Bị Lại Thiến mắng xong, Đinh Chiêu hoàn toàn "tắt đài", gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.
Cậu không muốn quay lại văn phòng, sờ sờ túi thấy còn vài miếng thịt khô, bèn lẻn xuống tầng một. Từ xa nhìn thấy Đinh Chiêu, Tiểu Hồng vốn đang rất vui vẻ, nhảy cẫng lên quấn quýt quanh cậu, nhưng thấy Đinh Chiêu ủ rũ, nó cũng không nghịch ngợm nữa mà ngoan ngoãn tựa vô chân cậu.
Trong lòng Đinh Chiêu cuộn trào sóng gió. Bây giờ ngẫm lại, Lại Thiến mắng không sai một chữ nào, từng lời như nhát dao cắm thẳng vô ngực cậu. Cậu thấy mình thê thảm chỉ là một sự tự thương hại hèn mọn: những lỗi lầm đó đâu phải ai ép cậu phạm phải. Đặt mình vô lập trường đồng nghiệp, chẳng ai muốn hợp tác với một quản lý khách hàng thiếu chuyên nghiệp cả.
"Nếu ngày mai tôi đi rồi, cậu có nhớ tôi không?"
Đinh Chiêu vừa vuốt ve Tiểu Hồng vừa hỏi. Tiểu Hồng không hiểu, chỉ dụi dụi vô người cậu. Đinh Chiêu càng buồn hơn, định ôm mặt khóc tiếp thì khóe mắt thấy một bóng người bước ra từ góc cạnh phòng bảo vệ. Nỗi buồn ngay lập tức bị nuốt ngược vô trong, thay vô đó là một cảm giác hổ thẹn tột độ.
Tòa nhà Hằng Quang có khu vực hút thuốc được trang bị rất sang chảnh, nhưng Trình Nặc Văn không đến đó mà lại chạy ra phía phòng bảo vệ này, chắc là vì sợ khu hút thuốc quá đông người.
Anh đã sớm phát hiện ra Đinh Chiêu, nhưng không chào hỏi, cứ đứng đó thong dong châm lửa. Hôm nay Trình Nặc Văn mặc một cái áo vest cắt may khá ôm, tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon gọn. Với vóc dáng ấy, anh trông như một người có thể xoay chuyển mọi thứ.
Nhìn lại áo sơ mi giảm giá "99 tệ hai cái" của mình, rồi nhớ lại khung cảnh trong phòng họp vừa nãy, Đinh Chiêu cảm thấy khó thở, đầu óc nghĩ quẩn: Có phải Trình Nặc Văn vừa gửi xong email đuổi việc cho phòng nhân sự nên mới xuống lầu không?
Chỉ có Tiểu Hồng là không thèm để tâm đến sự kỳ quặc của con người. Nó dùng cái đầu nhỏ húc vô Đinh Chiêu, như muốn nhắc nhở cậu đừng có tự oán tự trách nữa, mau tiếp tục cho nó ăn thịt khô đi.
Trình Nặc Văn rít một hơi thuốc, quay đầu từ từ nhả khói: "Nó tên là gì?"
Đinh Chiêu ngơ ngác nhìn quanh, xác nhận Trình Nặc Văn đang nói chuyện với mình.
"... Tiểu Hồng."
"Chẳng phải là giống chó cỏ lai béc-giê sao, đỏ chỗ nào đâu."
Đúng thế! Đinh Chiêu không nhịn được mà gật đầu tán thành. Trình Nặc Văn bước tới vài bước. Nhận thấy có người lạ tiến gần, Tiểu Hồng cảnh giác đứng dậy, khịt mũi phân biệt mùi trên người Trình Nặc Văn.
Kết luận: Không thích. Tiểu Hồng gầm gừ giả vờ hung dữ với Trình Nặc Văn, không muốn anh tiến thêm bước nào.
Trình Nặc Văn hạ thấp lông mày. Đinh Chiêu tưởng anh định nổi giận, không ngờ anh lại dập tắt điếu thuốc mới hút được vài hơi, cúi xuống vẫy vẫy tay với Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng trốn trong lòng Đinh Chiêu không chịu qua. Trình Nặc Văn vẫy thêm vài cái, thấy nó vẫn kháng cự thì buông thõng vai, có vẻ đã bỏ cuộc.
"Nó nhát người lạ."
