Tổng số chương 121

CHƯƠNG 17: CHÚ CHÓ NHỎ MỚI (2)

KIM CƯƠNG KHÔNG VỠ

245 lượt đọc · 2,562 từ

Từ nhà Trình Nặc Văn đến công ty, đi tàu điện ngầm chỉ mất ba trạm. Thời gian đi làm rút ngắn đáng kể, trên đường đi, Đinh Chiêu hiếm khi có tâm trạng ngắm hoa cỏ. Đường Hoài Hải Trung được duy trì cảnh quan rất tốt, dải phân cách trồng hai hàng hoa Tulip rực rỡ sắc màu. Cậu chụp ảnh làm kỷ niệm rồi gửi cho bà Huệ Phân.

Mẹ nhắn lại: Đi làm phải chuyên tâm vô nha. Kèm theo một bức ảnh gần đây của Đinh Đinh Xe, vẫn là một cái Meme . Bà Huệ Phân chẳng biết học được kỹ năng làm ảnh từ đâu, trên đầu chú Đinh Đinh Xe đang nhe răng là bốn chữ theo phông chữ của người già: Biết đủ làm vui.

Đinh Chiêu lập tức lưu lại, rồi cách không hôn điện thoại một cái. Việc giáo dục chú Beagle nhà Trình Nặc Văn khiến cậu vô cùng nhớ "đứa con" của mình, giá mà có thể tranh thủ thời gian về thăm Đinh Đinh Xe thì tốt biết mấy.

Lần này phối hợp diễn kịch với Trình Nặc Văn, sau khi kết thúc liệu vị cấp trên này có nới lỏng tay, cho cậu nghỉ vài ngày coi như khuyến khích không? Đinh Chiêu đang mơ mộng đẹp, đến cửa công ty vẫn còn cười ngây ngô, bị lễ tân nhìn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc mới sực tỉnh, nhập vai ngay lập tức. Nụ cười ngây ngô biến thành nụ cười khổ sở, tận tâm diễn vai một nhân viên bên lề có thể bị sa thải bất cứ lúc nào.

Kết hợp với sự việc ở phòng họp nhỏ hôm qua, toàn bộ nhân viên nhóm khách hàng đều đinh ninh rằng Đinh Chiêu đã là một "con tốt thí". Thấy cậu xuất hiện, họ xôn xao bàn tán trong ba trăm cái nhóm nhỏ: Vật tế đến rồi kìa!

Người thực sự quan tâm đến việc đi hay ở của Đinh Chiêu chỉ có Lại Thiến. Cô đang ngồi viết email, Đại Đầu bên cạnh cô thì thở ngắn than dài: "Vô ích thôi em, em làm vậy là khiếu nại vượt cấp đó."

"Không thử sao biết?" Lại Thiến cau mày, bảo Đinh Chiêu nhìn màn hình máy tính của mình. "Tôi đã nghĩ cả đêm qua rồi, chỉ có cách này là khả thi thôi. Tôi đã viết dùm anh một bức email, anh gửi cho sếp tổng đi. Nate không quản anh thì anh tìm cô ấy mà nói chuyện!"

Đinh Chiêu thầm cảm kích, nhưng vì đã hứa diễn kịch với Trình Nặc Văn nên đành phải nén sự thật vô trong, ngoài miệng bảo thôi bỏ đi, gây thêm chuyện nữa biết đâu Trình Nặc Văn sẽ đuổi việc cậu ngay lập tức, tạm thời theo cô làm Bách Gia Lệ, sống qua ngày đoạn tháng cũng không tệ.

Câu nói này khiến Lại Thiến tức giận "nện" cho cậu một trận: "Sao anh lại cứ như vậy hả! Tôi không thèm quản anh nữa, muốn chết ở đâu thì chết đi!" Nói xong cô cầm hộp thuốc lá hầm hực chạy đi. Đại Đầu đuổi theo sau gọi: "Đợi đã, đợi đã, hút thuốc hả? Anh đi với em."

Đinh Chiêu thầm xin lỗi Lại Thiến, đợi chuyện xong xuôi, kiểu gì cậu cũng phải mời cô một bữa ra trò để bù đắp.

Tiếng cười từ phía đối diện truyền lại, Gavin và đám thực tập sinh lại đang diễn kịch. Hôm nay là vở thứ hai, tên là: Trình Nặc Văn đánh chó.

