Mọi người nghe vậy đều giật mình, người đến chính là Hách Tư Gia.
Anh ngồi trong góc, tháo tai nghe ra nói với Đinh Chiêu: "Gửi Bản tóm tắt yêu cầu công việc cho tôi."
Đại Đầu há hốc miệng đến mức có thể nhét vừa cái đầu to của mình vô, kéo Đinh Chiêu lại hỏi: "Cái quái gì vậy, Hách Tư Gia vậy mà chịu giúp tôi? Hai người thân nhau lắm à?"
Làm sao có thể chứ, Hách Tư Gia chắc còn chưa biết cậu tên là gì, mọi giao thiệp của hai người chỉ dừng lại ở việc Đinh Chiêu đã mua đồ uống cho anh vài lần.
Trong nhóm Sáng tạo, Hách Tư Gia có thân phận đặc biệt, chức danh là Người viết văn bản cao cấp, là người được đích thân sếp tổng chỉ định vì anh không thích quản lý và không muốn thăng chức. Năng lực của anh đứng đầu trong nhóm, mà tính tình thối cũng nổi tiếng khắp CO2. Đến cả trưởng nhóm và Giám Đốc Sáng Tạo cũng không làm gì được anh, tập thể đành áp dụng chủ nghĩa "thả rông", khuất mắt trông coi cho sạch nợ.
Một đám quản lý khách hàng vốn hống hách của nhóm khách hàng khi gặp Hách Tư Gia đều tắt ngóm khí thế, lạy trời lạy đất cầu mong anh được bình yên. Việc "vị tổ tông" này chịu ra tay giải vây cho Đinh Chiêu còn ly kỳ hơn cả chuyện Trình Nặc Văn mỉm cười đón khách.
Thấy Đinh Chiêu đứng đờ người ra đó, Hách Tư Gia gạt đám người vây quanh mình ra, đưa tay búng ngón tay một cái trước mặt cậu: "Bản tóm tắt đâu, nhanh lên."
Đinh Chiêu sực tỉnh, gửi yêu cầu văn bản qua.
Hách Tư Gia nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới: "Đầy đường không đá, sao dạo này cậu không gọi đồ uống nữa?"
... Đây không phải là biệt danh anh ta đặt cho mình đấy chứ. Đinh Chiêu lắp bắp: "Dạ, dạ, đầy đường không đá, có ngay."
Mở ứng dụng đặt đồ ăn ra, cậu vẫn thấy chuyện này thật không thực tế, khẽ hỏi: "Anh thực sự muốn nhận Mingshi sao?"
"Cái tên kia không phải bảo không rảnh sao?"
Hách Tư Gia vung tay vẽ một vòng tròn, chỉ thẳng vô người viết văn bản kia, động tác không chút khách sáo.
Người bị nhắm tới ngay lập tức tối sầm mặt mũi: "Anh làm có kịp không? Chẳng phải vẫn còn mấy bài phải nộp sao?"
"Nộp rồi, khách hàng duyệt ngay bản đầu. Đâu có như các cậu, viết mấy bài văn tiểu học mà cũng bắt sửa đến ba lần."
Đinh Chiêu đứng giữa mà rùng mình, cậu chưa thấy ai ở công ty dám nói chuyện với đồng nghiệp Sáng tạo như vậy. Người viết văn bản kia đỏ mặt tía tai, miệng vẫn cứng, quát to với Đinh Chiêu: "Bài này hôm nay phải đưa khách hàng, giờ gần năm giờ rồi, có giỏi thì bảo anh ta tăng ca viết cho cậu đi."
"Tôi không bao giờ tăng ca," Hách Tư Gia thong dong, "Năm rưỡi đưa cậu."
Mọi người sững sờ, thầm bấm ngón tay tính thời gian. Người không tin nhất chính là Đinh Chiêu. Trước đây đi đòi đồ bên văn bản, không mất cả ngày thì đừng có mơ, lúc nào họ cũng bảo công việc sáng tạo không được giục, luôn chừa đủ thời gian làm việc cho mình.
"Năm rưỡi? Thực, thực ra trước bảy giờ tan làm cũng được..."
"Nửa tiếng là đủ rồi. Mấy thứ đơn giản này, đưa cho đứa ngốc cũng viết xong."
