "Xin lỗi anh, tôi nói bậy đó, anh đừng để bụng nha."
Trình Nặc Văn không thèm nhận: "Nãy gọi cả họ cả tên tôi lớn lắm mà?"
"Lúc đó tôi đâu có biết," mặt Đinh Chiêu xìu xuống, "Vả lại rõ ràng anh có thể bảo trước với tôi..."
"Cậu đang dạy tôi làm việc đó à?"
"Dạ không dám, không dám." Giỡn hả, tôi đã dạy anh bao giờ đâu, (ngoại trừ vụ dạy anh tiếp cận Tiểu Hồng), không có tôi thì anh bị Tiểu Hồng cắn từ lâu rồi.
Trình Nặc Văn trở lại đỉnh cao đạo đức, liệt kê những tội danh "đại bất kính" của Đinh Chiêu. Đinh Chiêu nói không lại anh, chỉ biết liên tục dạ dạ: “Dạ dạ, anh nói gì cũng đúng, là do suy nghĩ của tôi còn chưa chín chắn."
Phê bình xong, Trình Nặc Văn cho biết việc để Trang Hiểu Đóa sắp xếp Đinh Chiêu sang bên Bách Gia Lệ là ý của anh. Đó chỉ là biện pháp tạm thời, đợi sau khi chuyện của Mingshi được giải quyết xong sẽ điều cậu quay trở lại.
Cuộc đời thăng trầm chẳng khác nào chơi tàu siêu tốc. Nhận được lời đảm bảo này, Đinh Chiêu yên tâm rồi, tại chỗ tuyên thệ sẽ phối hợp với Trình Nặc Văn diễn kịch cho tốt. Cấp trên không ăn cái trò này, bảo thôi đi, bớt làm mấy cái trò bề nổi, nãy còn gọi mình là "hạng người như anh", đừng tưởng anh không nghe thấy.
Đinh Chiêu cười gượng hai tiếng, lảng sang chuyện khác, hỏi Trình Nặc Văn kế hoạch tiếp theo là gì.
Với cá tính của sếp tổng và Trình Nặc Văn, khoản tiền phạt này tuyệt đối không thể mất trắng được. Nhưng cơ mật quan trọng thế này, Trình Nặc Văn đương nhiên từ chối chia sẻ. Anh quan sát bộ quần áo của Đinh Chiêu, lại ngửi thấy cái mùi nước tẩy rửa trên người cậu: "Cậu vẫn chưa tìm được chỗ ở à?"
Chẳng phải hôm qua anh bảo là không quan tâm sao? Đinh Chiêu trở nên bướng bỉnh: "Đây là chuyện riêng của tôi, tôi không muốn nói nhiều..."
"Nếu vẫn đang tìm thì tôi có thể giới thiệu cho cậu."
"Ở đâu!"
Làm người quý ở chỗ biết tiến biết lui, mắt Đinh Chiêu sáng rực lên, vì kích động mà cái đuôi không tồn tại cứ vẫy qua vẫy lại.
Trình Nặc Văn nghiêng đầu nhìn cậu một lúc: "Tan làm thì xuống hầm gửi xe, vị trí C,"
"C75! Tôi biết rồi!"
"Ra ngoài đóng cửa lại."
"Dạ!"