Giới quảng cáo Thượng Hải có một bí mật công khai: mở kho ứng dụng, gõ từ khóa "A little bit", bạn sẽ bước vô một thế giới hoàn toàn mới.
Ứng dụng cộng đồng này là trung tâm lưu chuyển những chuyện bát quái của ngành quảng cáo Thượng Hải. Ra mắt được hai năm, nó đã hình thành một mạng lưới ngầm của giới chuyên môn, phơi bày đủ mọi sắc thái sinh thái của đời sống quảng cáo.
Ứng dụng này chỉ có một chức năng duy nhất: đăng chủ đề và để lại lời nhắn thảo luận, hoàn toàn ẩn danh. Các chủ đề hiển thị dưới dạng bong bóng, nhấn vô sẽ thấy màn hình đầy bong bóng bay lượn, từ chuyện "cà phê hôm nay khó uống quá" cho đến "khách hàng của tôi là một tên ngốc", không thiếu thứ gì. Những chủ đề không quan tâm chỉ cần chạm nhẹ là vỡ, chìm xuống để những bong bóng mới nổi lên.
Gần đây, bong bóng thường xuyên bị đẩy lên top là một cuộc thảo luận về nhân viên mới, chủ thớt đặt câu hỏi: Lính mới chuyên viên quản lý khách hàng bốc thăm trúng ngay Sếp Giám Đốc quản lý khách hàng, không biết là phúc hay họa.
Đám đông ẩn danh để lại bình luận phía dưới, có người nói quản lý khách hàng này số hưởng, biết đâu đi theo sếp lớn lại đắc đạo thăng thiên: cũng có người nói vạn nhất gặp phải hạng "vô tích sự" thì theo đến tổng giám đốc cũng bằng thừa.
Thảo luận về sau đi chệch hướng, mọi người bắt đầu chia sẻ những chuyện thú vị hồi mới vô nghề, nội dung về "lính mới" nhanh chóng bị lật qua trang.
Thực tế lại không dễ trôi qua như vậy. Kể từ khi theo Trình Nặc Văn, mỗi ngày của Đinh Chiêu đều vô cùng "kịch tính".
Trong dự án Mingshi lần này, Trình Nặc Văn đích thân cầm lái. Tuy Đinh Chiêu thường xuyên đối ứng với Đại Đầu hơn, nhưng hầu hết các tài liệu đi qua tay cậu đều phải chuyển phát email cho Trình Nặc Văn. Ma quỷ ẩn giấu trong chi tiết, Trình Nặc Văn cực kỳ khắt khe với công việc. Vô dự án Mingshi được hai tuần, Đinh Chiêu đã thấu hiểu thế nào là "một đống hỗn độn".
Ngày nào cậu cũng bị Trình Nặc Văn oanh tạc, khi thì tên file không đúng chuẩn, lúc thì từ ngữ tiếng Anh không đủ trang trọng. Phòng họp nhỏ bên cạnh cây nước nóng lạnh của CO2 nghiễm nhiên trở thành địa điểm thường trực để Đinh Chiêu nhận "lễ rửa tội" từ cấp trên, cơ bản là mỗi ngày vô ba bận.
Chút vận may ít ỏi dường như đã cạn kiệt từ ngày bị Trang Hiểu Đóa nhét cho Trình Nặc Văn, đến hôm nay thì rơi xuống tận đáy: Sáng sớm vừa ra khỏi cửa, Đinh Chiêu phát hiện bị bạn cùng phòng khóa trái trong nhà. Gọi điện suốt hai tiếng mới tìm được thợ mở khóa, đến được công ty đã quá 12 giờ trưa, cuộc họp định kỳ Mingshi của Trình Nặc Văn đã họp xong từ tám đời.
Lúc giải thích nguyên do, lưỡi Đinh Chiêu líu lại, nghe qua cực kỳ thiếu thuyết phục. Trình Nặc Văn cũng chẳng nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt để "lăng trì". Anh dường như biết Đinh Chiêu sợ nhất là phải nhìn vô mắt mình, nên lần nào cũng dốc toàn lực, thiêu đốt trên người Đinh Chiêu không biết bao nhiêu lỗ nhỏ.
