Tám giờ sáng, chuông báo thức reo, Đinh Chiêu đang đánh răng. Nệm trong phòng khách nhà Trình Nặc Văn mềm như một đám mây, đêm qua cậu vừa chạm giường đã ngủ thiếp đi, có được giấc ngủ ngon lành đầu tiên sau bao nhiêu ngày.
Điện thoại đang mở ứng dụng âm nhạc, Đinh Chiêu tâm trạng thoải mái, vừa làm vừa hát theo. Nhà Trình Nặc Văn có hai phòng vệ sinh, một cái ở trong phòng ngủ chính của anh, cái bên ngoài ít dùng nên coi như cho cậu hưởng lợi.
Phòng khách mà Trình Nặc Văn cho cậu ở không lớn lắm, nhưng hướng nam, nội thất cũng rất đầy đủ. Đinh Chiêu vô cùng hài lòng với điều này, dù sao đối phương cũng chỉ lấy cậu có hai ngàn tệ tiền thuê.
Vị cấp trên này vốn lý tính và tỉ mỉ, làm bất cứ việc gì cũng chú trọng tinh thần hợp đồng. Trước khi dọn vô, anh đã ước pháp tam chương với Đinh Chiêu:
Trừ phòng ngủ chính không được vô, các khu vực công cộng khác đều có thể dùng, nhưng phải đảm bảo ngăn nắp sạch sẽ.
Nhanh chóng dạy dỗ Xá Xíu. Những lúc anh không tiện, việc cho ăn, dắt chó đi dạo, dọn chuồng chó, Đinh Chiêu bắt buộc phải giúp đỡ.
Điều quan trọng nhất: Tuyệt đối không được dẫn bất kỳ ai về nhà, càng không được tiết lộ sự thật hai người đang sống chung. Ngoài ra, Trình Nặc Văn bổ sung, thỉnh thoảng anh sẽ dẫn người về, Đinh Chiêu không được tò mò, bắt buộc phải ở yên trong phòng. Xác định làm được ba điều trên thì họ có thể ký hợp đồng.
Trình Nặc Văn đã quen ra lệnh, nói gì cũng là "bắt buộc, bắt buộc", lại còn lén nhét thêm bao nhiêu mục vô điều thứ ba. Đinh Chiêu cũng không phản đối, giải quyết được việc gấp trước mắt thì đừng nói ba điều, ba mươi điều cậu cũng đồng ý.
Tiền thuê mỗi tháng hai ngàn, đặt cọc một tháng trả ba tháng, hợp đồng ký sáu tháng. Trình Nặc Văn nhắc nhở Đinh Chiêu: "Thời gian này đừng quên tìm chỗ ở tiếp theo, dù sao cậu cũng chỉ là,"
"Là ở tạm. Tôi hiểu mà, tôi hiểu mà." Đinh Chiêu vội vàng gật đầu.
Hai người chính thức xác lập quan hệ thuê nhà.
Cửa phòng ngủ chính ở cuối hành lang mở ra một khe nhỏ, Xá Xíu và Đinh Chiêu vừa vệ sinh xong chạm mặt nhau. Thấy vị "giáo quan", chú chó nhỏ trượt chân, suýt nữa thì ngã nhào.
Beagle trấn tĩnh lại, trước tiên quay tại chỗ hai vòng để làm đối phương lờ đờ, rồi sủa: Gâu gâu!
Đinh Chiêu nhìn Xá Xíu vừa quay vòng vừa lắc đầu, nhất quyết không chạy về phía mình, là hiểu nó có chút kiêng dè mình. Cậu khoanh tay trước ngực, đứng im xem Xá Xíu biểu diễn.
Sau cánh cửa phòng ngủ chính thò ra một bàn tay, vẫy vẫy Đinh Chiêu: "Cậu dắt nó xuống dưới chạy bộ đi."
Giọng Trình Nặc Văn rất ngái ngủ, chắc là vẫn chưa tỉnh hẳn. Đinh Chiêu nghe lời, khoác cái áo khoác đi ra cửa, lắc lắc sợi dây dắt chó đặt trên tủ giày ở lối vô.
