Thứ Ba đi làm, Gavin vốn định thưởng thức gương mặt phờ phạc sau đêm tăng ca của Đinh Chiêu, nhưng lại phát hiện Đinh Chiêu tinh thần khá tốt, còn đang thảnh thơi tán gẫu với Lại Thiến.
"Cậu tìm xong 100 KOL rồi à?" Anh ta không vui lắm, tính toán rằng dù Đinh Chiêu có tìm đủ thật, anh ta cũng sẽ cố tình nói không được để bắt cậu tìm lại từ đầu.
"Lính mới" nhìn thẳng vô anh ta: "Hôm qua tôi đã đưa danh sách cho Doris xem, cô ấy chọn ra 10 người, tôi đã sắp xếp lại và gửi cho anh rồi."
Gavin chấn động khôn cùng, nghi ngờ mình nghe nhầm. Đinh Chiêu đang lấy Trang Hiểu Đóa ra ép anh ta sao? Nếu anh ta còn bới lông tìm vết, thì chẳng khác nào đang bới móc chính Trang Hiểu Đóa - mà đó lại là cấp trên trực tiếp của anh ta, tốt nhất là không nên đụng vô.
"Ừm, tôi nhận được rồi, chỉ là muốn xác nhận lại với cậu thôi."
“Dạ, còn vấn đề gì khác không anh?"
"... Hết rồi."
Đinh Chiêu nở một nụ cười ngây ngô: “Dạ."
Đợi Gavin dẫn đám thực tập sinh dưới trướng đi mua cà phê, Lại Thiến mới có thời gian quan sát Đinh Chiêu: "Được đó, ai dạy anh chiêu này vậy?"
Vừa mới đối đầu với Gavin xong, Đinh Chiêu vẫn chưa quen, tim đập thình thịch, theo bản năng liếc nhìn về phía vị trí của Trang Hiểu Đóa.
Lại Thiến đang quan sát cậu liền hiểu ra ngay: "Thì ra là có cao nhân chỉ điểm."
Đinh Chiêu thầm sướng trong lòng, nếm trải được chút dư vị ngọt ngào. Lúc này hộp thư kêu "tinh tinh" hai tiếng, một thông báo email nhảy ra, là Trang Hiểu Đóa gửi lời mời họp.
Cậu nhấn chấp nhận, kiểm tra danh sách người tham gia, đập vô mắt là một cái tên: Trình Nặc Văn.
Cảm giác hưng phấn tan thành mây khói.
Đinh Chiêu không tài nào nghĩ ra Trang Hiểu Đóa kéo theo Trình Nặc Văn để họp hành cái gì với mình. Trên đoạn đường ngắn ngủi đến phòng họp, trong lòng cậu đã diễn tới ba vở kịch, kết cục thay đổi xoành xoạch, diễn tới đoạn đang sướt mướt làm thủ tục thôi việc ở chỗ Phòng Nhân sự.
Bước chân vô phòng họp, khung cảnh còn đáng sợ hơn. Trình Nặc Văn đã ngồi đó, Trang Hiểu Đóa đứng sau lưng anh kéo rèm sáo, một loạt động tác phối hợp nhịp nhàng không một kẽ hở, cứ như thể sắp thẩm vấn phạm nhân, chỉ thiếu điều chiếu thẳng cái đèn bàn công suất lớn vô mặt Đinh Chiêu, khiến chân cậu run cầm cập.
"Ngồi đi, Tiểu Chiêu," kéo rèm xong, Trang Hiểu Đóa mỉm cười nói với cậu, "Có phải gọi cậu vô để phạt đứng đâu."
Đinh Chiêu ngồi xuống, tay đặt lên đầu gối, ngoan ngoãn hết mức có thể.
Phòng họp không chỉ có ba người bọn họ, mà còn có một "cái đầu lớn" được bao bọc bởi màu hồng. Đó là một chuyên viên quản lý khách hàng cấp cao khác dưới trướng Trang Hiểu Đóa, thường ngày rất thích đội mũ len màu sáng. Vì chu vi vòng đầu "vĩ đại" nên trong công ty được đặt biệt danh là Đại Đầu.