Diễn cái quái gì thế không biết. Các người chẳng hiểu gì về Trình Nặc Văn cả, anh ấy đối với chó chẳng có giới hạn nào đâu, đừng nói là đánh, mắng còn không nỡ.

Đinh Chiêu trong vai kẻ suy sụp lén nhìn điện thoại. Trước khi ra cửa cậu đã kết nối với camera thú cưng ở nhà Trình Nặc Văn để theo dõi động tĩnh của Xá Xíu theo thời gian thực: chú Beagle đã tỉnh, phát hiện bị nhốt trong chuồng bèn nhảy lên nhảy xuống, quậy phá không ngừng.

Cũng ổn, đúng như dự đoán. Đinh Chiêu thoát khỏi ứng dụng camera. WeChat có người tìm, vậy mà lại là Trình Nặc Văn.

Xá Xíu thế kia không sao chứ? Kèm theo là ảnh chụp màn hình chú Beagle đang rướn cổ đầy khó chịu qua camera.

Đinh Chiêu quay đầu lại, Trình Nặc Văn đã đến từ lâu, rèm sáo phòng họp nhỏ đã kéo kín.

Cậu trả lời: Bình thường thôi, lúc đầu chưa quen, lâu dần sẽ ổn thôi. Đi làm nhốt vô chuồng vừa an toàn lại vừa rèn luyện khả năng độc lập của nó. Anh yên tâm, tôi có để vài món đồ chơi vô cho nó chơi rồi, không buồn đâu.

Đối phương không hồi đáp nữa. Cứ cách hai mươi phút Đinh Chiêu lại vô camera xem một cái, lần nào đăng nhập cũng thấy Trình Nặc Văn đang online. Cậu thầm mỉa mai cấp trên cũng đâu phải giây nào cũng làm việc đâu, còn đang "ăn lương" để xem chó kìa.

Khám phá được bí mật của Trình Nặc Văn, Đinh Chiêu thầm vui trong lòng. Không lâu sau, Trình Nặc Văn bước ra khỏi phòng họp nhỏ tìm Trang Hiểu Đóa nói chuyện. Hai người trao đổi rất nhanh. Kết thúc, Trình Nặc Văn đi ngang qua chỗ ngồi của Đinh Chiêu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, không có bất kỳ giao thoa nào với cậu.

Đinh Chiêu cúi đầu. Hai phút sau, Trình Nặc Văn gửi tới một tin nhắn WeChat: một tấm ảnh chụp màn hình chú Beagle đang vui vẻ "giẫm phải cứt".

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Trình Nặc Văn, anh đang đứng ở phía nhóm Sáng tạo, vẻ mặt nghiêm túc nhìn điện thoại.

Đinh Chiêu không nhịn được mà bật cười. Khóe miệng vừa mới nhếch lên được một chút thì một tin nhắn khác ập tới: Về nhà cậu dọn nha.

Vở kịch lớn vẫn phải diễn, đi làm vẫn như thường. Bề ngoài, Đinh Chiêu bị đá văng khỏi nhóm, ngay cả Đại Đầu cũng không biết chân tướng, thấy bất bình thay cho cậu, bảo Kenny đáng chết. Đinh Chiêu tán thành, lau nước mắt, bảo số mình khổ.

Kết quả của sự cố Mingshi nhanh chóng được đưa ra: vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Cái miệng "quạ đen" của Trình Nặc Văn nói trúng phóc, tiền phạt thật sự lên tới mức cao nhất là 1 triệu tệ.

Bong bóng hot trong ngày trên app ALB (A little bit): Sơ suất lớn như thế, CO2 năm tới chắc chắn mất Mingshi rồi ha? Bình luận nhiều like: T&H sắp hốt bạc rồi, nghe nói nhóm Sáng tạo của họ dạo này tăng ca điên cuồng để làm đấu thầu kìa.

.

Cuộc đối đầu ở tầng cao đang nước sôi lửa bỏng, Đinh Chiêu vốn đang bị "đóng băng" thì lại nhàn hạ. Cậu được điều xuống làm phụ tá cho Lại Thiến. Cô đang bận rộn với sự kiện ra mắt sản phẩm mới của Bách Gia Lệ, đại sứ thương hiệu sắp đến Thượng Hải dự hoạt động ngoại tuyến, cộng thêm cả đống việc truyền thông nội bộ và bên ngoài, bận đến tối tăm mặt mũi. Gần đây cô làm việc ngày đêm, thức trắng hai đêm liền khiến quầng thâm dưới đôi mắt to hiện rõ, dùng mỹ phẩm cũng không che hết được.