Chú Beagle phát điên, không còn giữ khoảng cách với Đinh Chiêu nữa, lao vút 50 mét tới trước mặt cậu.
Trình Nặc Văn trăm công nghìn việc, chắc chẳng có thời gian dắt chó đi dạo nên toàn nhốt trong nhà. Xá Xíu vừa ra khỏi cửa là lập tức bật chế độ "cuồng bạo", từ lúc vô thang máy đã nhảy lên nhảy xuống.
Giữa chừng có người vô, nó càng hăng máu, vừa lao về phía trước vừa gầm gừ trong cổ họng.
Đinh Chiêu giật dây dắt chó: "Mày mà còn phát ra tiếng nào nữa là tao lôi lên lầu ngay đó."
Cậu nghiêm khắc chỉ vô mũi Xá Xíu: "Ngồi hẳn hoi."
Xấu xa! Chưa có ai dám đối xử nghiêm khắc với mình hai ngày liên tiếp như vầy hết! Xá Xíu nén một bụng tức giận, nhưng đọc được sự nghiêm túc từ biểu cảm của Đinh Chiêu, để được đi chơi, nó quyết định giả vờ nghe lời, cái mông nhỏ hạ thấp xuống: ngồi rồi nha.
Người phụ nữ đi cùng thang máy cười bảo: "Chó nhà cháu ngoan vậy ha."
Đinh Chiêu chỉ có một "đứa con" ở quê, bèn vội nói: "Dạ không phải của cháu, của người khác, cháu dắt hộ thôi, nó chẳng ngoan chút nào đâu."
Nghe thấy Đinh Chiêu nói xấu mình, Xá Xíu hừ hừ hai tiếng bày tỏ sự bất mãn. Beagle tuy bên trong thì hư hỏng nhưng ngoại hình lại xinh đẹp, cực kỳ dễ đánh lừa người khác. Người phụ nữ kia thích chó con, cười híp mắt khen Xá Xíu suốt dọc đường, trước khi ra khỏi thang máy còn lưu luyến chào tạm biệt nó.
Xá Xíu đắc ý: Gâu.
Cái mông lập tức ăn ngay một cú đá.
Đinh Chiêu vốn luôn dịu dàng với chó, nhưng cũng hiểu rõ có những chú chó cần phải được huấn luyện. Đinh Đinh Xe lúc mới bế về nhà, độ phá phách so với Xá Xíu chỉ có hơn chứ không kém. Cậu đã thử nhiều cách, cuối cùng vẫn phải quay về phương châm nguyên thủy: không nghe lời thì đánh, ra tay có tác dụng hơn ra miệng.
Trình Nặc Văn thì khác. Anh đối xử với chó khoan dung hơn với người. Bất kể là giống chó nào, anh cũng sẵn lòng dành cho nó một chút yêu thương, và phần lớn nhất dành cho Xá Xíu. Hôm qua Đinh Chiêu kiểm tra thức ăn và đồ dùng thú cưng, toàn là loại đắt nhất, xịn nhất, riêng đồ chơi đã có cả một giỏ lớn. Quan sát thói quen của Xá Xíu, cũng có thể thấy Trình Nặc Văn bình thường không nỡ đánh mắng nó, ngay cả đi ngủ cũng cho phép vô phòng leo lên giường.
Việc uốn nắn hành vi xấu là vô cùng cấp bách. Hợp đồng thuê nhà của Đinh Chiêu với Trình Nặc Văn có một điều khoản: nếu cậu không có khả năng dạy bảo Xá Xíu, vị cấp trên này đuổi cậu đi cũng chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Trước khi ra khỏi tòa chung cư, Đinh Chiêu ngồi xuống nhìn thẳng vô Xá Xíu: "Nghe cho rõ đây, mày ngoan một chút thì ngày tháng của tao cũng dễ thở hơn một chút. Tao dễ thở thì mày cũng dễ thở, biết chưa?"