Đại Đầu đang gõ chữ thoăn thoắt, thấy Đinh Chiêu đến thì gật đầu chào hỏi, rồi lại tiếp tục gõ bàn phím. Ngồi bên cạnh là Trình Nặc Văn đang dùng tay xoa thái dương, trông tâm trạng không được tốt cho lắm.
Ở khoảng cách gần, Đinh Chiêu phát hiện trong vẻ không vui của Trình Nặc Văn có chút mệt mỏi. Không phải giận dữ, mà là mệt, mệt mỏi từ trong tâm. Nhận thấy Đinh Chiêu đang quan sát mình, Trình Nặc Văn lập tức điều chỉnh biểu cảm, ra hiệu cho Trang Hiểu Đóa bắt đầu.
"Hôm qua tôi và Nate đã đi họp bên phía Mingshi - cậu biết Mingshi chứ?" Trang Hiểu Đóa hỏi.
Một thương hiệu chăm sóc da cao cấp dành cho nam giới của châu Âu, Đinh Chiêu biết. Lúc xem danh mục thương hiệu của công ty, cậu từng xem qua tài liệu của nhãn hàng này, thầm nghĩ việc nhiều thế này, ai làm người đó rụng tóc cho xem.
"Năm nay là kỷ niệm 10 năm của Mingshi, khách hàng dự định tung ra một chiến dịch quảng cáo lớn, ngân sách khoảng mười triệu tệ, cần phải đấu thầu . Sếp lớn rất coi trọng đơn hàng này, chúng ta nhất định phải dốc sức giành lấy."
Chuyện này liên quan gì đến mình ha? Đinh Chiêu vừa nghe vừa nghĩ, nhưng tin tốt là tạm thời cậu chưa có nguy cơ bị đuổi việc.
"Mingshi hiện tại do Đại Đầu phụ trách, cộng thêm việc đấu thầu nên nhân sự quản lý khách hàng không đủ. Vì vậy chúng tôi muốn đưa cậu vô nhóm Mingshi, cậu có đồng ý không?"
Trang Hiểu Đóa nắm giữ một nửa giang sơn của nhóm A. Tuyến công việc Mingshi này tuy là "máy hái tiền" nhưng nổi tiếng là nhịp độ nhanh, khối lượng công việc khổng lồ - ồ, hèn gì anh Đại Đầu kia phải đội mũ len, làm Mingshi thì đường chân tóc chắc cũng hơi...
Làm chân sai vặt một tháng trời, khó khăn lắm mới được tiếp xúc với nghiệp vụ chính, từ chối là chuyện không thể nào.
Đinh Chiêu tự an ủi mình: "Đã đến thì cứ yên tâm mà ở lại", phục tùng sự điều chuyển, phục tùng sự sắp xếp. Công việc trước đây cậu chẳng phải cũng trụ được đó sao? Ở CO2 ít ra còn có phụ cấp tăng ca, thanh toán tiền ăn và đi lại, đúng là sự nhân văn kiểu tư bản.
"Tôi không có vấn đề gì, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!" Cậu giả vờ vui mừng, lúc trả lời Trang Hiểu Đóa còn giơ tay làm động tác "Fighting".
Đại Đầu đang gõ máy dừng lại, nhìn cậu như nhìn đứa con trai ngốc nghếch không biết cầu tiến của mình.
"Vậy thì tốt, trong tay tôi còn có những nhãn hàng khác phải lo, cộng thêm quy mô dự án lần này rất lớn, nên nửa cuối năm nay người phụ trách tổng của nhóm Mingshi là Nate. Cậu và Đại Đầu sẽ báo cáo trực tiếp cho anh ấy."
Nói đến đây, Trang Hiểu Đóa cố tình dừng lại một chút, nụ cười xinh đẹp mang theo chút kinh dị: "Cơ hội tốt để học hỏi đấy nha, Nate hiếm khi trực tiếp dắt tay chuyên viên quản lý khách hàng mới đâu."