Do dự hồi lâu, Đinh Chiêu đưa miếng thịt khô cho Trình Nặc Văn: "Anh lấy cái này thử đi. Trước tiên hãy đặt xuống đất, nếu nó chịu ăn thì mới lại gần cho ăn sau."
Về việc làm sao tiếp cận Tiểu Hồng, Đinh Chiêu rất có kinh nghiệm, lần đầu gặp nó đã sủa cậu hồi lâu. Cậu không chắc Trình Nặc Văn có chịu nhận sự "chỉ bảo" của mình không - gan to tày trời, Đinh Chiêu bấy giờ mới nhận ra mình đang định chỉ bảo Trình Nặc Văn.
Nhưng Trình Nặc Văn không từ chối. Trời cao đất dày không bằng miếng ăn to, Tiểu Hồng không cưỡng lại được thịt khô. Trình Nặc Văn đưa tới rồi thu lại, qua vài vòng như thế, Tiểu Hồng đã quen với mùi của anh, sẵn sàng xin đồ ăn từ tay anh.
Tiểu Hồng rất thích vị trí này, Trình Nặc Văn mới vuốt được vài cái nó đã rên hừ hừ, chủ động cúi đầu ra hiệu cho anh tiếp tục.
"Được rồi." Đinh Chiêu thở phào nhẹ nhõm, buổi dạy học này rất thành công.
Ngón tay Trình Nặc Văn dài, vuốt lông rất "đúng điểm", chẳng mấy chốc đã khiến Tiểu Hồng phát ra những tiếng gừ gừ thoải mái. Kỳ lạ thay, khóe miệng anh vậy mà hơi nhếch lên.
Trong giây lát, Đinh Chiêu ngỡ mình nhìn lầm. Khi làm việc, khuôn mặt Trình Nặc Văn như bị bôi keo cố định, chưa bao giờ cười. Đã nhiều lần Đinh Chiêu thấy anh thật lãng phí đôi môi mèo ấy.
Hóa ra Trình Nặc Văn cũng là con người, không phải người máy.
"Nó rất nghe lời cậu?" Người vừa được Đinh Chiêu "chứng nhận" là con người hỏi, tay vẫn gãi gãi Tiểu Hồng.
"Cũng tạm," Đinh Chiêu sực tỉnh, "Lúc rảnh tôi hay xuống chơi với nó, sẵn tiện cho nó ăn chút đồ."
Không đúng, liệu Trình Nặc Văn có hiểu lầm là cậu thường xuyên trốn việc xuống lầu không? Đinh Chiêu vội vàng đưa miếng thịt khô cuối cùng cho Trình Nặc Văn, anh thuận tay đút luôn vô miệng Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng tham ăn sướng điên người, hai chân trước chồm lên trực tiếp bám lấy người Trình Nặc Văn. Anh cũng không bài xích, mặc cho nó vò nát cái áo vest của mình.
Bất ngờ thật, Đinh Chiêu thầm nghĩ, Trình Nặc Văn thích chó.
Vậy nên đối với người và đối với chó là hai thái độ hoàn toàn khác nhau sao? Đinh Chiêu có chút ghen tị với Tiểu Hồng. Không phải vì muốn Trình Nặc Văn cũng vuốt ve mình, mà là chân thành hy vọng Trình Nặc Văn có thể kiên nhẫn với cậu hơn một chút, bớt mắng đi vài câu.
Ăn no lại còn được trai đẹp chơi chung, Tiểu Hồng mãn nguyện vẫy đuôi quay về phòng bảo vệ. Chờ nó đi xa, Trình Nặc Văn lấy hộp thuốc ra, châm một điếu.
"Cậu có hút thuốc không?" Anh hỏi Đinh Chiêu.
Đinh Chiêu lắc đầu. Thiếu đi Tiểu Hồng, hai người chẳng có gì để nói. Cậu không khỏi lo lắng, muốn hỏi Trình Nặc Văn xem ngày cuối cùng làm việc của mình là ngày nào.
Thấy hai tay Đinh Chiêu xoắn vô nhau như con sâu, Trình Nặc Văn không vội châm lửa mà đưa hộp thuốc về phía cậu: "Hút một điếu, tôi tha lỗi cho cậu."
Hồi đi học, để hòa nhập với tập thể, Đinh Chiêu cũng từng hút thuốc theo bạn bè, nhưng thường xuyên bị sặc và cảm thấy không thoải mái nên bình thường không bao giờ động vô. Nhưng nghĩ lại, sếp đích thân đưa thuốc thì sao nỡ từ chối? Nghĩ đi nghĩ lại, cậu đưa tay ra định nhận.