Làm việc với Lại Thiến, Đinh Chiêu rất sẵn lòng, làm chân sai vặt cũng chẳng sao. Liên tiếp mấy ngày, cậu cứ lẽ đẽo theo sau Lại Thiến, giúp gửi thư mời cho Blogger, dán hóa đơn thanh toán, làm những công việc xử lý dây chuyền.

Gavin chớp thời cơ gửi lời mỉa mai, bảo thực tập sinh còn giỏi hơn cậu. Đinh Chiêu đang đóng gói các hộp quà truyền thông, đồ quá nhiều nên chỉ có thể trải ra bày trên sàn nhà, chẳng thèm để ý đến anh ta. Gavin cố ý gây khó dễ, lúc đi ngang qua giả vờ không cẩn thận, đá văng đống đồ cậu vừa mới phân loại xong.

Cái hành động đó làm Đinh Chiêu tức đến bốc hỏa. Cậu vốn đã đang vội, bèn ngẩng đầu nói: "Làm ơn anh đi đường trống bên cạnh được không, đừng có cố ý phá hoại như thế chứ?"

Gavin ngoài mặt cười khẩy, mũi chân đầy khiêu khích, làm bộ định giẫm lên một xấp thiệp. Đinh Chiêu kinh hãi, thiệp chào mừng chỉ in có ngần này thôi, hôm nay túi truyền thông phải gửi đi sớm, shipper đã gọi rồi, nếu làm bẩn thì in lại chắc chắn không kịp.

Cậu hành động nhanh, trước khi chân Gavin kịp hạ xuống, cậu đưa tay ra ngăn lại. Kết quả là bị đối phương giẫm mạnh một cái vô tay, đau đến mức ngũ quan méo xệch.

Gavin chẳng hề có ý xin lỗi, nhún vai một cái rồi buông một câu "Woops" đầy mỉa mai, còn giả bộ kính cẩn chào Đinh Chiêu một cái.

Đinh Chiêu tức đến mức môi run bần bật, rất muốn "Diss Rap" một trận lưu loát cho Gavin, tiếc là cái miệng không linh hoạt nên đành thôi. Cậu cứu vãn đống thiệp khỏi tay Gavin, nhìn anh ta nghênh ngang bỏ đi, sự bực bội trong lòng tăng cấp.

.

Phối hợp với Trình Nặc Văn đã gần hai tuần, CO2 sau khi nộp phạt xong thì chẳng có động tĩnh gì, dường như ngoan ngoãn chấp nhận cái thiệt thòi lớn này. Chẳng biết Trình Nặc Văn và những người khác rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Thời gian trôi qua, Đinh Chiêu không khỏi lo lắng. Vạn nhất Trình Nặc Văn tính sai, các bước sau bị đổ bể, chẳng phải vật hy sinh là cậu diễn mãi rồi thành thật luôn sao? Cái ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu là khó mà biến mất. Tối hôm đó dắt chó đi dạo, Đinh Chiêu tâm hồn treo ngược cành cây. Chú Beagle với đôi mắt xảo quyệt đảo hai vòng, chớp thời cơ lao vút về phía trước. Người dắt chó biến thành chó dắt người, kéo cậu loạng choạng suýt ngã.

Đối đầu với Đinh Chiêu, Xá Xíu lần đầu tiên giành chiến thắng oanh liệt, nó phấn khích vô cùng, thè lưỡi chạy điên cuồng trên thảm cỏ khu chung cư. Đinh Chiêu kéo nó mấy lần không được, dây dắt chó càng thả càng dài. Trình Nặc Văn đứng xem bên cạnh, lông mày dần nhíu lại: "Cậu không thể thu ngắn dây lại chút à?"

Đây là đề nghị của Đinh Chiêu. Cậu dạy chó thì không vấn đề gì, nhưng Trình Nặc Văn cũng không thể hoàn toàn làm "chủ tiệm rảnh tay" được, nếu không cậu dạy Xá Xíu xong mà nó chỉ nghe lời cậu thì cũng bằng không. Thế nên Trình Nặc Văn dù bận đến mấy cũng phải cố gắng dành thời gian đích thân làm, rảnh rỗi cùng dắt chó đi dạo là tốt nhất.

Đinh Chiêu sực tỉnh, vội vàng thu ngắn dây chó, dùng sức kiểm soát Xá Xíu trong phạm vi gần người.