Cái miệng độc địa của Hách Tư Gia vừa mở ra là chúng sinh bình đẳng, ai cũng phải ăn một vố. Người viết văn bản đang gây khó dễ cho Đinh Chiêu mặt như ăn phải phân, còn anh ta thì thản nhiên nhìn Đinh Chiêu đặt món. Chọn xong đồ uống, anh ta đeo tai nghe vô, rúc vô góc gõ chữ cạch cạch.
Đám người không còn gì để xem lập tức giải tán như chim muông, mỗi người một vẻ mặt.
Đinh Chiêu vẫn còn trong trạng thái "đơ máy", bị Đại Đầu xách cổ về lại nhóm khách hàng. Nhóm A đã sớm nghe ngóng tình hình, đứng từ xa quan sát trận quyết đấu thế kỷ giữa quản lý khách hàng và Sáng tạo. Thấy hai người quay về, họ lập tức vây quanh hỏi han: Khiếp thật, lần đầu nghe thấy Hách Tư Gia chủ động nhận việc đó. Đến cả Nate tìm anh ta còn phải xem tâm trạng anh ta thế nào, cái người trong nhóm mình có cái mặt lớn thế cơ à?
Có thể nhờ được một người tầm cỡ như Hách Tư Gia cứu hỏa đủ để chứng minh thủ đoạn và EQ, (chỉ số cảm xúc), của quản lý khách hàng cực cao. Nhóm A nhìn cái bản mặt trắng bệch của Đinh Chiêu: Cái tên lính mới này mà làm được á? Tháng trước còn bị Nate nhốt trong phòng họp tra khảo mỗi ngày cơ mà.
Đinh Chiêu nhẩm tính, cốc đồ uống cậu đặt cho Hách Tư Gia cộng thêm phí giao hàng cũng chỉ hơn ba mươi tệ. Nếu thuê Freelancer, phí viết văn bản khẩn cấp ít nhất cũng từ một nghìn năm trăm tệ trở lên. Lần này cậu hời to rồi, vấn đề được giải quyết một cách cực kỳ quái chiêu nhưng hoàn mỹ.
Nhóm A vây quanh Đinh Chiêu líu lo không ngớt, Đại Đầu giúp cậu đuổi người đi: "Tản ra, tản ra hết đi!" Anh quay đầu lập một cái nhóm nhỏ gồm Lại Thiến, Đinh Chiêu và mình: Kịch tính thật sự!
Lại liên lạc Đinh Chiêu: Đỉnh của chóp.
Lại Thiến ngẩn ra: ...
Cô nhắn tin riêng cho Đinh Chiêu, hỏi tại sao Hách Tư Gia lại giúp cậu. Đinh Chiêu cũng muốn biết, vì một cốc đồ uống sao? Cậu đâu có ngây thơ thế.
Anh cẩn thận chút đi. Lại Thiến gửi tin nhắn. Người đó tính tình còn thất thường hơn cả thời tiết đó.
Mặc dù nhận được lời hứa bằng miệng của Hách Tư Gia, nhưng nửa tiếng đồng hồ đó Đinh Chiêu vẫn ngồi không yên. Năm giờ hai mươi lăm, đồ uống tới. Cậu xuống lầu lấy đồ, lúc lên thang máy thì hộp thư có tiếng báo tin nhắn. Email của Hách Tư Gia chỉ có một tệp đính kèm và một câu “Để bạn thông tin”.
Đinh Chiêu run rẩy mở tệp tài liệu ra, đọc được hai dòng mà nước mắt chực trào.
Văn phong linh hoạt, trau chuốt đúng mực, tính năng sản phẩm được truyền tải trọn vẹn, đồng thời cực kỳ khớp với phong cách thương hiệu Tông và muốt, 100% đúng yêu cầu.
Dù cậu không có trình độ văn học cao siêu gì cũng có thể nhận ra, đây là một bài văn bản quảng cáo đáng giá ngàn vàng trên thị trường Freelancer. Xem ra những người có thể leo lên đỉnh cao trong sự nghiệp thường mang trong mình một sự cực đoan không tưởng. Trình Nặc Văn là thế, và Hách Tư Gia cũng vậy.
.
Mang đồ uống đến bàn Hách Tư Gia, anh ta thậm chí còn chẳng thèm tháo tai nghe, nhận lấy cốc đồ uống, cắm ống hút vô rồi bắt đầu uống.