"Sau này nếu có việc đột xuất thì nhắn tin trước, đừng để mọi người phải ngồi không đợi cậu." Trình Nặc Văn ném lại câu đó rồi phẩy tay cho Đinh Chiêu lui ra.
Cậu “Dạ dạ dạ dạ" lủi ra khỏi phòng họp nhỏ. Vừa đúng giờ nghỉ trưa, Lại Thiến rủ đi ăn nhưng Đinh Chiêu không thấy đói, ngay cả món mì gạo Giang Tây 18 tệ cũng chẳng muốn ăn, đành mua tạm cái sandwich ở cửa hàng tiện lợi.
Vừa cắn được hai miếng, tin nhắn của Trình Nặc Văn lại "truy sát" tới: Bản báo giá thứ sáu Đinh Chiêu nộp hôm qua vì tính toán sai sót nên bị đối phương lạnh lùng ném trả, bắt làm lại.
Nhìn bảng Excel dài dằng dặc không thấy đáy, Đinh Chiêu dùng kế "hoãn binh", trốn vô nhà vệ sinh xem điện thoại. Trên màn hình, chú chó Golden to lớn trông cực kỳ ngốc nghếch đang há miệng chảy nước dãi với cậu.
Cảnh báo, hàm lượng lông xù đang bị thiếu hụt nghiêm trọng! Đinh Chiêu kéo quần lên, phi thẳng xuống lầu.
.
Tầng một tòa nhà Hằng Quang không chỉ có Starbucks mà còn có phòng bảo vệ. Chú Lưu bảo vệ ca ngày nhặt được một chú chó lang thang, đặt tên là Tiểu Hồng, lén nuôi trong phòng bảo vệ.
Chú ấy và Đinh Chiêu là đồng hương, vừa gặp mặt đã tuôn giọng quê, tự dưng nảy sinh vài phần thiện cảm. Đinh Chiêu thích chó, những lúc rảnh rỗi đồng nghiệp xuống lầu tụ tập hút thuốc thì cậu lẻn vô phòng bảo vệ "hít" chó, coi như một cách giải tỏa áp lực.
Tiểu Hồng là giống chó cỏ lai béc-giê, trên người chỉ có hai màu vàng và đen, gọi là Đại Vàng hay Đại Đen đều có lý, chẳng liên quan gì đến màu đỏ cả. Đinh Chiêu đoán chú Lưu đặt tên có ý đồ riêng, gọi là Tiểu Hồng là mong các quỹ đầu tư mình mua ngày nào cũng hiện sắc đỏ có lời.
Tiểu Hồng không hề "đỏ" chút nào là một cô nàng ngọt ngào, thường xuyên nằm ngửa bụng cho Đinh Chiêu xoa xoa. Có lúc Đinh Chiêu mang theo chút đồ ăn vặt, nó sẽ nhảy cẫng lên, chồm lên người cậu và chớp chớp đôi mắt to tròn.
Đinh Chiêu chơi đùa với nó, tiện tay lướt điện thoại cho Tiểu Hồng xem hình đẹp của chú chó Golden nhà mình. Đinh Đinh Xe là do một tay cậu nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, dù đã bước sang tuổi trung niên nhưng trong mắt Đinh Chiêu vẫn đáng yêu như lúc mới bế về nhà.
"Đây là hình mẹ tao mới gửi, thấy sao, đẹp trai không? Nếu Đinh Đinh Xe trẻ lại vài tuổi, tôi đã giới thiệu cho mày làm quen rồi."
Cậu tiếp tục lầm bầm với Tiểu Hồng vài chuyện không thể nói ở công ty, phần lớn đều liên quan đến Trình Nặc Văn. Nói nhiều nhất là Trình Nặc Văn hung dữ chết đi được, nếu đặt vô thời cổ đại làm hoàng đế, chắc chắn sẽ là một vị bạo chúa chỉ biết làm việc mà không yêu dân.