Mấy câu nói này ném xuống khiến Đinh Chiêu hoa mắt chóng mặt. Trình Nặc Văn đường đường là sếp lớn nhóm A, chẳng phải nên ngồi trên cao nhận sự sùng bái sao? Sao lại tự hạ mình xuống trực tiếp dẫn dắt nhóm?
Hơn nữa sắp xếp như vậy, chẳng phải Trình Nặc Văn sẽ thay thế Trang Hiểu Đóa làm lãnh đạo trực tiếp của cậu sao? Dự án Mingshi kéo dài ít nhất ba tháng, nếu không có gì thay đổi, lúc đó việc đánh giá thử việc của cậu chắc chắn cũng do Trình Nặc Văn thực hiện.
Ác mộng! Địa ngục trần gian! Đinh Chiêu nhìn qua khe tóc, "Ma Vương" không nói lời nào, đang dùng đôi mắt như nhìn thấu tâm can kia chuẩn bị đồ sát cậu một cách chính xác.
Chết chắc rồi, Đinh Chiêu chỉ đành cắn răng nói: "Sau này phiền anh - à là sau này làm phiền anh rồi! Làm phiền anh rồi!"
Cậu đứng dậy cúi người chào một cái, hai cái, thành công thực hiện cái thứ ba trước khi sếp mới giơ tay lên.
Trình Nặc Văn ngăn cậu lại, bảo cậu ngồi hẳn hoi: "Cậu hãy nói sơ qua ở công ty trước cậu từng phụ trách những dự án nào."
"Dạ, dạ... cái đó, khách hàng em phục vụ hơi tạp... đa dạng. Sữa bột, kem chống nắng, bất động sản đều từng làm qua. Loại hình dự án cũng hơi loạn... phong phú, lúc sự kiện thiếu người em còn giúp đi phát quà tặng,"
"Được rồi, tôi nắm được rồi." Trình Nặc Văn giơ tay ra hiệu cho cậu im lặng.
Chỉ trong vòng một tháng, Đinh Chiêu đã tai nghe mắt thấy, biết rằng những gì đồng nghiệp xử lý không phải là chiến lược marketing triệu đô thì cũng là những buổi quay quảng cáo với ngôi sao hàng đầu. Những kinh nghiệm làm việc kiểu "múa rìu qua mắt thợ" của cậu đem vô CO2 thực sự không đáng nhắc tới.
Đại Đầu vốn đang xem kịch không nhịn được mà hừ hừ cười hai tiếng. Trình Nặc Văn nghe thấy, lập tức chuyển hướng tấn công, bảo đối phương báo cáo tiến độ hiện tại của Mingshi.
Dù sao cũng là chuyên viên quản lý khách hàng cấp cao đã vô nghề hơn hai năm, tư duy của Đại Đầu rất rõ ràng, chỉ vài câu đã giải thích xong tình hình của Mingshi. Trình Nặc Văn suy nghĩ vài giây, liếc mắt một cái, tóm gọn Đinh Chiêu đang co ro ở đó.
"Cậu dắt cậu ta đi qua một lượt tình hình của Mingshi, làm một buổi đào tạo đơn giản đi," anh dặn dò Đại Đầu, "Lần này thời gian gấp rút, cậu ta vô chủ yếu là giúp cậu gánh vác các đầu việc hợp đồng khung*, để cậu có thời gian làm đấu thầu . Tuần này cậu cứ chọn những nội dung đơn giản cho cậu ta làm quen trước, nhanh chóng bắt nhịp làm cho thục đã rồi tính."
“Dạ, không vấn đề gì."
"Các chi tiết khác cậu chịu trách nhiệm kiểm soát chất lượng, chỗ nào không chắc thì tìm tôi kịp thời. Sau này nhóm báo cáo qua email mỗi ngày một lần, tôi không có ở đây thì liên lạc qua điện thoại."
"Rõ."
Hai người nói đi đáp lại, Đinh Chiêu hoàn toàn không chen vô được lời nào. Trình Nặc Văn làm việc cầu thị hiệu quả, rất nhanh đã kết thúc cuộc họp, rõ ràng là còn nhiều việc phải bận nên anh bước ra ngoài mà không hề ngoái đầu lại.