Chú chó nhỏ làm sao hiểu được những toan tính của con người, chỉ thấy giọng Đinh Chiêu dịu lại, tưởng cậu đang khẩn cầu mình, lập tức vênh váo, cái miệng nhỏ há ra.
Đinh Chiêu bóp mỏ nó lại. Còn phải dạy dỗ nhiều.
Khu chung cư cao cấp mà Trình Nặc Văn ở có rất nhiều người nuôi chó, đủ mọi chủng loại, thỏa mãn tối đa nhu cầu "hít chó" của Đinh Chiêu. Dắt bộ đến gần chín giờ, cậu vã mồ hôi hột, thấy thời gian đã không ít, bèn kéo Xá Xíu quay về.
Beagle không chịu, khó khăn lắm mới được ra cửa nên còn muốn quậy thêm lát nữa. Đinh Chiêu cố gắng nói lý lẽ với nó nhưng vô ích, bèn "thượng cẳng chân hạ cẳng tay", Xá Xíu ăn một trận đòn như ý muốn nên không dám làm loạn nữa.
.
Về đến nhà thấy Trình Nặc Văn đã dậy, đang đứng ngoài ban công hút thuốc. Nắng sớm cực kỳ đẹp, phủ lên người anh một lớp ánh vàng, bộ vest ba mảnh chỉnh tề như mọi khi vẫn thấy ở văn phòng.
Đinh Chiêu tháo dây dắt chó, lấy chén ăn ra đổ thức ăn theo định lượng của chó con. Xá Xíu thấy đến giờ ăn là lao vô gặm. Đinh Chiêu nhanh tay lẹ mắt đậy chén lại, kêu Xá Xíu ngồi xuống, ngồi không đẹp thì không có cơm ăn.
Xá Xíu rên hừ hừ sủa váng lên, chạy vòng quanh Đinh Chiêu. Thấy Đinh Chiêu nhất quyết không buông tay, nó cuống lên, há miệng định cắn.
Thói quen thực sự quá tệ.
Đinh Chiêu đẩy chén ăn ra xa, túm tai chú Beagle lôi vô góc cho một trận "giáo dục bằng yêu thương". Kết thúc, Xá Xíu cụp đuôi, mắt ướt nhòe quay lại, đứng trước chén ăn đầy do dự, không ngừng nhìn lén Đinh Chiêu, dường như đang chờ sự cho phép của cậu.
"Ngoan, ăn đi."
Nhận được chỉ thị, Xá Xíu lập tức vùi đầu vô chén, chỉ vài phút đã quét sạch sành sanh như gió cuốn mây tan. Ăn xong nó ngoáy tít cái mông nhỏ chạy ra ban công tìm Trình Nặc Văn.
Sáng nay bị ức hiếp rồi, giờ phải tìm ba ba ôm ôm. Đinh Chiêu nhìn nó, cạn lời, cái thứ nhỏ bé này cũng biết làm nũng quá.
Trình Nặc Văn dập thuốc, cũng chẳng ngại phiền phức, cởi áo vest vắt lên sofa rồi bế Xá Xíu lên, mặc cho nó lăn lộn trong lòng mình.
"Sáng nay dắt nó đi sao rồi?" Anh hỏi Đinh Chiêu.
"Giải quyết 'nặng nhẹ' xong cả rồi, đường tiêu hóa khá bình thường. Trừ việc nó đuổi theo ba con chó, sủa năm người, chui vô bụi cỏ tám lần thì tổng thể cũng ổn."
À phải rồi, Đinh Chiêu nhắc nhở Trình Nặc Văn: "Anh đừng để nó ở gần mấy con chó nhỏ lâu quá. Hôm nay gặp một con Chihuahua trong khu mình, nó sủa suýt chút nữa làm bảo vệ phải chạy lại đó."
Trình Nặc Văn nhíu mày. Trước đây anh không dắt Xá Xíu đến chỗ đông người vì sợ không kiểm soát nổi. Đinh Chiêu nghe xong, chỉ ra hành vi sai lầm của anh, bảo Xá Xíu nửa tuổi rồi, đúng là cái tuổi cần được xã hội hóa, việc cho nó giao lưu với những chú chó khác là cần thiết, không thể vì không quản được mà không làm.