Đinh Chiêu nói: "Cám ơn anh, hôm nay anh đã giúp tôi một việc lớn." Cái đầu tóc vàng nhạt có lẽ không nghe thấy, hoặc giả vờ không nghe thấy, không đáp lại lời nào, chỉnh ghế xuống thấp nhất, duỗi đôi chân dài gác lên bàn, thong thả xem phim.
.
Bong bóng thời gian thực trên app: Cái tay Copywriter đỉnh cao mà ai cũng ghét ở công ty tôi hôm nay vậy mà giúp một tên quản lý khách hàng nhỏ lấp hố, tôi nghi giữa họ có "vấn đề"!!!
Bình luận nhiều like 1: Bịa đi, cứ bịa tiếp đi.
Bình luận nhiều like 2: Cám ơn thớt, mời thớt về Zhihu mà viết truyện sảng văn nha.
Bình luận nhiều like 3: Câu tương tác đó, Sáng tạo với quản lý khách hàng là kẻ thù không đội trời chung nha. (268 Like, 177 Dislike)
.
Hôm đó Đinh Chiêu gửi văn bản cho Kenny, đối phương hiếm khi không bới móc lỗi, chẳng sửa lấy một chữ đã cho đi làm thiết kế.
Người thiết kế của Mingshi vốn kiêng dè Hách Tư Gia nên cũng không làm khó Đinh Chiêu, nói đã nhận được và sẽ sớm đưa bản xem trước. Thái độ rất lịch sự, toàn bộ tiến độ thuận lợi đến mức không thể tin nổi.
Lại còn có thu hoạch ngoài ý muốn: vài người bên Sáng tạo vốn không thân thiết vậy mà lại chủ động kết bạn WeChat với Đinh Chiêu, lời lẽ rất ngọt ngào, cố gắng dò hỏi về mối quan hệ giữa cậu và Hách Tư Gia.
Đinh Chiêu dùng đòn "thái cực", đẩy đưa câu hỏi đi chỗ khác. Ngẫm lại quá trình vừa rồi, trước đây khi làm việc giao tiếp cậu chỉ thấy đau khổ chứ chẳng thấy vui vẻ gì. Hôm nay mới biết hóa ra khi quản lý khách hàng làm tốt, công việc có thể hoàn thành một cách nhẹ nhàng như vậy, thậm chí còn tìm thấy một loại cảm giác thành tựu như đang điều binh khiển tướng trong lúc xử lý đa nhiệm.
Chỉ là một bài đăng mạng xã hội thôi mà đã thế, thử nghĩ xem Trình Nặc Văn quản lý những dự án hàng triệu, hàng chục triệu tệ, với đội ngũ và khách hàng lên đến hai chữ số, cảm giác khoái lạc đạt được chắc chắn còn lớn hơn nhiều.
Bản thân cậu còn cách cái đẳng cấp "chỉ điểm giang sơn" ấy xa lắm, hiện tại chờ đợi cậu chỉ có tăng ca. Đinh Chiêu quay lại thực tế, vùi đầu khổ sai. Mingshi sắp phải trình bản chiến lược mạng xã hội cho quý mới, cậu tạm thời chưa có tư cách viết phương án, chỉ có thể làm công việc thu thập tư liệu theo lời dặn của Trình Nặc Văn.
.
Đến khi xử lý xong đống việc trong tay, thời gian đã quá mười giờ đêm.
Công ty chỉ còn lại lác đác vài người. Gửi email cho Trình Nặc Văn xong, Đinh Chiêu vừa kịp vươn vai một cái thì đối phương đã trả lời, nói vất vả rồi, mai sẽ phản hồi cho cậu. Xem ra sếp vẫn đang làm việc.
Phòng họp nhỏ đang kéo rèm sáo. CO2 áp dụng mô hình văn phòng mở, trừ sếp tổng và phòng tài chính có phòng riêng, các cấp cao khác đều ngồi cùng một chỗ với nhân viên để biểu đạt sự bình đẳng. Tuy nhiên Trình Nặc Văn không thích tuân theo quy tắc này lắm. Phần lớn thời gian anh vẫn thích chiếm dụng căn phòng họp nhỏ đó để làm việc một mình.
Đinh Chiêu gập máy tính lại, chuẩn bị bắt chuyến tàu điện ngầm cuối cùng, nhưng tính toán thời gian chuyển tuyến thì ước chừng là không kịp rồi. May mà ở CO2 tăng ca được thanh toán tiền taxi. Cậu mở ứng dụng gọi xe ra thì ngẩn người: Đang chờ 128 người.