Chú chó ngây thơ vô số tội, nằm trong lòng Đinh Chiêu vui vẻ gặm đồ ăn vặt. Chú Lưu từ phòng bảo vệ gọi mấy lần "về nhà thôi", nó mới lưu luyến nhảy khỏi lòng Đinh Chiêu, cứ đi một bước lại quay đầu lại nhìn miếng thịt khô.
.
Sau khi "hít" chó xong, tâm trạng Đinh Chiêu hồi phục đôi chút, quay lại chỗ ngồi tiếp tục chiến đấu. Hiếm khi thấy sóng yên biển lặng, cho đến tận ba giờ chiều, nhóm làm việc Mingshi bỗng có người lên tiếng.
Dù ngày đầu tiên có làm khó Đinh Chiêu, nhưng công phu dưỡng tính của Kenny cực tốt. Khoảng thời gian này trao đổi với Đinh Chiêu trong nhóm, anh ta cứ như người không có lỗi lầm gì, thái độ ôn hòa, giọng điệu nũng nịu.
Anh ta gửi tin nhắn vô nhóm lớn, bày tỏ sự không hài lòng với bài viết WeChat tuần này, nói rằng xem đi xem lại vẫn thấy văn bản không đủ "cao cấp", hy vọng có thể đưa ra một phiên bản mới.
Ngày đăng bài dự kiến là thứ Sáu, tức là tối nay. Phiên bản văn bản này đã sửa đến ba lần, rõ ràng trước đó đã xác nhận, thiết kế cũng sắp làm xong, việc đập đi làm lại rõ ràng là không thực tế.
Đinh Chiêu nỗ lực thương lượng vài hiệp, Kenny trong nhóm lớn thì yếu đuối mong manh, nói "Ái chà tôi đây cũng là vì muốn có hiệu quả tốt hơn thôi mà". Quay đầu lại nhắn tin riêng cho Đinh Chiêu, hỏi cậu tại sao cứ thoái thác, sửa có vài câu cũng không xong, CO2 bây giờ toàn hạng "cáo già" thế à.
Câu chuyện đã nâng tầm lên mức công ty, Đinh Chiêu không chịu nhiệt nổi nữa, lặng lẽ đi hỏi Copywriter của Mingshi xem có thể chỉnh sửa một chút không.
Hợp tác được hai tuần, từ thiết kế đến viết lách, các đồng nghiệp Sáng tạo đã quá hiểu tư duy "nịnh bợ" của Đinh Chiêu nên cực kỳ chán ghét cậu, họ quăng thẳng hai chữ: "Không sửa."
Đinh Chiêu không dừng lại, đi xin lỗi Kenny, nói rằng thời gian không kịp, nếu sửa nữa hôm nay có lẽ không đăng được.
Kenny thông qua hộp thư nhắn tin riêng điên cuồng công kích, Đinh Chiêu thu nhỏ cửa sổ lại vì sợ nhìn thêm sẽ bị đau tim. Cậu lại đi cầu xin Copywriter, nói hết lời hay ý đẹp, đối phương cuối cùng cũng phối hợp sửa cho vài từ.
Đinh Chiêu gửi cho Kenny xác nhận. Kenny chỉ chờ có thế, lập tức gửi qua một tràng ý kiến sửa đổi lỉnh kỉnh. Phần lớn đều rất vô thưởng vô phạt, nhưng Đinh Chiêu vì sợ vị "đại ca" này lại nổi giận nên đã chuyển ý kiến cho Copywriter.
Mười mấy giây sau, từ nhóm Sáng tạo bùng nổ một tiếng "Cái đệch!" cực lớn.
Cách nửa cái văn phòng Đinh Chiêu cũng nghe thấy Copywriter đang chửi đổng, từ ngữ vô cùng sắc bén. Cậu vùi đầu thật thấp, trốn sau tóc mái, giả vờ như không nghe thấy.