Nhận thấy Đinh Chiêu gần đây có phần xao nhãng, Trình Nặc Văn hỏi: "Hồn cậu lại bay đi đâu rồi?" Đinh Chiêu mím môi, không dám trực tiếp chất vấn đối phương, chỉ có thể vòng vo: "Tôi đang nghĩ về chuyện của Mingshi..."

Đinh Chiêu vừa mới "nhúc nhích" cái mông là Trình Nặc Văn đã biết ngay ý đồ thật sự của cậu. Tuy nhiên vị cấp trên này kín tiếng như bưng, chỉ bảo cậu cứ giữ nguyên trạng thái hiện tại, đừng có nói nhiều, cũng đừng có dò hỏi.

Cái tay bị Gavin giẫm một cái vẫn còn âm ỉ đau, Đinh Chiêu xoa mu bàn tay, giọng điệu có chút tủi thân: "Vậy ít nhất anh cũng phải cho tôi biết một cái thời gian chứ, để tôi còn diễn cho yên tâm. Nếu không đến lúc tôi không chịu nổi nữa mà bị lộ thì sao?"

Tông giọng Trình Nặc Văn chuyển từ an bình sang nguy hiểm: "Ý cậu là gì, cậu đang đe dọa tôi đấy à?"

Đâu có dám! Đinh Chiêu vội vàng đính chính: "Dạ không, chỉ là anh không thể cứ cho gậy mà không cho cà rốt được."

Chú ý thấy cậu vừa xoa vừa thổi mu bàn tay phải, Trình Nặc Văn suy nghĩ một lát rồi nhận lấy sợi dây từ tay Đinh Chiêu. Xá Xíu ở đằng xa thấy ba ba nó tiếp quản là lập tức quậy phá ngay, ba chân bốn cẳng định chạy.

Trình Nặc Văn dừng bước, cổ tay dùng lực, một tay kéo giật Xá Xíu lại. Lực mạnh đến mức chú chó nhỏ không thể nhúc nhích nửa bước, quay ngoắt một vòng trên không trung rồi bị Trình Nặc Văn xách về bên cạnh.

"Cậu biết cách đánh người thế nào là đau nhất không?" Trình Nặc Văn đột ngột hỏi.

Chưa từng học võ thuật, Đinh Chiêu lắc đầu: không biết.

"Thu nắm đấm lại rồi mới đấm ra, lực đạo sẽ tăng gấp bội, như vậy mới có thể hoàn toàn đánh ngã đối phương."

Bậc thầy đố chữ Nate Trình... Đinh Chiêu nghe mà đầu óc mờ mịt. Cái này thì liên quan gì đến việc xử lý Mingshi chứ?

Trình Nặc Văn không giải thích thêm. Anh bắt đầu nghiêm túc dắt chó. Theo đúng bài giảng trước đó của Đinh Chiêu, anh bắt chú Beagle phải đi theo tốc độ của mình, hễ đi quá nhanh là anh lại giật dây dừng lại. Xá Xíu chưa từng bị Trình Nặc Văn quản nghiêm khắc như thế bao giờ, nhất thời ngơ ngác đành phải nghe lời.

Liên tiếp hai ngày, Đinh Chiêu đều nghiền ngẫm ý nghĩa trong lời nói của Trình Nặc Văn. Rất nhanh cậu đã nhận ra, Trình Nặc Văn quả thực đang làm việc. "Thanh tiến độ" của cấp trên đã chuyển động. Cả một ngày cuối tuần anh biệt tăm biệt tích, chỉ đến nửa đêm canh ba mới nghe thấy tiếng mở cửa mơ hồ.

Sự tò mò nhảy múa điên cuồng trong lòng, nhưng cuối cùng Đinh Chiêu vẫn nhịn được, không hỏi. Nếu Trình Nặc Văn đã bảo cậu giữ nguyên hiện trạng thì tự nhiên sẽ có lý lẽ của anh. Giai đoạn này, việc cậu nghe lời là quan trọng hơn cả.

Sáng thứ Hai mới, Đinh Chiêu vẫn như lệ thường mang khuôn mặt "khổ qua" đi làm. Ngồi xuống được mười phút, hộp thư của cậu có thông báo tin nhắn mới - không chỉ cậu mà toàn bộ nhân viên nhóm khách hàng A đều nhận được. Trình Nặc Văn đích thân tung ra một tin tức nặng ký: Đã xác nhận với khách hàng, Kenny vì lý do cá nhân sẽ tạm thời rút khỏi toàn bộ công việc của Mingshi.

— Hết Chương 17 —