Hiếm khi bị phê bình, Trình Nặc Văn vẻ mặt không mấy vui vẻ, nhấc bổng Xá Xíu lên trước mặt nói nhỏ. Đinh Chiêu ghé tai nghe, anh vậy mà đang hỏi Xá Xíu là "đứa nào bắt nạt bảo bối đáng yêu nhà mình".
"... Tôi nói nghiêm túc đó, anh không được quá nuông chiều nó."
Sự chiều chuộng thái quá không dạy ra được một chú chó nghe lời. Đinh Chiêu nhấn mạnh lần nữa. Việc thiết lập uy quyền trước mặt chú chó là vô cùng quan trọng, đặc biệt là với loại đầy thói hư tật xấu như Xá Xíu, cần phải bỏ nhiều công sức để uốn nắn. Trình Nặc Văn tốt với nó, nó biết, nhưng nó càng phải hiểu rằng nó không được dựa vô sự yêu thương của con người mà vô pháp vô thiên.
"Giáo sư Đinh" bàn về triết lý giáo dục thì không có hồi kết. Trình Nặc Văn bề ngoài tỏ vẻ thờ ơ nhưng trong lòng thầm ghi nhớ. Anh hiểu rất rõ, Xá Xíu thành ra thế này lỗi của anh là lớn nhất. Hồi đó chú Beagle nhà bạn đẻ một lứa, chỉ còn lại Xá Xíu không ai nhận nuôi. Nó sinh ra bé nhất, màu lông cũng rất tạp. Lúc Trình Nặc Văn đến xem, nó nằm bẹp dí bên cạnh mẹ để bú sữa, bú hai cái bị sặc, rên hừ hừ khóc như trẻ con.
Cảnh tượng đó đã khơi gợi lại những ký ức tuổi thơ không mấy vui vẻ của Trình Nặc Văn, thế nên mặc kệ lời khuyên ngăn hết lời của bạn bè, "Làm dân quảng cáo mà nuôi Beagle, cậu điên rồi à?", anh nói: "Con này để tôi, tôi nuôi."
.
Chú Beagle chạy một vòng bên ngoài đã tiêu hết sức lực, trong lòng Trình Nặc Văn quậy phá chưa đầy vài phút đã nheo mắt ngủ gật. Đinh Chiêu thấy vậy bèn vội làm thủ thế, ra hiệu bảo Trình Nặc Văn giao con chó cho mình.
Cậu nhốt Xá Xíu vô chuồng, lót tã giấy, cài đặt máy cho ăn tự động: "Hôm nay anh có tăng ca không?"
Trình Nặc Văn mặc lại áo vest: "Chưa biết được."
"Vậy để tôi về dắt Xá Xíu đi dạo giúp anh nha?" Đinh Chiêu mừng rỡ, tranh thủ cơ hội xin về sớm.
Trình Nặc Văn nghe ra cái bàn tính nhỏ của cậu: "Cậu cứ làm xong hết việc cần làm đi đã rồi tính."
Đinh Chiêu cụp tai xuống, khoác ba lô theo Trình Nặc Văn ra cửa. Hai người vô thang máy, Trình Nặc Văn quen tay nhấn tầng B1 xuống hầm xe. Anh thấy Đinh Chiêu không nhúc nhích, bèn thuận tay nhấn luôn tầng G.
Đến tầng G, Đinh Chiêu vẫn đứng im.
"Còn không đi?" Trình Nặc Văn nhướng mày: "Chẳng lẽ cậu muốn ngồi xe tôi đi làm hả?"
Đinh Chiêu sực tỉnh: "Hả? Ồ! Tôi, tôi đi tàu điện ngầm."
Giảng giải giáo dục chó con thì thao thao bất tuyệt, mà chuyện khác thì cứ như một đống hỗn độn. Trình Nặc Văn nhìn theo cái bóng lưng vụng về của Đinh Chiêu. Còn phải dạy dỗ nhiều.