Đúng lúc Trình Nặc Văn đang ở nhóm Sáng tạo nói chuyện với Giám Đốc Sáng Tạo, nghe thấy tiếng vang trời lở đất đó liền hiểu ngay Đinh Chiêu lại gây rắc rối. Anh bước tới hỏi có chuyện gì, Copywriter bên Mingshi đang bừng bừng lửa giận, nói: "Nhóm khách hàng A làm việc kiểu gì vậy? Văn bản đã chốt xong từ hai ngày trước giờ bắt viết lại toàn bộ. Không có năng lực kiểm soát khách hàng, nhưng lại rất giỏi bóc lột chúng tôi nhỉ?"
Vừa nói được vài câu, phát hiện người đến là Trình Nặc Văn, sau khi giải thích xong đầu đuôi vẫn không nguôi giận, anh ta chỉ tay về phía Đinh Chiêu phàn nàn: "Mingshi mấy tháng trước còn yên ổn, giờ đổi quản lý khách hàng một cái là ngày nào cũng làm trò. Chúng tôi cũng muốn phối hợp, nhưng khối lượng công việc lù lù ra đó, không chỉ nhóm A của các anh, mà đống việc bên nhóm B đè xuống cũng cần phải tiêu hóa. Làm ơn bảo 'cậu em nhỏ' của anh chuyên nghiệp một chút, đừng có lúc nào cũng bắt chúng tôi 'giẫm phải cứt' được không?"
Dân Sáng tạo của CO2 từ trước đến nay luôn mạnh thế, đối mặt với Giám Đốc quản lý khách hàng như Trình Nặc Văn cũng khiếu nại trực tiếp, lời lẽ đầy gai góc. Trình Nặc Văn nghe xong, sắc mặt đã chuyển từ nhiều mây sang u ám. Nhưng Đinh Chiêu là người dưới trướng mình, lỗi lầm tính cho cậu, anh liền nói: "Xin lỗi vì đã gây rắc rối cho các cậu. Bây giờ tôi sẽ đi trao đổi với khách hàng xem điều chỉnh thế nào."
Thấy Trình Nặc Văn không tìm cớ thoái thác, Copywriter cũng không nỡ gắt gỏng với anh nữa, giọng điệu dịu lại: "Vừa nãy tôi hơi nóng nảy nên lời nói không được lọt tai cho lắm, Nate, anh đừng để bụng nha."
Trình Nặc Văn bảo không sao, là bên anh xử lý không tốt, đừng vội, hai mươi phút sau sẽ có câu trả lời.
Giám Đốc quản lý khách hàng đã đích thân ra mặt, Copywriter tạm thời tắt lửa. Trình Nặc Văn dùng tiếng Anh đối đầu một cách lịch sự với Kenny trong nhóm lớn, đồng thời liên hệ Giám đốc Mingshi - người rất hiếm khi lên tiếng trong nhóm - hỏi xem ông ấy có ý kiến sửa đổi nào khác không, muốn sửa thì sửa một thể.
Vị người Pháp kia không hiểu, cũng chẳng muốn xen vô, chỉ nói giao cho Kenny quyết định, nhưng đồ thì tối nay phải đăng.
Trình Nặc Văn kẻ đấm người xoa, hai bên đồng ý mỗi người lùi một bước. Copywriter sửa lại mấy cái tiêu đề phụ gửi qua, Kenny cũng không làm khó thêm. Sau khi bài viết lên sóng đúng hạn, anh ta còn chia sẻ vô nhóm, thong thả nói: "Vất vả cho mọi người rồi, hiệu quả khá tốt đó."
Sau một vòng, chỉ có Đinh Chiêu là bia đỡ đạn, nhận về một phiếu khiếu nại. Thời gian qua, chỉ riêng email khiếu nại cậu đã nhận không dưới năm bức. Dân Sáng tạo rất táo bạo, khiếu nại cho Trình Nặc Văn nhất định phải chuyển phát email cho cậu một bản.
Mạng lưới tình báo của Lại Thiến cũng cho biết, trong nhóm Sáng tạo đang lưu truyền vài biệt danh của Đinh Chiêu, cụ thể không hình dung nữa, tóm lại là không hay ho gì.