Thời tiết Thượng Hải thay đổi thất thường, rõ ràng ban ngày còn nhiều mây mà nửa đêm lại lén lút đổ mưa. Đinh Chiêu nhìn điện thoại, mười phút sau, số 128 biến thành 127.
Cậu đặt điện thoại xuống, chờ đợi đến chán nản bèn dùng trán đập đập xuống bàn, cứ một lần nhấc lên là một lần va xuống.
Đang đếm số lần thì trên đầu vang lên giọng nói đầy thắc mắc của ai đó: "Cậu đang chúc Tết ai đấy?"
Đinh Chiêu xoa xoa trán, thấy là Trình Nặc Văn bèn vội vàng nói: "Tôi đang chờ xe, trời mưa nên người xếp hàng đông quá."
Cùng là tăng ca, mình thì đầu bù tóc rối thảm hại, còn Trình Nặc Văn vẫn vest ba mảnh chỉnh tề, đến cái cúc áo cũng không nới lỏng lấy một chiếc, vẫn hoàn hảo không tì vết.
Phải tu luyện bao nhiêu năm mới đạt đến cảnh giới này ha? Đinh Chiêu tính toán hồi lâu mà không có kết quả. Nghe nói trời mưa, Trình Nặc Văn đi tới bên cửa sổ nhìn tình hình, dường như mưa còn to hơn cả lúc Đinh Chiêu gọi xe ban nãy.
"Phải chờ bao lâu?" Trình Nặc Văn quay đầu lại hỏi.
"Chắc cả tiếng đồng hồ."
"Cậu ở đâu?"
"Dương Phố."
Văn phòng vẫn còn những người khác, Trình Nặc Văn đi về phía bàn Đinh Chiêu, giọng hạ thấp xuống một chút: "Cậu xuống hầm gửi xe trước đi, đợi ở cạnh vị trí C75."
Hả? Đinh Chiêu không hiểu, Trình Nặc Văn báo vị trí đỗ xe cho cậu làm gì.
"Cậu muốn đứng xếp hàng chờ xe thật à?"
Lông mày Trình Nặc Văn nhíu lại, trông còn không vui hơn cả lúc nghe Đinh Chiêu báo cáo công việc ban nãy.
Hiểu rồi, hiểu rồi! Đinh Chiêu mừng rỡ như điên, Trình Nặc Văn định đưa mình về. Cậu nhanh chóng thu dọn ba lô, xuống thang máy thẳng tới hầm gửi xe.
Vị trí C75 đỗ chiếc xe riêng của Trình Nặc Văn. Đinh Chiêu không hiểu về xe, chỉ nhận ra logo thương hiệu, biết chắc chắn là xe xịn rồi.
Cậu không dám lại quá gần, đứng cách đó khoảng hai nắm đấm để chờ. Khoảng mười lăm phút sau, Trình Nặc Văn xuống, đi tới trước xe bấm chìa khóa. Thấy Đinh Chiêu đứng khép nép, anh hất cằm một cái bảo cậu lên xe.
Đinh Chiêu nhận lệnh, chui vô xe thắt dây an toàn, ngả người ra sau. Tựa lưng của xe xịn nâng đỡ như một cái ôm, thoải mái đến mức cậu thở phào nhẹ nhõm một tiếng.
Tiếng thở vừa mới thoát ra khỏi lỗ mũi thì Đinh Chiêu sực nhớ ra Trình Nặc Văn đang ở ngay cạnh mình, thoải mái quá mức như vậy trông thật lười nhác. Cậu hơi ngồi thẳng dậy, không ngờ Trình Nặc Văn vô xe còn thoải mái hơn cả cậu, trực tiếp đưa ngón tay móc một cái kéo lỏng cà vạt, rồi tiện tay ném luôn cái áo vest ra ghế sau.
Một Trình Nặc Văn khi đã thả lỏng xuất hiện. Vị cấp trên hô mưa gọi gió trên tầng 28 của Hằng Quang không phải lúc nào cũng hoàn hảo tuyệt đối. Đinh Chiêu vừa bất ngờ, vừa thấy nhẹ nhõm theo, cậu ngả người nằm lại ghế.
"Chỗ nào ở Dương Phố?"