Tay còn chưa chạm vô hộp thuốc, Trình Nặc Văn đã thu tay lại: "Cậu ngay cả một câu 'Không' cũng không dám nói sao?"
Đinh Chiêu theo bản năng lại định xin lỗi, Trình Nặc Văn đưa tay ra ngăn lại. Đối với Đinh Chiêu, anh làm động tác này đã vô cùng thuần thục.
"Sự khác biệt giữa 'Không' và 'Xin lỗi' là: cậu cảm thấy nói xin lỗi đơn giản hơn, tiện lợi hơn, nhưng thực tế không phải vậy."
Làm việc dưới trướng Trình Nặc Văn hai tuần, Đinh Chiêu đã phần nào nắm bắt được cách đọc biểu cảm của sếp. Trình Nặc Văn lúc này trông không có vẻ gì là đang giận, ít nhất là không lạnh lùng như thường thấy trong phòng họp nhỏ.
Anh không khó chịu, cảm xúc rất bình thản. Bầu không khí này tác động đến Đinh Chiêu, khiến não bộ cậu có khoảng trống để suy nghĩ: So với việc từ chối, cậu đúng là luôn dùng lời xin lỗi để thay thế. Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, đã trở thành quán tính.
"Xin lỗi theo thói quen không phải là lịch sự, mà là lười biếng. Nói xong câu xin lỗi, cậu chỉ cần gánh vác một chút cảm giác tội lỗi: nhưng nói 'Không' đồng nghĩa với việc cậu phải gánh vác hậu quả của sự từ chối, và cũng có nghĩa là cậu bắt buộc phải đưa ra được giải pháp thay thế."
Hai người bốn mắt nhìn nhau. Lần này không phải là một sự "trừng phạt bằng ánh mắt", Trình Nặc Văn không dùng mắt để đốt lỗ trên người Đinh Chiêu nữa. Điều này khiến Đinh Chiêu nhận ra việc nhìn thẳng vô Trình Nặc Văn cũng không đáng sợ như thường lệ. Dù sao thì Trình Nặc Văn cũng là con người (lại còn thích chó), anh không mắng cậu nữa mà đang cố gắng đối thoại với cậu.
"Công việc của quản lý khách hàng là phải cân bằng cục diện, liên tục đưa ra phương án giải quyết vấn đề cho khách hàng và nội bộ để mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Đối mặt với vấn đề, xin lỗi hoàn toàn vô dụng. Nếu nói vài câu xin lỗi mà làm xong được dự án thì quản lý khách hàng trên thế giới này đã bị AI thay thế hết rồi, đâu cần con người thực hiện nữa."
Giọng nói đầy uy lực, từng chữ rõ ràng. Ngay cả khi nói chuyện, Trình Nặc Văn vẫn giữ tư thế đứng thẳng tắp. Hóa ra không phải bộ vest mang lại khí chất đó cho anh, mà sự tự tin của Trình Nặc Văn đã thấm nhuần vô xương tủy. Sự tự tin ấy khiến anh lập tức trở nên khác biệt, tách biệt hẳn với đám đông tầm thường.
Một người như thế đang nghiêm túc đưa ra lời khuyên cho mình, Đinh Chiêu - vốn đã quen bị chèn ép nơi công sở - nhất thời không kịp thích nghi. Tại sao Trình Nặc Văn lại nói với cậu những điều này? Chưa từng có ai nói với cậu như vậy cả.
"Nếu không biết giải quyết vấn đề thì phải làm sao?" Cậu hỏi.
Trình Nặc Văn nghiêng đầu: "Trước đây không ai dạy cậu à?"
Thấy Đinh Chiêu lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, Trình Nặc Văn đã hiểu: "Đi hỏi người khác cũng không biết sao?"
Đinh Chiêu chuyển sang vẻ kinh hãi. Đâu có dám! Hồi ở công ty cũ, chỉ cần hỏi người khác một chút chuyện là đối phương sẽ dùng ánh mắt "cậu là đồ ngu à" để đáp lại, nhìn lâu dần cũng chẳng dám mở miệng.
"Cậu sợ tìm tôi? Thôi bỏ đi, cũng không chỉ có mình cậu như vậy."