Đinh Chiêu hiểu rõ hậu quả của việc làm rạn nứt mối quan hệ với bên Sáng tạo. Một quản lý khách hàng không ai muốn hợp tác cùng thì chỉ là một vị tướng không quân, sớm muộn cũng tiêu đời. Cậu cắn răng, quyết định một lần nữa hy sinh túi tiền, mời bên Sáng tạo uống trà chiều.
Để tránh bên trọng bên khinh, mỗi lần mời đều phải mời cả nhóm. Một ly nước mới của nhãn hiệu H trà có giá 30 tệ, số lượng Copywriter thì đông như một đội bóng. Đinh Chiêu xách túi đồ ăn mà lòng đau như cắt, nhưng đến nhóm Sáng tạo lại tươi cười rạng rỡ, nói: "Mọi người vừa nãy vất vả rồi, mọi người nghỉ ngơi chút, uống chút gì đi."
Mấy Copywriter chẳng buồn nhìn cậu lấy một cái. Đinh Chiêu chỉ đành đặt túi đồ lên góc bàn rồi lủi về chỗ ngồi quan sát.
Mười mấy phút trôi qua, vẫn không có ai đến lấy.
Cậu đang xót tiền thì đột nhiên từ trong góc có một người lao ra, thản nhiên mở túi lấy đồ uống. Mái tóc vàng nhạt ngang vai cực kỳ bắt mắt, chính là Copywriter kỳ cựu Hách Tư Gia mà Đại Đầu đã giới thiệu trước đó.
Trước đây Đinh Chiêu gửi trà chiều đến nhóm văn bản, người khác không chạm vô, nhưng anh ta nhất định sẽ uống, còn chuyên chọn ly có độ đường cao nhất.
Đinh Chiêu nhớ Đại Đầu từng nói Hách Tư Gia vì tính cách mà tỷ lệ bị khiếu nại trong công ty luôn cao ngất ngưởng, ban đầu còn tưởng anh ta và mình có sự đồng cảm, cảm động nói: "Cám ơn anh đã ủng hộ."
Hách Tư Gia nhìn cậu hai cái, vừa mút đồ uống Đinh Chiêu mua vừa lạnh lùng hỏi: "Cậu là vị nào vậy?"
Anh là mèo đấy à! Đinh Chiêu đau lòng, nhưng sau này khi mua đồ uống cho nhóm văn bản, cậu luôn đặc biệt đặt một ly toàn đường cho Hách Tư Gia. Lâu dần hình thành một kiểu ăn ý ngầm, mặc dù đối phương vẫn chưa nhớ nổi tên cậu.
Lại Thiến không ưa hành động nịnh bợ của Đinh Chiêu, bảo cậu hãy dồn sức vô việc đối ứng với khách hàng, dùng nhiều kỹ xảo hơn một chút chẳng phải sẽ miễn được những rắc rối khi giao tiếp nội bộ sao.
Đinh Chiêu không cãi lại được, đành im lặng vùi đầu viết email báo cáo hằng tuần cho Trình Nặc Văn.
Nhóm làm việc lại bắt đầu "tinh tinh tinh", Kenny âm hồn bất tán.
Thứ Sáu sắp tan làm rồi, đừng có gây chuyện mà. Đinh Chiêu lẩm bẩm "trời đất linh thiêng", mở hộp thoại ra, may mắn là Kenny chỉ bảo cậu gửi gấp một bản báo giá đặt phương tiện truyền thông cho quý tới.
Bản tài liệu này sửa đến lần thứ bảy mới qua được cửa Trình Nặc Văn. Đinh Chiêu vừa viết báo cáo tuần, vừa tìm bản cuối cùng trên mặt bàn lộn xộn. Trong lòng đang bực bội nên tìm thấy xong cậu cũng chẳng xem kỹ, ném thẳng vô nhóm làm việc.
Tiếp tục viết email, gõ được vài chữ, Đinh Chiêu chợt khựng lại, ngay sau đó mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Khi vận đen đã đến thì cũng giống như mùa mưa dầm ở Thượng Hải, sẽ không kết thúc dễ dàng: Cậu vừa lỡ tay gửi bản nội bộ có kèm giá vốn cho khách hàng rồi.