Trình Nặc Văn hỏi Đinh Chiêu đoạn đường cụ thể. Nghe xong anh cũng chẳng cần bật định vị, trực tiếp khởi động xe, trông có vẻ rất rành đường.
Ở Dương Phố nửa năm rồi mà Đinh Chiêu vẫn chưa hiểu rõ năm góc của Ngũ Giác Trường thông đi những hướng nào: "Đường bên đó anh cũng biết?"
"Tôi từng sống ở Dương Phố."
"Ở đâu vậy anh?" Đinh Chiêu buột miệng hỏi, không ngờ Trình Nặc Văn thật sự trả lời: "Trung Nguyên."
Lần này đến lượt Đinh Chiêu kinh ngạc. Hồi trước môi giới dẫn cậu đi xem phòng có nói qua về mấy khu ở Dương Phố, bảo Trung Nguyên trước đây là khu công nghiệp, toàn là nhà tập thể cũ của công nhân, tiện ích xung quanh cũng bình thường, không hợp để ở lắm, giá nhà luôn ở mức thấp nhất Dương Phố.
Trình Nặc Văn mà cũng từng sống ở nơi đó sao? Với cái dáng vẻ của anh, chẳng phải nên sống ở khu vực phố Ngô Đồng sang chảnh sao?
Đinh Chiêu tò mò định hỏi tiếp, nhưng mũi bỗng ngứa ngáy, không nhịn được hắt xì một cái thật to.
Sờ một cái, trên ghế có lông chó.
"Anh cũng nuôi chó?"
Đinh Chiêu tinh thần phấn chấn hẳn lên. Trình Nặc Văn khựng lại vài giây rồi gật đầu.
"Thật hả?! Giống gì vậy anh? Tên là gì? Thảo nào anh hay đi thăm Tiểu Hồng. Đang trong giai đoạn mới nuôi? Vẫn đang dạy bảo nó sao?" Chạm đúng chủ đề chó con, tốc độ nói của Đinh Chiêu không kìm được mà nhanh hẳn lên: "Ở quê tôi cũng nuôi một chú, tên là Đinh Đinh Xe, đáng yêu lắm!"
Cậu vừa nói vừa lật ảnh trong điện thoại, muốn chứng minh lời mình nói là thật. Tuy nhiên Trình Nặc Văn đang chuyên tâm lái xe, không hề liếc mắt lấy một cái, trực tiếp dội gáo nước lạnh vô lòng nhiệt huyết của Đinh Chiêu.
Anh cứ lái xe trước đi. Đinh Chiêu ngượng ngùng cất điện thoại. Trình Nặc Văn mang khí chất đô thị điển hình, coi trọng quyền riêng tư cá nhân. Trừ khi bản thân anh muốn nói, còn không thì việc người khác nói quá nhiều trong mắt anh đều là vượt quá giới hạn, bị anh làm mặt lạnh cho đã là còn nhẹ.
Sợ mạo phạm cấp trên, Đinh Chiêu im lặng. Sự ngượng ngùng kéo dài vài phút thì gặp đoạn tắc đường ở lối lên xuống cao tốc. Trình Nặc Văn giảm tốc độ, sau khi dừng hẳn, anh quay sang nhìn Đinh Chiêu.
"Cậu nuôi được mấy năm rồi?"
"Chó? Mười năm rồi, Tết này là được khoảng mười một tuổi."
"Khoảng thôi à?"
"Đinh Đinh Xe cũng giống Tiểu Hồng, là chó lang thang. Lúc tôi nhặt được nó mới có tám chín tháng tuổi thôi."
Trình Nặc Văn "ừ" một tiếng: "Mười một tuổi, tuổi thọ cũng khá cao rồi."
"Vẫn phá như giặc thôi anh. Hồi mới ẵm về nó hay phá nhà lắm, điên cuồng cực kỳ."
"Con nào cũng thế thôi." Trình Nặc Văn đồng tình, giọng nói có phần bất lực. Đinh Chiêu ngửi ra ý tứ ngầm: Chắc chắn chú chó ở nhà Trình Nặc Văn cũng không ngoan ngoãn cho lắm.
Trong bụng cậu có cả đống kinh nghiệm dạy bảo chó, đang khao khát được chia sẻ với Trình Nặc Văn: "Có thể dạy dỗ tốt mà anh! Chỉ là cần bỏ chút công sức, vả lại chó con cũng cần có người ở bên cạnh nữa."