Sau khi có câu trả lời, Trình Nặc Văn giữ tư thế hút thuốc: "Tôi nói rõ trước, bây giờ chúng ta là một đội. Cậu phạm lỗi cũng là tôi phạm lỗi. Nếu cậu cần giúp đỡ, tôi sẽ không từ chối, nhưng tiền đề là cậu phải mở miệng, nêu ra ngay từ đầu. Chẳng ai muốn đi dọn bãi chiến trường cả, nên đừng có nén vấn đề cho đến khi nó phát nổ thành nan đề rồi mới đá sang cho tôi giải quyết."
Anh sắp xếp tư duy rất mạch lạc, Đinh Chiêu bỗng nhiên đại ngộ. Hóa ra điều Trình Nặc Văn thấy phiền phức là những vấn đề không thể giải quyết, chứ không phải bản thân cậu.
"Thật sự chuyện gì cũng có thể hỏi sao?"
"Ngớ ngẩn quá thì không được."
"..."
"Cậu không hỏi, sao tôi biết được là có ngớ ngẩn hay không."
Bậc thầy logic Nate Trình... Đinh Chiêu ngập ngừng: "Tôi không bị đuổi việc hả?"
"Tạm thời thì chưa."
Tạ ơn trời đất! Đinh Chiêu chỉ muốn chạy vài vòng quanh phòng bảo vệ. Cậu thấy yên tâm hơn hẳn, bèn hỏi tiếp:
"Cái đó... trong những quản lý khách hàng anh từng dẫn dắt, tôi có phải là... ừm... người kém nhất không?"
Trình Nặc Văn rít hai hơi thuốc để chuẩn bị tâm lý, sau đó nói: "Thứ nhất, tôi không dẫn dắt quá nhiều quản lý khách hàng. Thứ hai, những người tôi từng dắt phần lớn đều rất ưu tú. So với họ, biểu hiện hiện tại của cậu đúng là đứng bét bảng."
Thôi xong, Đinh Chiêu hối hận rồi, đúng là một câu hỏi tự chuốc lấy nhục.
"Nhưng nếu cậu thực sự vô dụng, Doris sẽ không tuyển cậu. Cô ấy đã theo tôi rất lâu, tôi tin tưởng vô phán đoán của cô ấy. Hơn nữa, cô ấy nhìn người," Trình Nặc Văn đổi tay kẹp thuốc, "có đôi khi còn chuẩn hơn cả tôi."
Câu nói này thốt ra từ miệng Trình Nặc Văn có chút miễn cưỡng, nhưng chính sự miễn cưỡng ấy lại mang đến cho Đinh Chiêu một cảm giác chân thực vô cùng: Việc cậu vô CO2 không phải là một sai lầm, trên người cậu chắc chắn có điểm nào đó đáng giá.
Rốt cuộc đó là điểm gì, Trang Hiểu Đóa chưa từng nói, có lẽ cô muốn cậu tự mình tìm hiểu.
Thấy biểu cảm của Đinh Chiêu có vẻ hiểu mà như không, Trình Nặc Văn không giải thích thêm, dập thuốc: "Sau này đừng mua đồ uống cho nhóm Sáng tạo nữa. Trừ Hách Tư Gia ra thì họ đều chẳng ưa gì đâu. Đưa cho tôi mấy cái hóa đơn trà chiều cậu mua trước đó để tôi ký thanh toán cho."
Sao chuyện này anh cũng biết? Đinh Chiêu kinh ngạc: "Mấy trăm tệ lận đó anh."
"Đừng gửi lên phòng tài chính, gửi riêng cho tôi."
Đinh Chiêu ngẩn người một lúc: "Cám ơn anh. Nói cám ơn chắc là được phải không? Sau này tôi sẽ ít nói xin lỗi đi, à xin lỗi, tôi lại bắt đầu nói xin lỗi rồi."
Cậu bực bội vì cái lưỡi không linh hoạt, định vén tóc mái để che đi sự ngượng ngùng trên mặt. Đúng lúc này, Trình Nặc Văn đưa tay ra, dùng ngón tay cuốn một vòng sợi tóc mái dài đến mức cong vút trước trán cậu.
"Cậu không thấy nhìn đường như vậy rất mệt mỏi sao?"
Bức rèm làm bằng tóc được vén lên, thế giới bên ngoài hiện ra rõ mồn một. Đinh Chiêu nhìn Trình Nặc Văn, thầm nghĩ: Đúng thật, như thế này có thể nhìn rõ được nhiều thứ hơn.