Chẳng tới mười lăm phút, tin tức Trình Nặc Văn trực tiếp cầm quân nhóm Mingshi đã lan truyền khắp nhóm khách hàng.
Mọi người ban đầu không hiểu: Lên chức Giám Đốc quản lý khách hàng hai năm rồi, dưới trướng Trình Nặc Văn có bao nhiêu mãnh tướng, không thiếu những quản lý khách hàng dày dạn kinh nghiệm và cực kỳ giỏi chiến đấu như Trang Hiểu Đóa, sao lại cần anh đích thân ra tay?
Vừa dò hỏi thì mới biết, ngân sách đấu thầu nửa cuối năm của Mingshi đã vượt quá mười triệu tệ, ai nấy đều vỡ lẽ. Thảo nào! Muốn "nuốt" trôi miếng bánh này thì phải có Nate ra mặt mới chắc ăn. Mọi người quay đầu nhìn chằm chằm Đinh Chiêu, nhìn từ trái sang phải ba vòng, cuối cùng nói một câu đầy ẩn ý: "Cố lên nha."
Hàm ý thương hại cực kỳ nồng đậm. Đại Đầu - người sắp trở thành cộng sự của Đinh Chiêu - quan sát mái tóc vẫn còn khá dày của cậu, an ủi: "Kiểu đầu của cậu trông cũng khá hợp để đội mũ đó."
Đinh Chiêu dở khóc dở cười, dự định lát nữa về sẽ lên mạng mua ngay hai hộp mè đen.
Mặc dù đều là làm chân sai vặt cho người ta, nhưng làm việc cho Trình Nặc Văn tuyệt đối không phải nhiệm vụ dễ dàng. Quay lại chỗ ngồi, hộp thư của Đinh Chiêu lại có thông báo: một thư thông báo thay đổi, Trang Hiểu Đóa đã chuyển tên cậu từ dưới tên cô ấy sang dưới tên của Trình Nặc Văn trong sơ đồ cơ cấu nhóm.
Mọi thứ đã trở thành sự thật định sẵn. Gavin cũng nhận được tin, có lẽ cảm thấy cậu bay khỏi tầm tay mình nên có phần nghiến răng nghiến lợi, cố ý mỉa mai Đinh Chiêu, một câu "bay lên cành cao hóa phượng hoàng", hai câu "đi theo đại ca kiếm chác", phối hợp với tiếng hùa theo của đám thực thực sinh tạo thành một bản hợp xướng cao thấp.
Đinh Chiêu ánh mắt vô hồn, không phản ứng gì. Vừa hay Lại Thiến làm xong việc quay lại, Gavin nảy ra ý mới, sấn tới trước mặt Đinh Chiêu, nắm chặt lấy tay cậu: "Chúc mừng Tiểu Chiêu thăng chức nha."
"Thăng chức gì cơ?" Lại Thiến hỏi.
"Ái chà!" Gavin cười không tốt lành gì, nói Đinh Chiêu được Trình Nặc Văn đích thân chọn, sắp được làm dự án mười triệu tệ của Mingshi, tương lai rộng mở, so với việc phục vụ Bách Gia Lệ thì chỉ có hơn chứ không kém.
Lại Thiến nghe xong sắc mặt hơi đổi, đặt laptop xuống, hỏi Đinh Chiêu có muốn đi ăn trưa chung không.
..........
*Hợp đồng khung (dự án phí duy trì tháng/năm): chỉ các nội dung quảng cáo được xuất bản định kỳ trên nền tảng mạng xã hội của thương hiệu, chủ yếu là vận hành tài khoản xã hội, độ khó thấp, tính lặp lại cao. Khác với Campaign (chiến dịch quảng cáo: dự án marketing xoay quanh một chủ đề cụ thể trong một khoảng thời gian nhất định, quy mô lớn, tính sáng tạo cao). Đây là hai mô hình kinh doanh thường gặp ở các agency quảng cáo.