Trình Nặc Văn có vẻ trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng. Tiếc rằng khi đường thông thoáng trở lại, anh cũng không tiếp tục trò chuyện sâu thêm về chủ đề này với Đinh Chiêu nữa.
"Chuyên gia nuôi chó" họ Đinh đành phải nuốt ngược ham muốn chia sẻ mãnh liệt vô trong, ngoan ngoãn ngắm cảnh đêm thành phố.
Đi qua cầu vượt Nam Bắc, tình trạng tắc đường dịu hẳn, đường thông suốt đến tận khu nhà Đinh Chiêu.
Khu tập thể cũ khó đỗ xe, Đinh Chiêu bảo mình xuống ở cổng là được. Cậu tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe thì bị Trình Nặc Văn gọi lại: "Sáng mai không có việc gì quan trọng, chiều hãy tới công ty."
Hóa ra Trình Nặc Văn thương tình cậu tăng ca vất vả nên cho nghỉ nửa ngày. Đinh Chiêu mừng rỡ khôn xiết, vội vàng cám ơn rối rít.
Đối phương bổ sung thêm: "Hôm nay tuy có Hách Tư Gia cứu hỏa giúp cậu, nhưng cũng đừng làm rạn nứt mối quan hệ quá mức với bên văn bản. Hai ngày tới tôi sẽ gọi trưởng nhóm văn bản họp chung, cậu cũng tham gia đi, nhớ nói vài câu tốt đẹp, nể mặt họ một chút."
Chẳng chuyện gì qua được mắt cấp trên. Đinh Chiêu giải thích: “Dạ, thực ra hôm nay,"
Trình Nặc Văn làm động tác tạm dừng: "Tôi không nói là cậu làm sai."
Đầu Đinh Chiêu như có một cái bóng đèn nhỏ lóe sáng. Trình Nặc Văn đang khen... hay là đang công nhận mình?
Bỏ lại cậu một mình ngẩn ngơ suy ngẫm, Trình Nặc Văn đóng cửa sổ xe. Trước khi cửa đóng hẳn, anh nói qua khe hở: "Món đồ chơi hôm nay, cám ơn nha."
Khe hở hẹp nên không nhìn rõ toàn bộ biểu cảm của Trình Nặc Văn, nhưng cũng có thể nhận ra, khác với những lời khách sáo xã giao thường trực, đó là một lời cám ơn xen lẫn tình cảm chân thành của anh.
Đinh Chiêu vội vàng xua tay: "Không có gì."
.
Bước vô khu nhà, mưa đã tạnh, không khí mát mẻ dễ chịu. Đinh Chiêu lòng dạ xao động, bước đi cũng trở nên nhẹ tênh. Hôm nay toàn chuyện tốt, từ công việc đến các mối quan hệ xã hội, định luật bảo toàn năng lượng dường như thực sự linh nghiệm - liệu món đồ chơi cậu bốc trúng cho Trình Nặc Văn có mang ý nghĩa về một bước ngoặt tốt đẹp nào đó không?
Đi đến cửa nhà, người vẫn còn lâng lâng vui sướng, cho đến khi Đinh Chiêu nhìn thấy một chiếc xe tải nhỏ đỗ dưới lầu. Bạn cùng phòng đang đứng đó chỉ huy thợ chuyển hành lý, giọng điệu vô cùng thiếu kiên nhẫn.
Chuyện gì vậy nè? Đinh Chiêu tưởng anh ta sắp chuyển nhà, nhưng hợp đồng của họ chẳng phải ký đến tận năm sau sao?
"Cậu không nhận được thông báo à?"
Bạn cùng phòng liếc xéo cậu một cái. Đinh Chiêu mới nhớ ra họ có một cái nhóm của những người thuê nhà, nhưng vì tin nhắn trong WeChat nhiều quá nên trước đó cậu đã tiện tay ẩn đi, lâu rồi không xem tin nhắn trong đó.
Tìm thấy cái nhóm bị ẩn, Đinh Chiêu nghi ngờ lướt vài cái, trái tim đang bay bổng ngay lập tức chìm nghỉm xuống rãnh Mariana.
"Hừ!" Bạn cùng phòng cười mỉa mai, tự mình ném nốt cái thùng hành lý cuối cùng lên xe. Hóa ra trên đời này còn khối người đen đủi hơn cả mình.